"Đinh đại ca, gắng thêm chút nữa!" "Sắp tới rồi sắp tới rồi, dùng sức ... !" Trong phòng, giọng nói dồn dập, đứt quãng của một người phụ nữ hòa với tiếng th* d*c, nghe mơ hồ nhưng đầy ám muội. Ngoài sân, một đám các bà các thím các chị cổ dài ngoằng, tai dỏng lên như muốn dính chặt vào tường. Ai nấy đều háo hức chờ đợi một màn kịch hay. Trình Cảnh Mặc một thân quân phục xanh lá, đứng thẳng tắp trước cửa. Gương mặt anh tuấn lạnh như tiền, lướt qua đám đông một lượt. Các chị em phụ nữ cũng nhìn anh, nụ cười trên môi đầy vẻ cổ quái, ngụ ý rõ ràng : Đồng chí Trình phó đoàn trưởng, cái vành mũ của đồng chí còn chưa xanh bằng cái sừng trên đầu đâu! Một thím thấy anh đứng tần ngần mãi không nhúc nhích, bồn chồn sốt ruột: "Đồng chí phó đoàn trưởng, sao còn chưa vào? Vu Hướng Niệm đã mang đàn ông về nhà ba ngày liền rồi! Tục ngữ nói 'bắt gian phải bắt tại trận', để thằng gian phu kia chạy mất thì còn nói chuyện gì nữa!" Một thím khác cũng sốt sắng phụ họa: "Đúng thế! Lần này chúng tôi làm…
Chương 926
Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trường Phúc HắcTác giả: Thất NhiTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không"Đinh đại ca, gắng thêm chút nữa!" "Sắp tới rồi sắp tới rồi, dùng sức ... !" Trong phòng, giọng nói dồn dập, đứt quãng của một người phụ nữ hòa với tiếng th* d*c, nghe mơ hồ nhưng đầy ám muội. Ngoài sân, một đám các bà các thím các chị cổ dài ngoằng, tai dỏng lên như muốn dính chặt vào tường. Ai nấy đều háo hức chờ đợi một màn kịch hay. Trình Cảnh Mặc một thân quân phục xanh lá, đứng thẳng tắp trước cửa. Gương mặt anh tuấn lạnh như tiền, lướt qua đám đông một lượt. Các chị em phụ nữ cũng nhìn anh, nụ cười trên môi đầy vẻ cổ quái, ngụ ý rõ ràng : Đồng chí Trình phó đoàn trưởng, cái vành mũ của đồng chí còn chưa xanh bằng cái sừng trên đầu đâu! Một thím thấy anh đứng tần ngần mãi không nhúc nhích, bồn chồn sốt ruột: "Đồng chí phó đoàn trưởng, sao còn chưa vào? Vu Hướng Niệm đã mang đàn ông về nhà ba ngày liền rồi! Tục ngữ nói 'bắt gian phải bắt tại trận', để thằng gian phu kia chạy mất thì còn nói chuyện gì nữa!" Một thím khác cũng sốt sắng phụ họa: "Đúng thế! Lần này chúng tôi làm… Vu Hướng Niệm hỏi tiếp: "Anh đã bàn với Tôn Dã Xuyên xem nên làm gì chưa?"Khâu Dương rầu rĩ: "Anh tính nghỉ việc rồi đi nơi khác. Tôn Dã Xuyên vẫn đang suy nghĩ."Vu Hướng Niệm quan tâm: "Vậy còn chú và dì? Anh đã tính toán nói với gia đình chưa?" Chuyện đến nước này, muốn giấu cũng không còn giấu được. Sớm muộn gì họ cũng sẽ biết.Khâu Dương đáp: "Hai ngày nữa anh sẽ nói thẳng với bố mẹ.""Có lẽ rời đi là cách tốt nhất lúc này," Vu Hướng Niệm đưa ra lời khuyên cuối. "Nhưng Khâu Dương này, anh nên đánh tiếng trước cho chú dì chuẩn bị tâm lý. Em sợ chú dì không tiếp nhận nổi ngay."Nhưng điều không ai ngờ tới là, ngay chiều hôm sau, bố mẹ Khâu Dương đã tức tốc đến Bắc Kinh.Khâu Dương và Tôn Dã Xuyên đang dùng bữa tối thì nghe thấy tiếng đập cửa thùng thùng. Tôn Dã Xuyên ra mở cửa, thì thấy ba mẹ Khâu Dương đang sừng sững đứng đó, gương mặt đầy giận dữ.Khâu Đại Huy và Dương Phương lần này chẳng còn giữ được vẻ khách sáo, lễ độ như những lần trước.Tôn Dã Xuyên vừa định chào: "Cháu chào chú..." thì Khâu Đại Huy đã hung hổ đẩy hắn ra, xộc thẳng vào phòng với một cơn thịnh nộ. Dương Phương cũng lườm Tôn Dã Xuyên một cái đầy căm giận, rồi theo chồng vào phòng.Khâu Dương cũng lần đầu tiên thấy bố mẹ mình tức giận đến mức này. Hắn biết, họ đã biết chuyện. Biết cũng tốt, đỡ cho hắn phải khó mở lời.Khâu Dương đứng dậy khỏi bàn ăn: "Ba, mẹ, hai người..."Chưa kịp nói hết câu, một cái tát nảy lửa đã giáng xuống. Cái tát này dường như dồn nén tất cả sự giận dữ Khâu Đại Huy đã tích tụ suốt chuyến đi, ông dùng hết sức bình sinh. Khâu Dương bị đ.á.n.h lệch cả đầu, chiếc kính văng ra xa, nửa bên mặt trái lập tức sưng đỏ, khóe miệng rỉ máu.Chưa kịp hoàn hồn, Khâu Đại Huy lại tiếp tục, một cú đá hiểm nhắm vào bụng dưới Khâu Dương. Khâu Đại Huy cả đời là người lính, thể chất cường tráng, ra tay vừa chuẩn xác lại vừa tàn nhẫn.Khâu Dương bị đá choáng váng, suýt ngã quỵ. CHắnu theo phản xạ chụp lấy chân bàn ăn, nhưng lại kéo theo cả chiếc bàn đổ nhào, bát đĩa thức ăn bữa tối vương vãi khắp sàn nhà, cảnh tượng hỗn độn.Dương Phương đưa tay ra, muốn can ngăn chồng nhưng rồi lại rụt về. Bà đau xót con trai, nhưng cũng giận vô cùng.Khâu Đại Huy chuẩn bị ra thêm cú đá nữa thì Tôn Dã Xuyên kịp thời lao tới ôm lấy ông: "Bác, bác bình tĩnh lại!"Vừa dứt lời, Tôn Dã Xuyên cũng nhận một cái tát mạnh mẽ không kém. Khâu Đại Huy giận đến nỗi cả người run rẩy, ông chỉ tay vào Tôn Dã Xuyên, rồi lại chỉ vào Khâu Dương vẫn còn đang nằm dưới sàn, gầm lên: "Hai đứa mày là đồ bại hoại!!!"Khâu Dương bị đánh, hắn chấp nhận, dù có bị đ.á.n.h chết, hắn cũng chịu đựng! Nhưng hắn không thể trơ mắt nhìn Tôn Dã Xuyên phải chịu đòn. Khâu Dương bật dậy khỏi sàn nhà, nhanh chóng chắn Tôn Dã Xuyên ở phía sau mình.Khâu Dương khóe miệng vẫn còn rỉ máu, ngẩng cao đầu: "Bố, bố muốn đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h con! Chuyện này đều là lỗi của con! Từ đầu đến cuối, con là người gây ra, không liên quan gì đến Tôn Dã Xuyên hết!""Mày còn thấy vinh dự lắm à?!" Khâu Đại Huy chỉ vào con trai, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt: "Tao nuôi mày lớn, để rồi ra cái loại bại hoại này, thà rằng không có thằng con trai này còn hơn!"Bị chính bố đẻ mình gọi là "bại hoại," Khâu Dương đau đớn không nói nên lời, mắt đỏ hoe: "Con bại hoại chỗ nào? Con có g.i.ế.c người, phóng hỏa, hay cướp bóc ai không?" Hắn chất vấn trong tuyệt vọng: "Con chỉ yêu một người đàn ông thôi! Tại sao tất cả mọi người lại coi con như một tội nhân tày trời?!"Khâu Đại Huy đã bị cơn giận dữ thiêu rụi hết lý trí, chẳng lọt tai bất cứ lời nào. Ông giơ tay lên, lại thêm một cái tát nữa. Khâu Dương cảm thấy mặt mình nóng rát, tai ù đi, đau điếng.Tôn Dã Xuyên kéo Khâu Dương về phía sau để che chở: "Chú, chú đừng đ.á.n.h nữa!""Tao quản giáo con tao, liên quan gì đến mày?!" Khâu Đại Huy thấy Tôn Dã Xuyên, ngọn lửa giận trong lòng càng bùng cháy dữ dội: "Mày cút ngay cho tao! Nếu không tao sẽ "quản giáo" mày luôn!""Chú cứ quản giáo cháu cùng luôn đi! Chuyện này là do cả hai chúng cháu tạo ra!" Tôn Dã Xuyên nghĩ, hắn chịu vài cái tát, Khâu Dương sẽ bớt đi vài đòn. Hắn kiên định nói: "Chúng cháu chỉ có lựa chọn khác người thôi, chúng cháu không hề làm sai điều gì!"Khâu Đại Huy giận đến muốn nổ tung: "Cha mẹ mày không dạy mày, để tao dạy cho!"Ông giơ tay định đ.á.n.h Tôn Dã Xuyên, nhưng Khâu Dương lại đẩy hắn ra. Bàn tay Khâu Đại Huy lần nữa giáng xuống mặt Khâu Dương. Làn da Khâu Dương vốn trắng, nửa bên mặt kia đã đỏ ửng như sắp chảy máu.Tôn Dã Xuyên nhìn hắn, trong mắt tràn đầy xót xa: "Em đừng cản, anh chịu vài cái là được."Khâu Dương đẩy Tôn Dã Xuyên sang một bên, ưỡn n.g.ự.c đứng thẳng trước mặt bố mẹ: "Tôn Dã Xuyên chẳng có một cắc liên quan gì đến hai người, hai người không có tư cách giáo huấn anh ấy!"Khâu Dương nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn nói như đ.á.n.h cược tất cả: "Lỗi ở con! Con là kẻ không bình thường! Con không nên lừa dối hai người. Con không thích phụ nữ, con không thể nối dõi tông đường cho nhà họ Khâu!"Khâu Đại Huy giận đến mặt mũi méo mó, ông đạp một cú nữa. Khâu Dương lần nữa ngã lăn ra đất. Cứ mỗi cái tát, mỗi cú đá, như thể giáng thẳng vào tim Tôn Dã Xuyên, khiến hắn đau đớn đến nghẹt thở. Hắn cảm thấy mình thật bất lực.Hắn khom lưng, muốn đỡ Khâu Dương dậy, nhưng bị Khâu Đại Huy túm lấy vai áo, ném văng ra."Mày cút!" Khâu Đại Huy chỉ vào Tôn Dã Xuyên, gằn giọng mắng.
Vu Hướng Niệm hỏi tiếp: "Anh đã bàn với Tôn Dã Xuyên xem nên làm gì chưa?"
Khâu Dương rầu rĩ: "Anh tính nghỉ việc rồi đi nơi khác. Tôn Dã Xuyên vẫn đang suy nghĩ."
Vu Hướng Niệm quan tâm: "Vậy còn chú và dì? Anh đã tính toán nói với gia đình chưa?" Chuyện đến nước này, muốn giấu cũng không còn giấu được. Sớm muộn gì họ cũng sẽ biết.
Khâu Dương đáp: "Hai ngày nữa anh sẽ nói thẳng với bố mẹ."
"Có lẽ rời đi là cách tốt nhất lúc này," Vu Hướng Niệm đưa ra lời khuyên cuối. "Nhưng Khâu Dương này, anh nên đánh tiếng trước cho chú dì chuẩn bị tâm lý. Em sợ chú dì không tiếp nhận nổi ngay."
Nhưng điều không ai ngờ tới là, ngay chiều hôm sau, bố mẹ Khâu Dương đã tức tốc đến Bắc Kinh.
Khâu Dương và Tôn Dã Xuyên đang dùng bữa tối thì nghe thấy tiếng đập cửa thùng thùng. Tôn Dã Xuyên ra mở cửa, thì thấy ba mẹ Khâu Dương đang sừng sững đứng đó, gương mặt đầy giận dữ.
Khâu Đại Huy và Dương Phương lần này chẳng còn giữ được vẻ khách sáo, lễ độ như những lần trước.
Tôn Dã Xuyên vừa định chào: "Cháu chào chú..." thì Khâu Đại Huy đã hung hổ đẩy hắn ra, xộc thẳng vào phòng với một cơn thịnh nộ. Dương Phương cũng lườm Tôn Dã Xuyên một cái đầy căm giận, rồi theo chồng vào phòng.
Khâu Dương cũng lần đầu tiên thấy bố mẹ mình tức giận đến mức này. Hắn biết, họ đã biết chuyện. Biết cũng tốt, đỡ cho hắn phải khó mở lời.
Khâu Dương đứng dậy khỏi bàn ăn: "Ba, mẹ, hai người..."
Chưa kịp nói hết câu, một cái tát nảy lửa đã giáng xuống. Cái tát này dường như dồn nén tất cả sự giận dữ Khâu Đại Huy đã tích tụ suốt chuyến đi, ông dùng hết sức bình sinh. Khâu Dương bị đ.á.n.h lệch cả đầu, chiếc kính văng ra xa, nửa bên mặt trái lập tức sưng đỏ, khóe miệng rỉ máu.
Chưa kịp hoàn hồn, Khâu Đại Huy lại tiếp tục, một cú đá hiểm nhắm vào bụng dưới Khâu Dương. Khâu Đại Huy cả đời là người lính, thể chất cường tráng, ra tay vừa chuẩn xác lại vừa tàn nhẫn.
Khâu Dương bị đá choáng váng, suýt ngã quỵ. CHắnu theo phản xạ chụp lấy chân bàn ăn, nhưng lại kéo theo cả chiếc bàn đổ nhào, bát đĩa thức ăn bữa tối vương vãi khắp sàn nhà, cảnh tượng hỗn độn.
Dương Phương đưa tay ra, muốn can ngăn chồng nhưng rồi lại rụt về. Bà đau xót con trai, nhưng cũng giận vô cùng.
Khâu Đại Huy chuẩn bị ra thêm cú đá nữa thì Tôn Dã Xuyên kịp thời lao tới ôm lấy ông: "Bác, bác bình tĩnh lại!"
Vừa dứt lời, Tôn Dã Xuyên cũng nhận một cái tát mạnh mẽ không kém. Khâu Đại Huy giận đến nỗi cả người run rẩy, ông chỉ tay vào Tôn Dã Xuyên, rồi lại chỉ vào Khâu Dương vẫn còn đang nằm dưới sàn, gầm lên: "Hai đứa mày là đồ bại hoại!!!"
Khâu Dương bị đánh, hắn chấp nhận, dù có bị đ.á.n.h chết, hắn cũng chịu đựng! Nhưng hắn không thể trơ mắt nhìn Tôn Dã Xuyên phải chịu đòn. Khâu Dương bật dậy khỏi sàn nhà, nhanh chóng chắn Tôn Dã Xuyên ở phía sau mình.
Khâu Dương khóe miệng vẫn còn rỉ máu, ngẩng cao đầu: "Bố, bố muốn đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h con! Chuyện này đều là lỗi của con! Từ đầu đến cuối, con là người gây ra, không liên quan gì đến Tôn Dã Xuyên hết!"
"Mày còn thấy vinh dự lắm à?!" Khâu Đại Huy chỉ vào con trai, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt: "Tao nuôi mày lớn, để rồi ra cái loại bại hoại này, thà rằng không có thằng con trai này còn hơn!"
Bị chính bố đẻ mình gọi là "bại hoại," Khâu Dương đau đớn không nói nên lời, mắt đỏ hoe: "Con bại hoại chỗ nào? Con có g.i.ế.c người, phóng hỏa, hay cướp bóc ai không?" Hắn chất vấn trong tuyệt vọng: "Con chỉ yêu một người đàn ông thôi! Tại sao tất cả mọi người lại coi con như một tội nhân tày trời?!"
Khâu Đại Huy đã bị cơn giận dữ thiêu rụi hết lý trí, chẳng lọt tai bất cứ lời nào. Ông giơ tay lên, lại thêm một cái tát nữa. Khâu Dương cảm thấy mặt mình nóng rát, tai ù đi, đau điếng.
Tôn Dã Xuyên kéo Khâu Dương về phía sau để che chở: "Chú, chú đừng đ.á.n.h nữa!"
"Tao quản giáo con tao, liên quan gì đến mày?!" Khâu Đại Huy thấy Tôn Dã Xuyên, ngọn lửa giận trong lòng càng bùng cháy dữ dội: "Mày cút ngay cho tao! Nếu không tao sẽ "quản giáo" mày luôn!"
"Chú cứ quản giáo cháu cùng luôn đi! Chuyện này là do cả hai chúng cháu tạo ra!" Tôn Dã Xuyên nghĩ, hắn chịu vài cái tát, Khâu Dương sẽ bớt đi vài đòn. Hắn kiên định nói: "Chúng cháu chỉ có lựa chọn khác người thôi, chúng cháu không hề làm sai điều gì!"
Khâu Đại Huy giận đến muốn nổ tung: "Cha mẹ mày không dạy mày, để tao dạy cho!"
Ông giơ tay định đ.á.n.h Tôn Dã Xuyên, nhưng Khâu Dương lại đẩy hắn ra. Bàn tay Khâu Đại Huy lần nữa giáng xuống mặt Khâu Dương. Làn da Khâu Dương vốn trắng, nửa bên mặt kia đã đỏ ửng như sắp chảy máu.
Tôn Dã Xuyên nhìn hắn, trong mắt tràn đầy xót xa: "Em đừng cản, anh chịu vài cái là được."
Khâu Dương đẩy Tôn Dã Xuyên sang một bên, ưỡn n.g.ự.c đứng thẳng trước mặt bố mẹ: "Tôn Dã Xuyên chẳng có một cắc liên quan gì đến hai người, hai người không có tư cách giáo huấn anh ấy!"
Khâu Dương nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn nói như đ.á.n.h cược tất cả: "Lỗi ở con! Con là kẻ không bình thường! Con không nên lừa dối hai người. Con không thích phụ nữ, con không thể nối dõi tông đường cho nhà họ Khâu!"
Khâu Đại Huy giận đến mặt mũi méo mó, ông đạp một cú nữa. Khâu Dương lần nữa ngã lăn ra đất. Cứ mỗi cái tát, mỗi cú đá, như thể giáng thẳng vào tim Tôn Dã Xuyên, khiến hắn đau đớn đến nghẹt thở. Hắn cảm thấy mình thật bất lực.
Hắn khom lưng, muốn đỡ Khâu Dương dậy, nhưng bị Khâu Đại Huy túm lấy vai áo, ném văng ra.
"Mày cút!" Khâu Đại Huy chỉ vào Tôn Dã Xuyên, gằn giọng mắng.
Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trường Phúc HắcTác giả: Thất NhiTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Sủng, Truyện Xuyên Không"Đinh đại ca, gắng thêm chút nữa!" "Sắp tới rồi sắp tới rồi, dùng sức ... !" Trong phòng, giọng nói dồn dập, đứt quãng của một người phụ nữ hòa với tiếng th* d*c, nghe mơ hồ nhưng đầy ám muội. Ngoài sân, một đám các bà các thím các chị cổ dài ngoằng, tai dỏng lên như muốn dính chặt vào tường. Ai nấy đều háo hức chờ đợi một màn kịch hay. Trình Cảnh Mặc một thân quân phục xanh lá, đứng thẳng tắp trước cửa. Gương mặt anh tuấn lạnh như tiền, lướt qua đám đông một lượt. Các chị em phụ nữ cũng nhìn anh, nụ cười trên môi đầy vẻ cổ quái, ngụ ý rõ ràng : Đồng chí Trình phó đoàn trưởng, cái vành mũ của đồng chí còn chưa xanh bằng cái sừng trên đầu đâu! Một thím thấy anh đứng tần ngần mãi không nhúc nhích, bồn chồn sốt ruột: "Đồng chí phó đoàn trưởng, sao còn chưa vào? Vu Hướng Niệm đã mang đàn ông về nhà ba ngày liền rồi! Tục ngữ nói 'bắt gian phải bắt tại trận', để thằng gian phu kia chạy mất thì còn nói chuyện gì nữa!" Một thím khác cũng sốt sắng phụ họa: "Đúng thế! Lần này chúng tôi làm… Vu Hướng Niệm hỏi tiếp: "Anh đã bàn với Tôn Dã Xuyên xem nên làm gì chưa?"Khâu Dương rầu rĩ: "Anh tính nghỉ việc rồi đi nơi khác. Tôn Dã Xuyên vẫn đang suy nghĩ."Vu Hướng Niệm quan tâm: "Vậy còn chú và dì? Anh đã tính toán nói với gia đình chưa?" Chuyện đến nước này, muốn giấu cũng không còn giấu được. Sớm muộn gì họ cũng sẽ biết.Khâu Dương đáp: "Hai ngày nữa anh sẽ nói thẳng với bố mẹ.""Có lẽ rời đi là cách tốt nhất lúc này," Vu Hướng Niệm đưa ra lời khuyên cuối. "Nhưng Khâu Dương này, anh nên đánh tiếng trước cho chú dì chuẩn bị tâm lý. Em sợ chú dì không tiếp nhận nổi ngay."Nhưng điều không ai ngờ tới là, ngay chiều hôm sau, bố mẹ Khâu Dương đã tức tốc đến Bắc Kinh.Khâu Dương và Tôn Dã Xuyên đang dùng bữa tối thì nghe thấy tiếng đập cửa thùng thùng. Tôn Dã Xuyên ra mở cửa, thì thấy ba mẹ Khâu Dương đang sừng sững đứng đó, gương mặt đầy giận dữ.Khâu Đại Huy và Dương Phương lần này chẳng còn giữ được vẻ khách sáo, lễ độ như những lần trước.Tôn Dã Xuyên vừa định chào: "Cháu chào chú..." thì Khâu Đại Huy đã hung hổ đẩy hắn ra, xộc thẳng vào phòng với một cơn thịnh nộ. Dương Phương cũng lườm Tôn Dã Xuyên một cái đầy căm giận, rồi theo chồng vào phòng.Khâu Dương cũng lần đầu tiên thấy bố mẹ mình tức giận đến mức này. Hắn biết, họ đã biết chuyện. Biết cũng tốt, đỡ cho hắn phải khó mở lời.Khâu Dương đứng dậy khỏi bàn ăn: "Ba, mẹ, hai người..."Chưa kịp nói hết câu, một cái tát nảy lửa đã giáng xuống. Cái tát này dường như dồn nén tất cả sự giận dữ Khâu Đại Huy đã tích tụ suốt chuyến đi, ông dùng hết sức bình sinh. Khâu Dương bị đ.á.n.h lệch cả đầu, chiếc kính văng ra xa, nửa bên mặt trái lập tức sưng đỏ, khóe miệng rỉ máu.Chưa kịp hoàn hồn, Khâu Đại Huy lại tiếp tục, một cú đá hiểm nhắm vào bụng dưới Khâu Dương. Khâu Đại Huy cả đời là người lính, thể chất cường tráng, ra tay vừa chuẩn xác lại vừa tàn nhẫn.Khâu Dương bị đá choáng váng, suýt ngã quỵ. CHắnu theo phản xạ chụp lấy chân bàn ăn, nhưng lại kéo theo cả chiếc bàn đổ nhào, bát đĩa thức ăn bữa tối vương vãi khắp sàn nhà, cảnh tượng hỗn độn.Dương Phương đưa tay ra, muốn can ngăn chồng nhưng rồi lại rụt về. Bà đau xót con trai, nhưng cũng giận vô cùng.Khâu Đại Huy chuẩn bị ra thêm cú đá nữa thì Tôn Dã Xuyên kịp thời lao tới ôm lấy ông: "Bác, bác bình tĩnh lại!"Vừa dứt lời, Tôn Dã Xuyên cũng nhận một cái tát mạnh mẽ không kém. Khâu Đại Huy giận đến nỗi cả người run rẩy, ông chỉ tay vào Tôn Dã Xuyên, rồi lại chỉ vào Khâu Dương vẫn còn đang nằm dưới sàn, gầm lên: "Hai đứa mày là đồ bại hoại!!!"Khâu Dương bị đánh, hắn chấp nhận, dù có bị đ.á.n.h chết, hắn cũng chịu đựng! Nhưng hắn không thể trơ mắt nhìn Tôn Dã Xuyên phải chịu đòn. Khâu Dương bật dậy khỏi sàn nhà, nhanh chóng chắn Tôn Dã Xuyên ở phía sau mình.Khâu Dương khóe miệng vẫn còn rỉ máu, ngẩng cao đầu: "Bố, bố muốn đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h con! Chuyện này đều là lỗi của con! Từ đầu đến cuối, con là người gây ra, không liên quan gì đến Tôn Dã Xuyên hết!""Mày còn thấy vinh dự lắm à?!" Khâu Đại Huy chỉ vào con trai, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt: "Tao nuôi mày lớn, để rồi ra cái loại bại hoại này, thà rằng không có thằng con trai này còn hơn!"Bị chính bố đẻ mình gọi là "bại hoại," Khâu Dương đau đớn không nói nên lời, mắt đỏ hoe: "Con bại hoại chỗ nào? Con có g.i.ế.c người, phóng hỏa, hay cướp bóc ai không?" Hắn chất vấn trong tuyệt vọng: "Con chỉ yêu một người đàn ông thôi! Tại sao tất cả mọi người lại coi con như một tội nhân tày trời?!"Khâu Đại Huy đã bị cơn giận dữ thiêu rụi hết lý trí, chẳng lọt tai bất cứ lời nào. Ông giơ tay lên, lại thêm một cái tát nữa. Khâu Dương cảm thấy mặt mình nóng rát, tai ù đi, đau điếng.Tôn Dã Xuyên kéo Khâu Dương về phía sau để che chở: "Chú, chú đừng đ.á.n.h nữa!""Tao quản giáo con tao, liên quan gì đến mày?!" Khâu Đại Huy thấy Tôn Dã Xuyên, ngọn lửa giận trong lòng càng bùng cháy dữ dội: "Mày cút ngay cho tao! Nếu không tao sẽ "quản giáo" mày luôn!""Chú cứ quản giáo cháu cùng luôn đi! Chuyện này là do cả hai chúng cháu tạo ra!" Tôn Dã Xuyên nghĩ, hắn chịu vài cái tát, Khâu Dương sẽ bớt đi vài đòn. Hắn kiên định nói: "Chúng cháu chỉ có lựa chọn khác người thôi, chúng cháu không hề làm sai điều gì!"Khâu Đại Huy giận đến muốn nổ tung: "Cha mẹ mày không dạy mày, để tao dạy cho!"Ông giơ tay định đ.á.n.h Tôn Dã Xuyên, nhưng Khâu Dương lại đẩy hắn ra. Bàn tay Khâu Đại Huy lần nữa giáng xuống mặt Khâu Dương. Làn da Khâu Dương vốn trắng, nửa bên mặt kia đã đỏ ửng như sắp chảy máu.Tôn Dã Xuyên nhìn hắn, trong mắt tràn đầy xót xa: "Em đừng cản, anh chịu vài cái là được."Khâu Dương đẩy Tôn Dã Xuyên sang một bên, ưỡn n.g.ự.c đứng thẳng trước mặt bố mẹ: "Tôn Dã Xuyên chẳng có một cắc liên quan gì đến hai người, hai người không có tư cách giáo huấn anh ấy!"Khâu Dương nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn nói như đ.á.n.h cược tất cả: "Lỗi ở con! Con là kẻ không bình thường! Con không nên lừa dối hai người. Con không thích phụ nữ, con không thể nối dõi tông đường cho nhà họ Khâu!"Khâu Đại Huy giận đến mặt mũi méo mó, ông đạp một cú nữa. Khâu Dương lần nữa ngã lăn ra đất. Cứ mỗi cái tát, mỗi cú đá, như thể giáng thẳng vào tim Tôn Dã Xuyên, khiến hắn đau đớn đến nghẹt thở. Hắn cảm thấy mình thật bất lực.Hắn khom lưng, muốn đỡ Khâu Dương dậy, nhưng bị Khâu Đại Huy túm lấy vai áo, ném văng ra."Mày cút!" Khâu Đại Huy chỉ vào Tôn Dã Xuyên, gằn giọng mắng.