Chạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn…
Chương 24: Chương 24
Sổ Tay Làm Ruộng Của Thành HoàngTác giả: Đào Tử ĐăngTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịChạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn… Quỷ nước: "Bởi vì ta nghe hắn nói chuyện với bạn rằng, miếu Thành Hoàng trong thôn đã bỏ hoang rất nhiều năm, ngươi biết điều này có nghĩa là gì không?"“Là gì?”Quỷ nước chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Ngươi ngốc lắm, chứng tỏ thôn bọn họ không có thần linh quản, thích hợp cho cô hồn dã quỷ định cư, rất thích hợp.”Vân Vô Lự hỏi: "Vậy ngươi có nghe nói miếu Thành Hoàng ở đây sắp mở cửa trở lại không?""Miếu Thành Hoàng bỏ hoang nhiều năm như vậy, muốn tìm được Thành Hoàng tiếp nhận không dễ đâu.Cho dù có Thành Hoàng nguyện ý tiếp nhận, khẳng định cũng là tay mơ không có kinh nghiệm gì." Quỷ nước chống nạnh, hào phóng nói: "Không chừng ngay cả ta cũng đánh không lại!"Vân Vô Lự: "......”Đèn Trường Minh: "......”Quỷ nước không hề phát hiện bầu không khí không ổn, lớn giọng hỏi một câu: "Chó của ngươi vì sao lại nhìn chằm chằm ta, có phải nó không thích ta?"Vân Vô Lự: "Quả thực nó rất thích anh.”Thích đến mức muốn ăn vào bụng.Thời gian trở lại hai mươi phút trước.Con trai trưởng thôn đã ý thức được mình đang gặp ác mộng, nhưng gã không thể tỉnh lại được.Chỉ càng lúc càng chìm vào ác mộng để thân thể chìm nổi trong nước.Không biết qua bao lâu, ngoài cửa sổ bỗng nhiên vang lên vài tiếng "bang bang".Mơ hồ có tiếng nói chuyện từ ngoài cửa sổ bay vào, nghe không rõ ràng, lại làm người ta an tâm.Không lâu sau, tiếng nói chuyện biến mất, tiếng mưa rơi tí tách trong phòng cũng biến mất, giãn dần dần cảm thấy ấm áp, nặng nề ngủ thiếp đi.Một phòng khác cách một bức tường, vợ chồng trưởng thôn cũng giãn lông mày, tiến vào mộng đẹp chân chính.……Quỷ nước ngửa đầu nhìn về phía cổng chào trước mắt, cổng chào này thực sự quá cũ nát, tấm biển phai màu đến mức quỷ không thấy rõ là chữ gì: "Sao ta lại cảm thấy nơi này giống một ngôi miếu?"“Phải.” Vân Vô Lự thành thật nói: "Một ngôi miếu đổ nát.”"Miếu nát thì tốt, miếu nát chính là trạm nghỉ của cô hồn dã quỷ chúng ta.Mau dẫn ta đi xem cái giếng nước chất lượng siêu tốt mà ngươi nói đi! "Quỷ nước nôn nóng, trực tiếp xông vào miếu.Lúc đi qua cổng, nó chợt nghe thấy boong một tiếng, tựa như giác ngộ, là cảm giác rất khó miêu tả.“Má nó, pháp trận của toà miếu nát này chưa mất đi hiệu lực.Nhưng không có tổn thương gì với thân thể quỷ, chỉ gột rửa oán khí mà thôi.”
Quỷ nước: "Bởi vì ta nghe hắn nói chuyện với bạn rằng, miếu Thành Hoàng trong thôn đã bỏ hoang rất nhiều năm, ngươi biết điều này có nghĩa là gì không?"
“Là gì?”
Quỷ nước chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Ngươi ngốc lắm, chứng tỏ thôn bọn họ không có thần linh quản, thích hợp cho cô hồn dã quỷ định cư, rất thích hợp.”
Vân Vô Lự hỏi: "Vậy ngươi có nghe nói miếu Thành Hoàng ở đây sắp mở cửa trở lại không?"
"Miếu Thành Hoàng bỏ hoang nhiều năm như vậy, muốn tìm được Thành Hoàng tiếp nhận không dễ đâu.
Cho dù có Thành Hoàng nguyện ý tiếp nhận, khẳng định cũng là tay mơ không có kinh nghiệm gì." Quỷ nước chống nạnh, hào phóng nói: "Không chừng ngay cả ta cũng đánh không lại!"
Vân Vô Lự: "......”
Đèn Trường Minh: "......”
Quỷ nước không hề phát hiện bầu không khí không ổn, lớn giọng hỏi một câu: "Chó của ngươi vì sao lại nhìn chằm chằm ta, có phải nó không thích ta?"
Vân Vô Lự: "Quả thực nó rất thích anh.”
Thích đến mức muốn ăn vào bụng.
Thời gian trở lại hai mươi phút trước.
Con trai trưởng thôn đã ý thức được mình đang gặp ác mộng, nhưng gã không thể tỉnh lại được.
Chỉ càng lúc càng chìm vào ác mộng để thân thể chìm nổi trong nước.
Không biết qua bao lâu, ngoài cửa sổ bỗng nhiên vang lên vài tiếng "bang bang".
Mơ hồ có tiếng nói chuyện từ ngoài cửa sổ bay vào, nghe không rõ ràng, lại làm người ta an tâm.
Không lâu sau, tiếng nói chuyện biến mất, tiếng mưa rơi tí tách trong phòng cũng biến mất, giãn dần dần cảm thấy ấm áp, nặng nề ngủ thiếp đi.
Một phòng khác cách một bức tường, vợ chồng trưởng thôn cũng giãn lông mày, tiến vào mộng đẹp chân chính.
……
Quỷ nước ngửa đầu nhìn về phía cổng chào trước mắt, cổng chào này thực sự quá cũ nát, tấm biển phai màu đến mức quỷ không thấy rõ là chữ gì: "Sao ta lại cảm thấy nơi này giống một ngôi miếu?"
“Phải.” Vân Vô Lự thành thật nói: "Một ngôi miếu đổ nát.”
"Miếu nát thì tốt, miếu nát chính là trạm nghỉ của cô hồn dã quỷ chúng ta.
Mau dẫn ta đi xem cái giếng nước chất lượng siêu tốt mà ngươi nói đi! "Quỷ nước nôn nóng, trực tiếp xông vào miếu.
Lúc đi qua cổng, nó chợt nghe thấy boong một tiếng, tựa như giác ngộ, là cảm giác rất khó miêu tả.
“Má nó, pháp trận của toà miếu nát này chưa mất đi hiệu lực.
Nhưng không có tổn thương gì với thân thể quỷ, chỉ gột rửa oán khí mà thôi.”
Sổ Tay Làm Ruộng Của Thành HoàngTác giả: Đào Tử ĐăngTruyện Dị Năng, Truyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịChạng vạng tối, Vân Vô Lự ngồi trong sân, nhìn bầu trời ráng đỏ thiêu đốt. Cửa viện kêu lên, bà ngoại đi dạo trở về vẫy tay với Vân Vô Lự, cười giới thiệu ông vụ lớn tuổi đội mũ rơm bên cạnh: "Tiểu Lự, đây là ông Từ ở miếu Thành Hoàng, ông ấy có việc cần tìm con bàn bạc.” Vóc dáng ông cụ không cao, gầy gò, mái tóc đã hoa râm, trên mặt có nếp nhăn giống như đao khắc. Lông mày dài bạc màu không che được đôi mắt đặc biệt sáng ngời, đôi môi mỏng mím lại thành một nụ cười bình dị gần gũi. Đây là một cụ ông rất thích hợp đi diễn vai thần tiên, rất có cảm giác tiên phong đạo cốt. Vân Vô Lự trong lòng nảy ra ý nghĩ như vậy, vội vàng đứng dậy, lễ phép hỏi: "Chào ông Từ, ông tìm con có việc gì không?" Chẳng lẽ là miếu Thành Hoàng có việc cần hỗ trợ? Ông Từ nhìn chằm chằm hắn chốc lát, cười ha hả nói: "Nghe bà ngoại con nói, con chuẩn bị ở lại thôn Lục Ấm phát triển? Chỗ ông đây có một công việc rất thích hợp với con, thời gian làm việc tự do, bao ăn bao ở, bao dạy kỹ thuật, biên chế cả đời, còn… Quỷ nước: "Bởi vì ta nghe hắn nói chuyện với bạn rằng, miếu Thành Hoàng trong thôn đã bỏ hoang rất nhiều năm, ngươi biết điều này có nghĩa là gì không?"“Là gì?”Quỷ nước chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Ngươi ngốc lắm, chứng tỏ thôn bọn họ không có thần linh quản, thích hợp cho cô hồn dã quỷ định cư, rất thích hợp.”Vân Vô Lự hỏi: "Vậy ngươi có nghe nói miếu Thành Hoàng ở đây sắp mở cửa trở lại không?""Miếu Thành Hoàng bỏ hoang nhiều năm như vậy, muốn tìm được Thành Hoàng tiếp nhận không dễ đâu.Cho dù có Thành Hoàng nguyện ý tiếp nhận, khẳng định cũng là tay mơ không có kinh nghiệm gì." Quỷ nước chống nạnh, hào phóng nói: "Không chừng ngay cả ta cũng đánh không lại!"Vân Vô Lự: "......”Đèn Trường Minh: "......”Quỷ nước không hề phát hiện bầu không khí không ổn, lớn giọng hỏi một câu: "Chó của ngươi vì sao lại nhìn chằm chằm ta, có phải nó không thích ta?"Vân Vô Lự: "Quả thực nó rất thích anh.”Thích đến mức muốn ăn vào bụng.Thời gian trở lại hai mươi phút trước.Con trai trưởng thôn đã ý thức được mình đang gặp ác mộng, nhưng gã không thể tỉnh lại được.Chỉ càng lúc càng chìm vào ác mộng để thân thể chìm nổi trong nước.Không biết qua bao lâu, ngoài cửa sổ bỗng nhiên vang lên vài tiếng "bang bang".Mơ hồ có tiếng nói chuyện từ ngoài cửa sổ bay vào, nghe không rõ ràng, lại làm người ta an tâm.Không lâu sau, tiếng nói chuyện biến mất, tiếng mưa rơi tí tách trong phòng cũng biến mất, giãn dần dần cảm thấy ấm áp, nặng nề ngủ thiếp đi.Một phòng khác cách một bức tường, vợ chồng trưởng thôn cũng giãn lông mày, tiến vào mộng đẹp chân chính.……Quỷ nước ngửa đầu nhìn về phía cổng chào trước mắt, cổng chào này thực sự quá cũ nát, tấm biển phai màu đến mức quỷ không thấy rõ là chữ gì: "Sao ta lại cảm thấy nơi này giống một ngôi miếu?"“Phải.” Vân Vô Lự thành thật nói: "Một ngôi miếu đổ nát.”"Miếu nát thì tốt, miếu nát chính là trạm nghỉ của cô hồn dã quỷ chúng ta.Mau dẫn ta đi xem cái giếng nước chất lượng siêu tốt mà ngươi nói đi! "Quỷ nước nôn nóng, trực tiếp xông vào miếu.Lúc đi qua cổng, nó chợt nghe thấy boong một tiếng, tựa như giác ngộ, là cảm giác rất khó miêu tả.“Má nó, pháp trận của toà miếu nát này chưa mất đi hiệu lực.Nhưng không có tổn thương gì với thân thể quỷ, chỉ gột rửa oán khí mà thôi.”