Tác giả:

Chạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn…

Chương 10: Chương 10

Sổ Tay Làm Ruộng Của Thành HoàngTác giả: Đào Tử ĐăngTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịChạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn… Tiểu Hắc rất nhanh liền phản ứng lại, thu hồi một cái đuôi, cũng may tốc độ lay động đủ nhanh, hơn nữa ánh sáng trong sân tối tăm, bà ngoại không chú ý."Không sao cả, cún con đang chơi vui cùng bà ngoại mà." Bà ngoại ngồi xổm xuống khẽ vuốt đầu Tiểu Hắc, trong mắt tràn đầy vui mừng: "Tiểu Lự, cún con này bao nhiêu tuổi rồi?”Vân Vô Lự dừng xe đạp, mở thẻ tư liệu của Tiểu Hắc ra nhìn thoáng qua.Tên thật: Tiểu HắcGiống chó: Chó cỏ Địa ngụcTuổi: 200 tuổi (thiếu niên)Chức vị: Thần bảo hộKỹ năng: Theo dõi, khiếp sợ, làm nũng, tự lo liệu cuộc sống! !Vân Vô Lự mặt không đổi sắc nói: "Hai tháng tuổi, gọi là Tiểu Hắc.”Đèn Trường Minh: "! ! ”Bà ngoại không chút hoài nghi, đi vào phòng bếp lấy ra một hộp sữa bột dê, pha cho Tiểu Hắc một chậu sữa đầy, đặt ở cửa phòng bếp.Tiểu Hắc, một con chó địa ngục hai đầu uy phong lẫm liệt.Từ khi sinh ra đến nay đã 200 tuổi, chưa từng uống qua một ngụm sữa.Nếu để cho đám ác quỷ trong mười tám tầng địa ngục biết nó đang uống sữa, mặt mũi của Nhất Ca Địa Ngục nó sẽ bày ra chỗ nào?Tiểu Hắc quay đầu đi, nghĩ thầm dù nó chết đói cũng phải xem nơi này là mười tám tầng địa ngục, không được phép uống sữa của con người.“Sao con không uống, ngoan nào, phải ăn cơm thật ngon mới có thể lớn nhanh." Bà ngoại bôi một chút sữa dê lên mũi Tiểu Hắc, Tiểu Hắc vô thức li3m li3m mũi.Mùi sữa nồng đậm tản ra trong khoang miệng! ! Tiểu Hắc, một con chó địa ngục hai đầu uy phong lẫm liệt, vùi đầu uống chậu sữa.Bà ngoại vui mừng sờ sờ lưng Tiểu Hắc, hỏi Vân Vô Lự: "Chỗ làm thế nào?”“Rất tốt, miếu Thành Hoàng rất lớn, chỉ là bỏ hoang đã lâu, phải thu dọn một chút, con định ngày mai bắt đầu đi làm." Vân Vô Lự lựa lời nói: "Canh miếu phải trực đêm, sau này buổi tối con phải ngủ ở miếu Thành Hoàng.”Thành Hoàng phải giao tiếp với Minh phủ, vì để cho bà ngoại tiếp tục sống cuộc sống yên bình, Vân Vô Lự quyết định chuyển đến miếu ở."Con tự sắp xếp đi, đừng quá vất vả, trong khoảng thời gian này còn về nhà ăn cơm chứ?"“Có ạ.” Trước mắt trong miếu không có gì cả, chỉ có thể về nhà kiếm cơm ăn.Lão Thành Hoàng còn nói đơn vị bao ăn bao ở, nào có đồ ăn?

Tiểu Hắc rất nhanh liền phản ứng lại, thu hồi một cái đuôi, cũng may tốc độ lay động đủ nhanh, hơn nữa ánh sáng trong sân tối tăm, bà ngoại không chú ý.

"Không sao cả, cún con đang chơi vui cùng bà ngoại mà.

" Bà ngoại ngồi xổm xuống khẽ vuốt đầu Tiểu Hắc, trong mắt tràn đầy vui mừng: "Tiểu Lự, cún con này bao nhiêu tuổi rồi?”

Vân Vô Lự dừng xe đạp, mở thẻ tư liệu của Tiểu Hắc ra nhìn thoáng qua.

Tên thật: Tiểu Hắc

Giống chó: Chó cỏ Địa ngục

Tuổi: 200 tuổi (thiếu niên)

Chức vị: Thần bảo hộ

Kỹ năng: Theo dõi, khiếp sợ, làm nũng, tự lo liệu cuộc sống! !

Vân Vô Lự mặt không đổi sắc nói: "Hai tháng tuổi, gọi là Tiểu Hắc.

Đèn Trường Minh: "! ! ”

Bà ngoại không chút hoài nghi, đi vào phòng bếp lấy ra một hộp sữa bột dê, pha cho Tiểu Hắc một chậu sữa đầy, đặt ở cửa phòng bếp.

Tiểu Hắc, một con chó địa ngục hai đầu uy phong lẫm liệt.

Từ khi sinh ra đến nay đã 200 tuổi, chưa từng uống qua một ngụm sữa.

Nếu để cho đám ác quỷ trong mười tám tầng địa ngục biết nó đang uống sữa, mặt mũi của Nhất Ca Địa Ngục nó sẽ bày ra chỗ nào?

Tiểu Hắc quay đầu đi, nghĩ thầm dù nó chết đói cũng phải xem nơi này là mười tám tầng địa ngục, không được phép uống sữa của con người.

“Sao con không uống, ngoan nào, phải ăn cơm thật ngon mới có thể lớn nhanh.

" Bà ngoại bôi một chút sữa dê lên mũi Tiểu Hắc, Tiểu Hắc vô thức li3m li3m mũi.

Mùi sữa nồng đậm tản ra trong khoang miệng! ! Tiểu Hắc, một con chó địa ngục hai đầu uy phong lẫm liệt, vùi đầu uống chậu sữa.

Bà ngoại vui mừng sờ sờ lưng Tiểu Hắc, hỏi Vân Vô Lự: "Chỗ làm thế nào?”

“Rất tốt, miếu Thành Hoàng rất lớn, chỉ là bỏ hoang đã lâu, phải thu dọn một chút, con định ngày mai bắt đầu đi làm.

" Vân Vô Lự lựa lời nói: "Canh miếu phải trực đêm, sau này buổi tối con phải ngủ ở miếu Thành Hoàng.

Thành Hoàng phải giao tiếp với Minh phủ, vì để cho bà ngoại tiếp tục sống cuộc sống yên bình, Vân Vô Lự quyết định chuyển đến miếu ở.

"Con tự sắp xếp đi, đừng quá vất vả, trong khoảng thời gian này còn về nhà ăn cơm chứ?"

“Có ạ.

” Trước mắt trong miếu không có gì cả, chỉ có thể về nhà kiếm cơm ăn.

Lão Thành Hoàng còn nói đơn vị bao ăn bao ở, nào có đồ ăn?

Sổ Tay Làm Ruộng Của Thành HoàngTác giả: Đào Tử ĐăngTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịChạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn… Tiểu Hắc rất nhanh liền phản ứng lại, thu hồi một cái đuôi, cũng may tốc độ lay động đủ nhanh, hơn nữa ánh sáng trong sân tối tăm, bà ngoại không chú ý."Không sao cả, cún con đang chơi vui cùng bà ngoại mà." Bà ngoại ngồi xổm xuống khẽ vuốt đầu Tiểu Hắc, trong mắt tràn đầy vui mừng: "Tiểu Lự, cún con này bao nhiêu tuổi rồi?”Vân Vô Lự dừng xe đạp, mở thẻ tư liệu của Tiểu Hắc ra nhìn thoáng qua.Tên thật: Tiểu HắcGiống chó: Chó cỏ Địa ngụcTuổi: 200 tuổi (thiếu niên)Chức vị: Thần bảo hộKỹ năng: Theo dõi, khiếp sợ, làm nũng, tự lo liệu cuộc sống! !Vân Vô Lự mặt không đổi sắc nói: "Hai tháng tuổi, gọi là Tiểu Hắc.”Đèn Trường Minh: "! ! ”Bà ngoại không chút hoài nghi, đi vào phòng bếp lấy ra một hộp sữa bột dê, pha cho Tiểu Hắc một chậu sữa đầy, đặt ở cửa phòng bếp.Tiểu Hắc, một con chó địa ngục hai đầu uy phong lẫm liệt.Từ khi sinh ra đến nay đã 200 tuổi, chưa từng uống qua một ngụm sữa.Nếu để cho đám ác quỷ trong mười tám tầng địa ngục biết nó đang uống sữa, mặt mũi của Nhất Ca Địa Ngục nó sẽ bày ra chỗ nào?Tiểu Hắc quay đầu đi, nghĩ thầm dù nó chết đói cũng phải xem nơi này là mười tám tầng địa ngục, không được phép uống sữa của con người.“Sao con không uống, ngoan nào, phải ăn cơm thật ngon mới có thể lớn nhanh." Bà ngoại bôi một chút sữa dê lên mũi Tiểu Hắc, Tiểu Hắc vô thức li3m li3m mũi.Mùi sữa nồng đậm tản ra trong khoang miệng! ! Tiểu Hắc, một con chó địa ngục hai đầu uy phong lẫm liệt, vùi đầu uống chậu sữa.Bà ngoại vui mừng sờ sờ lưng Tiểu Hắc, hỏi Vân Vô Lự: "Chỗ làm thế nào?”“Rất tốt, miếu Thành Hoàng rất lớn, chỉ là bỏ hoang đã lâu, phải thu dọn một chút, con định ngày mai bắt đầu đi làm." Vân Vô Lự lựa lời nói: "Canh miếu phải trực đêm, sau này buổi tối con phải ngủ ở miếu Thành Hoàng.”Thành Hoàng phải giao tiếp với Minh phủ, vì để cho bà ngoại tiếp tục sống cuộc sống yên bình, Vân Vô Lự quyết định chuyển đến miếu ở."Con tự sắp xếp đi, đừng quá vất vả, trong khoảng thời gian này còn về nhà ăn cơm chứ?"“Có ạ.” Trước mắt trong miếu không có gì cả, chỉ có thể về nhà kiếm cơm ăn.Lão Thành Hoàng còn nói đơn vị bao ăn bao ở, nào có đồ ăn?

Chương 10: Chương 10