Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…
Chương 478
Bác Sĩ Thần ThôngTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… “Chào, tối hôm qua ngủ có ngon không?"Tân Duyệt thấy thế, ngược lại ngượng ngùng cười một tiếng: “Ừm, rất ngon”Trần Thương hừ lạnh một tiếng: " Nói đi, làm thế nào chứ?”Tần Duyệt sững sờ, con mắt chớp chớp nhìn Trần Thương, toát ra cầu khẩn, điềm đạm, đáng yêu: “Đều như vậy, anh xem đó mà làm là được rồi.Trần Thương lập tức trợn tròn mắt, có phải tôi đã cầm nhầm kịch bản!“Tân Duyệt nhất định là cảm thấy mình cái gì cũng không dám, đúng không?Nghĩ tới đây, Trần Thương cười dâm tà một tiếng, trực tiếp cầm lấy ngón trỏ tay phải, nhẹ nhàng ấn cằm Tân Duyệt, hướng phía Tần Duyệt trên mặt thổi một làn gió thơm: “Vậy tôi đây liền không khách khí!”Đang khi nói chuyện, Trần Thương cười lạnh bĩu môi liền chọc lên mặt Tần Duyệt!Hắn ngược lại muốn xem xem tiểu yêu nữ này còn có thể kiên trì tới khi nào.Chỉ thấy mặt Tần Duyệt đỏ lên, con mắt tranh thủ thời gian nhắm lại, lông mi dài nhấp nháy, đến cả bắp chân bên phải cũng hơi nhếch lên...Cái này mẹ nó, rõ ràng là đang hưởng thụ...Cứ như vậy, chính mình không phải lên muốn Tân cẩu li3m sao?Hay là bỏ đi?Không được!Không cho Tần cẩu biết mặt một lần, nàng cũng không biết giới hạn của bản thân ở đâu nữa!Trần Thương cảm giác tim chính mình đập càng lúc càng nhanh!Anh hiểu được, đây là một trận đọ sức tâm tính cùng tâm tính!Cũng là một trận quyết đấu mặt đối mặt!Giờ khắc này, không có đúng sai!Chỉ có thẳng bại!Khoảng cách đang không ngừng thay đổi....20cm... 10cm... 6cm... 3cm...Tim Trần Thương lúc này như bị dao cắt, anh đã có thể cảm giác được nhịp tim của mình hình như xuất hiện song P dị thường, nhịp xoang không ngừng tăng tốc, nhóm sóng QRS rút ngân thời gian, tần suất tăng tốc, Trần Thương biết rõ, đây là biểu hiện của tỉ lệ tăng tốc tâm thất...Nhưng là, đây tuyệt đối không phải vì động tâm! Khẳng định không phải....Đây chỉ là khẩn trương mà thôi.Trần Thương đã có thể cảm giác được lỗ mũi Tân Duyệt thở ra khí tức ngọt ngào.Loại hương vị đó rất quen thuộc: Xem thường, khinh thường, trào phúng.Nếu như nhất định phải dùng một câu để hình dung, đây tuyệt đối là:Anh... Tới đây!Trần Thương nghiến răng nghiến lợi, con mắt nhìn. sang b* ng*c Tân Duyệt, bỗng nhiên hiểu rõ cổ nhân nói qua một câu:Không chưng màn thầu tranh khẩu khí!Hiện tại, anh đã hiểu rõ câu nói này rồi, còn được chứng kiến người thậtMình giờ phút này... Không phải chính là như vậy sao?Màn thầu không cần!Nhưng, khí thì nhất định phải ra!Ai sợ ai!Khoảng cách giằng co ở vị trí 3 em tựa hồ kẹp lại.Trần Thương cần răng một cái, giậm chân một cái, nội tâm gầm thét một tiếng: Liều mạng!Ngay lúc này, anh bỗng nhiên kinh ngạc phát hiện ra một điều kinh khủng...Tần Duyệt lại chủ động xông tới, khoảng cách nháy mắt chỉ còn 1 emKhông thể nhịn!Trong lòng Trần Thương hung áo!Không thành công, sẽ thành nhân!Ngay lúc này, Trần Thương cần răng một cái muốn hạ miệng xuống.Bổng nhiên... Cửa kít a một tiếng mở.Sau khi Lý Bảo Sơn mở cửa đi vào, bỗng nhiên trông thấy một màn này.Tràng diện một trận quỷ dị!
“Chào, tối hôm qua ngủ có ngon không?"
Tân Duyệt thấy thế, ngược lại ngượng ngùng cười một tiếng: “Ừm, rất ngon”
Trần Thương hừ lạnh một tiếng: " Nói đi, làm thế nào chứ?”
Tần Duyệt sững sờ, con mắt chớp chớp nhìn Trần Thương, toát ra cầu khẩn, điềm đạm, đáng yêu: “Đều như vậy, anh xem đó mà làm là được rồi.
Trần Thương lập tức trợn tròn mắt, có phải tôi đã cầm nhầm kịch bản!
“Tân Duyệt nhất định là cảm thấy mình cái gì cũng không dám, đúng không?
Nghĩ tới đây, Trần Thương cười dâm tà một tiếng, trực tiếp cầm lấy ngón trỏ tay phải, nhẹ nhàng ấn cằm Tân Duyệt, hướng phía Tần Duyệt trên mặt thổi một làn gió thơm: “Vậy tôi đây liền không khách khí!”
Đang khi nói chuyện, Trần Thương cười lạnh bĩu môi liền chọc lên mặt Tần Duyệt!
Hắn ngược lại muốn xem xem tiểu yêu nữ này còn có thể kiên trì tới khi nào.
Chỉ thấy mặt Tần Duyệt đỏ lên, con mắt tranh thủ thời gian nhắm lại, lông mi dài nhấp nháy, đến cả bắp chân bên phải cũng hơi nhếch lên...
Cái này mẹ nó, rõ ràng là đang hưởng thụ...
Cứ như vậy, chính mình không phải lên muốn Tân cẩu li3m sao?
Hay là bỏ đi?
Không được!
Không cho Tần cẩu biết mặt một lần, nàng cũng không biết giới hạn của bản thân ở đâu nữa!
Trần Thương cảm giác tim chính mình đập càng lúc càng nhanh!
Anh hiểu được, đây là một trận đọ sức tâm tính cùng tâm tính!
Cũng là một trận quyết đấu mặt đối mặt!
Giờ khắc này, không có đúng sai!
Chỉ có thẳng bại!
Khoảng cách đang không ngừng thay đổi....
20cm... 10cm... 6cm... 3cm...
Tim Trần Thương lúc này như bị dao cắt, anh đã có thể cảm giác được nhịp tim của mình hình như xuất hiện song P dị thường, nhịp xoang không ngừng tăng tốc, nhóm sóng QRS rút ngân thời gian, tần suất tăng tốc, Trần Thương biết rõ, đây là biểu hiện của tỉ lệ tăng tốc tâm thất...
Nhưng là, đây tuyệt đối không phải vì động tâm! Khẳng định không phải....
Đây chỉ là khẩn trương mà thôi.
Trần Thương đã có thể cảm giác được lỗ mũi Tân Duyệt thở ra khí tức ngọt ngào.
Loại hương vị đó rất quen thuộc: Xem thường, khinh thường, trào phúng.
Nếu như nhất định phải dùng một câu để hình dung, đây tuyệt đối là:
Anh... Tới đây!
Trần Thương nghiến răng nghiến lợi, con mắt nhìn. sang b* ng*c Tân Duyệt, bỗng nhiên hiểu rõ cổ nhân nói qua một câu:
Không chưng màn thầu tranh khẩu khí!
Hiện tại, anh đã hiểu rõ câu nói này rồi, còn được chứng kiến người thật
Mình giờ phút này... Không phải chính là như vậy sao?
Màn thầu không cần!
Nhưng, khí thì nhất định phải ra!
Ai sợ ai!
Khoảng cách giằng co ở vị trí 3 em tựa hồ kẹp lại.
Trần Thương cần răng một cái, giậm chân một cái, nội tâm gầm thét một tiếng: Liều mạng!
Ngay lúc này, anh bỗng nhiên kinh ngạc phát hiện ra một điều kinh khủng...
Tần Duyệt lại chủ động xông tới, khoảng cách nháy mắt chỉ còn 1 em
Không thể nhịn!
Trong lòng Trần Thương hung áo!
Không thành công, sẽ thành nhân!
Ngay lúc này, Trần Thương cần răng một cái muốn hạ miệng xuống.
Bổng nhiên... Cửa kít a một tiếng mở.
Sau khi Lý Bảo Sơn mở cửa đi vào, bỗng nhiên trông thấy một màn này.
Tràng diện một trận quỷ dị!
Bác Sĩ Thần ThôngTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… “Chào, tối hôm qua ngủ có ngon không?"Tân Duyệt thấy thế, ngược lại ngượng ngùng cười một tiếng: “Ừm, rất ngon”Trần Thương hừ lạnh một tiếng: " Nói đi, làm thế nào chứ?”Tần Duyệt sững sờ, con mắt chớp chớp nhìn Trần Thương, toát ra cầu khẩn, điềm đạm, đáng yêu: “Đều như vậy, anh xem đó mà làm là được rồi.Trần Thương lập tức trợn tròn mắt, có phải tôi đã cầm nhầm kịch bản!“Tân Duyệt nhất định là cảm thấy mình cái gì cũng không dám, đúng không?Nghĩ tới đây, Trần Thương cười dâm tà một tiếng, trực tiếp cầm lấy ngón trỏ tay phải, nhẹ nhàng ấn cằm Tân Duyệt, hướng phía Tần Duyệt trên mặt thổi một làn gió thơm: “Vậy tôi đây liền không khách khí!”Đang khi nói chuyện, Trần Thương cười lạnh bĩu môi liền chọc lên mặt Tần Duyệt!Hắn ngược lại muốn xem xem tiểu yêu nữ này còn có thể kiên trì tới khi nào.Chỉ thấy mặt Tần Duyệt đỏ lên, con mắt tranh thủ thời gian nhắm lại, lông mi dài nhấp nháy, đến cả bắp chân bên phải cũng hơi nhếch lên...Cái này mẹ nó, rõ ràng là đang hưởng thụ...Cứ như vậy, chính mình không phải lên muốn Tân cẩu li3m sao?Hay là bỏ đi?Không được!Không cho Tần cẩu biết mặt một lần, nàng cũng không biết giới hạn của bản thân ở đâu nữa!Trần Thương cảm giác tim chính mình đập càng lúc càng nhanh!Anh hiểu được, đây là một trận đọ sức tâm tính cùng tâm tính!Cũng là một trận quyết đấu mặt đối mặt!Giờ khắc này, không có đúng sai!Chỉ có thẳng bại!Khoảng cách đang không ngừng thay đổi....20cm... 10cm... 6cm... 3cm...Tim Trần Thương lúc này như bị dao cắt, anh đã có thể cảm giác được nhịp tim của mình hình như xuất hiện song P dị thường, nhịp xoang không ngừng tăng tốc, nhóm sóng QRS rút ngân thời gian, tần suất tăng tốc, Trần Thương biết rõ, đây là biểu hiện của tỉ lệ tăng tốc tâm thất...Nhưng là, đây tuyệt đối không phải vì động tâm! Khẳng định không phải....Đây chỉ là khẩn trương mà thôi.Trần Thương đã có thể cảm giác được lỗ mũi Tân Duyệt thở ra khí tức ngọt ngào.Loại hương vị đó rất quen thuộc: Xem thường, khinh thường, trào phúng.Nếu như nhất định phải dùng một câu để hình dung, đây tuyệt đối là:Anh... Tới đây!Trần Thương nghiến răng nghiến lợi, con mắt nhìn. sang b* ng*c Tân Duyệt, bỗng nhiên hiểu rõ cổ nhân nói qua một câu:Không chưng màn thầu tranh khẩu khí!Hiện tại, anh đã hiểu rõ câu nói này rồi, còn được chứng kiến người thậtMình giờ phút này... Không phải chính là như vậy sao?Màn thầu không cần!Nhưng, khí thì nhất định phải ra!Ai sợ ai!Khoảng cách giằng co ở vị trí 3 em tựa hồ kẹp lại.Trần Thương cần răng một cái, giậm chân một cái, nội tâm gầm thét một tiếng: Liều mạng!Ngay lúc này, anh bỗng nhiên kinh ngạc phát hiện ra một điều kinh khủng...Tần Duyệt lại chủ động xông tới, khoảng cách nháy mắt chỉ còn 1 emKhông thể nhịn!Trong lòng Trần Thương hung áo!Không thành công, sẽ thành nhân!Ngay lúc này, Trần Thương cần răng một cái muốn hạ miệng xuống.Bổng nhiên... Cửa kít a một tiếng mở.Sau khi Lý Bảo Sơn mở cửa đi vào, bỗng nhiên trông thấy một màn này.Tràng diện một trận quỷ dị!