9 HIỆN TƯỢNG LẠ XUNG QUANH CHÚNG TA (1) _Không biết mọi người đã từng trải qua chuyện như thế này bao giờ chưa? Khi soi gương lâu, bạn sẽ phát hiện ra bản thân mình trong rất lạ lẫm, đồng thời, khi bạn nhìn lâu vào một chữ mà bạn thường dùng, bạn sẽ có cảm giác dường như không biết chữ đấy. Đấy là bởi trong cuộc sống hiện thực có “hai bạn” đang tồn tại, mà chỉ khi có người khác phân tích thì chúng ta mới nhận ra được “phần kia” của bạn. Các bạn đừng cho rằng đấy chỉ là hiện tượng ngẫu nhiên. ________________ (2) _Bạn đã từng trải qua hiện tượng thế này bao giờ chưa? Sau một ngày lao động vất vả, bạn cảm thấy rất mệt mỏi, vừa về đến nhà là lăn ra ngủ. Tuy nhiên, chỉ ngủ khoảng nửa tiếng thì đại não bỗng nhiên choàng tỉnh, nghe thấy mọi người trong nhà đang nói chuyện, tứ chi cứng đơ như gỗ mà không thể cử động, muốn gọi ai cũng không gọi được. Thực ra, đấy chính là hiện tượng linh hồn và thể xác của bạn đang tách khỏi nhau, nếu không có ai lay hoặc gọi bạn dậy, thì bạn sẽ cứ như thế…
Chương 152: Bệnh Viện Phòng 209
Tổng Hợp Truyện Ngắn Kinh DịTác giả: Nguyễn Tứ Phan TuyềnTruyện Linh Dị 9 HIỆN TƯỢNG LẠ XUNG QUANH CHÚNG TA (1) _Không biết mọi người đã từng trải qua chuyện như thế này bao giờ chưa? Khi soi gương lâu, bạn sẽ phát hiện ra bản thân mình trong rất lạ lẫm, đồng thời, khi bạn nhìn lâu vào một chữ mà bạn thường dùng, bạn sẽ có cảm giác dường như không biết chữ đấy. Đấy là bởi trong cuộc sống hiện thực có “hai bạn” đang tồn tại, mà chỉ khi có người khác phân tích thì chúng ta mới nhận ra được “phần kia” của bạn. Các bạn đừng cho rằng đấy chỉ là hiện tượng ngẫu nhiên. ________________ (2) _Bạn đã từng trải qua hiện tượng thế này bao giờ chưa? Sau một ngày lao động vất vả, bạn cảm thấy rất mệt mỏi, vừa về đến nhà là lăn ra ngủ. Tuy nhiên, chỉ ngủ khoảng nửa tiếng thì đại não bỗng nhiên choàng tỉnh, nghe thấy mọi người trong nhà đang nói chuyện, tứ chi cứng đơ như gỗ mà không thể cử động, muốn gọi ai cũng không gọi được. Thực ra, đấy chính là hiện tượng linh hồn và thể xác của bạn đang tách khỏi nhau, nếu không có ai lay hoặc gọi bạn dậy, thì bạn sẽ cứ như thế… TRUYỆN MA CÓ THẬT: PHÒNG 209Nhiều năm trước (năm 2000); sau khi được phẫu thuất xong, mẹ tôi phải nằm viện trên tầng hai, phòng 209. Bác sĩ thực sự không muốn cho mẹ tôi vào căn phòng đó nhưng không còn phòng nào khác. Trong đêm đầu tiên trông mẹ, tay nắm cửa phòng tắm cứ quay quay như thể ai đó đang dùng vít để vặn. Lúc đầu tay nắm cửa bị vặn từ từ rồi nhanh dần lên cho đến khi nó bật ra, hé lộ căn phòng tắm.Cánh cửa sổ phòng từ từ mở ra và một luồng gió thổi vào phòng, khiến cánh cửa mở to. Không có ai ở bên trong. Vào đêm thứ hai, khoảng 9:30 tối, khi chúng tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ phát ra từ phòng tắm. Tôi đi vào xem nhưng không tìm thấy ai. Nhưng khi nhìn vào gương; tôi thấy hình ảnh phản chiếu khuôn mặt của một đứa trẻ nhìn tôi, đôi mắt nó rỉ máu. Khi tôi nhìn ra đằng sau, khuôn mặt đã biến mất nhưng tiếng cười của đứa trẻ phát lên khắp căn phòng.Sáng hôm sau, bác sĩ đến để tiến hành khám cho mẹ. Tôi nói với bác sĩ sự việc xảy ra đêm qua yêu cầu chuyển đến một phòng khác. Bác sĩ không hề sốc hay ngạc nhiên trước câu chuyện. Ông ấy nói rằng, ông đã có trải nghiệm tương tự từ lúc nằm trong căn phòng này.Có lần, khi ông đang đọc Kinh thánh vào khoảng 10 giờ tối, cánh cửa phòng tắm từ từ mở ra, một nhóm người mặc quần áo đen có mũ trùm đầu diễu hành trước mặt ông, lơ lửng giữa không trung. Tất cả đều đang nhìn ông, một số có mặt còn số còn lại thì vô diện. Họ mang một chiếc quan tài lớn màu đen và một cây thánh giá lớn màu đen. Họ dừng tụng kinh rồi chiếc quan tài mở ra và một phụ nữ mặc đồ trắng nhảy ra ngoài. Cô có một cụm tóc đen che hết khuôn mặt nhưng ông có thể thấy được đôi mắt đỏ của cô lấp lánh qua lớp áo dày. Bác sĩ vẫn rất can đảm, liên tục cầu nguyện Kinh thánh nhiều lần. Những người trùm đầu và cô gái sau đó diễu hành qua cửa sổ rồi bay mất, để lại bà bác sĩ há hốc miệng với cuốn Kinh thánh vẫn đang cầm trên tay.Khi bác sĩ rời khỏi phòng, ông đã cử một y tá có bầu đến để kiểm tra thân nhiệt cho mẹ. Cô y tá cũng chia sẻ với chúng tôi những câu chuyện tương tự đã xảy ra với những bệnh nhân khác nằm trong phòng này.Theo lời kể của cô, một ông già nằm trong phòng này năm ngoái vì bệnh viêm phế quản. Người nhà của ông đang ăn cơm dưới căng tin, để lại ông một mình. Ngay khi ông già đã chìm vào giấc ngủ, cửa phòng tắm mở bung ra và một cặp vợ chồng mặc bộ quần áo cưới cũ, bụi bặm bước ra. Họ mang một chiếc gối màu đỏ trên tay và dùng nó để b*p ch*t ông già bất lực. Khi người nhà quay lại, anh thấy ông đã chết trong trạng thái mặt tái xanh.Vào những năm 90, một y tá mang thai khác đã phá thai trong phòng tắm của chính căn phòng này. Cô sau đó cảm thấy tội lỗi rồi nhảy ra ngoài cửa sổ. Thi thể của cô được tìm thấy trong khu đậu xe sáng hôm sau. Nhân viên bệnh viện đồn cho nhau rằng linh hồn của cô ấy vẫn còn lang thang trong khuôn viên bệnh viện. Đứa trẻ mà hôm qua tôi nhìn thấy rất có thể chính là linh hồn của đứa con xảy thai của cô y tá có bầu, ghen tị vì không được chào đời để sống."Làm sao mà cô biết được ?" Tôi hỏi cô y tá mang thai.“ Mình bịa mà !” cô ấy cười và trả lời với một cái nháy mắt.Khi rời khỏi phòng, tôi thấy một giọt máu chảy xuống chân cô ấy.
TRUYỆN MA CÓ THẬT: PHÒNG 209
Nhiều năm trước (năm 2000); sau khi được phẫu thuất xong, mẹ tôi phải nằm viện trên tầng hai, phòng 209. Bác sĩ thực sự không muốn cho mẹ tôi vào căn phòng đó nhưng không còn phòng nào khác. Trong đêm đầu tiên trông mẹ, tay nắm cửa phòng tắm cứ quay quay như thể ai đó đang dùng vít để vặn. Lúc đầu tay nắm cửa bị vặn từ từ rồi nhanh dần lên cho đến khi nó bật ra, hé lộ căn phòng tắm.
Cánh cửa sổ phòng từ từ mở ra và một luồng gió thổi vào phòng, khiến cánh cửa mở to. Không có ai ở bên trong. Vào đêm thứ hai, khoảng 9:30 tối, khi chúng tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ phát ra từ phòng tắm. Tôi đi vào xem nhưng không tìm thấy ai. Nhưng khi nhìn vào gương; tôi thấy hình ảnh phản chiếu khuôn mặt của một đứa trẻ nhìn tôi, đôi mắt nó rỉ máu. Khi tôi nhìn ra đằng sau, khuôn mặt đã biến mất nhưng tiếng cười của đứa trẻ phát lên khắp căn phòng.
Sáng hôm sau, bác sĩ đến để tiến hành khám cho mẹ. Tôi nói với bác sĩ sự việc xảy ra đêm qua yêu cầu chuyển đến một phòng khác. Bác sĩ không hề sốc hay ngạc nhiên trước câu chuyện. Ông ấy nói rằng, ông đã có trải nghiệm tương tự từ lúc nằm trong căn phòng này.
Có lần, khi ông đang đọc Kinh thánh vào khoảng 10 giờ tối, cánh cửa phòng tắm từ từ mở ra, một nhóm người mặc quần áo đen có mũ trùm đầu diễu hành trước mặt ông, lơ lửng giữa không trung. Tất cả đều đang nhìn ông, một số có mặt còn số còn lại thì vô diện. Họ mang một chiếc quan tài lớn màu đen và một cây thánh giá lớn màu đen. Họ dừng tụng kinh rồi chiếc quan tài mở ra và một phụ nữ mặc đồ trắng nhảy ra ngoài. Cô có một cụm tóc đen che hết khuôn mặt nhưng ông có thể thấy được đôi mắt đỏ của cô lấp lánh qua lớp áo dày. Bác sĩ vẫn rất can đảm, liên tục cầu nguyện Kinh thánh nhiều lần. Những người trùm đầu và cô gái sau đó diễu hành qua cửa sổ rồi bay mất, để lại bà bác sĩ há hốc miệng với cuốn Kinh thánh vẫn đang cầm trên tay.
Khi bác sĩ rời khỏi phòng, ông đã cử một y tá có bầu đến để kiểm tra thân nhiệt cho mẹ. Cô y tá cũng chia sẻ với chúng tôi những câu chuyện tương tự đã xảy ra với những bệnh nhân khác nằm trong phòng này.
Theo lời kể của cô, một ông già nằm trong phòng này năm ngoái vì bệnh viêm phế quản. Người nhà của ông đang ăn cơm dưới căng tin, để lại ông một mình. Ngay khi ông già đã chìm vào giấc ngủ, cửa phòng tắm mở bung ra và một cặp vợ chồng mặc bộ quần áo cưới cũ, bụi bặm bước ra. Họ mang một chiếc gối màu đỏ trên tay và dùng nó để b*p ch*t ông già bất lực. Khi người nhà quay lại, anh thấy ông đã chết trong trạng thái mặt tái xanh.
Vào những năm 90, một y tá mang thai khác đã phá thai trong phòng tắm của chính căn phòng này. Cô sau đó cảm thấy tội lỗi rồi nhảy ra ngoài cửa sổ. Thi thể của cô được tìm thấy trong khu đậu xe sáng hôm sau. Nhân viên bệnh viện đồn cho nhau rằng linh hồn của cô ấy vẫn còn lang thang trong khuôn viên bệnh viện. Đứa trẻ mà hôm qua tôi nhìn thấy rất có thể chính là linh hồn của đứa con xảy thai của cô y tá có bầu, ghen tị vì không được chào đời để sống.
"Làm sao mà cô biết được ?" Tôi hỏi cô y tá mang thai.
“ Mình bịa mà !” cô ấy cười và trả lời với một cái nháy mắt.
Khi rời khỏi phòng, tôi thấy một giọt máu chảy xuống chân cô ấy.
Tổng Hợp Truyện Ngắn Kinh DịTác giả: Nguyễn Tứ Phan TuyềnTruyện Linh Dị 9 HIỆN TƯỢNG LẠ XUNG QUANH CHÚNG TA (1) _Không biết mọi người đã từng trải qua chuyện như thế này bao giờ chưa? Khi soi gương lâu, bạn sẽ phát hiện ra bản thân mình trong rất lạ lẫm, đồng thời, khi bạn nhìn lâu vào một chữ mà bạn thường dùng, bạn sẽ có cảm giác dường như không biết chữ đấy. Đấy là bởi trong cuộc sống hiện thực có “hai bạn” đang tồn tại, mà chỉ khi có người khác phân tích thì chúng ta mới nhận ra được “phần kia” của bạn. Các bạn đừng cho rằng đấy chỉ là hiện tượng ngẫu nhiên. ________________ (2) _Bạn đã từng trải qua hiện tượng thế này bao giờ chưa? Sau một ngày lao động vất vả, bạn cảm thấy rất mệt mỏi, vừa về đến nhà là lăn ra ngủ. Tuy nhiên, chỉ ngủ khoảng nửa tiếng thì đại não bỗng nhiên choàng tỉnh, nghe thấy mọi người trong nhà đang nói chuyện, tứ chi cứng đơ như gỗ mà không thể cử động, muốn gọi ai cũng không gọi được. Thực ra, đấy chính là hiện tượng linh hồn và thể xác của bạn đang tách khỏi nhau, nếu không có ai lay hoặc gọi bạn dậy, thì bạn sẽ cứ như thế… TRUYỆN MA CÓ THẬT: PHÒNG 209Nhiều năm trước (năm 2000); sau khi được phẫu thuất xong, mẹ tôi phải nằm viện trên tầng hai, phòng 209. Bác sĩ thực sự không muốn cho mẹ tôi vào căn phòng đó nhưng không còn phòng nào khác. Trong đêm đầu tiên trông mẹ, tay nắm cửa phòng tắm cứ quay quay như thể ai đó đang dùng vít để vặn. Lúc đầu tay nắm cửa bị vặn từ từ rồi nhanh dần lên cho đến khi nó bật ra, hé lộ căn phòng tắm.Cánh cửa sổ phòng từ từ mở ra và một luồng gió thổi vào phòng, khiến cánh cửa mở to. Không có ai ở bên trong. Vào đêm thứ hai, khoảng 9:30 tối, khi chúng tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ phát ra từ phòng tắm. Tôi đi vào xem nhưng không tìm thấy ai. Nhưng khi nhìn vào gương; tôi thấy hình ảnh phản chiếu khuôn mặt của một đứa trẻ nhìn tôi, đôi mắt nó rỉ máu. Khi tôi nhìn ra đằng sau, khuôn mặt đã biến mất nhưng tiếng cười của đứa trẻ phát lên khắp căn phòng.Sáng hôm sau, bác sĩ đến để tiến hành khám cho mẹ. Tôi nói với bác sĩ sự việc xảy ra đêm qua yêu cầu chuyển đến một phòng khác. Bác sĩ không hề sốc hay ngạc nhiên trước câu chuyện. Ông ấy nói rằng, ông đã có trải nghiệm tương tự từ lúc nằm trong căn phòng này.Có lần, khi ông đang đọc Kinh thánh vào khoảng 10 giờ tối, cánh cửa phòng tắm từ từ mở ra, một nhóm người mặc quần áo đen có mũ trùm đầu diễu hành trước mặt ông, lơ lửng giữa không trung. Tất cả đều đang nhìn ông, một số có mặt còn số còn lại thì vô diện. Họ mang một chiếc quan tài lớn màu đen và một cây thánh giá lớn màu đen. Họ dừng tụng kinh rồi chiếc quan tài mở ra và một phụ nữ mặc đồ trắng nhảy ra ngoài. Cô có một cụm tóc đen che hết khuôn mặt nhưng ông có thể thấy được đôi mắt đỏ của cô lấp lánh qua lớp áo dày. Bác sĩ vẫn rất can đảm, liên tục cầu nguyện Kinh thánh nhiều lần. Những người trùm đầu và cô gái sau đó diễu hành qua cửa sổ rồi bay mất, để lại bà bác sĩ há hốc miệng với cuốn Kinh thánh vẫn đang cầm trên tay.Khi bác sĩ rời khỏi phòng, ông đã cử một y tá có bầu đến để kiểm tra thân nhiệt cho mẹ. Cô y tá cũng chia sẻ với chúng tôi những câu chuyện tương tự đã xảy ra với những bệnh nhân khác nằm trong phòng này.Theo lời kể của cô, một ông già nằm trong phòng này năm ngoái vì bệnh viêm phế quản. Người nhà của ông đang ăn cơm dưới căng tin, để lại ông một mình. Ngay khi ông già đã chìm vào giấc ngủ, cửa phòng tắm mở bung ra và một cặp vợ chồng mặc bộ quần áo cưới cũ, bụi bặm bước ra. Họ mang một chiếc gối màu đỏ trên tay và dùng nó để b*p ch*t ông già bất lực. Khi người nhà quay lại, anh thấy ông đã chết trong trạng thái mặt tái xanh.Vào những năm 90, một y tá mang thai khác đã phá thai trong phòng tắm của chính căn phòng này. Cô sau đó cảm thấy tội lỗi rồi nhảy ra ngoài cửa sổ. Thi thể của cô được tìm thấy trong khu đậu xe sáng hôm sau. Nhân viên bệnh viện đồn cho nhau rằng linh hồn của cô ấy vẫn còn lang thang trong khuôn viên bệnh viện. Đứa trẻ mà hôm qua tôi nhìn thấy rất có thể chính là linh hồn của đứa con xảy thai của cô y tá có bầu, ghen tị vì không được chào đời để sống."Làm sao mà cô biết được ?" Tôi hỏi cô y tá mang thai.“ Mình bịa mà !” cô ấy cười và trả lời với một cái nháy mắt.Khi rời khỏi phòng, tôi thấy một giọt máu chảy xuống chân cô ấy.