"Đinh đại ca, gắng thêm chút nữa!" "Sắp tới rồi sắp tới rồi, dùng sức ... !" Trong phòng, giọng nói dồn dập, đứt quãng của một người phụ nữ hòa với tiếng th* d*c, nghe mơ hồ nhưng đầy ám muội. Ngoài sân, một đám các bà các thím các chị cổ dài ngoằng, tai dỏng lên như muốn dính chặt vào tường. Ai nấy đều háo hức chờ đợi một màn kịch hay. Trình Cảnh Mặc một thân quân phục xanh lá, đứng thẳng tắp trước cửa. Gương mặt anh tuấn lạnh như tiền, lướt qua đám đông một lượt. Các chị em phụ nữ cũng nhìn anh, nụ cười trên môi đầy vẻ cổ quái, ngụ ý rõ ràng : Đồng chí Trình phó đoàn trưởng, cái vành mũ của đồng chí còn chưa xanh bằng cái sừng trên đầu đâu! Một thím thấy anh đứng tần ngần mãi không nhúc nhích, bồn chồn sốt ruột: "Đồng chí phó đoàn trưởng, sao còn chưa vào? Vu Hướng Niệm đã mang đàn ông về nhà ba ngày liền rồi! Tục ngữ nói 'bắt gian phải bắt tại trận', để thằng gian phu kia chạy mất thì còn nói chuyện gì nữa!" Một thím khác cũng sốt sắng phụ họa: "Đúng thế! Lần này chúng tôi làm…
Chương 437
Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trường Phúc HắcTác giả: Thất NhiTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không"Đinh đại ca, gắng thêm chút nữa!" "Sắp tới rồi sắp tới rồi, dùng sức ... !" Trong phòng, giọng nói dồn dập, đứt quãng của một người phụ nữ hòa với tiếng th* d*c, nghe mơ hồ nhưng đầy ám muội. Ngoài sân, một đám các bà các thím các chị cổ dài ngoằng, tai dỏng lên như muốn dính chặt vào tường. Ai nấy đều háo hức chờ đợi một màn kịch hay. Trình Cảnh Mặc một thân quân phục xanh lá, đứng thẳng tắp trước cửa. Gương mặt anh tuấn lạnh như tiền, lướt qua đám đông một lượt. Các chị em phụ nữ cũng nhìn anh, nụ cười trên môi đầy vẻ cổ quái, ngụ ý rõ ràng : Đồng chí Trình phó đoàn trưởng, cái vành mũ của đồng chí còn chưa xanh bằng cái sừng trên đầu đâu! Một thím thấy anh đứng tần ngần mãi không nhúc nhích, bồn chồn sốt ruột: "Đồng chí phó đoàn trưởng, sao còn chưa vào? Vu Hướng Niệm đã mang đàn ông về nhà ba ngày liền rồi! Tục ngữ nói 'bắt gian phải bắt tại trận', để thằng gian phu kia chạy mất thì còn nói chuyện gì nữa!" Một thím khác cũng sốt sắng phụ họa: "Đúng thế! Lần này chúng tôi làm… Vu Hướng Niệm bình tĩnh trả lời: "Hướng Dương biết chúng ta không để bụng vẻ ngoài của anh ấy. Anh ấy cũng biết chúng ta chỉ quan tâm đến anh ấy thôi. Lý lẽ thì ai cũng hiểu, nhưng chỉ khi chuyện xảy ra với chính mình, người ta mới nhận ra rằng dùng lý lẽ để thuyết phục người khác thì dễ, nhưng để thuyết phục bản thân lại khó nhất.""Người ta khó chiến thắng nhất chính là bản thân mình. Anh ấy bây giờ đang rất nhạy cảm, chúng ta đi vào chắc chắn sẽ vô thức nhìn vào vết sẹo của anh ấy. Dù chỉ là một ánh nhìn, cũng sẽ khiến anh ấy cảm thấy khó chịu. Anh ấy không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ của mình, kỳ thực lại là điều tốt cho cả hai bên."Lâm Dã buồn bã lẩm bẩm: "Nhưng em đến đây, chỉ là muốn nhìn thấy anh ấy thôi."Vu Hướng Niệm khuyên nhủ: "Lâm Dã, làm bất cứ việc gì cũng cần kiên nhẫn, tình yêu cũng vậy."Trình Cảnh Mặc nghe những lời của Vu Hướng Niệm, trong lòng xúc động đến mức quên cả nhai. Vợ anh đúng là có tố chất làm giáo viên. Dù bản thân chẳng mấy kiên nhẫn, làm việc tùy hứng, nhưng khi giáo huấn người khác, lời nói của cô lại vô cùng sâu sắc, khiến người ta phải suy ngẫm.Vu Hướng Niệm múc một thìa cơm đưa tới miệng anh, phát hiện anh vẫn còn đầy miệng cơm. "Sao anh không ăn đi?" Cô hỏi.Trình Cảnh Mặc nhai nuốt vội vàng, nói: "Lời em nói càng ngày càng sâu sắc."Vu Hướng Niệm cảnh giác nhìn anh: "Anh đang khen hay đang chê em đấy?"Trình Cảnh Mặc cẩn thận trả lời: "Khen em."Vu Hướng Niệm đưa cho anh một ánh mắt kiểu: "Thế thì còn tạm được."Ăn cơm xong, Vu Hướng Niệm vẫn nhờ cô y tá đẩy Trình Cảnh Mặc, còn cô bế hai đứa trẻ đến bên cạnh Vu Hướng Dương.Vu Hướng Dương đang một tay ăn cơm thì bỗng thấy trên giường có thêm một cô bé tóc xù được cài nơ sau tai, và một cậu bé "từng" ị trên giường của hắn hôm qua.Vu Hướng Dương bất mãn: "Chỗ này thành nhà trẻ rồi à?"Trình Cảnh Mặc cười: "Niệm Niệm đã lau chùi sạch sẽ cho bọn nhỏ rồi."Vu Hướng Dương giật lấy chiếc lục lạc trong tay An An: "Thằng nhóc này, để bác dạy cho cháu một bài học nhé!"An An đưa tay định giằng lại chiếc lục lạc nhưng Vu Hướng Dương không cho. An An bèn dùng hai tay bám vào cánh tay của Vu Hướng Dương, từ từ đứng lên. Mọi người đều nghĩ cậu bé muốn lấy lại chiếc lục lạc, nhưng không ngờ, cậu lại rướn cổ, hôn một cái rõ to lên mặt Vu Hướng Dương, nước bọt còn dính trên mặt hắn.Vu Hướng Dương và Trình Cảnh Mặc đều sững sờ. An An đứng đối diện Vu Hướng Dương, ê a nói điều gì đó. Vu Hướng Dương vội quay mặt đi. Nhưng Trình Cảnh Mặc vẫn thấy khóe mắt hắn đỏ hoe.Trình Cảnh Mặc nói: "Vu Hướng Dương, trẻ con là những người phân biệt xấu đẹp rõ ràng nhất. Cậu xem hai đứa trẻ đều thích cậu thế này, chứng tỏ trong mắt chúng, cậu không hề xấu đâu."An An vẫn ê a nói chuyện với hắn, Vu Hướng Dương cố kìm nén cảm xúc, nói: "Biết rồi, biết rồi."Vu Hướng Dương đỡ An An ngồi xuống, trả lại cho thằng bé chiếc xúc xắc nhỏ, không quên trêu chọc: "Ngày nào cũng chơi thứ này, đây là vũ khí bí mật của con à?"Hắn lại quay sang trêu Ca Cao. Hắn sờ mái tóc mềm mại của con bé, lòng mềm ra một nửa, rồi dùng ngón tay ấn vào má phúng phính, chê bai: "Con bé này, sao lại giống Trình Cảnh Mặc thế này?"Ca Cao rất thích cười, bị trêu như vậy, cô bé vui vẻ vẫy vẫy tay, "ha ha ha" cười.Trình Cảnh Mặc nhìn Vu Hướng Dương trêu đùa hai đứa trẻ với ánh mắt đầy yêu thương, lòng anh lẫn lộn đủ thứ cảm xúc. May mắn có hai đứa trẻ này, tâm trạng buồn bã của Vu Hướng Dương cũng vơi đi phần nào.Vu Hướng Niệm và mọi người ở Nam Thành bốn ngày, sáng thứ Sáu thì lên tàu trở về Bắc Kinh. Bốn ngày đó, ngày nào Trình Cảnh Mặc cũng bế các con sang thăm Vu Hướng Dương sau khi chúng đã ăn no.Hai đứa trẻ mệt thì ngủ trên giường hắn, khát thì dùng bình sữa. Vì trẻ con hay tè dầm, giường của Vu Hướng Dương ngày nào cũng ướt ít nhất một lần, hắn đã chán chả buồn phản ứng.Chiều thứ Năm, Vu Hướng Dương nghe nói hai đứa trẻ ngày mai sẽ về, trong lòng hắn buồn bã khôn nguôi. Hắn sờ đầu hai đứa trẻ, lưu luyến nói: "Lần sau gặp lại, không biết là bao giờ."Trình Cảnh Mặc kịp thời lên tiếng: "Chờ cậu xuất viện, chúng ta có thể đến Bắc Kinh thăm chúng."Vu Hướng Dương im lặng không nói gì.Buổi chiều, Trình Cảnh Mặc đưa các con trở về phòng bệnh của mình, lưu luyến chia tay Vu Hướng Niệm.Lâm Dã đã đi một quãng đường xa như vậy chỉ để thăm hắn, nhưng ở đây bốn ngày mà chỉ nhìn thấy hắn một lần, cô thấy rất ấm ức. Cô đứng ở cửa phòng bệnh, thầm hỏi lòng ba câu: Có nhất thiết phải gặp hắn không? Gặp hắn thì nói gì? Hắn giận thì làm sao?Câu trả lời của cô là: Cô rất muốn gặp hắn! Gặp rồi, cô muốn nói với hắn rằng cô không quan tâm hắn trông như thế nào! Chỉ là, cô không muốn làm hắn nổi giận!Lâm Dã cứ đứng ở cửa, do dự mãi, cuối cùng cô đưa ra một quyết định táo bạo. Cô đưa một tay lên che mắt, rồi đẩy cửa bước vào!Vu Hướng Dương vừa thấy nửa bóng người của Lâm Dã thì vội vàng kéo chăn trùm kín người. Lâm Dã che mắt, không nhìn thấy gì, cô đứng ở cửa lớn tiếng nói: "Vu Hướng Dương, em che mắt rồi, không nhìn thấy gì hết, anh đừng lo!"
Vu Hướng Niệm bình tĩnh trả lời: "Hướng Dương biết chúng ta không để bụng vẻ ngoài của anh ấy. Anh ấy cũng biết chúng ta chỉ quan tâm đến anh ấy thôi. Lý lẽ thì ai cũng hiểu, nhưng chỉ khi chuyện xảy ra với chính mình, người ta mới nhận ra rằng dùng lý lẽ để thuyết phục người khác thì dễ, nhưng để thuyết phục bản thân lại khó nhất."
"Người ta khó chiến thắng nhất chính là bản thân mình. Anh ấy bây giờ đang rất nhạy cảm, chúng ta đi vào chắc chắn sẽ vô thức nhìn vào vết sẹo của anh ấy. Dù chỉ là một ánh nhìn, cũng sẽ khiến anh ấy cảm thấy khó chịu. Anh ấy không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ của mình, kỳ thực lại là điều tốt cho cả hai bên."
Lâm Dã buồn bã lẩm bẩm: "Nhưng em đến đây, chỉ là muốn nhìn thấy anh ấy thôi."
Vu Hướng Niệm khuyên nhủ: "Lâm Dã, làm bất cứ việc gì cũng cần kiên nhẫn, tình yêu cũng vậy."
Trình Cảnh Mặc nghe những lời của Vu Hướng Niệm, trong lòng xúc động đến mức quên cả nhai. Vợ anh đúng là có tố chất làm giáo viên. Dù bản thân chẳng mấy kiên nhẫn, làm việc tùy hứng, nhưng khi giáo huấn người khác, lời nói của cô lại vô cùng sâu sắc, khiến người ta phải suy ngẫm.
Vu Hướng Niệm múc một thìa cơm đưa tới miệng anh, phát hiện anh vẫn còn đầy miệng cơm. "Sao anh không ăn đi?" Cô hỏi.
Trình Cảnh Mặc nhai nuốt vội vàng, nói: "Lời em nói càng ngày càng sâu sắc."
Vu Hướng Niệm cảnh giác nhìn anh: "Anh đang khen hay đang chê em đấy?"
Trình Cảnh Mặc cẩn thận trả lời: "Khen em."
Vu Hướng Niệm đưa cho anh một ánh mắt kiểu: "Thế thì còn tạm được."
Ăn cơm xong, Vu Hướng Niệm vẫn nhờ cô y tá đẩy Trình Cảnh Mặc, còn cô bế hai đứa trẻ đến bên cạnh Vu Hướng Dương.
Vu Hướng Dương đang một tay ăn cơm thì bỗng thấy trên giường có thêm một cô bé tóc xù được cài nơ sau tai, và một cậu bé "từng" ị trên giường của hắn hôm qua.
Vu Hướng Dương bất mãn: "Chỗ này thành nhà trẻ rồi à?"
Trình Cảnh Mặc cười: "Niệm Niệm đã lau chùi sạch sẽ cho bọn nhỏ rồi."
Vu Hướng Dương giật lấy chiếc lục lạc trong tay An An: "Thằng nhóc này, để bác dạy cho cháu một bài học nhé!"
An An đưa tay định giằng lại chiếc lục lạc nhưng Vu Hướng Dương không cho. An An bèn dùng hai tay bám vào cánh tay của Vu Hướng Dương, từ từ đứng lên. Mọi người đều nghĩ cậu bé muốn lấy lại chiếc lục lạc, nhưng không ngờ, cậu lại rướn cổ, hôn một cái rõ to lên mặt Vu Hướng Dương, nước bọt còn dính trên mặt hắn.
Vu Hướng Dương và Trình Cảnh Mặc đều sững sờ. An An đứng đối diện Vu Hướng Dương, ê a nói điều gì đó. Vu Hướng Dương vội quay mặt đi. Nhưng Trình Cảnh Mặc vẫn thấy khóe mắt hắn đỏ hoe.
Trình Cảnh Mặc nói: "Vu Hướng Dương, trẻ con là những người phân biệt xấu đẹp rõ ràng nhất. Cậu xem hai đứa trẻ đều thích cậu thế này, chứng tỏ trong mắt chúng, cậu không hề xấu đâu."
An An vẫn ê a nói chuyện với hắn, Vu Hướng Dương cố kìm nén cảm xúc, nói: "Biết rồi, biết rồi."
Vu Hướng Dương đỡ An An ngồi xuống, trả lại cho thằng bé chiếc xúc xắc nhỏ, không quên trêu chọc: "Ngày nào cũng chơi thứ này, đây là vũ khí bí mật của con à?"
Hắn lại quay sang trêu Ca Cao. Hắn sờ mái tóc mềm mại của con bé, lòng mềm ra một nửa, rồi dùng ngón tay ấn vào má phúng phính, chê bai: "Con bé này, sao lại giống Trình Cảnh Mặc thế này?"
Ca Cao rất thích cười, bị trêu như vậy, cô bé vui vẻ vẫy vẫy tay, "ha ha ha" cười.
Trình Cảnh Mặc nhìn Vu Hướng Dương trêu đùa hai đứa trẻ với ánh mắt đầy yêu thương, lòng anh lẫn lộn đủ thứ cảm xúc. May mắn có hai đứa trẻ này, tâm trạng buồn bã của Vu Hướng Dương cũng vơi đi phần nào.
Vu Hướng Niệm và mọi người ở Nam Thành bốn ngày, sáng thứ Sáu thì lên tàu trở về Bắc Kinh. Bốn ngày đó, ngày nào Trình Cảnh Mặc cũng bế các con sang thăm Vu Hướng Dương sau khi chúng đã ăn no.
Hai đứa trẻ mệt thì ngủ trên giường hắn, khát thì dùng bình sữa. Vì trẻ con hay tè dầm, giường của Vu Hướng Dương ngày nào cũng ướt ít nhất một lần, hắn đã chán chả buồn phản ứng.
Chiều thứ Năm, Vu Hướng Dương nghe nói hai đứa trẻ ngày mai sẽ về, trong lòng hắn buồn bã khôn nguôi. Hắn sờ đầu hai đứa trẻ, lưu luyến nói: "Lần sau gặp lại, không biết là bao giờ."
Trình Cảnh Mặc kịp thời lên tiếng: "Chờ cậu xuất viện, chúng ta có thể đến Bắc Kinh thăm chúng."
Vu Hướng Dương im lặng không nói gì.
Buổi chiều, Trình Cảnh Mặc đưa các con trở về phòng bệnh của mình, lưu luyến chia tay Vu Hướng Niệm.
Lâm Dã đã đi một quãng đường xa như vậy chỉ để thăm hắn, nhưng ở đây bốn ngày mà chỉ nhìn thấy hắn một lần, cô thấy rất ấm ức. Cô đứng ở cửa phòng bệnh, thầm hỏi lòng ba câu: Có nhất thiết phải gặp hắn không? Gặp hắn thì nói gì? Hắn giận thì làm sao?
Câu trả lời của cô là: Cô rất muốn gặp hắn! Gặp rồi, cô muốn nói với hắn rằng cô không quan tâm hắn trông như thế nào! Chỉ là, cô không muốn làm hắn nổi giận!
Lâm Dã cứ đứng ở cửa, do dự mãi, cuối cùng cô đưa ra một quyết định táo bạo. Cô đưa một tay lên che mắt, rồi đẩy cửa bước vào!
Vu Hướng Dương vừa thấy nửa bóng người của Lâm Dã thì vội vàng kéo chăn trùm kín người. Lâm Dã che mắt, không nhìn thấy gì, cô đứng ở cửa lớn tiếng nói: "Vu Hướng Dương, em che mắt rồi, không nhìn thấy gì hết, anh đừng lo!"
Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trường Phúc HắcTác giả: Thất NhiTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không"Đinh đại ca, gắng thêm chút nữa!" "Sắp tới rồi sắp tới rồi, dùng sức ... !" Trong phòng, giọng nói dồn dập, đứt quãng của một người phụ nữ hòa với tiếng th* d*c, nghe mơ hồ nhưng đầy ám muội. Ngoài sân, một đám các bà các thím các chị cổ dài ngoằng, tai dỏng lên như muốn dính chặt vào tường. Ai nấy đều háo hức chờ đợi một màn kịch hay. Trình Cảnh Mặc một thân quân phục xanh lá, đứng thẳng tắp trước cửa. Gương mặt anh tuấn lạnh như tiền, lướt qua đám đông một lượt. Các chị em phụ nữ cũng nhìn anh, nụ cười trên môi đầy vẻ cổ quái, ngụ ý rõ ràng : Đồng chí Trình phó đoàn trưởng, cái vành mũ của đồng chí còn chưa xanh bằng cái sừng trên đầu đâu! Một thím thấy anh đứng tần ngần mãi không nhúc nhích, bồn chồn sốt ruột: "Đồng chí phó đoàn trưởng, sao còn chưa vào? Vu Hướng Niệm đã mang đàn ông về nhà ba ngày liền rồi! Tục ngữ nói 'bắt gian phải bắt tại trận', để thằng gian phu kia chạy mất thì còn nói chuyện gì nữa!" Một thím khác cũng sốt sắng phụ họa: "Đúng thế! Lần này chúng tôi làm… Vu Hướng Niệm bình tĩnh trả lời: "Hướng Dương biết chúng ta không để bụng vẻ ngoài của anh ấy. Anh ấy cũng biết chúng ta chỉ quan tâm đến anh ấy thôi. Lý lẽ thì ai cũng hiểu, nhưng chỉ khi chuyện xảy ra với chính mình, người ta mới nhận ra rằng dùng lý lẽ để thuyết phục người khác thì dễ, nhưng để thuyết phục bản thân lại khó nhất.""Người ta khó chiến thắng nhất chính là bản thân mình. Anh ấy bây giờ đang rất nhạy cảm, chúng ta đi vào chắc chắn sẽ vô thức nhìn vào vết sẹo của anh ấy. Dù chỉ là một ánh nhìn, cũng sẽ khiến anh ấy cảm thấy khó chịu. Anh ấy không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ của mình, kỳ thực lại là điều tốt cho cả hai bên."Lâm Dã buồn bã lẩm bẩm: "Nhưng em đến đây, chỉ là muốn nhìn thấy anh ấy thôi."Vu Hướng Niệm khuyên nhủ: "Lâm Dã, làm bất cứ việc gì cũng cần kiên nhẫn, tình yêu cũng vậy."Trình Cảnh Mặc nghe những lời của Vu Hướng Niệm, trong lòng xúc động đến mức quên cả nhai. Vợ anh đúng là có tố chất làm giáo viên. Dù bản thân chẳng mấy kiên nhẫn, làm việc tùy hứng, nhưng khi giáo huấn người khác, lời nói của cô lại vô cùng sâu sắc, khiến người ta phải suy ngẫm.Vu Hướng Niệm múc một thìa cơm đưa tới miệng anh, phát hiện anh vẫn còn đầy miệng cơm. "Sao anh không ăn đi?" Cô hỏi.Trình Cảnh Mặc nhai nuốt vội vàng, nói: "Lời em nói càng ngày càng sâu sắc."Vu Hướng Niệm cảnh giác nhìn anh: "Anh đang khen hay đang chê em đấy?"Trình Cảnh Mặc cẩn thận trả lời: "Khen em."Vu Hướng Niệm đưa cho anh một ánh mắt kiểu: "Thế thì còn tạm được."Ăn cơm xong, Vu Hướng Niệm vẫn nhờ cô y tá đẩy Trình Cảnh Mặc, còn cô bế hai đứa trẻ đến bên cạnh Vu Hướng Dương.Vu Hướng Dương đang một tay ăn cơm thì bỗng thấy trên giường có thêm một cô bé tóc xù được cài nơ sau tai, và một cậu bé "từng" ị trên giường của hắn hôm qua.Vu Hướng Dương bất mãn: "Chỗ này thành nhà trẻ rồi à?"Trình Cảnh Mặc cười: "Niệm Niệm đã lau chùi sạch sẽ cho bọn nhỏ rồi."Vu Hướng Dương giật lấy chiếc lục lạc trong tay An An: "Thằng nhóc này, để bác dạy cho cháu một bài học nhé!"An An đưa tay định giằng lại chiếc lục lạc nhưng Vu Hướng Dương không cho. An An bèn dùng hai tay bám vào cánh tay của Vu Hướng Dương, từ từ đứng lên. Mọi người đều nghĩ cậu bé muốn lấy lại chiếc lục lạc, nhưng không ngờ, cậu lại rướn cổ, hôn một cái rõ to lên mặt Vu Hướng Dương, nước bọt còn dính trên mặt hắn.Vu Hướng Dương và Trình Cảnh Mặc đều sững sờ. An An đứng đối diện Vu Hướng Dương, ê a nói điều gì đó. Vu Hướng Dương vội quay mặt đi. Nhưng Trình Cảnh Mặc vẫn thấy khóe mắt hắn đỏ hoe.Trình Cảnh Mặc nói: "Vu Hướng Dương, trẻ con là những người phân biệt xấu đẹp rõ ràng nhất. Cậu xem hai đứa trẻ đều thích cậu thế này, chứng tỏ trong mắt chúng, cậu không hề xấu đâu."An An vẫn ê a nói chuyện với hắn, Vu Hướng Dương cố kìm nén cảm xúc, nói: "Biết rồi, biết rồi."Vu Hướng Dương đỡ An An ngồi xuống, trả lại cho thằng bé chiếc xúc xắc nhỏ, không quên trêu chọc: "Ngày nào cũng chơi thứ này, đây là vũ khí bí mật của con à?"Hắn lại quay sang trêu Ca Cao. Hắn sờ mái tóc mềm mại của con bé, lòng mềm ra một nửa, rồi dùng ngón tay ấn vào má phúng phính, chê bai: "Con bé này, sao lại giống Trình Cảnh Mặc thế này?"Ca Cao rất thích cười, bị trêu như vậy, cô bé vui vẻ vẫy vẫy tay, "ha ha ha" cười.Trình Cảnh Mặc nhìn Vu Hướng Dương trêu đùa hai đứa trẻ với ánh mắt đầy yêu thương, lòng anh lẫn lộn đủ thứ cảm xúc. May mắn có hai đứa trẻ này, tâm trạng buồn bã của Vu Hướng Dương cũng vơi đi phần nào.Vu Hướng Niệm và mọi người ở Nam Thành bốn ngày, sáng thứ Sáu thì lên tàu trở về Bắc Kinh. Bốn ngày đó, ngày nào Trình Cảnh Mặc cũng bế các con sang thăm Vu Hướng Dương sau khi chúng đã ăn no.Hai đứa trẻ mệt thì ngủ trên giường hắn, khát thì dùng bình sữa. Vì trẻ con hay tè dầm, giường của Vu Hướng Dương ngày nào cũng ướt ít nhất một lần, hắn đã chán chả buồn phản ứng.Chiều thứ Năm, Vu Hướng Dương nghe nói hai đứa trẻ ngày mai sẽ về, trong lòng hắn buồn bã khôn nguôi. Hắn sờ đầu hai đứa trẻ, lưu luyến nói: "Lần sau gặp lại, không biết là bao giờ."Trình Cảnh Mặc kịp thời lên tiếng: "Chờ cậu xuất viện, chúng ta có thể đến Bắc Kinh thăm chúng."Vu Hướng Dương im lặng không nói gì.Buổi chiều, Trình Cảnh Mặc đưa các con trở về phòng bệnh của mình, lưu luyến chia tay Vu Hướng Niệm.Lâm Dã đã đi một quãng đường xa như vậy chỉ để thăm hắn, nhưng ở đây bốn ngày mà chỉ nhìn thấy hắn một lần, cô thấy rất ấm ức. Cô đứng ở cửa phòng bệnh, thầm hỏi lòng ba câu: Có nhất thiết phải gặp hắn không? Gặp hắn thì nói gì? Hắn giận thì làm sao?Câu trả lời của cô là: Cô rất muốn gặp hắn! Gặp rồi, cô muốn nói với hắn rằng cô không quan tâm hắn trông như thế nào! Chỉ là, cô không muốn làm hắn nổi giận!Lâm Dã cứ đứng ở cửa, do dự mãi, cuối cùng cô đưa ra một quyết định táo bạo. Cô đưa một tay lên che mắt, rồi đẩy cửa bước vào!Vu Hướng Dương vừa thấy nửa bóng người của Lâm Dã thì vội vàng kéo chăn trùm kín người. Lâm Dã che mắt, không nhìn thấy gì, cô đứng ở cửa lớn tiếng nói: "Vu Hướng Dương, em che mắt rồi, không nhìn thấy gì hết, anh đừng lo!"