Tỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm…

Chương 666

Bác Sĩ Thần ThôngTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Trần Thương từ phòng theo dõi đi ra, cảm giác trái tìm đau nhói!Không phải loại đau nhồi máu cơ tim kia!Cũng không phải loại không thoải mái thiếu máu cơ tim kia.Càng giống là...À, chân thực tổn thương là một loại đau đến từ linh hồn.Gấp gáp một đêm.Một loại tình yêu vượt qua tình yêu, đã gây cho. Trần Thương một lần - 999 chân thực tổn thương.Một lần lại là gia định ấm áp hạnh phúc cực kỳ.bình thường, lại gây cho Trần Thương một lần - 9999. chân thực tốn thương nữaTrần Thương không biết lúc nào mới có thể làm hòa, nghĩ tới nghĩ lui, Trần Thương quyết định hôm nào tìm Tân Duyệt chữa thương.Ngưu Tuệ nhìn nhau, bộ dạng ngốc ngốc bật cười, Trần Thương đã cảm thấy, thật tốt!Tôn Thắng nhìn vợ mình, khuôn mặt hơi có vẻ tiều tụy:- Bà xã... Bỏ ra bao nhiêu tiền?Ngưu Tuệ trừng mắt liếc Tôn Thẳng năm ở trên giường, muốn trách cứ nhưng nhìn lại anh, bao nhiêu lời trách cứ cũng không nói ra được, trong thời khắc này tất cả trách cứ cùng ủy khuất đều hóa thành thuỳ mị giống như nước:- Tiền không có chúng ta lại kiếm, anh không có làm sao bây giờ?Tuổi lạnh biết tùng bách,Hoạn nạn thấy chân tình.Yên lặng hai không nói gì,Vô thanh thẳng hữu thanh.Nhìn nhau hai không ngại,Đầu bạc bạn quân hành.Phu thê vốn là đồng hành điểu,Hướng hướng hàng năm bất tương ly.(Tuế Hàn Tri Tùng Bách - Tri Âm)......Sáng sớm, Trần Thương giống như ngày thường, giao ban tan tầm nghỉ ngơi.Ra khỏi bệnh viện, đi qua cửa hàng bán đồ ăn sáng bên đường anh mua một hũ đậu hà lan, một quả trứng gà, hai cái bánh bao, một đĩa đồ nhằm.Từ sáu giờ tối hôm qua ăn cơm, đến bây giờ 9 giờ sáng hôm sau, mười lãm tiếng rồi đã sớm đói bụng không chịu nổi!Trần Thương nghĩ, có lẽ sau này trực ca đêm cần để ở phòng trực ban một cái nồi nấu chút gì ăn khi đóiSáng sớm mặt trời cực kỳ dễ chịu mát mẻ khiến cho người ta có loại cảm giác tâm thần thanh thản.Ăn xong bữa sáng, Trần Thương chợt phát hiện thân thể đã hồi phục, không mệt mỏi như lúc phẫu thuật xong nữa.Anh dứt khoát đứng dậy đi dạo một vòng quanh công viên.Vào giờ phút này, công viên phi thường náo nhiệt, đoàn nghệ thuật người già như cũ đang tập hát, âm......Hồi tưởng lại ánh mắt hai người Tôn Thẳng cùng vang hữu lực mười phần hoài cựu, ông lão mang theo cháu trai ở bên rừng cây nhỏ chơi đùa chơi trò chơi. Giờ này, rất khó nhìn thấy thanh niên nam nữ trẻ tuổi, trên cơ bản công viên hiện tại là thế giới của người giàĐi ngang qua một loạt hành lang, Trần Thương nhìn các phụ nữ trung niên ngồi ở đằng kia nói chuyện phiếm, tim Trăn Thương bỗng nhiên đập thình thịch.Nơi này chính là hành lang nối danh xem mắt.Trần Thương nghe nói những phụ nữ này trong tay có vô số danh sách người độc thân cần giới thiệu, đối với họ giới thiệu đối tượng cùng chơi giống nhau.Bất quá nghĩ tới nghĩ lui, Trần Thương cố ngăn chặn lại xúc động mãnh liệt muốn tìm đối tượng trong lòng. Sau khi dạo qua một vòng, anh cảm thấy buồn ngủ dứt khoát về nhà đi ngủ.Tỉnh lại sau giấc ngủ đã là ba giờ chiều, theo thói quen căm lấy điện thoại, nhìn một chút xem điện báo cùng tin tức.Khoan hãy nói, người quan tâm mình còn thật nhiều.10010 nói với mình tháng sau tốn hao hạn mức không đủ, cần nạp tiền.

Trần Thương từ phòng theo dõi đi ra, cảm giác trái tìm đau nhói!

Không phải loại đau nhồi máu cơ tim kia!

Cũng không phải loại không thoải mái thiếu máu cơ tim kia.

Càng giống là...

À, chân thực tổn thương là một loại đau đến từ linh hồn.

Gấp gáp một đêm.

Một loại tình yêu vượt qua tình yêu, đã gây cho. Trần Thương một lần - 999 chân thực tổn thương.

Một lần lại là gia định ấm áp hạnh phúc cực kỳ.

bình thường, lại gây cho Trần Thương một lần - 9999. chân thực tốn thương nữa

Trần Thương không biết lúc nào mới có thể làm hòa, nghĩ tới nghĩ lui, Trần Thương quyết định hôm nào tìm Tân Duyệt chữa thương.

Ngưu Tuệ nhìn nhau, bộ dạng ngốc ngốc bật cười, Trần Thương đã cảm thấy, thật tốt!

Tôn Thắng nhìn vợ mình, khuôn mặt hơi có vẻ tiều tụy:

- Bà xã... Bỏ ra bao nhiêu tiền?

Ngưu Tuệ trừng mắt liếc Tôn Thẳng năm ở trên giường, muốn trách cứ nhưng nhìn lại anh, bao nhiêu lời trách cứ cũng không nói ra được, trong thời khắc này tất cả trách cứ cùng ủy khuất đều hóa thành thuỳ mị giống như nước:

- Tiền không có chúng ta lại kiếm, anh không có làm sao bây giờ?

Tuổi lạnh biết tùng bách,

Hoạn nạn thấy chân tình.

Yên lặng hai không nói gì,

Vô thanh thẳng hữu thanh.

Nhìn nhau hai không ngại,

Đầu bạc bạn quân hành.

Phu thê vốn là đồng hành điểu,

Hướng hướng hàng năm bất tương ly.

(Tuế Hàn Tri Tùng Bách - Tri Âm)

...

...

Sáng sớm, Trần Thương giống như ngày thường, giao ban tan tầm nghỉ ngơi.

Ra khỏi bệnh viện, đi qua cửa hàng bán đồ ăn sáng bên đường anh mua một hũ đậu hà lan, một quả trứng gà, hai cái bánh bao, một đĩa đồ nhằm.

Từ sáu giờ tối hôm qua ăn cơm, đến bây giờ 9 giờ sáng hôm sau, mười lãm tiếng rồi đã sớm đói bụng không chịu nổi!

Trần Thương nghĩ, có lẽ sau này trực ca đêm cần để ở phòng trực ban một cái nồi nấu chút gì ăn khi đói

Sáng sớm mặt trời cực kỳ dễ chịu mát mẻ khiến cho người ta có loại cảm giác tâm thần thanh thản.

Ăn xong bữa sáng, Trần Thương chợt phát hiện thân thể đã hồi phục, không mệt mỏi như lúc phẫu thuật xong nữa.

Anh dứt khoát đứng dậy đi dạo một vòng quanh công viên.

Vào giờ phút này, công viên phi thường náo nhiệt, đoàn nghệ thuật người già như cũ đang tập hát, âm

...

...

Hồi tưởng lại ánh mắt hai người Tôn Thẳng cùng vang hữu lực mười phần hoài cựu, ông lão mang theo cháu trai ở bên rừng cây nhỏ chơi đùa chơi trò chơi. Giờ này, rất khó nhìn thấy thanh niên nam nữ trẻ tuổi, trên cơ bản công viên hiện tại là thế giới của người già

Đi ngang qua một loạt hành lang, Trần Thương nhìn các phụ nữ trung niên ngồi ở đằng kia nói chuyện phiếm, tim Trăn Thương bỗng nhiên đập thình thịch.

Nơi này chính là hành lang nối danh xem mắt.

Trần Thương nghe nói những phụ nữ này trong tay có vô số danh sách người độc thân cần giới thiệu, đối với họ giới thiệu đối tượng cùng chơi giống nhau.

Bất quá nghĩ tới nghĩ lui, Trần Thương cố ngăn chặn lại xúc động mãnh liệt muốn tìm đối tượng trong lòng. Sau khi dạo qua một vòng, anh cảm thấy buồn ngủ dứt khoát về nhà đi ngủ.

Tỉnh lại sau giấc ngủ đã là ba giờ chiều, theo thói quen căm lấy điện thoại, nhìn một chút xem điện báo cùng tin tức.

Khoan hãy nói, người quan tâm mình còn thật nhiều.

10010 nói với mình tháng sau tốn hao hạn mức không đủ, cần nạp tiền.

Bác Sĩ Thần ThôngTác giả: Lâm Tiếu không phải cô nươngTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngTỉnh lại sau giấc ngủ, Trần Thương cảm giác ông trời đang đùa giỡn với mình! Cấp cứu ca đêm luôn luôn làm người ta mệt mỏi, sau khi hết ca đêm, Trần Thương thật vất vả mới có thể nghỉ ngơi một chút, vốn muốn về nhà đi ngủ, thế nhưng mà buồn ngủ đến thực sự mở mắt không ra, dứt khoát ở phòng trực ban ngủ thiếp đi. "Trân Thương, Trần Thương, mau dậy đi, phòng cấp cứu có bệnh nhân, ngươi đi hỗ trợ thay băng." Cho dù là Trần Thương nhắm mắt lại, cũng biết âm thanh hơi có vẻ hùng hậu này là bác sĩ Trần Bính Sinh cấp trên của mình. Hai năm kiếp sống cấp cứu này, để Trần Thương có một loại năng lực cho dù là ngủ cũng có thể mơ hồ trả lời: "Không được, ta buồn ngủ không đi nổi, ta muốn ngủ một chút." Nhưng, Trần Thương vừa dứt lời, lập tức một âm thanh phảng phất đến từ sâu trong linh hồn truyền đến: [ Đinh! Nhiệm vụ của NPC bác sĩ cấp trên Trần Bỉnh Sinh: tiến hành thay băng, làm sạch vết thương sơ cứu cho người bệnh. Nhiệm vụ hoàn thành, ban thưởng: 1. Nhân dân tệ 20 nguyên. 2. Kinh nghiệm… Trần Thương từ phòng theo dõi đi ra, cảm giác trái tìm đau nhói!Không phải loại đau nhồi máu cơ tim kia!Cũng không phải loại không thoải mái thiếu máu cơ tim kia.Càng giống là...À, chân thực tổn thương là một loại đau đến từ linh hồn.Gấp gáp một đêm.Một loại tình yêu vượt qua tình yêu, đã gây cho. Trần Thương một lần - 999 chân thực tổn thương.Một lần lại là gia định ấm áp hạnh phúc cực kỳ.bình thường, lại gây cho Trần Thương một lần - 9999. chân thực tốn thương nữaTrần Thương không biết lúc nào mới có thể làm hòa, nghĩ tới nghĩ lui, Trần Thương quyết định hôm nào tìm Tân Duyệt chữa thương.Ngưu Tuệ nhìn nhau, bộ dạng ngốc ngốc bật cười, Trần Thương đã cảm thấy, thật tốt!Tôn Thắng nhìn vợ mình, khuôn mặt hơi có vẻ tiều tụy:- Bà xã... Bỏ ra bao nhiêu tiền?Ngưu Tuệ trừng mắt liếc Tôn Thẳng năm ở trên giường, muốn trách cứ nhưng nhìn lại anh, bao nhiêu lời trách cứ cũng không nói ra được, trong thời khắc này tất cả trách cứ cùng ủy khuất đều hóa thành thuỳ mị giống như nước:- Tiền không có chúng ta lại kiếm, anh không có làm sao bây giờ?Tuổi lạnh biết tùng bách,Hoạn nạn thấy chân tình.Yên lặng hai không nói gì,Vô thanh thẳng hữu thanh.Nhìn nhau hai không ngại,Đầu bạc bạn quân hành.Phu thê vốn là đồng hành điểu,Hướng hướng hàng năm bất tương ly.(Tuế Hàn Tri Tùng Bách - Tri Âm)......Sáng sớm, Trần Thương giống như ngày thường, giao ban tan tầm nghỉ ngơi.Ra khỏi bệnh viện, đi qua cửa hàng bán đồ ăn sáng bên đường anh mua một hũ đậu hà lan, một quả trứng gà, hai cái bánh bao, một đĩa đồ nhằm.Từ sáu giờ tối hôm qua ăn cơm, đến bây giờ 9 giờ sáng hôm sau, mười lãm tiếng rồi đã sớm đói bụng không chịu nổi!Trần Thương nghĩ, có lẽ sau này trực ca đêm cần để ở phòng trực ban một cái nồi nấu chút gì ăn khi đóiSáng sớm mặt trời cực kỳ dễ chịu mát mẻ khiến cho người ta có loại cảm giác tâm thần thanh thản.Ăn xong bữa sáng, Trần Thương chợt phát hiện thân thể đã hồi phục, không mệt mỏi như lúc phẫu thuật xong nữa.Anh dứt khoát đứng dậy đi dạo một vòng quanh công viên.Vào giờ phút này, công viên phi thường náo nhiệt, đoàn nghệ thuật người già như cũ đang tập hát, âm......Hồi tưởng lại ánh mắt hai người Tôn Thẳng cùng vang hữu lực mười phần hoài cựu, ông lão mang theo cháu trai ở bên rừng cây nhỏ chơi đùa chơi trò chơi. Giờ này, rất khó nhìn thấy thanh niên nam nữ trẻ tuổi, trên cơ bản công viên hiện tại là thế giới của người giàĐi ngang qua một loạt hành lang, Trần Thương nhìn các phụ nữ trung niên ngồi ở đằng kia nói chuyện phiếm, tim Trăn Thương bỗng nhiên đập thình thịch.Nơi này chính là hành lang nối danh xem mắt.Trần Thương nghe nói những phụ nữ này trong tay có vô số danh sách người độc thân cần giới thiệu, đối với họ giới thiệu đối tượng cùng chơi giống nhau.Bất quá nghĩ tới nghĩ lui, Trần Thương cố ngăn chặn lại xúc động mãnh liệt muốn tìm đối tượng trong lòng. Sau khi dạo qua một vòng, anh cảm thấy buồn ngủ dứt khoát về nhà đi ngủ.Tỉnh lại sau giấc ngủ đã là ba giờ chiều, theo thói quen căm lấy điện thoại, nhìn một chút xem điện báo cùng tin tức.Khoan hãy nói, người quan tâm mình còn thật nhiều.10010 nói với mình tháng sau tốn hao hạn mức không đủ, cần nạp tiền.

Chương 666