Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 51: Bản Kiểm Điểm

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Lần này Đông Phương Hạ tương đối ngoan ngoãn! Không vượt đèn đỏ, nghiêm túc chấp hành luật giao thông! Khi các chú cảnh sát giao thông làm nhiệm vụ nhìn thấy biển số xe khủng bố như vậy mà lại có nề nếp như thế, còn tưởng là mình bị hoa mắt! c*̃ng đang đoán thử cậu ấm hàng đầu Yên Kinh nào đó trở nên ngoan ngoãn như vậy từ khi nào.      Mặc dù Đông Phương Hạ nhận được tin nhắn “cầu cứu” c*̉a An Nhiên, nhưng c*̃ng có thể đoán được một chút, cậu nhóc đó bây giờ đã biết Nam Cung Diệc Phi là vợ chưa cưới c*̉a mình, tối qua bọn họ cả đêm không về, với tư cách là giáo viên hướng dẫn Nam Cung Diệc Phi chắc chắn sẽ đi tìm bọn họ “nói chuyện”.      Các cậu ấm c*̉a khoa quản lý kinh tế c*̉a đại học Yên Kinh năm nay quả là hết sức đen đủi! Gặp phải giáo viên hướng dẫn có bối cảnh thân thế hùng mạnh như Nam Cung Diệc Phi, còn ai dám lỗ mãng! Ngoài một mình Đông Phương Hạ!         Hiện tại, đám người An Nhiên ngoài nhờ mình giúp đỡ, còn có thể tìm ai nữa! Tối qua Lục Phong quen được Tần Hạo Kiệt, nhưng Tần Hạo Kiệt dám đi tìm Nam Cung Diệc Phi sao?        Đông Phương Hạ nghĩ một chút c*̃ng cảm thấy có chút buồn cười! Đám nhóc này, sao lại nghĩ đến tìm mình để đi trấn áp Nam Cung Diệc Phi chứ! Để bọn họ chịu tội một chút c*̃ng được! Thế là, Đông Phương Hạ c*̃ng không vội! Hơn nữa anh muốn dùng thời gian này để xem xét các công việc c*̉a tập đoàn Thiên Lang!        Hiện tại, Đông Phương Hạ thật sự là một tên khố rách áo ôm! Tất cả tiền trên người đều đưa cho Phạm Bân phát triển rồi! Trong các thẻ khác, nhiều nhất c*̃ng chỉ có vài ngàn!        Đi đến cổng trường, ngửi thấy mùi đồ ăn vặt ven đường, lúc này Đông Phương Hạ mới nhận ra bản thân vẫn chưa ăn cơm! Buổi chiều lao động trí óc liên tục, thật hao tâm tốn sức!         Thế là, xuống xe tùy tiện mua một chút đồ ăn, loại có thể lấp đầy bụng! Hiện tại bản thân đang khủng hoảng kinh tế! Không có tiền để xa xỉ nữa!         Cho chiếc xe Mercedes-Benz đỗ ở bãi để xe dưới toà nhà, Đông Phương Hạ một tay cầm tài liệu, một tay xách bữa tối! Miệng huýt sáo đi về kí túc xá c*̉a mình! Nhìn bộ dạng đó c*̉a anh, thật tiêu sái!        Tối qua không được nghỉ ngơi tốt, hôm nay lại mệt cả một ngày, Đông Phương Hạ cảm thấy toàn thân không có sức lực, uể oải leo cầu thang, cuối c*̀ng c*̃ng đến được phòng ngủ c*̉a mình.      Đông Phương Hạ không vội đi vào, mà đứng ở ngoài cửa nhìn một chút!        Ba người An Nhiên, Lục Phong, Tạ Vũ Thần giống như những đứa trẻ ngoan! Tất cả đều đang nằm bò trên bàn viết thứ gì đó! Nhìn bộ dạng đó, hẳn là kiểm điểm rồi! An Nhiên vừa viết vừa nhìn ra phía cửa phòng ngủ! Đoán chừng là đang đợi Đông Phương Hạ.      Ở giữa phòng ngủ, ngoài Nam Cung Diệc Phi, còn có một người đàn ông trung niên! Một người đàn ông rất béo với chiếc bụng bia! Nghe Nam Cung Diệc Phi xưng hô, hẳn là chủ nhiệm khoa!         Chủ nhiệm một bên nhỏ giọng trò chuyện với Nam Cung Diệc Phi, một bên răn dạy và quở mắng ba người An Nhiên bọn họ! Đông Phương Hạ nghe một lát, mới nhấc chân đi vào.      “Ơ…giáo viên hướng dẫn, sao cô lại ở đây! An Nhiên, các cậu lại phạm lỗi gì thế, để cho giáo viên hướng dẫn xinh đẹp c*̉a chúng ta đích thân tìm đến cửa”.      Đông Phương Hạ vừa vào cửa, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc c*̉a Nam Cung Diệc Phi, sửng sốt một chút, rồi cười ha ha nói! Nói xong, ánh mắt nhìn đến chủ nhiệm, giả vờ tức giận nói: “Xin hỏi ông chú béo này, là ông làm cho giáo viên hướng dẫn xinh đẹp c*̉a chúng tôi tức giận sao?”        Đông Phương Hạ đột nhiên xuất hiện, Nam Cung Diệc Phi hiển nhiên không ngờ tới! Nhìn thấy khuôn mặt u ám c*̉a Đông Phương Hạ, Nam Cung Diệc Phi quét sạch buồn bực trong lòng, đầy thích thú nhìn chăm chú người chồng tương lai đáng yêu c*̉a mình!        Nghe thấy giọng nói c*̉a Đông Phương Hạ, cả đám An Nhiên ánh mắt vui vẻ nhìn qua, nhưng, sau khi vui vẻ, dường như lại có chút oán tránh, oán trách Đông Phương Hạ muộn như vậy mới đến!        “Nhìn gì mà nhìn, viết nhanh lên!”        Điều chủ nhiệm ghét nhất chính là bị người khác gọi ông ấy là “béo”, nhìn thấy Đông Phương Hạ không kiêng nể như vậy! Lại nhìn thấy An Nhiên dừng bút không viết nữa, đột nhiên hét lên.Ngay sau đó, khuôn mặt dữ dằn nhìn chằm chằm Đông Phương Hạ: “Bạn học này, tôi là chủ nhiệm c*̉a khoa quản lý kinh tế.Cậu học ở lớp nào khoa nào, lẽ nào giáo viên c*̉a cậu không dạy cậu tôn sư trọng đạo sao?”        “Ồ…chủ nhiệm c*̉a khoa chúng ta, thật ngầu! Trả lời câu hỏi của tôi, nếu không tôi sẽ ném ông từ chỗ này xuống bên dưới”, nói xong, Đông Phương Hạ ngồi xuống chỗ c*̉a mình, đặt tài liệu và bữa tối xuống một bên, chỉ vào cửa sổ nói.

Lần này Đông Phương Hạ tương đối ngoan ngoãn! Không vượt đèn đỏ, nghiêm túc chấp hành luật giao thông! Khi các chú cảnh sát giao thông làm nhiệm vụ nhìn thấy biển số xe khủng bố như vậy mà lại có nề nếp như thế, còn tưởng là mình bị hoa mắt! c*̃ng đang đoán thử cậu ấm hàng đầu Yên Kinh nào đó trở nên ngoan ngoãn như vậy từ khi nào.

      Mặc dù Đông Phương Hạ nhận được tin nhắn “cầu cứu” c*̉a An Nhiên, nhưng c*̃ng có thể đoán được một chút, cậu nhóc đó bây giờ đã biết Nam Cung Diệc Phi là vợ chưa cưới c*̉a mình, tối qua bọn họ cả đêm không về, với tư cách là giáo viên hướng dẫn Nam Cung Diệc Phi chắc chắn sẽ đi tìm bọn họ “nói chuyện”.

      Các cậu ấm c*̉a khoa quản lý kinh tế c*̉a đại học Yên Kinh năm nay quả là hết sức đen đủi! Gặp phải giáo viên hướng dẫn có bối cảnh thân thế hùng mạnh như Nam Cung Diệc Phi, còn ai dám lỗ mãng! Ngoài một mình Đông Phương Hạ!   

      Hiện tại, đám người An Nhiên ngoài nhờ mình giúp đỡ, còn có thể tìm ai nữa! Tối qua Lục Phong quen được Tần Hạo Kiệt, nhưng Tần Hạo Kiệt dám đi tìm Nam Cung Diệc Phi sao?  

      Đông Phương Hạ nghĩ một chút c*̃ng cảm thấy có chút buồn cười! Đám nhóc này, sao lại nghĩ đến tìm mình để đi trấn áp Nam Cung Diệc Phi chứ! Để bọn họ chịu tội một chút c*̃ng được! Thế là, Đông Phương Hạ c*̃ng không vội! Hơn nữa anh muốn dùng thời gian này để xem xét các công việc c*̉a tập đoàn Thiên Lang!  

      Hiện tại, Đông Phương Hạ thật sự là một tên khố rách áo ôm! Tất cả tiền trên người đều đưa cho Phạm Bân phát triển rồi! Trong các thẻ khác, nhiều nhất c*̃ng chỉ có vài ngàn!  

      Đi đến cổng trường, ngửi thấy mùi đồ ăn vặt ven đường, lúc này Đông Phương Hạ mới nhận ra bản thân vẫn chưa ăn cơm! Buổi chiều lao động trí óc liên tục, thật hao tâm tốn sức!   

      Thế là, xuống xe tùy tiện mua một chút đồ ăn, loại có thể lấp đầy bụng! Hiện tại bản thân đang khủng hoảng kinh tế! Không có tiền để xa xỉ nữa!   

      Cho chiếc xe Mercedes-Benz đỗ ở bãi để xe dưới toà nhà, Đông Phương Hạ một tay cầm tài liệu, một tay xách bữa tối! Miệng huýt sáo đi về kí túc xá c*̉a mình! Nhìn bộ dạng đó c*̉a anh, thật tiêu sái!  

      Tối qua không được nghỉ ngơi tốt, hôm nay lại mệt cả một ngày, Đông Phương Hạ cảm thấy toàn thân không có sức lực, uể oải leo cầu thang, cuối c*̀ng c*̃ng đến được phòng ngủ c*̉a mình.

      Đông Phương Hạ không vội đi vào, mà đứng ở ngoài cửa nhìn một chút!  

      Ba người An Nhiên, Lục Phong, Tạ Vũ Thần giống như những đứa trẻ ngoan! Tất cả đều đang nằm bò trên bàn viết thứ gì đó! Nhìn bộ dạng đó, hẳn là kiểm điểm rồi! An Nhiên vừa viết vừa nhìn ra phía cửa phòng ngủ! Đoán chừng là đang đợi Đông Phương Hạ.

      Ở giữa phòng ngủ, ngoài Nam Cung Diệc Phi, còn có một người đàn ông trung niên! Một người đàn ông rất béo với chiếc bụng bia! Nghe Nam Cung Diệc Phi xưng hô, hẳn là chủ nhiệm khoa!   

      Chủ nhiệm một bên nhỏ giọng trò chuyện với Nam Cung Diệc Phi, một bên răn dạy và quở mắng ba người An Nhiên bọn họ! Đông Phương Hạ nghe một lát, mới nhấc chân đi vào.

      “Ơ…giáo viên hướng dẫn, sao cô lại ở đây! An Nhiên, các cậu lại phạm lỗi gì thế, để cho giáo viên hướng dẫn xinh đẹp c*̉a chúng ta đích thân tìm đến cửa”.

      Đông Phương Hạ vừa vào cửa, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc c*̉a Nam Cung Diệc Phi, sửng sốt một chút, rồi cười ha ha nói! Nói xong, ánh mắt nhìn đến chủ nhiệm, giả vờ tức giận nói: “Xin hỏi ông chú béo này, là ông làm cho giáo viên hướng dẫn xinh đẹp c*̉a chúng tôi tức giận sao?”  

      Đông Phương Hạ đột nhiên xuất hiện, Nam Cung Diệc Phi hiển nhiên không ngờ tới! Nhìn thấy khuôn mặt u ám c*̉a Đông Phương Hạ, Nam Cung Diệc Phi quét sạch buồn bực trong lòng, đầy thích thú nhìn chăm chú người chồng tương lai đáng yêu c*̉a mình!  

      Nghe thấy giọng nói c*̉a Đông Phương Hạ, cả đám An Nhiên ánh mắt vui vẻ nhìn qua, nhưng, sau khi vui vẻ, dường như lại có chút oán tránh, oán trách Đông Phương Hạ muộn như vậy mới đến!  

      “Nhìn gì mà nhìn, viết nhanh lên!”  

      Điều chủ nhiệm ghét nhất chính là bị người khác gọi ông ấy là “béo”, nhìn thấy Đông Phương Hạ không kiêng nể như vậy! Lại nhìn thấy An Nhiên dừng bút không viết nữa, đột nhiên hét lên.

Ngay sau đó, khuôn mặt dữ dằn nhìn chằm chằm Đông Phương Hạ: “Bạn học này, tôi là chủ nhiệm c*̉a khoa quản lý kinh tế.

Cậu học ở lớp nào khoa nào, lẽ nào giáo viên c*̉a cậu không dạy cậu tôn sư trọng đạo sao?”  

      “Ồ…chủ nhiệm c*̉a khoa chúng ta, thật ngầu! Trả lời câu hỏi của tôi, nếu không tôi sẽ ném ông từ chỗ này xuống bên dưới”, nói xong, Đông Phương Hạ ngồi xuống chỗ c*̉a mình, đặt tài liệu và bữa tối xuống một bên, chỉ vào cửa sổ nói.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Lần này Đông Phương Hạ tương đối ngoan ngoãn! Không vượt đèn đỏ, nghiêm túc chấp hành luật giao thông! Khi các chú cảnh sát giao thông làm nhiệm vụ nhìn thấy biển số xe khủng bố như vậy mà lại có nề nếp như thế, còn tưởng là mình bị hoa mắt! c*̃ng đang đoán thử cậu ấm hàng đầu Yên Kinh nào đó trở nên ngoan ngoãn như vậy từ khi nào.      Mặc dù Đông Phương Hạ nhận được tin nhắn “cầu cứu” c*̉a An Nhiên, nhưng c*̃ng có thể đoán được một chút, cậu nhóc đó bây giờ đã biết Nam Cung Diệc Phi là vợ chưa cưới c*̉a mình, tối qua bọn họ cả đêm không về, với tư cách là giáo viên hướng dẫn Nam Cung Diệc Phi chắc chắn sẽ đi tìm bọn họ “nói chuyện”.      Các cậu ấm c*̉a khoa quản lý kinh tế c*̉a đại học Yên Kinh năm nay quả là hết sức đen đủi! Gặp phải giáo viên hướng dẫn có bối cảnh thân thế hùng mạnh như Nam Cung Diệc Phi, còn ai dám lỗ mãng! Ngoài một mình Đông Phương Hạ!         Hiện tại, đám người An Nhiên ngoài nhờ mình giúp đỡ, còn có thể tìm ai nữa! Tối qua Lục Phong quen được Tần Hạo Kiệt, nhưng Tần Hạo Kiệt dám đi tìm Nam Cung Diệc Phi sao?        Đông Phương Hạ nghĩ một chút c*̃ng cảm thấy có chút buồn cười! Đám nhóc này, sao lại nghĩ đến tìm mình để đi trấn áp Nam Cung Diệc Phi chứ! Để bọn họ chịu tội một chút c*̃ng được! Thế là, Đông Phương Hạ c*̃ng không vội! Hơn nữa anh muốn dùng thời gian này để xem xét các công việc c*̉a tập đoàn Thiên Lang!        Hiện tại, Đông Phương Hạ thật sự là một tên khố rách áo ôm! Tất cả tiền trên người đều đưa cho Phạm Bân phát triển rồi! Trong các thẻ khác, nhiều nhất c*̃ng chỉ có vài ngàn!        Đi đến cổng trường, ngửi thấy mùi đồ ăn vặt ven đường, lúc này Đông Phương Hạ mới nhận ra bản thân vẫn chưa ăn cơm! Buổi chiều lao động trí óc liên tục, thật hao tâm tốn sức!         Thế là, xuống xe tùy tiện mua một chút đồ ăn, loại có thể lấp đầy bụng! Hiện tại bản thân đang khủng hoảng kinh tế! Không có tiền để xa xỉ nữa!         Cho chiếc xe Mercedes-Benz đỗ ở bãi để xe dưới toà nhà, Đông Phương Hạ một tay cầm tài liệu, một tay xách bữa tối! Miệng huýt sáo đi về kí túc xá c*̉a mình! Nhìn bộ dạng đó c*̉a anh, thật tiêu sái!        Tối qua không được nghỉ ngơi tốt, hôm nay lại mệt cả một ngày, Đông Phương Hạ cảm thấy toàn thân không có sức lực, uể oải leo cầu thang, cuối c*̀ng c*̃ng đến được phòng ngủ c*̉a mình.      Đông Phương Hạ không vội đi vào, mà đứng ở ngoài cửa nhìn một chút!        Ba người An Nhiên, Lục Phong, Tạ Vũ Thần giống như những đứa trẻ ngoan! Tất cả đều đang nằm bò trên bàn viết thứ gì đó! Nhìn bộ dạng đó, hẳn là kiểm điểm rồi! An Nhiên vừa viết vừa nhìn ra phía cửa phòng ngủ! Đoán chừng là đang đợi Đông Phương Hạ.      Ở giữa phòng ngủ, ngoài Nam Cung Diệc Phi, còn có một người đàn ông trung niên! Một người đàn ông rất béo với chiếc bụng bia! Nghe Nam Cung Diệc Phi xưng hô, hẳn là chủ nhiệm khoa!         Chủ nhiệm một bên nhỏ giọng trò chuyện với Nam Cung Diệc Phi, một bên răn dạy và quở mắng ba người An Nhiên bọn họ! Đông Phương Hạ nghe một lát, mới nhấc chân đi vào.      “Ơ…giáo viên hướng dẫn, sao cô lại ở đây! An Nhiên, các cậu lại phạm lỗi gì thế, để cho giáo viên hướng dẫn xinh đẹp c*̉a chúng ta đích thân tìm đến cửa”.      Đông Phương Hạ vừa vào cửa, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc c*̉a Nam Cung Diệc Phi, sửng sốt một chút, rồi cười ha ha nói! Nói xong, ánh mắt nhìn đến chủ nhiệm, giả vờ tức giận nói: “Xin hỏi ông chú béo này, là ông làm cho giáo viên hướng dẫn xinh đẹp c*̉a chúng tôi tức giận sao?”        Đông Phương Hạ đột nhiên xuất hiện, Nam Cung Diệc Phi hiển nhiên không ngờ tới! Nhìn thấy khuôn mặt u ám c*̉a Đông Phương Hạ, Nam Cung Diệc Phi quét sạch buồn bực trong lòng, đầy thích thú nhìn chăm chú người chồng tương lai đáng yêu c*̉a mình!        Nghe thấy giọng nói c*̉a Đông Phương Hạ, cả đám An Nhiên ánh mắt vui vẻ nhìn qua, nhưng, sau khi vui vẻ, dường như lại có chút oán tránh, oán trách Đông Phương Hạ muộn như vậy mới đến!        “Nhìn gì mà nhìn, viết nhanh lên!”        Điều chủ nhiệm ghét nhất chính là bị người khác gọi ông ấy là “béo”, nhìn thấy Đông Phương Hạ không kiêng nể như vậy! Lại nhìn thấy An Nhiên dừng bút không viết nữa, đột nhiên hét lên.Ngay sau đó, khuôn mặt dữ dằn nhìn chằm chằm Đông Phương Hạ: “Bạn học này, tôi là chủ nhiệm c*̉a khoa quản lý kinh tế.Cậu học ở lớp nào khoa nào, lẽ nào giáo viên c*̉a cậu không dạy cậu tôn sư trọng đạo sao?”        “Ồ…chủ nhiệm c*̉a khoa chúng ta, thật ngầu! Trả lời câu hỏi của tôi, nếu không tôi sẽ ném ông từ chỗ này xuống bên dưới”, nói xong, Đông Phương Hạ ngồi xuống chỗ c*̉a mình, đặt tài liệu và bữa tối xuống một bên, chỉ vào cửa sổ nói.

Chương 51: Bản Kiểm Điểm