Tác giả:

Chạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn…

Chương 14: Chương 14

Sổ Tay Làm Ruộng Của Thành HoàngTác giả: Đào Tử ĐăngTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịChạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn… Vân Vô Lự vừa ăn vừa khen tay nghề của bà ngoại tốt, khen đến mức bà ngoại mặt mày hớn hở, cơm tối cũng ăn nhiều hơn nửa chén.Chỉ cần ở nhà, Vân Vô Lự sẽ nhận thầu tất thảy mọi việc nhà ngoại trừ nấu cơm, hắn thuần thục thu dọn xong phòng bếp, đi tắm rửa.Lúc đi ra, bà ngoại đưa cho hắn một cái hộp, cười híp mắt nói: "Quà cho Tiểu Hắc.”Vân Vô Lự mở ra nhìn, trong hộp có một cái vòng cổ chó dệt kim màu trắng tinh xảo.Phía trên có một tấm bảng da hình con chó nhỏ, thêu chữ "Tiểu Hắc" và số điện thoại của Vân Vô Lự.Trên bảng tên còn treo một cái chuông, lúc cầm lên leng keng rung động, rất dễ nghe.Bà ngoại nói: "Như vậy sẽ không sợ Tiểu Hắc đi lạc.”Đi lạc thì chắc chắn không rồi nhưng đây là tâm ý của bà ngoại, Vân Vô Lự nhìn về phía Tiểu Hắc: "Còn không mau cám ơn bà ngoại?”Tiểu Hắc đi tới bên cạnh bà ngoại, thân mật cọ cọ bà ngoại, sau đó nằm xuống đất, lộ ra cái bụng mềm mại.“Nằm yên nào.”Bà ngoại cười ha ha, tự mình đeo vòng cổ cho nó, sờ sờ cái bụng nhỏ của nó: "Ngoan quá, ngoan quá.”Đèn Trường Minh: “Chậc.Anh Hắc, anh nhanh thích nghi với cuộc sống nhân gian ghê ta.”Tiểu Hắc: “! ”Lao động cả một ngày, Vân Vô Lự đi vào giấc ngủ sớm, một đêm không mộng.Sáng sớm hôm sau, hắn xin bà ngoại số điện thoại của trưởng thôn, chuẩn bị hỏi chuyện kéo điện đến miếu Thành Hoàng, không ngờ vừa mới báo tên, trưởng thôn liền kích động nói: "Trùng hợp quá, tôi đang chuẩn bị đi miếu Thành Hoàng tìm cậu đây!"Hai bên bàn bạc, quyết định gặp mặt ở miếu Thành Hoàng.Vân Vô Lự đến không bao lâu, trưởng thôn đã tới, ông ấy chừng bốn mươi tuổi, gầy gò, mặc áo hoa văn, bên hông đeo một chuỗi chìa khóa, vừa thấy hắn đã bắt tay Vân Vô Lự: "Xin chào, xin chào, cậu chính là người phụ trách miếu Thành Hoàng Vân Vô Lự sao, nghe nói cậu là cháu ngoại của bà Sương Như à?”Vân Vô Lự gật đầu, chào một tiếng.Trưởng thôn cười nói: "Theo bối phận trong thôn, chắc cậu phải gọi tôi là chú, tôi gọi cậu là Tiểu Lự nhé.”Vân Vô Lự ôn hoà nói: "Dạ được.”

Vân Vô Lự vừa ăn vừa khen tay nghề của bà ngoại tốt, khen đến mức bà ngoại mặt mày hớn hở, cơm tối cũng ăn nhiều hơn nửa chén.

Chỉ cần ở nhà, Vân Vô Lự sẽ nhận thầu tất thảy mọi việc nhà ngoại trừ nấu cơm, hắn thuần thục thu dọn xong phòng bếp, đi tắm rửa.

Lúc đi ra, bà ngoại đưa cho hắn một cái hộp, cười híp mắt nói: "Quà cho Tiểu Hắc.

Vân Vô Lự mở ra nhìn, trong hộp có một cái vòng cổ chó dệt kim màu trắng tinh xảo.

Phía trên có một tấm bảng da hình con chó nhỏ, thêu chữ "Tiểu Hắc" và số điện thoại của Vân Vô Lự.

Trên bảng tên còn treo một cái chuông, lúc cầm lên leng keng rung động, rất dễ nghe.

Bà ngoại nói: "Như vậy sẽ không sợ Tiểu Hắc đi lạc.

Đi lạc thì chắc chắn không rồi nhưng đây là tâm ý của bà ngoại, Vân Vô Lự nhìn về phía Tiểu Hắc: "Còn không mau cám ơn bà ngoại?”

Tiểu Hắc đi tới bên cạnh bà ngoại, thân mật cọ cọ bà ngoại, sau đó nằm xuống đất, lộ ra cái bụng mềm mại.

“Nằm yên nào.

Bà ngoại cười ha ha, tự mình đeo vòng cổ cho nó, sờ sờ cái bụng nhỏ của nó: "Ngoan quá, ngoan quá.

Đèn Trường Minh: “Chậc.

Anh Hắc, anh nhanh thích nghi với cuộc sống nhân gian ghê ta.

Tiểu Hắc: “! ”

Lao động cả một ngày, Vân Vô Lự đi vào giấc ngủ sớm, một đêm không mộng.

Sáng sớm hôm sau, hắn xin bà ngoại số điện thoại của trưởng thôn, chuẩn bị hỏi chuyện kéo điện đến miếu Thành Hoàng, không ngờ vừa mới báo tên, trưởng thôn liền kích động nói: "Trùng hợp quá, tôi đang chuẩn bị đi miếu Thành Hoàng tìm cậu đây!"

Hai bên bàn bạc, quyết định gặp mặt ở miếu Thành Hoàng.

Vân Vô Lự đến không bao lâu, trưởng thôn đã tới, ông ấy chừng bốn mươi tuổi, gầy gò, mặc áo hoa văn, bên hông đeo một chuỗi chìa khóa, vừa thấy hắn đã bắt tay Vân Vô Lự: "Xin chào, xin chào, cậu chính là người phụ trách miếu Thành Hoàng Vân Vô Lự sao, nghe nói cậu là cháu ngoại của bà Sương Như à?”

Vân Vô Lự gật đầu, chào một tiếng.

Trưởng thôn cười nói: "Theo bối phận trong thôn, chắc cậu phải gọi tôi là chú, tôi gọi cậu là Tiểu Lự nhé.

Vân Vô Lự ôn hoà nói: "Dạ được.

Sổ Tay Làm Ruộng Của Thành HoàngTác giả: Đào Tử ĐăngTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịChạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn… Vân Vô Lự vừa ăn vừa khen tay nghề của bà ngoại tốt, khen đến mức bà ngoại mặt mày hớn hở, cơm tối cũng ăn nhiều hơn nửa chén.Chỉ cần ở nhà, Vân Vô Lự sẽ nhận thầu tất thảy mọi việc nhà ngoại trừ nấu cơm, hắn thuần thục thu dọn xong phòng bếp, đi tắm rửa.Lúc đi ra, bà ngoại đưa cho hắn một cái hộp, cười híp mắt nói: "Quà cho Tiểu Hắc.”Vân Vô Lự mở ra nhìn, trong hộp có một cái vòng cổ chó dệt kim màu trắng tinh xảo.Phía trên có một tấm bảng da hình con chó nhỏ, thêu chữ "Tiểu Hắc" và số điện thoại của Vân Vô Lự.Trên bảng tên còn treo một cái chuông, lúc cầm lên leng keng rung động, rất dễ nghe.Bà ngoại nói: "Như vậy sẽ không sợ Tiểu Hắc đi lạc.”Đi lạc thì chắc chắn không rồi nhưng đây là tâm ý của bà ngoại, Vân Vô Lự nhìn về phía Tiểu Hắc: "Còn không mau cám ơn bà ngoại?”Tiểu Hắc đi tới bên cạnh bà ngoại, thân mật cọ cọ bà ngoại, sau đó nằm xuống đất, lộ ra cái bụng mềm mại.“Nằm yên nào.”Bà ngoại cười ha ha, tự mình đeo vòng cổ cho nó, sờ sờ cái bụng nhỏ của nó: "Ngoan quá, ngoan quá.”Đèn Trường Minh: “Chậc.Anh Hắc, anh nhanh thích nghi với cuộc sống nhân gian ghê ta.”Tiểu Hắc: “! ”Lao động cả một ngày, Vân Vô Lự đi vào giấc ngủ sớm, một đêm không mộng.Sáng sớm hôm sau, hắn xin bà ngoại số điện thoại của trưởng thôn, chuẩn bị hỏi chuyện kéo điện đến miếu Thành Hoàng, không ngờ vừa mới báo tên, trưởng thôn liền kích động nói: "Trùng hợp quá, tôi đang chuẩn bị đi miếu Thành Hoàng tìm cậu đây!"Hai bên bàn bạc, quyết định gặp mặt ở miếu Thành Hoàng.Vân Vô Lự đến không bao lâu, trưởng thôn đã tới, ông ấy chừng bốn mươi tuổi, gầy gò, mặc áo hoa văn, bên hông đeo một chuỗi chìa khóa, vừa thấy hắn đã bắt tay Vân Vô Lự: "Xin chào, xin chào, cậu chính là người phụ trách miếu Thành Hoàng Vân Vô Lự sao, nghe nói cậu là cháu ngoại của bà Sương Như à?”Vân Vô Lự gật đầu, chào một tiếng.Trưởng thôn cười nói: "Theo bối phận trong thôn, chắc cậu phải gọi tôi là chú, tôi gọi cậu là Tiểu Lự nhé.”Vân Vô Lự ôn hoà nói: "Dạ được.”

Chương 14: Chương 14