Tác giả:

Tôi đã ở trong đó bảy năm, vì biểu hiện tốt nên được giảm án. Ngày đầu tiên ra ngoài, tôi nhận được mấy cuộc gọi. Đều là những ông chủ ngày trước từng hợp tác với tôi, họ ra sức thuyết phục tôi đi theo họ làm việc, một tháng đưa một trăm nghìn tệ, còn có người một tháng đưa hai trăm nghìn tệ kèm xe. Hầu hết các cuộc gọi này đến từ hai nơi. Phan Gia Viên ở Bắc Kinh, đường Thẩm Dương ở Thiên Tân. Tôi lúc đó cân nhắc một chút, vẫn là từ chối hết. Từ lúc đầu tôi dấn thân vào cái nghề này vốn dĩ chính là một sai lầm, dù giàu có chỉ sau một đêm, nhưng tôi cũng đã phải trả giá. Thời gian bảy năm, từ một chàng trai trắng nõn hồi đầu, trở thành một ông chủ bụng phệ ở độ tuổi ngoài ba mươi như hôm nay. Cô gái quen nhau thuở ban đầu, giờ con cái đều đã lớn chạy giúp việc được rồi.... Tôi hoàn toàn tứ cố vô thân, cuối cùng chọn đến Đại Lý. Tôi mua một cửa hàng nhỏ bên hồ Nhĩ hải, mở một siêu thị nhỏ, hàng ngày khi không có việc gì thì ra bờ hồ đi dạo, hóng gió biển, cuộc sống ngược lại cũng khá…

Chương 39: 39: Địa Cung 1

Bắc Phái Đạo Mộ Bút KýTác giả: Vân PhongTruyện Đô Thị, Truyện Linh Dị, Truyện Thám HiểmTôi đã ở trong đó bảy năm, vì biểu hiện tốt nên được giảm án. Ngày đầu tiên ra ngoài, tôi nhận được mấy cuộc gọi. Đều là những ông chủ ngày trước từng hợp tác với tôi, họ ra sức thuyết phục tôi đi theo họ làm việc, một tháng đưa một trăm nghìn tệ, còn có người một tháng đưa hai trăm nghìn tệ kèm xe. Hầu hết các cuộc gọi này đến từ hai nơi. Phan Gia Viên ở Bắc Kinh, đường Thẩm Dương ở Thiên Tân. Tôi lúc đó cân nhắc một chút, vẫn là từ chối hết. Từ lúc đầu tôi dấn thân vào cái nghề này vốn dĩ chính là một sai lầm, dù giàu có chỉ sau một đêm, nhưng tôi cũng đã phải trả giá. Thời gian bảy năm, từ một chàng trai trắng nõn hồi đầu, trở thành một ông chủ bụng phệ ở độ tuổi ngoài ba mươi như hôm nay. Cô gái quen nhau thuở ban đầu, giờ con cái đều đã lớn chạy giúp việc được rồi.... Tôi hoàn toàn tứ cố vô thân, cuối cùng chọn đến Đại Lý. Tôi mua một cửa hàng nhỏ bên hồ Nhĩ hải, mở một siêu thị nhỏ, hàng ngày khi không có việc gì thì ra bờ hồ đi dạo, hóng gió biển, cuộc sống ngược lại cũng khá… Thứ chúng tôi đốt là lá cây nhánh cây phía trên huyệt, có một ít còn chưa khô lắm nên lửa cháy không lớn, khói lại rất nhiều.Tôi dùng vải bịt mũi lại nói: “Được chưa hả tam ca? Lúc nãy lửa còn rất lớn cơ.”Trải qua nửa tiếng đồng hồ, một nửa của chiếc vại sứ lớn đã bị khói hun thành màu đen, Diêu Văn Sách dùng cây gậy chọc mấy cái, lần này không thấy thi giác tiên nữa.“Có lẽ có tác dụng rồi, ai xuống trước đây?” Lão đại trầm giọng hỏi.“Em! Để em!” Tôn lão tam cắn răng nói: “Em đi xuống trước do thám giúp mọi người, nhỡ đâu nhị ca có ở dưới đó thật, em cũng có thể cứu anh ấy lên.”Anh ấy giữ lấy mép vại, dùng chân thử sâu hay nông.“Không sâu lắm, hình như là sát mặt đất.”Bỗng nhiên.Có tiếng đá vỡ vụn sụp đổ truyền đến từ phía dưới, Tôn lão tam kinh ngạc kêu lên một tiếng!“Giữ chặt! Đừng hoảng loạn! Lão tam, anh nắm được cậu rồi! Vân Phong mau lại đây giúp đỡ!”Tôi vội vàng chạy tới giữ chặt cánh tay còn lại của Tôn lão tam, anh em họ Diêu thấy vậy cũng chạy tới hỗ trợ, mấy người hợp lực mới kéo được Tôn lão tam hai chân đạp không khí đi lên.“Tình hình thế nào lão tam!”Tôn lão tam bị chúng tôi lôi lên, lúc này còn chưa hoàn hồn nói: “Nguy!.nguy hiểm thật, chắc là đã bị giẫm sụp rồi.”Diêu Ngọc Môn dùng đèn pin chiếu xuống dưới, bên dưới vại sứ một mảnh đen kịt, đen sì cái gì đều nhìn không thấy.Tôn lão tam chưa từ bỏ ý định, anh ấy lại đưa ra một đề nghị là buộc dây thừng để trượt xuống.Không biết ở phía dưới sâu bao nhiêu, chúng tôi buộc một sợi dây thừng leo núi trên eo anh ấy.Tôi và Tôn lão đại siết dây thừng thật chặt“Tam ca, anh phải cẩn thận, nếu cảm thấy có gì không đúng không bình thường thì hét thật to, bọn em kéo anh lên ngay lập tức!”Tôn lão tam đeo đèn đầu, gật gật đầu.Anh ấy trượt xuống từng chút một theo chiếc vại lớn.Hai mét, ba mét, năm mét, dây thừng được thả xuống rất nhanh đạt đến mười mét.Diêu Ngọc Môn cau mày nói: “Chả lẽ ở phía dưới là địa cung? Sao lại sâu như vậy.”Cuối cùng, vào lúc dây thừng được thả xuống dừng lại ở mức mười tám mét thì không di chuyển nữa, Tôn lão tam ở phía dưới chắc cũng đã chạm đến đáy rồi.Lão đại không thể nhịn nổi nữa, dù sao người bị mất tích dưới huyệt là em trai anh ấy.“Chỉ đứng ở phía trên nói, chỉ đứng ở phía trên đoán có tác dụng gì! Nếu là do trận động đất lớn năm nào đó thời cổ đại thì cũng có khả năng đã bị sụp lún xuống mười tám mét!”“Mấy người kéo dây thừng an toàn, tôi đi xuống tìm lão tam,” Tôn lão đại thu dây thừng bắt đầu quấn buộc quanh eo của mình.“Em không có việc gì đại ca! Mọi người mau xuống đây xem đi, ôi trời ơi! Từ trước tới nay tôi chưa thấy thứ gì như vậy!” Từ phía dưới truyền lên giọng hét lớn tiếng của Tôn lão tam.Vì vậy mấy người liên tiếp nối đuôi nhau trượt xuống phía dưới, tôi là người thứ ba đếm ngược cuối lên, anh em Diêu gia xuống cuối cùng.Lực tay của tôi không lớn, tay siết chặt lấy dây thừng leo núi nên bị đau.Trong động rất tối, lúc xuống được một nửa tôi ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua.Trên bề mặt trong tường phía dưới miệng lỗ có mấy con bọ cánh cứng dẹt dẹt đang bò, chúng là đám thi giác tiên lúc nãy chưa bị đốt chết, tôi dùng đèn chiếu nhưng mấy con bọ cánh cứng này không hề nhúc nhích.Dặn dò qua anh em họ Diêu ở phía trên, tôi nắm lấy dây thừng từ từ trượt xuống.Đi theo sau là Diêu Ngọc Môn, cuối cùng là Diêu Văn Sách.Lúc Diêu Văn Sách trượt xuống quấn vòng quanh chiếc vại lớn, anh ta nói lúc chúng tôi quay trở lên phải dùng đên dây thừng.Đi từ bên trên xuống dưới, không gian ở bên dưới vô cùng lớn, không chỉ tôi mà vả anh em họ Diêu, anh em họ Tôn đều nhìn ngây người.Cực kỳ tối, tôi phải dùng đèn pin chiếu khắp nơi.Xung quanh rất trống trải, là bức tường đá, không gian dưới đất này chắc chắn là do con người tạo nên.Tối quá nên nhìn không rõ, phạm vi đèn pin có chiếu sáng là có hạn, Tôn lão tam đi phía trước là người đầu tiên chú ý tới, anh ấy bỗng nhiên kêu chúng tôi dừng lại, nói rằng phía trước có xương người trên mặt đất.***Được dịch và biên bởi iinatrans

Thứ chúng tôi đốt là lá cây nhánh cây phía trên huyệt, có một ít còn chưa khô lắm nên lửa cháy không lớn, khói lại rất nhiều.

Tôi dùng vải bịt mũi lại nói: “Được chưa hả tam ca? Lúc nãy lửa còn rất lớn cơ.

Trải qua nửa tiếng đồng hồ, một nửa của chiếc vại sứ lớn đã bị khói hun thành màu đen, Diêu Văn Sách dùng cây gậy chọc mấy cái, lần này không thấy thi giác tiên nữa.

“Có lẽ có tác dụng rồi, ai xuống trước đây?” Lão đại trầm giọng hỏi.

“Em! Để em!” Tôn lão tam cắn răng nói: “Em đi xuống trước do thám giúp mọi người, nhỡ đâu nhị ca có ở dưới đó thật, em cũng có thể cứu anh ấy lên.

Anh ấy giữ lấy mép vại, dùng chân thử sâu hay nông.

“Không sâu lắm, hình như là sát mặt đất.

Bỗng nhiên.

Có tiếng đá vỡ vụn sụp đổ truyền đến từ phía dưới, Tôn lão tam kinh ngạc kêu lên một tiếng!

“Giữ chặt! Đừng hoảng loạn! Lão tam, anh nắm được cậu rồi! Vân Phong mau lại đây giúp đỡ!”

Tôi vội vàng chạy tới giữ chặt cánh tay còn lại của Tôn lão tam, anh em họ Diêu thấy vậy cũng chạy tới hỗ trợ, mấy người hợp lực mới kéo được Tôn lão tam hai chân đạp không khí đi lên.

“Tình hình thế nào lão tam!”

Tôn lão tam bị chúng tôi lôi lên, lúc này còn chưa hoàn hồn nói: “Nguy!.

nguy hiểm thật, chắc là đã bị giẫm sụp rồi.

Diêu Ngọc Môn dùng đèn pin chiếu xuống dưới, bên dưới vại sứ một mảnh đen kịt, đen sì cái gì đều nhìn không thấy.

Tôn lão tam chưa từ bỏ ý định, anh ấy lại đưa ra một đề nghị là buộc dây thừng để trượt xuống.

Không biết ở phía dưới sâu bao nhiêu, chúng tôi buộc một sợi dây thừng leo núi trên eo anh ấy.

Tôi và Tôn lão đại siết dây thừng thật chặt

“Tam ca, anh phải cẩn thận, nếu cảm thấy có gì không đúng không bình thường thì hét thật to, bọn em kéo anh lên ngay lập tức!”

Tôn lão tam đeo đèn đầu, gật gật đầu.

Anh ấy trượt xuống từng chút một theo chiếc vại lớn.

Hai mét, ba mét, năm mét, dây thừng được thả xuống rất nhanh đạt đến mười mét.

Diêu Ngọc Môn cau mày nói: “Chả lẽ ở phía dưới là địa cung? Sao lại sâu như vậy.

Cuối cùng, vào lúc dây thừng được thả xuống dừng lại ở mức mười tám mét thì không di chuyển nữa, Tôn lão tam ở phía dưới chắc cũng đã chạm đến đáy rồi.

Lão đại không thể nhịn nổi nữa, dù sao người bị mất tích dưới huyệt là em trai anh ấy.

“Chỉ đứng ở phía trên nói, chỉ đứng ở phía trên đoán có tác dụng gì! Nếu là do trận động đất lớn năm nào đó thời cổ đại thì cũng có khả năng đã bị sụp lún xuống mười tám mét!”

“Mấy người kéo dây thừng an toàn, tôi đi xuống tìm lão tam,” Tôn lão đại thu dây thừng bắt đầu quấn buộc quanh eo của mình.

“Em không có việc gì đại ca! Mọi người mau xuống đây xem đi, ôi trời ơi! Từ trước tới nay tôi chưa thấy thứ gì như vậy!” Từ phía dưới truyền lên giọng hét lớn tiếng của Tôn lão tam.

Vì vậy mấy người liên tiếp nối đuôi nhau trượt xuống phía dưới, tôi là người thứ ba đếm ngược cuối lên, anh em Diêu gia xuống cuối cùng.

Lực tay của tôi không lớn, tay siết chặt lấy dây thừng leo núi nên bị đau.

Trong động rất tối, lúc xuống được một nửa tôi ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua.

Trên bề mặt trong tường phía dưới miệng lỗ có mấy con bọ cánh cứng dẹt dẹt đang bò, chúng là đám thi giác tiên lúc nãy chưa bị đốt chết, tôi dùng đèn chiếu nhưng mấy con bọ cánh cứng này không hề nhúc nhích.

Dặn dò qua anh em họ Diêu ở phía trên, tôi nắm lấy dây thừng từ từ trượt xuống.

Đi theo sau là Diêu Ngọc Môn, cuối cùng là Diêu Văn Sách.

Lúc Diêu Văn Sách trượt xuống quấn vòng quanh chiếc vại lớn, anh ta nói lúc chúng tôi quay trở lên phải dùng đên dây thừng.

Đi từ bên trên xuống dưới, không gian ở bên dưới vô cùng lớn, không chỉ tôi mà vả anh em họ Diêu, anh em họ Tôn đều nhìn ngây người.

Cực kỳ tối, tôi phải dùng đèn pin chiếu khắp nơi.

Xung quanh rất trống trải, là bức tường đá, không gian dưới đất này chắc chắn là do con người tạo nên.

Tối quá nên nhìn không rõ, phạm vi đèn pin có chiếu sáng là có hạn, Tôn lão tam đi phía trước là người đầu tiên chú ý tới, anh ấy bỗng nhiên kêu chúng tôi dừng lại, nói rằng phía trước có xương người trên mặt đất.

***Được dịch và biên bởi iinatrans

Bắc Phái Đạo Mộ Bút KýTác giả: Vân PhongTruyện Đô Thị, Truyện Linh Dị, Truyện Thám HiểmTôi đã ở trong đó bảy năm, vì biểu hiện tốt nên được giảm án. Ngày đầu tiên ra ngoài, tôi nhận được mấy cuộc gọi. Đều là những ông chủ ngày trước từng hợp tác với tôi, họ ra sức thuyết phục tôi đi theo họ làm việc, một tháng đưa một trăm nghìn tệ, còn có người một tháng đưa hai trăm nghìn tệ kèm xe. Hầu hết các cuộc gọi này đến từ hai nơi. Phan Gia Viên ở Bắc Kinh, đường Thẩm Dương ở Thiên Tân. Tôi lúc đó cân nhắc một chút, vẫn là từ chối hết. Từ lúc đầu tôi dấn thân vào cái nghề này vốn dĩ chính là một sai lầm, dù giàu có chỉ sau một đêm, nhưng tôi cũng đã phải trả giá. Thời gian bảy năm, từ một chàng trai trắng nõn hồi đầu, trở thành một ông chủ bụng phệ ở độ tuổi ngoài ba mươi như hôm nay. Cô gái quen nhau thuở ban đầu, giờ con cái đều đã lớn chạy giúp việc được rồi.... Tôi hoàn toàn tứ cố vô thân, cuối cùng chọn đến Đại Lý. Tôi mua một cửa hàng nhỏ bên hồ Nhĩ hải, mở một siêu thị nhỏ, hàng ngày khi không có việc gì thì ra bờ hồ đi dạo, hóng gió biển, cuộc sống ngược lại cũng khá… Thứ chúng tôi đốt là lá cây nhánh cây phía trên huyệt, có một ít còn chưa khô lắm nên lửa cháy không lớn, khói lại rất nhiều.Tôi dùng vải bịt mũi lại nói: “Được chưa hả tam ca? Lúc nãy lửa còn rất lớn cơ.”Trải qua nửa tiếng đồng hồ, một nửa của chiếc vại sứ lớn đã bị khói hun thành màu đen, Diêu Văn Sách dùng cây gậy chọc mấy cái, lần này không thấy thi giác tiên nữa.“Có lẽ có tác dụng rồi, ai xuống trước đây?” Lão đại trầm giọng hỏi.“Em! Để em!” Tôn lão tam cắn răng nói: “Em đi xuống trước do thám giúp mọi người, nhỡ đâu nhị ca có ở dưới đó thật, em cũng có thể cứu anh ấy lên.”Anh ấy giữ lấy mép vại, dùng chân thử sâu hay nông.“Không sâu lắm, hình như là sát mặt đất.”Bỗng nhiên.Có tiếng đá vỡ vụn sụp đổ truyền đến từ phía dưới, Tôn lão tam kinh ngạc kêu lên một tiếng!“Giữ chặt! Đừng hoảng loạn! Lão tam, anh nắm được cậu rồi! Vân Phong mau lại đây giúp đỡ!”Tôi vội vàng chạy tới giữ chặt cánh tay còn lại của Tôn lão tam, anh em họ Diêu thấy vậy cũng chạy tới hỗ trợ, mấy người hợp lực mới kéo được Tôn lão tam hai chân đạp không khí đi lên.“Tình hình thế nào lão tam!”Tôn lão tam bị chúng tôi lôi lên, lúc này còn chưa hoàn hồn nói: “Nguy!.nguy hiểm thật, chắc là đã bị giẫm sụp rồi.”Diêu Ngọc Môn dùng đèn pin chiếu xuống dưới, bên dưới vại sứ một mảnh đen kịt, đen sì cái gì đều nhìn không thấy.Tôn lão tam chưa từ bỏ ý định, anh ấy lại đưa ra một đề nghị là buộc dây thừng để trượt xuống.Không biết ở phía dưới sâu bao nhiêu, chúng tôi buộc một sợi dây thừng leo núi trên eo anh ấy.Tôi và Tôn lão đại siết dây thừng thật chặt“Tam ca, anh phải cẩn thận, nếu cảm thấy có gì không đúng không bình thường thì hét thật to, bọn em kéo anh lên ngay lập tức!”Tôn lão tam đeo đèn đầu, gật gật đầu.Anh ấy trượt xuống từng chút một theo chiếc vại lớn.Hai mét, ba mét, năm mét, dây thừng được thả xuống rất nhanh đạt đến mười mét.Diêu Ngọc Môn cau mày nói: “Chả lẽ ở phía dưới là địa cung? Sao lại sâu như vậy.”Cuối cùng, vào lúc dây thừng được thả xuống dừng lại ở mức mười tám mét thì không di chuyển nữa, Tôn lão tam ở phía dưới chắc cũng đã chạm đến đáy rồi.Lão đại không thể nhịn nổi nữa, dù sao người bị mất tích dưới huyệt là em trai anh ấy.“Chỉ đứng ở phía trên nói, chỉ đứng ở phía trên đoán có tác dụng gì! Nếu là do trận động đất lớn năm nào đó thời cổ đại thì cũng có khả năng đã bị sụp lún xuống mười tám mét!”“Mấy người kéo dây thừng an toàn, tôi đi xuống tìm lão tam,” Tôn lão đại thu dây thừng bắt đầu quấn buộc quanh eo của mình.“Em không có việc gì đại ca! Mọi người mau xuống đây xem đi, ôi trời ơi! Từ trước tới nay tôi chưa thấy thứ gì như vậy!” Từ phía dưới truyền lên giọng hét lớn tiếng của Tôn lão tam.Vì vậy mấy người liên tiếp nối đuôi nhau trượt xuống phía dưới, tôi là người thứ ba đếm ngược cuối lên, anh em Diêu gia xuống cuối cùng.Lực tay của tôi không lớn, tay siết chặt lấy dây thừng leo núi nên bị đau.Trong động rất tối, lúc xuống được một nửa tôi ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua.Trên bề mặt trong tường phía dưới miệng lỗ có mấy con bọ cánh cứng dẹt dẹt đang bò, chúng là đám thi giác tiên lúc nãy chưa bị đốt chết, tôi dùng đèn chiếu nhưng mấy con bọ cánh cứng này không hề nhúc nhích.Dặn dò qua anh em họ Diêu ở phía trên, tôi nắm lấy dây thừng từ từ trượt xuống.Đi theo sau là Diêu Ngọc Môn, cuối cùng là Diêu Văn Sách.Lúc Diêu Văn Sách trượt xuống quấn vòng quanh chiếc vại lớn, anh ta nói lúc chúng tôi quay trở lên phải dùng đên dây thừng.Đi từ bên trên xuống dưới, không gian ở bên dưới vô cùng lớn, không chỉ tôi mà vả anh em họ Diêu, anh em họ Tôn đều nhìn ngây người.Cực kỳ tối, tôi phải dùng đèn pin chiếu khắp nơi.Xung quanh rất trống trải, là bức tường đá, không gian dưới đất này chắc chắn là do con người tạo nên.Tối quá nên nhìn không rõ, phạm vi đèn pin có chiếu sáng là có hạn, Tôn lão tam đi phía trước là người đầu tiên chú ý tới, anh ấy bỗng nhiên kêu chúng tôi dừng lại, nói rằng phía trước có xương người trên mặt đất.***Được dịch và biên bởi iinatrans

Chương 39: 39: Địa Cung 1