Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…
Chương 177
Bác Sĩ Thần ThôngTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Mọi người trong phòng họp đồng tình, nói:- Đúng vậy! Khoa cấp cứu dưới sự dân dắt của Chủ nhiệm Lý chắc chắn càng làm càng tốt!- Đúng vậy, dù sao không nói có thể làm hay không, trong mấy ngày ngắn ngủi có thể tiếp nhận nhiều người bệnh phẫu thuật cắt bỏ túi mật như thế quả thực không dễ dàng, Chủ nhiệm Lý chắc chản phải chia sẻ kinh nghiệm cho mọi người!Trương Hữu Phúc nghe xong lời này, vừa mới tỉnh †áo lại một chút thì kém chút tức giận nổ tung!Còn không phải là lão tử đưa qua à? Bằng không sao ngươi có thể có nhiều người bệnh như vậy?Có thể có nhiều người bệnh như vậy, không thể bỏ qua sự cố gắng hết mình từ Chủ nhiệm Trương của chúng ta, không thể bỏ qua nhọc lòng trợ giúp của Trương Hữu Phúc."Tạo hóa trêu ngươi!Chủ nhiệm Trương mưu đồ tại đại hội công khai xử lý tội lỗi lại trở thành đại hội khen ngợi!Sau đó hội nghị thành đại hội Lý Bảo Sơn chia sẻ kinh nghiệm, dù sao hoàn thành một lượng công việc lớn như thế, rất cần đại lực khen ngợi.Với tư cách là lãnh đạo của bệnh viện, Tân Hiếu Uyên là người vui vẻ nhất, vỗ tay nói tốt!Bí thư Đàm Lập Quốc mặt đen lại cười rất đắng chát! Võ tay hơi đau... Còn hơi tê...Hội nghị kết thúc, đám người xuống thang máy, Lý Bảo Sơn trùng hợp gặp Trương Hữu Phúc, cười nói:- Chủ nhiệm Trương, ta nghe người bệnh khoa chúng †a nói hắn là từ phòng khám bệnh của ngươi đến khoa cấp cứu chúng ta, có đúng thế không?Trương Hữu Phúc nghe xong lời này, lập tức đỏ mặt!Cũng may da mặt hắn rất dày, nhìn không ra biến hóa gì, nhưng nhìn biểu lộ trêu tức của Lý Bảo Sơn, giống như muốn nói:- Cảm tạ lão Thiết đưa đến cho ta 10 người bệnh cần phẫu thuật cắt bỏ túi mật!Trương Hữu Phúc hít sâu một hơi, gượng ép cười, nói:- Khoa cấp cứu thành lập phòng phẫu thuật, ta sợ các ngươi không có người bệnh.Lý Bảo Sơn nghe xong, bất đắc dĩ lắc đâu, Trương Hữu Phúc này, da mặt thật là dày!Trong cùng một thang máy, cả người Trương Hữu Phúc không được tự nhiên!Như ngồi trên bàn chông!Đợi thang máy vừa đến lầu sáu, hắn tranh thủ thời gian, vội vã chạy trối chết, ngay cả chào hỏi cũng không đoái hoài tới!Vừa xuống thang máy, đám y tá, bác sĩ cùng thực tập sinh nhìn thấy Chủ nhiệm Trương khí thế hùng hổ mặt đen lại đi về phía văn phòng chủ nhiệm, trên khuôn mặt hiện rõ mấy chữ - Ta rất tức giận-.Vừa vào văn phòng, đóng cửa lại!Trương Hữu Phúc ngồi ở chỗ đó, nửa ngày vẫn chưa bình tĩnh lại!Hắn cảm giác mình giống như là người bị thiểu não, đưa tặng tiền tài của mình cho người khác!Càng nghĩ hắn càng thấy khó chịu, mình cực khổ hao tốn sức lực, kết quả lại may áo cưới cho người khác!Nghĩ tới đây, hắn cầm điện thoại gọi cho Đoàn Ba!Đoàn Ba rất nghe lời, lập tức đi vào chủ nhiệm văn phòng, nhìn thấy Trương Hữu Phúc đang kiềm chế lửa giận của mình, Đoàn Ba hơi lo lắng hắn có thể tức giận đả thương người hay không? Do dự một chút, đóng cửa lại.Mặt Trương Hữu Phúc đen lại, nhìn Đoàn Ba, nửa ngày không nói lời nào.Đoàn Ba không ngừng kiểm điểm:- Chủ nhiệm, chuyện này trách ta, ta không thăm dò. kỹ nội tình của đối phương, chuyện này là ta thất trách!Thật lâu sau!Sau khi Trương Hữu Phúc hút xong một điếu thuốc, thở dài:- Tốt, ta không trách ngươi, chuyện này đã xảy ra, giờ chúng ta phải suy nghĩ tiếp theo nên làm thế nào.- Hiện tại, khoa cấp cứu có ba bác sĩ có thể làm phẫu thuật cắt bỏ túi mật, đây không phải là chuyện gì tốt! Viêm túi mật cấp tính hầu như đều là đột nhiên phát †ác, tất cả mọi người đều hướng về khoa cấp cứu, có rất ít người đến ngoại khoa điều trị, không thể cứ tiếp tục. như vậy được.- Phẫu thuật cắt bỏ túi mật là một trong những bệnh thường gặp nhất ở bệnh viện chúng ta, người bệnh đều chạy đến khoa cấp cứu, phòng ban làm gì có nhiều người bệnh như vậy, nếu cứ kéo dài như thế sẽ là một tổn thất lớn!- Hơn nữa, khoa cấp cứu với tư cách là phòng ban tiếp nhận người bệnh, nếu chúng ta trở mặt với khoa cấp. ệnh sau này!
Mọi người trong phòng họp đồng tình, nói:
- Đúng vậy! Khoa cấp cứu dưới sự dân dắt của Chủ nhiệm Lý chắc chắn càng làm càng tốt!
- Đúng vậy, dù sao không nói có thể làm hay không, trong mấy ngày ngắn ngủi có thể tiếp nhận nhiều người bệnh phẫu thuật cắt bỏ túi mật như thế quả thực không dễ dàng, Chủ nhiệm Lý chắc chản phải chia sẻ kinh nghiệm cho mọi người!
Trương Hữu Phúc nghe xong lời này, vừa mới tỉnh †áo lại một chút thì kém chút tức giận nổ tung!
Còn không phải là lão tử đưa qua à? Bằng không sao ngươi có thể có nhiều người bệnh như vậy?
Có thể có nhiều người bệnh như vậy, không thể bỏ qua sự cố gắng hết mình từ Chủ nhiệm Trương của chúng ta, không thể bỏ qua nhọc lòng trợ giúp của Trương Hữu Phúc.
"Tạo hóa trêu ngươi!
Chủ nhiệm Trương mưu đồ tại đại hội công khai xử lý tội lỗi lại trở thành đại hội khen ngợi!
Sau đó hội nghị thành đại hội Lý Bảo Sơn chia sẻ kinh nghiệm, dù sao hoàn thành một lượng công việc lớn như thế, rất cần đại lực khen ngợi.
Với tư cách là lãnh đạo của bệnh viện, Tân Hiếu Uyên là người vui vẻ nhất, vỗ tay nói tốt!
Bí thư Đàm Lập Quốc mặt đen lại cười rất đắng chát! Võ tay hơi đau... Còn hơi tê...
Hội nghị kết thúc, đám người xuống thang máy, Lý Bảo Sơn trùng hợp gặp Trương Hữu Phúc, cười nói:
- Chủ nhiệm Trương, ta nghe người bệnh khoa chúng †a nói hắn là từ phòng khám bệnh của ngươi đến khoa cấp cứu chúng ta, có đúng thế không?
Trương Hữu Phúc nghe xong lời này, lập tức đỏ mặt!
Cũng may da mặt hắn rất dày, nhìn không ra biến hóa gì, nhưng nhìn biểu lộ trêu tức của Lý Bảo Sơn, giống như muốn nói:
- Cảm tạ lão Thiết đưa đến cho ta 10 người bệnh cần phẫu thuật cắt bỏ túi mật!
Trương Hữu Phúc hít sâu một hơi, gượng ép cười, nói:
- Khoa cấp cứu thành lập phòng phẫu thuật, ta sợ các ngươi không có người bệnh.
Lý Bảo Sơn nghe xong, bất đắc dĩ lắc đâu, Trương Hữu Phúc này, da mặt thật là dày!
Trong cùng một thang máy, cả người Trương Hữu Phúc không được tự nhiên!
Như ngồi trên bàn chông!
Đợi thang máy vừa đến lầu sáu, hắn tranh thủ thời gian, vội vã chạy trối chết, ngay cả chào hỏi cũng không đoái hoài tới!
Vừa xuống thang máy, đám y tá, bác sĩ cùng thực tập sinh nhìn thấy Chủ nhiệm Trương khí thế hùng hổ mặt đen lại đi về phía văn phòng chủ nhiệm, trên khuôn mặt hiện rõ mấy chữ - Ta rất tức giận-.
Vừa vào văn phòng, đóng cửa lại!
Trương Hữu Phúc ngồi ở chỗ đó, nửa ngày vẫn chưa bình tĩnh lại!
Hắn cảm giác mình giống như là người bị thiểu não, đưa tặng tiền tài của mình cho người khác!
Càng nghĩ hắn càng thấy khó chịu, mình cực khổ hao tốn sức lực, kết quả lại may áo cưới cho người khác!
Nghĩ tới đây, hắn cầm điện thoại gọi cho Đoàn Ba!
Đoàn Ba rất nghe lời, lập tức đi vào chủ nhiệm văn phòng, nhìn thấy Trương Hữu Phúc đang kiềm chế lửa giận của mình, Đoàn Ba hơi lo lắng hắn có thể tức giận đả thương người hay không? Do dự một chút, đóng cửa lại.
Mặt Trương Hữu Phúc đen lại, nhìn Đoàn Ba, nửa ngày không nói lời nào.
Đoàn Ba không ngừng kiểm điểm:
- Chủ nhiệm, chuyện này trách ta, ta không thăm dò. kỹ nội tình của đối phương, chuyện này là ta thất trách!
Thật lâu sau!
Sau khi Trương Hữu Phúc hút xong một điếu thuốc, thở dài:
- Tốt, ta không trách ngươi, chuyện này đã xảy ra, giờ chúng ta phải suy nghĩ tiếp theo nên làm thế nào.
- Hiện tại, khoa cấp cứu có ba bác sĩ có thể làm phẫu thuật cắt bỏ túi mật, đây không phải là chuyện gì tốt! Viêm túi mật cấp tính hầu như đều là đột nhiên phát †ác, tất cả mọi người đều hướng về khoa cấp cứu, có rất ít người đến ngoại khoa điều trị, không thể cứ tiếp tục. như vậy được.
- Phẫu thuật cắt bỏ túi mật là một trong những bệnh thường gặp nhất ở bệnh viện chúng ta, người bệnh đều chạy đến khoa cấp cứu, phòng ban làm gì có nhiều người bệnh như vậy, nếu cứ kéo dài như thế sẽ là một tổn thất lớn!
- Hơn nữa, khoa cấp cứu với tư cách là phòng ban tiếp nhận người bệnh, nếu chúng ta trở mặt với khoa cấp. ệnh sau này!
Bác Sĩ Thần ThôngTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Mọi người trong phòng họp đồng tình, nói:- Đúng vậy! Khoa cấp cứu dưới sự dân dắt của Chủ nhiệm Lý chắc chắn càng làm càng tốt!- Đúng vậy, dù sao không nói có thể làm hay không, trong mấy ngày ngắn ngủi có thể tiếp nhận nhiều người bệnh phẫu thuật cắt bỏ túi mật như thế quả thực không dễ dàng, Chủ nhiệm Lý chắc chản phải chia sẻ kinh nghiệm cho mọi người!Trương Hữu Phúc nghe xong lời này, vừa mới tỉnh †áo lại một chút thì kém chút tức giận nổ tung!Còn không phải là lão tử đưa qua à? Bằng không sao ngươi có thể có nhiều người bệnh như vậy?Có thể có nhiều người bệnh như vậy, không thể bỏ qua sự cố gắng hết mình từ Chủ nhiệm Trương của chúng ta, không thể bỏ qua nhọc lòng trợ giúp của Trương Hữu Phúc."Tạo hóa trêu ngươi!Chủ nhiệm Trương mưu đồ tại đại hội công khai xử lý tội lỗi lại trở thành đại hội khen ngợi!Sau đó hội nghị thành đại hội Lý Bảo Sơn chia sẻ kinh nghiệm, dù sao hoàn thành một lượng công việc lớn như thế, rất cần đại lực khen ngợi.Với tư cách là lãnh đạo của bệnh viện, Tân Hiếu Uyên là người vui vẻ nhất, vỗ tay nói tốt!Bí thư Đàm Lập Quốc mặt đen lại cười rất đắng chát! Võ tay hơi đau... Còn hơi tê...Hội nghị kết thúc, đám người xuống thang máy, Lý Bảo Sơn trùng hợp gặp Trương Hữu Phúc, cười nói:- Chủ nhiệm Trương, ta nghe người bệnh khoa chúng †a nói hắn là từ phòng khám bệnh của ngươi đến khoa cấp cứu chúng ta, có đúng thế không?Trương Hữu Phúc nghe xong lời này, lập tức đỏ mặt!Cũng may da mặt hắn rất dày, nhìn không ra biến hóa gì, nhưng nhìn biểu lộ trêu tức của Lý Bảo Sơn, giống như muốn nói:- Cảm tạ lão Thiết đưa đến cho ta 10 người bệnh cần phẫu thuật cắt bỏ túi mật!Trương Hữu Phúc hít sâu một hơi, gượng ép cười, nói:- Khoa cấp cứu thành lập phòng phẫu thuật, ta sợ các ngươi không có người bệnh.Lý Bảo Sơn nghe xong, bất đắc dĩ lắc đâu, Trương Hữu Phúc này, da mặt thật là dày!Trong cùng một thang máy, cả người Trương Hữu Phúc không được tự nhiên!Như ngồi trên bàn chông!Đợi thang máy vừa đến lầu sáu, hắn tranh thủ thời gian, vội vã chạy trối chết, ngay cả chào hỏi cũng không đoái hoài tới!Vừa xuống thang máy, đám y tá, bác sĩ cùng thực tập sinh nhìn thấy Chủ nhiệm Trương khí thế hùng hổ mặt đen lại đi về phía văn phòng chủ nhiệm, trên khuôn mặt hiện rõ mấy chữ - Ta rất tức giận-.Vừa vào văn phòng, đóng cửa lại!Trương Hữu Phúc ngồi ở chỗ đó, nửa ngày vẫn chưa bình tĩnh lại!Hắn cảm giác mình giống như là người bị thiểu não, đưa tặng tiền tài của mình cho người khác!Càng nghĩ hắn càng thấy khó chịu, mình cực khổ hao tốn sức lực, kết quả lại may áo cưới cho người khác!Nghĩ tới đây, hắn cầm điện thoại gọi cho Đoàn Ba!Đoàn Ba rất nghe lời, lập tức đi vào chủ nhiệm văn phòng, nhìn thấy Trương Hữu Phúc đang kiềm chế lửa giận của mình, Đoàn Ba hơi lo lắng hắn có thể tức giận đả thương người hay không? Do dự một chút, đóng cửa lại.Mặt Trương Hữu Phúc đen lại, nhìn Đoàn Ba, nửa ngày không nói lời nào.Đoàn Ba không ngừng kiểm điểm:- Chủ nhiệm, chuyện này trách ta, ta không thăm dò. kỹ nội tình của đối phương, chuyện này là ta thất trách!Thật lâu sau!Sau khi Trương Hữu Phúc hút xong một điếu thuốc, thở dài:- Tốt, ta không trách ngươi, chuyện này đã xảy ra, giờ chúng ta phải suy nghĩ tiếp theo nên làm thế nào.- Hiện tại, khoa cấp cứu có ba bác sĩ có thể làm phẫu thuật cắt bỏ túi mật, đây không phải là chuyện gì tốt! Viêm túi mật cấp tính hầu như đều là đột nhiên phát †ác, tất cả mọi người đều hướng về khoa cấp cứu, có rất ít người đến ngoại khoa điều trị, không thể cứ tiếp tục. như vậy được.- Phẫu thuật cắt bỏ túi mật là một trong những bệnh thường gặp nhất ở bệnh viện chúng ta, người bệnh đều chạy đến khoa cấp cứu, phòng ban làm gì có nhiều người bệnh như vậy, nếu cứ kéo dài như thế sẽ là một tổn thất lớn!- Hơn nữa, khoa cấp cứu với tư cách là phòng ban tiếp nhận người bệnh, nếu chúng ta trở mặt với khoa cấp. ệnh sau này!