Tác giả:

Tên tôi là Trần Tùng, nhà ở trong một thôn nhỏ gọi là Lạc Nhật, gần bên bờ sông. Chuyện xưa kể lại, lên núi kiếm ăn, xuống sông uống nước, tổ tiên của tôi đã ở đây, cho nên cái nuôi sống chúng tôi chính là những thứ trên dòng sông này. Nhưng không phải là bắt cá bắt tôm, mà là… vớt xác! Chỉ là, cái nghề vớt xác do tổ tiên truyền lại này, đến thế hệ của tôi, vì thể chất đặc thù, nên ông nội và cha tôi không muốn cho tôi đụng tới. Chuyện này luôn luôn khiến tôi rất phiền muộn, bởi vì khả năng vớt xác của nhà họ Trần chúng tôi ở thôn này mà nhận thứ hai thì chẳng ai dám nhận là thứ nhất. Nhưng mà gần đây đã xảy ra một sự kiện, không chỉ suýt nữa đã đập vỡ bảng hiệu của nhà tôi, mà còn suýt nữa khiến một nhà ba đời chúng tôi suýt nữa mất mạng. Ban đầu, sự việc phát sinh vào lúc tôi được nghỉ hè, thời tiết nóng bức khó chịu, con trai cả của nhà họ Lý ở đầu thôn tới đập chứa nước ở phía tây để bơi lội bị chết chìm. Đập chứa nước ở đầu thôn phía tây tôi có biết, mặc dù kỹ năng bơi của tôi…

Chương 8: C8: Kết hôn

Tôi Là Âm Dương SưTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Linh Dị, Truyện Trọng SinhTên tôi là Trần Tùng, nhà ở trong một thôn nhỏ gọi là Lạc Nhật, gần bên bờ sông. Chuyện xưa kể lại, lên núi kiếm ăn, xuống sông uống nước, tổ tiên của tôi đã ở đây, cho nên cái nuôi sống chúng tôi chính là những thứ trên dòng sông này. Nhưng không phải là bắt cá bắt tôm, mà là… vớt xác! Chỉ là, cái nghề vớt xác do tổ tiên truyền lại này, đến thế hệ của tôi, vì thể chất đặc thù, nên ông nội và cha tôi không muốn cho tôi đụng tới. Chuyện này luôn luôn khiến tôi rất phiền muộn, bởi vì khả năng vớt xác của nhà họ Trần chúng tôi ở thôn này mà nhận thứ hai thì chẳng ai dám nhận là thứ nhất. Nhưng mà gần đây đã xảy ra một sự kiện, không chỉ suýt nữa đã đập vỡ bảng hiệu của nhà tôi, mà còn suýt nữa khiến một nhà ba đời chúng tôi suýt nữa mất mạng. Ban đầu, sự việc phát sinh vào lúc tôi được nghỉ hè, thời tiết nóng bức khó chịu, con trai cả của nhà họ Lý ở đầu thôn tới đập chứa nước ở phía tây để bơi lội bị chết chìm. Đập chứa nước ở đầu thôn phía tây tôi có biết, mặc dù kỹ năng bơi của tôi… Tôi liều mạng túm lấy Từ Phượng, dùng chân đá cô ấy. Nhưng cô ấy vẫn thờ ơ như cũng, hai mắt đang chằm chằm tôi giống như đang nhìn kẻ thủ.May mà, lúc lá phổi tôi sắp thiếu oxy mà nổ tung. ra, có một công nhân đi ra ngoài phát hiện ra chúng tôi, nên gọi mấy công nhân khác tới cứu.Ánh đèn pin chói lóa chiếu lên mặt Từ Phượng, Từ Phượng hét lên một tiếng, hai tay buông lỏng ra, ngất xỉu xuống sông.Tôi thở phì phò, thấy Từ Phượng như thế, vội ôm cô ấy lên bờ, bởi vì lo lẳng thứ kia sẽ làm hại tới Từ Phượng, lại không thấy vệ sĩ của cô ấy đâu, tôi chỉ có thể đưa cô ấy về chung cư.Đến cổng chung cư, tôi còn đang ôm Từ Phượng thì đồ ấy mơ màng tỉnh lại, đôi mắt mờ mịt, hỏi tôi cô ấy đã như thế nào.Tôi tức giận nói: “Chị Từ, suýt chút nữa chị bóp ch ết tôi rồi, không phải chị đi an ủi người thân của công nhân sao, sao lại bị quỷ nhập muốn đi nhảy sông tự tử?"Gương mặt Từ Phượng trắng nhợt, trong mắt toàn là sợ hãi, cô ấy vô tình nói: “Chị... Chị giống như gặp giấc mơ, chị phải kết hôn."“Kết hôn?” Tôi hơi sửng sốt, trong lòng hiểu ra.Có lẽ công nhân đã chết kia muốn kéo Từ Phượng đi làm vợ của anh ta. Chẳng qua là giữa chừng có tôi xuất hiện, tối hôm qua là bởi vì có tôi, công nhân đó không thể đi vào giấc mơ của Từ Phượng.Điều này cũng giải thích được lý do tại sao khi nãy Từ Phượng bóp cổ tôi, trong mắt lộ ra vẻ thù hận. Là quỷ hồn của công nhân kia cho rằng tôi cướp đi người phụ nữ của anh ta.Tôi nhanh chóng đưa Từ Phượng lên lầu, kể lại chuyện công nhân đã chết muốn lấy cô ấy cho cô ấy nghe, Từ Phượng nghe xong càng sợ hãi, túm chặt lấy tôi.Tôi đặt Từ Phượng ngồi xuống, Từ Phượng vẫn túm chặt lấy tôi, cầu xin nói: “Trần Tùng, cậu đừng đi, chị rất sợ!""Tôi không đi, chị mệt mỏi cả ngày rồi có muốn ăn gì không? Để tôi nấu cho chị” Tôi an ủi cô ấy.Từ Phượng có lẽ đã bị dọa sợ, cho dù tôi đi nấu đồ ăn cho cô ấy, cô ấy cũng đi theo sát tôi. Sau khi ăn xong, tôi đưa cô ấy về giường nghỉ ngơiVốn nghĩ đêm nay lại phải dựa vào giường để ngủ, không ngờ sau khi Từ Phượng lên giường, cô ấy lại nói: "Trần Tùng, đêm nay ngủ chung với chị đi. Có được không?”Từ Phượng xinh đẹp như vậy, có không ít đàn ông muốn chung giường với cô ấy mà không được, nhưng tôi lại hơi không tình nguyện, không phải vì sợ quỷ hồn của công nhân kia trả thù, mà là vì nhìn thấy nhưng không ăn được.Chỉ là nhìn cô ấy đáng yêu như vậy, tôi lại đồng ý.Nói tới cũng kỳ lạ, đêm nay tôi rất bình tĩnh, sau khi Từ Phượng ngủ thiếp đi, tôi cũng dan dần chìm vào mộng đẹp.Ngày hôm sau, tôi và Từ Phượng đều bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, Từ Phượng nghe máy, chỉ chốc lát sau lập tức thay đổi vẻ mặt, tôi bèn hỏi cô ấy thế nào.Giọng nói của Từ Phượng nghiêm trọng: “Công trường lại có người chết, bảo vệ nói với tôi, xem đoạn băng trong camera giám sát thì là Lưu Sài bóp ch ết người trực ban”Lưu Sài chính là công nhân đã chết.Nghe Từ Phượng nói xong, tôi nhíu mày, rốt cuộc tên khốn đó muốn làm gì?Oán quỷ bình thường sẽ không hại người, tối hôm qua thấy Lưu Sài bên trong cơ thể của Từ Phượng muốn giết tôi, vì cảm thấy tôi đoạt người mà hẳn chọn trúng. Hẳn là công nhân vừa chết kia cầm thứ mà Lưu Sài muốn?Nghĩ đến điều này tôi nói với Từ Phượng: “Chị Từ, tôi và chị cùng đi”Từ Phượng đương nhiên là muốn còn không được, tôi và Từ Phượng đi vào công trường, gương mặt công nhân vừa bị bóp ch ết xanh lét, đầu lưỡi thè ra ngoài, trong hai mắt mở to toàn là hoảng sợ.Từ Phượng hỏi tôi có ý kiến gì không, tôi hỏi công nhân này ở chỗ nào, biết được địa điểm rồi tôi và Từ Phượng bèn đi tới đó, sau đó lục lọi ở chỗ mà anh ta từng nghỉ ngơi.Chỉ chốc lát sau, tôi phát hiện dưới giường của người đó có một khối ngọc bội hình con cá, ngọc bội đỏ rực, bên trong ngọc bội dường như có dòng máu muốn mạnh mẽ lao ra ngoài.“Chị Từ, chị biết nhiều, khối ngọc này có phải của công nhân kia không?” Tôi cảm thấy khối ngọc bội hình con cá toàn máu này không hề đơn giản, mùi vị của nó khiến tim tôi đập nhanh.Từ Phượng cầm lấy nhìn một lúc, đưa lên mũi ngửi ngửi, sau đó nói: “Có mùi bị ăn mòn rất nhạt, chẳng lẽ là lấy từ bên trong quan tài cổ ra?”

Tôi liều mạng túm lấy Từ Phượng, dùng chân đá cô ấy. Nhưng cô ấy vẫn thờ ơ như cũng, hai mắt đang chằm chằm tôi giống như đang nhìn kẻ thủ.

May mà, lúc lá phổi tôi sắp thiếu oxy mà nổ tung. ra, có một công nhân đi ra ngoài phát hiện ra chúng tôi, nên gọi mấy công nhân khác tới cứu.

Ánh đèn pin chói lóa chiếu lên mặt Từ Phượng, Từ Phượng hét lên một tiếng, hai tay buông lỏng ra, ngất xỉu xuống sông.

Tôi thở phì phò, thấy Từ Phượng như thế, vội ôm cô ấy lên bờ, bởi vì lo lẳng thứ kia sẽ làm hại tới Từ Phượng, lại không thấy vệ sĩ của cô ấy đâu, tôi chỉ có thể đưa cô ấy về chung cư.

Đến cổng chung cư, tôi còn đang ôm Từ Phượng thì đồ ấy mơ màng tỉnh lại, đôi mắt mờ mịt, hỏi tôi cô ấy đã như thế nào.

Tôi tức giận nói: “Chị Từ, suýt chút nữa chị bóp ch ết tôi rồi, không phải chị đi an ủi người thân của công nhân sao, sao lại bị quỷ nhập muốn đi nhảy sông tự tử?"

Gương mặt Từ Phượng trắng nhợt, trong mắt toàn là sợ hãi, cô ấy vô tình nói: “Chị... Chị giống như gặp giấc mơ, chị phải kết hôn."

“Kết hôn?” Tôi hơi sửng sốt, trong lòng hiểu ra.

Có lẽ công nhân đã chết kia muốn kéo Từ Phượng đi làm vợ của anh ta. Chẳng qua là giữa chừng có tôi xuất hiện, tối hôm qua là bởi vì có tôi, công nhân đó không thể đi vào giấc mơ của Từ Phượng.

Điều này cũng giải thích được lý do tại sao khi nãy Từ Phượng bóp cổ tôi, trong mắt lộ ra vẻ thù hận. Là quỷ hồn của công nhân kia cho rằng tôi cướp đi người phụ nữ của anh ta.

Tôi nhanh chóng đưa Từ Phượng lên lầu, kể lại chuyện công nhân đã chết muốn lấy cô ấy cho cô ấy nghe, Từ Phượng nghe xong càng sợ hãi, túm chặt lấy tôi.

Tôi đặt Từ Phượng ngồi xuống, Từ Phượng vẫn túm chặt lấy tôi, cầu xin nói: “Trần Tùng, cậu đừng đi, chị rất sợ!"

"Tôi không đi, chị mệt mỏi cả ngày rồi có muốn ăn gì không? Để tôi nấu cho chị” Tôi an ủi cô ấy.

Từ Phượng có lẽ đã bị dọa sợ, cho dù tôi đi nấu đồ ăn cho cô ấy, cô ấy cũng đi theo sát tôi. Sau khi ăn xong, tôi đưa cô ấy về giường nghỉ ngơi

Vốn nghĩ đêm nay lại phải dựa vào giường để ngủ, không ngờ sau khi Từ Phượng lên giường, cô ấy lại nói: "Trần Tùng, đêm nay ngủ chung với chị đi. Có được không?”

Từ Phượng xinh đẹp như vậy, có không ít đàn ông muốn chung giường với cô ấy mà không được, nhưng tôi lại hơi không tình nguyện, không phải vì sợ quỷ hồn của công nhân kia trả thù, mà là vì nhìn thấy nhưng không ăn được.

Chỉ là nhìn cô ấy đáng yêu như vậy, tôi lại đồng ý.

Nói tới cũng kỳ lạ, đêm nay tôi rất bình tĩnh, sau khi Từ Phượng ngủ thiếp đi, tôi cũng dan dần chìm vào mộng đẹp.

Ngày hôm sau, tôi và Từ Phượng đều bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, Từ Phượng nghe máy, chỉ chốc lát sau lập tức thay đổi vẻ mặt, tôi bèn hỏi cô ấy thế nào.

Giọng nói của Từ Phượng nghiêm trọng: “Công trường lại có người chết, bảo vệ nói với tôi, xem đoạn băng trong camera giám sát thì là Lưu Sài bóp ch ết người trực ban”

Lưu Sài chính là công nhân đã chết.

Nghe Từ Phượng nói xong, tôi nhíu mày, rốt cuộc tên khốn đó muốn làm gì?

Oán quỷ bình thường sẽ không hại người, tối hôm qua thấy Lưu Sài bên trong cơ thể của Từ Phượng muốn giết tôi, vì cảm thấy tôi đoạt người mà hẳn chọn trúng. Hẳn là công nhân vừa chết kia cầm thứ mà Lưu Sài muốn?

Nghĩ đến điều này tôi nói với Từ Phượng: “Chị Từ, tôi và chị cùng đi”

Từ Phượng đương nhiên là muốn còn không được, tôi và Từ Phượng đi vào công trường, gương mặt công nhân vừa bị bóp ch ết xanh lét, đầu lưỡi thè ra ngoài, trong hai mắt mở to toàn là hoảng sợ.

Từ Phượng hỏi tôi có ý kiến gì không, tôi hỏi công nhân này ở chỗ nào, biết được địa điểm rồi tôi và Từ Phượng bèn đi tới đó, sau đó lục lọi ở chỗ mà anh ta từng nghỉ ngơi.

Chỉ chốc lát sau, tôi phát hiện dưới giường của người đó có một khối ngọc bội hình con cá, ngọc bội đỏ rực, bên trong ngọc bội dường như có dòng máu muốn mạnh mẽ lao ra ngoài.

“Chị Từ, chị biết nhiều, khối ngọc này có phải của công nhân kia không?” Tôi cảm thấy khối ngọc bội hình con cá toàn máu này không hề đơn giản, mùi vị của nó khiến tim tôi đập nhanh.

Từ Phượng cầm lấy nhìn một lúc, đưa lên mũi ngửi ngửi, sau đó nói: “Có mùi bị ăn mòn rất nhạt, chẳng lẽ là lấy từ bên trong quan tài cổ ra?”

Tôi Là Âm Dương SưTác giả: Hoa Tiến TửuTruyện Đô Thị, Truyện Đông Phương, Truyện Linh Dị, Truyện Trọng SinhTên tôi là Trần Tùng, nhà ở trong một thôn nhỏ gọi là Lạc Nhật, gần bên bờ sông. Chuyện xưa kể lại, lên núi kiếm ăn, xuống sông uống nước, tổ tiên của tôi đã ở đây, cho nên cái nuôi sống chúng tôi chính là những thứ trên dòng sông này. Nhưng không phải là bắt cá bắt tôm, mà là… vớt xác! Chỉ là, cái nghề vớt xác do tổ tiên truyền lại này, đến thế hệ của tôi, vì thể chất đặc thù, nên ông nội và cha tôi không muốn cho tôi đụng tới. Chuyện này luôn luôn khiến tôi rất phiền muộn, bởi vì khả năng vớt xác của nhà họ Trần chúng tôi ở thôn này mà nhận thứ hai thì chẳng ai dám nhận là thứ nhất. Nhưng mà gần đây đã xảy ra một sự kiện, không chỉ suýt nữa đã đập vỡ bảng hiệu của nhà tôi, mà còn suýt nữa khiến một nhà ba đời chúng tôi suýt nữa mất mạng. Ban đầu, sự việc phát sinh vào lúc tôi được nghỉ hè, thời tiết nóng bức khó chịu, con trai cả của nhà họ Lý ở đầu thôn tới đập chứa nước ở phía tây để bơi lội bị chết chìm. Đập chứa nước ở đầu thôn phía tây tôi có biết, mặc dù kỹ năng bơi của tôi… Tôi liều mạng túm lấy Từ Phượng, dùng chân đá cô ấy. Nhưng cô ấy vẫn thờ ơ như cũng, hai mắt đang chằm chằm tôi giống như đang nhìn kẻ thủ.May mà, lúc lá phổi tôi sắp thiếu oxy mà nổ tung. ra, có một công nhân đi ra ngoài phát hiện ra chúng tôi, nên gọi mấy công nhân khác tới cứu.Ánh đèn pin chói lóa chiếu lên mặt Từ Phượng, Từ Phượng hét lên một tiếng, hai tay buông lỏng ra, ngất xỉu xuống sông.Tôi thở phì phò, thấy Từ Phượng như thế, vội ôm cô ấy lên bờ, bởi vì lo lẳng thứ kia sẽ làm hại tới Từ Phượng, lại không thấy vệ sĩ của cô ấy đâu, tôi chỉ có thể đưa cô ấy về chung cư.Đến cổng chung cư, tôi còn đang ôm Từ Phượng thì đồ ấy mơ màng tỉnh lại, đôi mắt mờ mịt, hỏi tôi cô ấy đã như thế nào.Tôi tức giận nói: “Chị Từ, suýt chút nữa chị bóp ch ết tôi rồi, không phải chị đi an ủi người thân của công nhân sao, sao lại bị quỷ nhập muốn đi nhảy sông tự tử?"Gương mặt Từ Phượng trắng nhợt, trong mắt toàn là sợ hãi, cô ấy vô tình nói: “Chị... Chị giống như gặp giấc mơ, chị phải kết hôn."“Kết hôn?” Tôi hơi sửng sốt, trong lòng hiểu ra.Có lẽ công nhân đã chết kia muốn kéo Từ Phượng đi làm vợ của anh ta. Chẳng qua là giữa chừng có tôi xuất hiện, tối hôm qua là bởi vì có tôi, công nhân đó không thể đi vào giấc mơ của Từ Phượng.Điều này cũng giải thích được lý do tại sao khi nãy Từ Phượng bóp cổ tôi, trong mắt lộ ra vẻ thù hận. Là quỷ hồn của công nhân kia cho rằng tôi cướp đi người phụ nữ của anh ta.Tôi nhanh chóng đưa Từ Phượng lên lầu, kể lại chuyện công nhân đã chết muốn lấy cô ấy cho cô ấy nghe, Từ Phượng nghe xong càng sợ hãi, túm chặt lấy tôi.Tôi đặt Từ Phượng ngồi xuống, Từ Phượng vẫn túm chặt lấy tôi, cầu xin nói: “Trần Tùng, cậu đừng đi, chị rất sợ!""Tôi không đi, chị mệt mỏi cả ngày rồi có muốn ăn gì không? Để tôi nấu cho chị” Tôi an ủi cô ấy.Từ Phượng có lẽ đã bị dọa sợ, cho dù tôi đi nấu đồ ăn cho cô ấy, cô ấy cũng đi theo sát tôi. Sau khi ăn xong, tôi đưa cô ấy về giường nghỉ ngơiVốn nghĩ đêm nay lại phải dựa vào giường để ngủ, không ngờ sau khi Từ Phượng lên giường, cô ấy lại nói: "Trần Tùng, đêm nay ngủ chung với chị đi. Có được không?”Từ Phượng xinh đẹp như vậy, có không ít đàn ông muốn chung giường với cô ấy mà không được, nhưng tôi lại hơi không tình nguyện, không phải vì sợ quỷ hồn của công nhân kia trả thù, mà là vì nhìn thấy nhưng không ăn được.Chỉ là nhìn cô ấy đáng yêu như vậy, tôi lại đồng ý.Nói tới cũng kỳ lạ, đêm nay tôi rất bình tĩnh, sau khi Từ Phượng ngủ thiếp đi, tôi cũng dan dần chìm vào mộng đẹp.Ngày hôm sau, tôi và Từ Phượng đều bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, Từ Phượng nghe máy, chỉ chốc lát sau lập tức thay đổi vẻ mặt, tôi bèn hỏi cô ấy thế nào.Giọng nói của Từ Phượng nghiêm trọng: “Công trường lại có người chết, bảo vệ nói với tôi, xem đoạn băng trong camera giám sát thì là Lưu Sài bóp ch ết người trực ban”Lưu Sài chính là công nhân đã chết.Nghe Từ Phượng nói xong, tôi nhíu mày, rốt cuộc tên khốn đó muốn làm gì?Oán quỷ bình thường sẽ không hại người, tối hôm qua thấy Lưu Sài bên trong cơ thể của Từ Phượng muốn giết tôi, vì cảm thấy tôi đoạt người mà hẳn chọn trúng. Hẳn là công nhân vừa chết kia cầm thứ mà Lưu Sài muốn?Nghĩ đến điều này tôi nói với Từ Phượng: “Chị Từ, tôi và chị cùng đi”Từ Phượng đương nhiên là muốn còn không được, tôi và Từ Phượng đi vào công trường, gương mặt công nhân vừa bị bóp ch ết xanh lét, đầu lưỡi thè ra ngoài, trong hai mắt mở to toàn là hoảng sợ.Từ Phượng hỏi tôi có ý kiến gì không, tôi hỏi công nhân này ở chỗ nào, biết được địa điểm rồi tôi và Từ Phượng bèn đi tới đó, sau đó lục lọi ở chỗ mà anh ta từng nghỉ ngơi.Chỉ chốc lát sau, tôi phát hiện dưới giường của người đó có một khối ngọc bội hình con cá, ngọc bội đỏ rực, bên trong ngọc bội dường như có dòng máu muốn mạnh mẽ lao ra ngoài.“Chị Từ, chị biết nhiều, khối ngọc này có phải của công nhân kia không?” Tôi cảm thấy khối ngọc bội hình con cá toàn máu này không hề đơn giản, mùi vị của nó khiến tim tôi đập nhanh.Từ Phượng cầm lấy nhìn một lúc, đưa lên mũi ngửi ngửi, sau đó nói: “Có mùi bị ăn mòn rất nhạt, chẳng lẽ là lấy từ bên trong quan tài cổ ra?”

Chương 8: C8: Kết hôn