Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 11: Tin Tức Về Đông Phương Hạ

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Tại nhà Đông Phương, Nam Cung Diệc Phi kể lại chi tiết những việc xảy ra ngày hôm nay cho Đông Phương Long nghe.Vật quý hiếm như ngọc khấu, Đông Phương Long tuyệt đối không tin người khác sẽ cho đi một cách tùy tiện như vậy!Công dụng thần kỳ c*̉a ngọc khấu những người lớn tuổi như bọn họ đều biết, thứ này có giá hàng tỉ, chứ không phải chỉ vài trăm ngàn nhân dân tệ, bây giờ tự nhiên lại về tay họ, Đông Phương Long nhất định phải làm rõ xem việc gì đang xảy ra, ngộ nhỡ rơi vào cái bẫy c*̉a người khác, nhà họ Đông Phương sẽ gặp nguy hiểm.Hơn nữa, bọn họ c*̃ng không biết ngọc khấu này là thật hay giả, còn phải giám định lại! Ngay sau đó, Đông Phương Long lập tức cử người đi điều tra, còn giao ngọc khấu và nhân sâm vạn năm cho bác sĩ quân y có kinh nghiệm lâu năm nhất trong quân khu kiểm tra hóa nghiệm.Đồng thời, c*̃ng bảo ông nội c*̉a Nam Cung Diệc Phi tạm thời gác lại công việc trên tay, qua đây một chuyến!Có một lần, để có được ngọc khấu, thủ tướng đã đích thân đến Châu Âu, dùng tới rất nhiều mối quan hệ, cuối c*̃ng c*̃ng không thể lấy được.Nếu Trung Nam Hải có được ngọc khấu, vậy triển vọng phát triển sẽ vô c*̀ng lớn.Đường phố lên đèn, màn đêm buông xuống! Trong phòng sách đại viện nhà họ Đông Phương, hai ông lão mái tóc hoa râm, đầu mày nhíu chặt, vẻ mặt đầy nghi hoặc.Dù vậy, c*̃ng không che lấp được vẻ uy nghiêm c*̉a bọn họ.“Ông Long, ông nói xem nếu là thật, vậy ngọc khấu này...”, thủ tướng có chút kích động.Đông Phương Long gật đầu: “Bác sĩ quân y bên đó c*̃ng xác định rồi, là ngọc khấu, ngọc khấu trong truyền thuyết! Hơn nữa còn là loại tốt nhất, còn nhân sâm, không chỉ là vạn năm, mà còn sinh trưởng dưới vùng đất băng giá sâu ngàn mét, c*̃ng là vật cực kỳ quý hiếm”.“Loại tốt nhất? Ngọc khấu hiếm có trên đời đã rất khó tìm, loại tốt nhất càng hiếm có khó tìm hơn.Theo tôi được biết, thứ này chỉ có nhà họ Bek và hoàng gia Anh mới có, bây giờ sao lại…”, thủ tướng sau khi kích động, liền nghi hoặc nói.“Đúng vậy, trong buổi đấu giá ba năm trước ở Châu Âu, hoàng tử William của Vương quốc Anh đã mua được ngọc khấu, về sau mới biết anh ta tặng ngọc khấu đó cho một người bạn, nếu việc này là thật, ngọc khấu đó chính là ngọc khấu này.Quan trọng là, có người muốn đối phó với nhà Tư Mã, người đó ắt hẳn biết được ân oán giữa nhà Đông Phương tôi và nhà họ Tư Mã, kẻ thù c*̉a kẻ thù chính là bạn”.Nói xong, Đông Phương Long dường như nghĩ đến điều gì đó! Tự nói một mình: “Bek Ji, lẽ nào là người nhà họ Bek”.“Đúng rồi, Bek Ji đó là ai? Tra ra được chưa?”“Không tra ra được, theo như những gì Diệc Phi nói, hôm nay cậu ta đem theo một cấp dưới đến cúng tế Mễ Ngạn, cậu ta là bạn c*̉a Hạ! Nhưng, một người có thể tặng ngọc khấu cho người khác, muốn đối phó với nhà Tư Mã hẳn c*̃ng không phải là việc khó, sao lại muốn liên hợp với mình chứ!”, Đông Phương Long nghĩ mãi c*̃ng không ra.Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên! Nam Cung Diệc Phi đẩy cửa bước vào: “Ông nội, vệ sĩ c*̉a Bek Ji ở ngoài cửa chỉ đích danh muốn gặp ông”.Vệ sĩ c*̉a Bek Ji? Hai ông lão liếc mắt nhìn nhau.Ngay lập tức, Đông Phương Long do dự vài giây, hỏi Nam Cung Diệc Phi: “Một mình cậu ta? Không nói có việc gì à?”“Có mình anh ta, cháu hỏi rồi! Anh ta nói là nhận lệnh c*̉a cậu chủ anh ta, có thứ phải tận tay đưa cho ông”.“Đi, xuống dưới xem xem!”Trong sân, Tây Môn Kiếm ung dung đứng đó không chút sợ hãi, không thèm quan tâm đến hơn chục vệ sĩ thân thủ tài giỏi đang vây quanh! Hai mắt nhìn chằm chằm về phía trước, yên lặng đứng chờ Đông Phương Long.Lát sau, Đông Phương Long đi ra dưới sự bảo vệ c*̉a vệ sĩ Trung Nam Hải! Nam Cung Diệc Phi c*̃ng ở bên cạnh, bọn họ hôm nay có gặp qua Tây Môn Kiếm, lúc này đến, chắc hẳn có liên quan đến ngọc khấu.“Chàng trai trẻ, là cậu tìm tôi sao?”Tây Môn Kiếm tiến lên vài bước, lại bị vệ sĩ chặn lại! Trước mặt Đông Phương Long khẽ c*́i người: “Thưa ông, mạo muội quấy rầy, xin thứ lỗi! Cậu chủ nhà tôi biết ông chắc chắn sẽ không yên tâm về ngọc khấu, đặc biệt cử tôi giao thứ này cho ông”, nói xong, đưa phong bì trong tay cho vệ sĩ đang chặn anh ta.Thấy vậy, Đông Phương Long lộ ra vẻ nghi hoặc, nhận lấy phong bì mà vệ sĩ đưa cho, liếc nhìn Tây Môn Kiếm, rồi mở ra!Trong phong bì không có thứ gì quý giá, chỉ là một tờ giấy trắng! Ở chính giữa tờ giấy, có in một hoa văn nhỏ, một hoa văn rất bình thường! Nhưng hoa văn này lại khiến Đông Phương Long cả người chấn động, hai tay không ngừng run lên.Giây tiếp theo, ông lão đức cao vọng trọng được mọi người kính nể lại đang rơi lệ! Môi c*̃ng run run!

Tại nhà Đông Phương, Nam Cung Diệc Phi kể lại chi tiết những việc xảy ra ngày hôm nay cho Đông Phương Long nghe.

Vật quý hiếm như ngọc khấu, Đông Phương Long tuyệt đối không tin người khác sẽ cho đi một cách tùy tiện như vậy!

Công dụng thần kỳ c*̉a ngọc khấu những người lớn tuổi như bọn họ đều biết, thứ này có giá hàng tỉ, chứ không phải chỉ vài trăm ngàn nhân dân tệ, bây giờ tự nhiên lại về tay họ, Đông Phương Long nhất định phải làm rõ xem việc gì đang xảy ra, ngộ nhỡ rơi vào cái bẫy c*̉a người khác, nhà họ Đông Phương sẽ gặp nguy hiểm.

Hơn nữa, bọn họ c*̃ng không biết ngọc khấu này là thật hay giả, còn phải giám định lại! Ngay sau đó, Đông Phương Long lập tức cử người đi điều tra, còn giao ngọc khấu và nhân sâm vạn năm cho bác sĩ quân y có kinh nghiệm lâu năm nhất trong quân khu kiểm tra hóa nghiệm.

Đồng thời, c*̃ng bảo ông nội c*̉a Nam Cung Diệc Phi tạm thời gác lại công việc trên tay, qua đây một chuyến!

Có một lần, để có được ngọc khấu, thủ tướng đã đích thân đến Châu Âu, dùng tới rất nhiều mối quan hệ, cuối c*̃ng c*̃ng không thể lấy được.

Nếu Trung Nam Hải có được ngọc khấu, vậy triển vọng phát triển sẽ vô c*̀ng lớn.

Đường phố lên đèn, màn đêm buông xuống! Trong phòng sách đại viện nhà họ Đông Phương, hai ông lão mái tóc hoa râm, đầu mày nhíu chặt, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Dù vậy, c*̃ng không che lấp được vẻ uy nghiêm c*̉a bọn họ.

“Ông Long, ông nói xem nếu là thật, vậy ngọc khấu này...”, thủ tướng có chút kích động.

Đông Phương Long gật đầu: “Bác sĩ quân y bên đó c*̃ng xác định rồi, là ngọc khấu, ngọc khấu trong truyền thuyết! Hơn nữa còn là loại tốt nhất, còn nhân sâm, không chỉ là vạn năm, mà còn sinh trưởng dưới vùng đất băng giá sâu ngàn mét, c*̃ng là vật cực kỳ quý hiếm”.

“Loại tốt nhất? Ngọc khấu hiếm có trên đời đã rất khó tìm, loại tốt nhất càng hiếm có khó tìm hơn.

Theo tôi được biết, thứ này chỉ có nhà họ Bek và hoàng gia Anh mới có, bây giờ sao lại…”, thủ tướng sau khi kích động, liền nghi hoặc nói.

“Đúng vậy, trong buổi đấu giá ba năm trước ở Châu Âu, hoàng tử William của Vương quốc Anh đã mua được ngọc khấu, về sau mới biết anh ta tặng ngọc khấu đó cho một người bạn, nếu việc này là thật, ngọc khấu đó chính là ngọc khấu này.

Quan trọng là, có người muốn đối phó với nhà Tư Mã, người đó ắt hẳn biết được ân oán giữa nhà Đông Phương tôi và nhà họ Tư Mã, kẻ thù c*̉a kẻ thù chính là bạn”.

Nói xong, Đông Phương Long dường như nghĩ đến điều gì đó! Tự nói một mình: “Bek Ji, lẽ nào là người nhà họ Bek”.

“Đúng rồi, Bek Ji đó là ai? Tra ra được chưa?”

“Không tra ra được, theo như những gì Diệc Phi nói, hôm nay cậu ta đem theo một cấp dưới đến cúng tế Mễ Ngạn, cậu ta là bạn c*̉a Hạ! Nhưng, một người có thể tặng ngọc khấu cho người khác, muốn đối phó với nhà Tư Mã hẳn c*̃ng không phải là việc khó, sao lại muốn liên hợp với mình chứ!”, Đông Phương Long nghĩ mãi c*̃ng không ra.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên! Nam Cung Diệc Phi đẩy cửa bước vào: “Ông nội, vệ sĩ c*̉a Bek Ji ở ngoài cửa chỉ đích danh muốn gặp ông”.

Vệ sĩ c*̉a Bek Ji? Hai ông lão liếc mắt nhìn nhau.

Ngay lập tức, Đông Phương Long do dự vài giây, hỏi Nam Cung Diệc Phi: “Một mình cậu ta? Không nói có việc gì à?”

“Có mình anh ta, cháu hỏi rồi! Anh ta nói là nhận lệnh c*̉a cậu chủ anh ta, có thứ phải tận tay đưa cho ông”.

“Đi, xuống dưới xem xem!”

Trong sân, Tây Môn Kiếm ung dung đứng đó không chút sợ hãi, không thèm quan tâm đến hơn chục vệ sĩ thân thủ tài giỏi đang vây quanh! Hai mắt nhìn chằm chằm về phía trước, yên lặng đứng chờ Đông Phương Long.

Lát sau, Đông Phương Long đi ra dưới sự bảo vệ c*̉a vệ sĩ Trung Nam Hải! Nam Cung Diệc Phi c*̃ng ở bên cạnh, bọn họ hôm nay có gặp qua Tây Môn Kiếm, lúc này đến, chắc hẳn có liên quan đến ngọc khấu.

“Chàng trai trẻ, là cậu tìm tôi sao?”

Tây Môn Kiếm tiến lên vài bước, lại bị vệ sĩ chặn lại! Trước mặt Đông Phương Long khẽ c*́i người: “Thưa ông, mạo muội quấy rầy, xin thứ lỗi! Cậu chủ nhà tôi biết ông chắc chắn sẽ không yên tâm về ngọc khấu, đặc biệt cử tôi giao thứ này cho ông”, nói xong, đưa phong bì trong tay cho vệ sĩ đang chặn anh ta.

Thấy vậy, Đông Phương Long lộ ra vẻ nghi hoặc, nhận lấy phong bì mà vệ sĩ đưa cho, liếc nhìn Tây Môn Kiếm, rồi mở ra!

Trong phong bì không có thứ gì quý giá, chỉ là một tờ giấy trắng! Ở chính giữa tờ giấy, có in một hoa văn nhỏ, một hoa văn rất bình thường! Nhưng hoa văn này lại khiến Đông Phương Long cả người chấn động, hai tay không ngừng run lên.

Giây tiếp theo, ông lão đức cao vọng trọng được mọi người kính nể lại đang rơi lệ! Môi c*̃ng run run!

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Tại nhà Đông Phương, Nam Cung Diệc Phi kể lại chi tiết những việc xảy ra ngày hôm nay cho Đông Phương Long nghe.Vật quý hiếm như ngọc khấu, Đông Phương Long tuyệt đối không tin người khác sẽ cho đi một cách tùy tiện như vậy!Công dụng thần kỳ c*̉a ngọc khấu những người lớn tuổi như bọn họ đều biết, thứ này có giá hàng tỉ, chứ không phải chỉ vài trăm ngàn nhân dân tệ, bây giờ tự nhiên lại về tay họ, Đông Phương Long nhất định phải làm rõ xem việc gì đang xảy ra, ngộ nhỡ rơi vào cái bẫy c*̉a người khác, nhà họ Đông Phương sẽ gặp nguy hiểm.Hơn nữa, bọn họ c*̃ng không biết ngọc khấu này là thật hay giả, còn phải giám định lại! Ngay sau đó, Đông Phương Long lập tức cử người đi điều tra, còn giao ngọc khấu và nhân sâm vạn năm cho bác sĩ quân y có kinh nghiệm lâu năm nhất trong quân khu kiểm tra hóa nghiệm.Đồng thời, c*̃ng bảo ông nội c*̉a Nam Cung Diệc Phi tạm thời gác lại công việc trên tay, qua đây một chuyến!Có một lần, để có được ngọc khấu, thủ tướng đã đích thân đến Châu Âu, dùng tới rất nhiều mối quan hệ, cuối c*̃ng c*̃ng không thể lấy được.Nếu Trung Nam Hải có được ngọc khấu, vậy triển vọng phát triển sẽ vô c*̀ng lớn.Đường phố lên đèn, màn đêm buông xuống! Trong phòng sách đại viện nhà họ Đông Phương, hai ông lão mái tóc hoa râm, đầu mày nhíu chặt, vẻ mặt đầy nghi hoặc.Dù vậy, c*̃ng không che lấp được vẻ uy nghiêm c*̉a bọn họ.“Ông Long, ông nói xem nếu là thật, vậy ngọc khấu này...”, thủ tướng có chút kích động.Đông Phương Long gật đầu: “Bác sĩ quân y bên đó c*̃ng xác định rồi, là ngọc khấu, ngọc khấu trong truyền thuyết! Hơn nữa còn là loại tốt nhất, còn nhân sâm, không chỉ là vạn năm, mà còn sinh trưởng dưới vùng đất băng giá sâu ngàn mét, c*̃ng là vật cực kỳ quý hiếm”.“Loại tốt nhất? Ngọc khấu hiếm có trên đời đã rất khó tìm, loại tốt nhất càng hiếm có khó tìm hơn.Theo tôi được biết, thứ này chỉ có nhà họ Bek và hoàng gia Anh mới có, bây giờ sao lại…”, thủ tướng sau khi kích động, liền nghi hoặc nói.“Đúng vậy, trong buổi đấu giá ba năm trước ở Châu Âu, hoàng tử William của Vương quốc Anh đã mua được ngọc khấu, về sau mới biết anh ta tặng ngọc khấu đó cho một người bạn, nếu việc này là thật, ngọc khấu đó chính là ngọc khấu này.Quan trọng là, có người muốn đối phó với nhà Tư Mã, người đó ắt hẳn biết được ân oán giữa nhà Đông Phương tôi và nhà họ Tư Mã, kẻ thù c*̉a kẻ thù chính là bạn”.Nói xong, Đông Phương Long dường như nghĩ đến điều gì đó! Tự nói một mình: “Bek Ji, lẽ nào là người nhà họ Bek”.“Đúng rồi, Bek Ji đó là ai? Tra ra được chưa?”“Không tra ra được, theo như những gì Diệc Phi nói, hôm nay cậu ta đem theo một cấp dưới đến cúng tế Mễ Ngạn, cậu ta là bạn c*̉a Hạ! Nhưng, một người có thể tặng ngọc khấu cho người khác, muốn đối phó với nhà Tư Mã hẳn c*̃ng không phải là việc khó, sao lại muốn liên hợp với mình chứ!”, Đông Phương Long nghĩ mãi c*̃ng không ra.Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên! Nam Cung Diệc Phi đẩy cửa bước vào: “Ông nội, vệ sĩ c*̉a Bek Ji ở ngoài cửa chỉ đích danh muốn gặp ông”.Vệ sĩ c*̉a Bek Ji? Hai ông lão liếc mắt nhìn nhau.Ngay lập tức, Đông Phương Long do dự vài giây, hỏi Nam Cung Diệc Phi: “Một mình cậu ta? Không nói có việc gì à?”“Có mình anh ta, cháu hỏi rồi! Anh ta nói là nhận lệnh c*̉a cậu chủ anh ta, có thứ phải tận tay đưa cho ông”.“Đi, xuống dưới xem xem!”Trong sân, Tây Môn Kiếm ung dung đứng đó không chút sợ hãi, không thèm quan tâm đến hơn chục vệ sĩ thân thủ tài giỏi đang vây quanh! Hai mắt nhìn chằm chằm về phía trước, yên lặng đứng chờ Đông Phương Long.Lát sau, Đông Phương Long đi ra dưới sự bảo vệ c*̉a vệ sĩ Trung Nam Hải! Nam Cung Diệc Phi c*̃ng ở bên cạnh, bọn họ hôm nay có gặp qua Tây Môn Kiếm, lúc này đến, chắc hẳn có liên quan đến ngọc khấu.“Chàng trai trẻ, là cậu tìm tôi sao?”Tây Môn Kiếm tiến lên vài bước, lại bị vệ sĩ chặn lại! Trước mặt Đông Phương Long khẽ c*́i người: “Thưa ông, mạo muội quấy rầy, xin thứ lỗi! Cậu chủ nhà tôi biết ông chắc chắn sẽ không yên tâm về ngọc khấu, đặc biệt cử tôi giao thứ này cho ông”, nói xong, đưa phong bì trong tay cho vệ sĩ đang chặn anh ta.Thấy vậy, Đông Phương Long lộ ra vẻ nghi hoặc, nhận lấy phong bì mà vệ sĩ đưa cho, liếc nhìn Tây Môn Kiếm, rồi mở ra!Trong phong bì không có thứ gì quý giá, chỉ là một tờ giấy trắng! Ở chính giữa tờ giấy, có in một hoa văn nhỏ, một hoa văn rất bình thường! Nhưng hoa văn này lại khiến Đông Phương Long cả người chấn động, hai tay không ngừng run lên.Giây tiếp theo, ông lão đức cao vọng trọng được mọi người kính nể lại đang rơi lệ! Môi c*̃ng run run!

Chương 11: Tin Tức Về Đông Phương Hạ