Ta gả cho con trai của kẻ thù không đội trời chung với cha mình. Đêm tân hôn, hắn nghiến răng ken két, ta cười như hoa nở. Cho đến nay, mục đích sống của ta là làm mọi cách để trái ý Nghiêm Cẩn Ngọc. Nghiêm Cẩn Ngọc ghét ta, ta lại cố tình gả cho hắn. "Gia tộc Nghiêm thị trị gia nghiêm khắc, không thể dung thứ cho lối sống xa hoa trụy lạc, công chúa đã quyết định gả vào đây, vi thần chỉ biết tiếp nhận, mong công chúa sau này biết kiềm chế, tuân thủ tổ huấn." Nghiêm Cẩn Ngọc mặt mày như c h ế t rồi ngồi đối diện, vẫn cứng nhắc bảo thủ như xưa, từ khi ta ba tuổi quen hắn, hắn đã như vậy. Hồi đó, hoàng tổ mẫu tặng ta một con thỏ nhỏ, lúc đi chơi ngự viên với phụ hoàng, ta vô tình làm mất, ta khóc không ngừng, phụ hoàng sai thị vệ lật tung cả hoàng cung. Nghiêm Cẩn Ngọc mười tuổi, mặt lạnh như băng, nhíu mày nói: "Vì một người mà làm cả hoàng cung gà bay chó sủa, thực không phải là phong thái mà một công chúa nên có." Phụ hoàng ta uy vũ, liên tiếp sinh được bảy hoàng tử, đến năm bốn mươi…

Chương 31

Cẩm Y Ngọc ThựcTác giả: Vic Ba La Phong Mật Trục Tử TràTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện SủngTa gả cho con trai của kẻ thù không đội trời chung với cha mình. Đêm tân hôn, hắn nghiến răng ken két, ta cười như hoa nở. Cho đến nay, mục đích sống của ta là làm mọi cách để trái ý Nghiêm Cẩn Ngọc. Nghiêm Cẩn Ngọc ghét ta, ta lại cố tình gả cho hắn. "Gia tộc Nghiêm thị trị gia nghiêm khắc, không thể dung thứ cho lối sống xa hoa trụy lạc, công chúa đã quyết định gả vào đây, vi thần chỉ biết tiếp nhận, mong công chúa sau này biết kiềm chế, tuân thủ tổ huấn." Nghiêm Cẩn Ngọc mặt mày như c h ế t rồi ngồi đối diện, vẫn cứng nhắc bảo thủ như xưa, từ khi ta ba tuổi quen hắn, hắn đã như vậy. Hồi đó, hoàng tổ mẫu tặng ta một con thỏ nhỏ, lúc đi chơi ngự viên với phụ hoàng, ta vô tình làm mất, ta khóc không ngừng, phụ hoàng sai thị vệ lật tung cả hoàng cung. Nghiêm Cẩn Ngọc mười tuổi, mặt lạnh như băng, nhíu mày nói: "Vì một người mà làm cả hoàng cung gà bay chó sủa, thực không phải là phong thái mà một công chúa nên có." Phụ hoàng ta uy vũ, liên tiếp sinh được bảy hoàng tử, đến năm bốn mươi… Nhà nha hoàn này nghèo đến nỗi không có gì ăn, hiện tại đi theo ta, được ăn no mặc ấm, đương nhiên là vui vẻ, ta cúi đầu, mới thấy trên người mình có thêm một chiếc chăn bông, trên bàn bày những điểm tâm nhỏ tinh xảo, hương thơm ngào ngạt.Ta không khỏi nhớ đến khuôn mặt thật thà chất phác của Mộ tướng quân, có thể làm được tỉ mỉ như vậy, cũng khó cho hắn rồi."Ở nha phủ... còn có người náo loạn không?" Ta cắn môi hỏi.Nha hoàn mắt nhìn chằm chằm vào đ ĩa điểm tâm, nuốt nước miếng: "Các đại nhân bên trong đã đuổi hết mọi người đi rồi.""Bách tính chịu đi sao?"Nha hoàn lắc đầu: "Ban đầu là không chịu, nghe nói sau đó có một vị đại nhân cầm kiếm đi ra, ngay tại chỗ xách cổ tên gây chuyện lên chặt đầu, một đám người sợ hãi mới chịu đi."Nàng run rẩy: "Vợ hai nhà họ Vương nói, tên nam nhân kia giống như một vị sát thần, m.á.u me b.ắ.n đầy người, bị hắn nhìn một cái là sợ c h ế t khiếp."Ta nhét một miếng điểm tâm vào miệng, lại nhét cho nha hoàn một miếng, chậm rãi nhai.Ta không hỏi vị sát thần kia trông như thế nào, cũng không hỏi hắn mặc gì.Ta không muốn biết chút nào.Ngoài cửa lại có người tìm, ta vừa mở cửa, là Thư Cát thò đầu thò cổ đứng ở cửa, nàng thấy dáng vẻ ma quỷ của ta, giật mình."Ngươi không sao chứ?" Thư Cát hỏi ta: "Ta thấy hôm qua các ngươi đến nha môn, còn trói tên quan tham kia, các ngươi có phải là quan viên từ kinh thành đến không?"Hôm qua vừa đến nha môn, Thư Cát đã bị người của Mộ tướng quân đưa đến dịch quán, nàng chỉ nhìn thấy đại khái.Ta không trả lời, mời nàng vào phòng ăn điểm tâm.Thư Cát xua tay, lắp bắp: "Ta... ta cũng không có việc gì khác, chỉ là... chỉ là muốn nói với ngươi, hôm qua, lúc chúng ta vào thành, ta hình như nhìn thấy người của Vương Niên, hắn... hình như cũng nhìn thấy ta." Thư Cát vò khăn tay trong tay thành một cục: "Vương Niên biết được, sẽ không đuổi đến đây chứ?"Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, đã quá trưa, bèn ra ngoài tìm Mộ tướng quân.Nhưng thuộc hạ của Mộ tướng quân nói rằng ở phía nam thành có dân chúng nổi loạn, hắn dẫn theo một đội nhân mã đích thân đi dẹp loạn, hiện tại chỉ còn lại mấy người võ nghệ cao cường ở lại trú thủ dịch quán.Lòng ta bất an, tìm một tiểu huynh đệ, nhờ hắn đưa thư đến nha môn.Ta đợi mãi, đợi đến tối.Ta thắp đèn, ôm chăn co ro trên giường, không hề buồn ngủ, thậm chí có chút bất an, không ngừng nghĩ đến Nghiêm Cẩn Ngọc có nhận được tin tức hay không, hay là nhận được nhưng không muốn quan tâm đ ến ta, phụ hoàng thì sao? Có phải cũng thờ ơ không? Hay là dân chúng nổi loạn đã kéo đến phủ nha, bọn họ đang lâm vào cảnh hiểm...Ta càng nghĩ càng căng thẳng.Vừa qua giờ Hợi, cửa sổ phát ra tiếng kẹt nhẹ, lọt vào tai ta, lại khiến ta nổi hết cả da gà.Ta cảnh giác nhìn qua, cửa sổ mở ra một khe hở, nhìn kỹ hơn thì sợ đến hồn bay phách lạc, một đôi mắt âm u quỷ dị đang nhìn chằm chằm ta từ khe hở, dần dần khe cửa mở toang, lộ ra cái miệng cười toe toét đến tận mang tai, giọng khàn khàn đặc trưng của Vương Niên cười thành tiếng: "Công chúa cải trang đi tuần, sao lại không báo cho thần một tiếng chứ."Lòng ta chùng xuống, hắn đã biết ta là ai rồi, vội vã kéo chăn chạy ra ngoài cửa: "Người đâu! Có trộm trong phòng!"

Nhà nha hoàn này nghèo đến nỗi không có gì ăn, hiện tại đi theo ta, được ăn no mặc ấm, đương nhiên là vui vẻ, ta cúi đầu, mới thấy trên người mình có thêm một chiếc chăn bông, trên bàn bày những điểm tâm nhỏ tinh xảo, hương thơm ngào ngạt.

Ta không khỏi nhớ đến khuôn mặt thật thà chất phác của Mộ tướng quân, có thể làm được tỉ mỉ như vậy, cũng khó cho hắn rồi.

"Ở nha phủ... còn có người náo loạn không?" Ta cắn môi hỏi.

Nha hoàn mắt nhìn chằm chằm vào đ ĩa điểm tâm, nuốt nước miếng: "Các đại nhân bên trong đã đuổi hết mọi người đi rồi."

"Bách tính chịu đi sao?"

Nha hoàn lắc đầu: "Ban đầu là không chịu, nghe nói sau đó có một vị đại nhân cầm kiếm đi ra, ngay tại chỗ xách cổ tên gây chuyện lên chặt đầu, một đám người sợ hãi mới chịu đi."

Nàng run rẩy: "Vợ hai nhà họ Vương nói, tên nam nhân kia giống như một vị sát thần, m.á.u me b.ắ.n đầy người, bị hắn nhìn một cái là sợ c h ế t khiếp."

Ta nhét một miếng điểm tâm vào miệng, lại nhét cho nha hoàn một miếng, chậm rãi nhai.

Ta không hỏi vị sát thần kia trông như thế nào, cũng không hỏi hắn mặc gì.

Ta không muốn biết chút nào.

Ngoài cửa lại có người tìm, ta vừa mở cửa, là Thư Cát thò đầu thò cổ đứng ở cửa, nàng thấy dáng vẻ ma quỷ của ta, giật mình.

"Ngươi không sao chứ?" Thư Cát hỏi ta: "Ta thấy hôm qua các ngươi đến nha môn, còn trói tên quan tham kia, các ngươi có phải là quan viên từ kinh thành đến không?"

Hôm qua vừa đến nha môn, Thư Cát đã bị người của Mộ tướng quân đưa đến dịch quán, nàng chỉ nhìn thấy đại khái.

Ta không trả lời, mời nàng vào phòng ăn điểm tâm.

Thư Cát xua tay, lắp bắp: "Ta... ta cũng không có việc gì khác, chỉ là... chỉ là muốn nói với ngươi, hôm qua, lúc chúng ta vào thành, ta hình như nhìn thấy người của Vương Niên, hắn... hình như cũng nhìn thấy ta." Thư Cát vò khăn tay trong tay thành một cục: "Vương Niên biết được, sẽ không đuổi đến đây chứ?"

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, đã quá trưa, bèn ra ngoài tìm Mộ tướng quân.

Nhưng thuộc hạ của Mộ tướng quân nói rằng ở phía nam thành có dân chúng nổi loạn, hắn dẫn theo một đội nhân mã đích thân đi dẹp loạn, hiện tại chỉ còn lại mấy người võ nghệ cao cường ở lại trú thủ dịch quán.

Lòng ta bất an, tìm một tiểu huynh đệ, nhờ hắn đưa thư đến nha môn.

Ta đợi mãi, đợi đến tối.

Ta thắp đèn, ôm chăn co ro trên giường, không hề buồn ngủ, thậm chí có chút bất an, không ngừng nghĩ đến Nghiêm Cẩn Ngọc có nhận được tin tức hay không, hay là nhận được nhưng không muốn quan tâm đ ến ta, phụ hoàng thì sao? Có phải cũng thờ ơ không? Hay là dân chúng nổi loạn đã kéo đến phủ nha, bọn họ đang lâm vào cảnh hiểm...

Ta càng nghĩ càng căng thẳng.

Vừa qua giờ Hợi, cửa sổ phát ra tiếng kẹt nhẹ, lọt vào tai ta, lại khiến ta nổi hết cả da gà.

Ta cảnh giác nhìn qua, cửa sổ mở ra một khe hở, nhìn kỹ hơn thì sợ đến hồn bay phách lạc, một đôi mắt âm u quỷ dị đang nhìn chằm chằm ta từ khe hở, dần dần khe cửa mở toang, lộ ra cái miệng cười toe toét đến tận mang tai, giọng khàn khàn đặc trưng của Vương Niên cười thành tiếng: "Công chúa cải trang đi tuần, sao lại không báo cho thần một tiếng chứ."

Lòng ta chùng xuống, hắn đã biết ta là ai rồi, vội vã kéo chăn chạy ra ngoài cửa: "Người đâu! Có trộm trong phòng!"

Cẩm Y Ngọc ThựcTác giả: Vic Ba La Phong Mật Trục Tử TràTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện SủngTa gả cho con trai của kẻ thù không đội trời chung với cha mình. Đêm tân hôn, hắn nghiến răng ken két, ta cười như hoa nở. Cho đến nay, mục đích sống của ta là làm mọi cách để trái ý Nghiêm Cẩn Ngọc. Nghiêm Cẩn Ngọc ghét ta, ta lại cố tình gả cho hắn. "Gia tộc Nghiêm thị trị gia nghiêm khắc, không thể dung thứ cho lối sống xa hoa trụy lạc, công chúa đã quyết định gả vào đây, vi thần chỉ biết tiếp nhận, mong công chúa sau này biết kiềm chế, tuân thủ tổ huấn." Nghiêm Cẩn Ngọc mặt mày như c h ế t rồi ngồi đối diện, vẫn cứng nhắc bảo thủ như xưa, từ khi ta ba tuổi quen hắn, hắn đã như vậy. Hồi đó, hoàng tổ mẫu tặng ta một con thỏ nhỏ, lúc đi chơi ngự viên với phụ hoàng, ta vô tình làm mất, ta khóc không ngừng, phụ hoàng sai thị vệ lật tung cả hoàng cung. Nghiêm Cẩn Ngọc mười tuổi, mặt lạnh như băng, nhíu mày nói: "Vì một người mà làm cả hoàng cung gà bay chó sủa, thực không phải là phong thái mà một công chúa nên có." Phụ hoàng ta uy vũ, liên tiếp sinh được bảy hoàng tử, đến năm bốn mươi… Nhà nha hoàn này nghèo đến nỗi không có gì ăn, hiện tại đi theo ta, được ăn no mặc ấm, đương nhiên là vui vẻ, ta cúi đầu, mới thấy trên người mình có thêm một chiếc chăn bông, trên bàn bày những điểm tâm nhỏ tinh xảo, hương thơm ngào ngạt.Ta không khỏi nhớ đến khuôn mặt thật thà chất phác của Mộ tướng quân, có thể làm được tỉ mỉ như vậy, cũng khó cho hắn rồi."Ở nha phủ... còn có người náo loạn không?" Ta cắn môi hỏi.Nha hoàn mắt nhìn chằm chằm vào đ ĩa điểm tâm, nuốt nước miếng: "Các đại nhân bên trong đã đuổi hết mọi người đi rồi.""Bách tính chịu đi sao?"Nha hoàn lắc đầu: "Ban đầu là không chịu, nghe nói sau đó có một vị đại nhân cầm kiếm đi ra, ngay tại chỗ xách cổ tên gây chuyện lên chặt đầu, một đám người sợ hãi mới chịu đi."Nàng run rẩy: "Vợ hai nhà họ Vương nói, tên nam nhân kia giống như một vị sát thần, m.á.u me b.ắ.n đầy người, bị hắn nhìn một cái là sợ c h ế t khiếp."Ta nhét một miếng điểm tâm vào miệng, lại nhét cho nha hoàn một miếng, chậm rãi nhai.Ta không hỏi vị sát thần kia trông như thế nào, cũng không hỏi hắn mặc gì.Ta không muốn biết chút nào.Ngoài cửa lại có người tìm, ta vừa mở cửa, là Thư Cát thò đầu thò cổ đứng ở cửa, nàng thấy dáng vẻ ma quỷ của ta, giật mình."Ngươi không sao chứ?" Thư Cát hỏi ta: "Ta thấy hôm qua các ngươi đến nha môn, còn trói tên quan tham kia, các ngươi có phải là quan viên từ kinh thành đến không?"Hôm qua vừa đến nha môn, Thư Cát đã bị người của Mộ tướng quân đưa đến dịch quán, nàng chỉ nhìn thấy đại khái.Ta không trả lời, mời nàng vào phòng ăn điểm tâm.Thư Cát xua tay, lắp bắp: "Ta... ta cũng không có việc gì khác, chỉ là... chỉ là muốn nói với ngươi, hôm qua, lúc chúng ta vào thành, ta hình như nhìn thấy người của Vương Niên, hắn... hình như cũng nhìn thấy ta." Thư Cát vò khăn tay trong tay thành một cục: "Vương Niên biết được, sẽ không đuổi đến đây chứ?"Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, đã quá trưa, bèn ra ngoài tìm Mộ tướng quân.Nhưng thuộc hạ của Mộ tướng quân nói rằng ở phía nam thành có dân chúng nổi loạn, hắn dẫn theo một đội nhân mã đích thân đi dẹp loạn, hiện tại chỉ còn lại mấy người võ nghệ cao cường ở lại trú thủ dịch quán.Lòng ta bất an, tìm một tiểu huynh đệ, nhờ hắn đưa thư đến nha môn.Ta đợi mãi, đợi đến tối.Ta thắp đèn, ôm chăn co ro trên giường, không hề buồn ngủ, thậm chí có chút bất an, không ngừng nghĩ đến Nghiêm Cẩn Ngọc có nhận được tin tức hay không, hay là nhận được nhưng không muốn quan tâm đ ến ta, phụ hoàng thì sao? Có phải cũng thờ ơ không? Hay là dân chúng nổi loạn đã kéo đến phủ nha, bọn họ đang lâm vào cảnh hiểm...Ta càng nghĩ càng căng thẳng.Vừa qua giờ Hợi, cửa sổ phát ra tiếng kẹt nhẹ, lọt vào tai ta, lại khiến ta nổi hết cả da gà.Ta cảnh giác nhìn qua, cửa sổ mở ra một khe hở, nhìn kỹ hơn thì sợ đến hồn bay phách lạc, một đôi mắt âm u quỷ dị đang nhìn chằm chằm ta từ khe hở, dần dần khe cửa mở toang, lộ ra cái miệng cười toe toét đến tận mang tai, giọng khàn khàn đặc trưng của Vương Niên cười thành tiếng: "Công chúa cải trang đi tuần, sao lại không báo cho thần một tiếng chứ."Lòng ta chùng xuống, hắn đã biết ta là ai rồi, vội vã kéo chăn chạy ra ngoài cửa: "Người đâu! Có trộm trong phòng!"

Chương 31