Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 83: Trêu Chọc Cô!

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Cậu chủ, như vậy quá nguy hiểm! Bây giờ e rằng cậu không dễ dàng giao đấu với người khác! Để tôi đi!”“Mục tiêu của họ là tôi, anh đi có tác dụng gì, nhớ lời tôi, lúc cần thiết mới xuất hiện! Gọi Tạ Vũ Thần, cậu nhóc đó là người có tiềm lực, chỉ thiếu thách chiến với cao thủ!”Đông Phương Hạ nhàn nhạt trả lời một câu, nghỉ ngơi một lúc, mới đứng lên đi xuống tầng! Mặc dù anh rất mệt mỏi, kiệt sức, anh vẫn cố gắng gượng, việc hứa với người khác thì phải làm được.Huống hồ đây là hẹn hò với người phụ nữ của mình! Đông Phương Hạ càng lấy lại tinh thần, nếu không, mệt mỏi uể oải trước mặt vợ chưa cưới của mình, thì ra thể thống gì, là đàn ông, phải cho người phụ nữ của mình một chỗ dựa, cảm giác an toàn!Trong lúc Đông Phương Hạ lái xe đến đại học Yên Kinh, trong văn phòng của Tào Nghị Hùng ở cao ốc Phi Hùng, tổng bộ Tào Bang, Tào Nghị Hùng đang khách sáo báo cáo tình hình với một thanh niên nhìn có vẻ chỉ hai mươi mốt hai mươi hai tuổi.Người thanh niên mặc đồ vest hàng hiệu, da của anh ta rất trắng, rất mịn màng, đôi mắt sáng trong, có màu xanh nhạt, b*n r* ánh sáng kinh người, sống mũi thẳng, mang theo độ cong lạnh khốc, mái tóc màu hạt dẻ vừa mềm vừa bóng, lánh láp ánh sáng.“Cậu Tư Mã, theo lời dặn của cậu, hai tốp người mà chúng tôi phái đi, một tốp bị Lang Quân nhận ra, một tốp đã tràn trộn vào nội bộ của họ thành công!”Soái ca này, chính là cậu chủ nhà họ Tư Mã vẫn chưa lộ diện, Tư Mã Trưởng Phong! Bốn thiếu gia Yên Kinh, đều là cực phẩm trong soái ca! Đương nhiên Tư Mã Trưởng Phong này cũng không ngoại lệ, Tư Mã Trưởng Phong nghe lời Tào Nghị Hùng, bang chủ Tào Bang nói, cười đắc ý.“Đông Phương Hạ, Lang Quân của mày, sao có thể đối kháng với Tào Bang, một bang phái nhỏ thôi! Mày chưa chết, còn dám quay về, tao từ từ chơi chết mày, báo mối thù năm đó”.“Cậu Tư Mã, tôi cảm thấy Lang Quân không đơn giản, trong nửa tháng ngắn ngủi, đã thu phục toàn bộ bang phái nhỏ! Việc này cần thực lực lớn thế nào, cho dù là Tào Bang tôi, cũng không thể hoàn thành trong thời gian ngắn như vậy! Đều do Hải Bang làm, phái người không ngừng quấy nhiễu chúng tôi”.Tào Nghị Hùng nói ra nghi hoặc trong lòng! Thực ra ông ta đâu biết, những người quấy rối Tào Bang họ, không phải Hải Bang, mà là anh em của Lang Quân.Tuy Tư Mã Trưởng Phong nghe từ miệng của bố Tư Mã Lâm, biết được bên cạnh Đông Phương Hạ có mấy cao thủ, nhưng anh ta cũng không ngờ thân thủ của Đông Phương Hạ cũng không yếu, cũng chỉ coi Đông Phương Hạ như cậu ấm Yên Kinh, giống như sáu năm trước, là quả trứng cần người bảo vệ!“Một bang phái nhỏ mà thôi! Không đáng sợ! Bang chủ Tào, đừng để chí khí của người ta hủy diệt uy phong của mình, có nhà họ Tư Mã chống lưng cho ông, ông còn lo cái gì!”, Tư Mã Trưởng Phong nói như không vấn đề gì.Tên nhãi vắt mũi chưa sạch, mày hiểu cái gì! Nếu mày không phải là người của nhà họ Tư Mã, tao đã giết mày từ lâu rồi, trên địa bàn của tao, hoa chân múa tay! Vùng đất nhỏ bé như Yên Kinh, Lang Quân dám làm như vậy, ắt có chiêu phía sau! Nếu không phải tao cần nhà họ Tư Mã mày chống lưng, nhà họ Tư Mã có ông cụ, mày không là gì hết! Mẹ kiếp, nhà họ Đông Phương dễ động vào như vậy sao, người có mắt đều nhận ra, bây giờ nhà họ Tư Mã mày sao có thể đấu với nhà họ.Trong lòng Tào Nghị Hùng nghĩ vậy, nhưng vẫn khách sáo nói: “Cậu nói phải, một bang phái nhỏ, không đáng để tâm! Nhưng, phải đề phòng Lang Quân! Cậu Tư Mã, vừa nãy nội gián của chúng tôi truyền tin đến, nói là hình như Đông Phương Hạ bị thương, rất yếu! Bây giờ đang đến đại học Yên Kinh! Cậu xem, có cần…”“Đông Phương Hạ bị thương? Tuyệt đối không được bỏ qua cơ hội tốt như vậy! Bang chủ Tào, việc này để tôi làm!”, Tư Mã Trưởng Phong trầm tư.Mấy năm nay, anh ta cũng thay đổi rất nhiều, không giống như Tào Nghị Hùng nghĩ.Tào Nghị Hùng thấy vậy liền cau mày! Tư Mã Trưởng Phong, mày quá non! Đông Phương Hạ là Huyết Lang của Lang Quân, bên cạnh chắc chắn có cao thủ bảo vệ, muốn giết cậu ta, đâu có dễ! Huống hồ nói không chừng nhà họ Đông phương còn âm thầm phái người bảo vệ cậu ta đấy!Đợi Tư Mã Trưởng Phong ra về, Tào Nghị Hùng thở dài! Sáu năm trước ông ta đã trói buộc vào nhà họ Tư Mã, mưu đồ giết hại Đông Phương Hạ, bây giờ đã không có đường quay đầu rồi! Cách duy nhất, chính là giúp nhà họ Tư Mã giết Đông Phương Hạ.Thế là, Tào Nghị Hùng đi đến bàn làm việc, cầm điện thoại, báo cáo sự việc cho Tư Mã Lâm, bố của Tư Mã Trưởng Phong.Đồng thời, cũng lệnh cho người của mình chú ý cẩn thận đến hành động của Lang Quân..

“Cậu chủ, như vậy quá nguy hiểm! Bây giờ e rằng cậu không dễ dàng giao đấu với người khác! Để tôi đi!”

“Mục tiêu của họ là tôi, anh đi có tác dụng gì, nhớ lời tôi, lúc cần thiết mới xuất hiện! Gọi Tạ Vũ Thần, cậu nhóc đó là người có tiềm lực, chỉ thiếu thách chiến với cao thủ!”

Đông Phương Hạ nhàn nhạt trả lời một câu, nghỉ ngơi một lúc, mới đứng lên đi xuống tầng! Mặc dù anh rất mệt mỏi, kiệt sức, anh vẫn cố gắng gượng, việc hứa với người khác thì phải làm được.

Huống hồ đây là hẹn hò với người phụ nữ của mình! Đông Phương Hạ càng lấy lại tinh thần, nếu không, mệt mỏi uể oải trước mặt vợ chưa cưới của mình, thì ra thể thống gì, là đàn ông, phải cho người phụ nữ của mình một chỗ dựa, cảm giác an toàn!

Trong lúc Đông Phương Hạ lái xe đến đại học Yên Kinh, trong văn phòng của Tào Nghị Hùng ở cao ốc Phi Hùng, tổng bộ Tào Bang, Tào Nghị Hùng đang khách sáo báo cáo tình hình với một thanh niên nhìn có vẻ chỉ hai mươi mốt hai mươi hai tuổi.

Người thanh niên mặc đồ vest hàng hiệu, da của anh ta rất trắng, rất mịn màng, đôi mắt sáng trong, có màu xanh nhạt, b*n r* ánh sáng kinh người, sống mũi thẳng, mang theo độ cong lạnh khốc, mái tóc màu hạt dẻ vừa mềm vừa bóng, lánh láp ánh sáng.

“Cậu Tư Mã, theo lời dặn của cậu, hai tốp người mà chúng tôi phái đi, một tốp bị Lang Quân nhận ra, một tốp đã tràn trộn vào nội bộ của họ thành công!”

Soái ca này, chính là cậu chủ nhà họ Tư Mã vẫn chưa lộ diện, Tư Mã Trưởng Phong! Bốn thiếu gia Yên Kinh, đều là cực phẩm trong soái ca! Đương nhiên Tư Mã Trưởng Phong này cũng không ngoại lệ, Tư Mã Trưởng Phong nghe lời Tào Nghị Hùng, bang chủ Tào Bang nói, cười đắc ý.

“Đông Phương Hạ, Lang Quân của mày, sao có thể đối kháng với Tào Bang, một bang phái nhỏ thôi! Mày chưa chết, còn dám quay về, tao từ từ chơi chết mày, báo mối thù năm đó”.

“Cậu Tư Mã, tôi cảm thấy Lang Quân không đơn giản, trong nửa tháng ngắn ngủi, đã thu phục toàn bộ bang phái nhỏ! Việc này cần thực lực lớn thế nào, cho dù là Tào Bang tôi, cũng không thể hoàn thành trong thời gian ngắn như vậy! Đều do Hải Bang làm, phái người không ngừng quấy nhiễu chúng tôi”.

Tào Nghị Hùng nói ra nghi hoặc trong lòng! Thực ra ông ta đâu biết, những người quấy rối Tào Bang họ, không phải Hải Bang, mà là anh em của Lang Quân.

Tuy Tư Mã Trưởng Phong nghe từ miệng của bố Tư Mã Lâm, biết được bên cạnh Đông Phương Hạ có mấy cao thủ, nhưng anh ta cũng không ngờ thân thủ của Đông Phương Hạ cũng không yếu, cũng chỉ coi Đông Phương Hạ như cậu ấm Yên Kinh, giống như sáu năm trước, là quả trứng cần người bảo vệ!

“Một bang phái nhỏ mà thôi! Không đáng sợ! Bang chủ Tào, đừng để chí khí của người ta hủy diệt uy phong của mình, có nhà họ Tư Mã chống lưng cho ông, ông còn lo cái gì!”, Tư Mã Trưởng Phong nói như không vấn đề gì.

Tên nhãi vắt mũi chưa sạch, mày hiểu cái gì! Nếu mày không phải là người của nhà họ Tư Mã, tao đã giết mày từ lâu rồi, trên địa bàn của tao, hoa chân múa tay! Vùng đất nhỏ bé như Yên Kinh, Lang Quân dám làm như vậy, ắt có chiêu phía sau! Nếu không phải tao cần nhà họ Tư Mã mày chống lưng, nhà họ Tư Mã có ông cụ, mày không là gì hết! Mẹ kiếp, nhà họ Đông Phương dễ động vào như vậy sao, người có mắt đều nhận ra, bây giờ nhà họ Tư Mã mày sao có thể đấu với nhà họ.

Trong lòng Tào Nghị Hùng nghĩ vậy, nhưng vẫn khách sáo nói: “Cậu nói phải, một bang phái nhỏ, không đáng để tâm! Nhưng, phải đề phòng Lang Quân! Cậu Tư Mã, vừa nãy nội gián của chúng tôi truyền tin đến, nói là hình như Đông Phương Hạ bị thương, rất yếu! Bây giờ đang đến đại học Yên Kinh! Cậu xem, có cần…”

“Đông Phương Hạ bị thương? Tuyệt đối không được bỏ qua cơ hội tốt như vậy! Bang chủ Tào, việc này để tôi làm!”, Tư Mã Trưởng Phong trầm tư.

Mấy năm nay, anh ta cũng thay đổi rất nhiều, không giống như Tào Nghị Hùng nghĩ.

Tào Nghị Hùng thấy vậy liền cau mày! Tư Mã Trưởng Phong, mày quá non! Đông Phương Hạ là Huyết Lang của Lang Quân, bên cạnh chắc chắn có cao thủ bảo vệ, muốn giết cậu ta, đâu có dễ! Huống hồ nói không chừng nhà họ Đông phương còn âm thầm phái người bảo vệ cậu ta đấy!

Đợi Tư Mã Trưởng Phong ra về, Tào Nghị Hùng thở dài! Sáu năm trước ông ta đã trói buộc vào nhà họ Tư Mã, mưu đồ giết hại Đông Phương Hạ, bây giờ đã không có đường quay đầu rồi! Cách duy nhất, chính là giúp nhà họ Tư Mã giết Đông Phương Hạ.

Thế là, Tào Nghị Hùng đi đến bàn làm việc, cầm điện thoại, báo cáo sự việc cho Tư Mã Lâm, bố của Tư Mã Trưởng Phong.

Đồng thời, cũng lệnh cho người của mình chú ý cẩn thận đến hành động của Lang Quân.

.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Cậu chủ, như vậy quá nguy hiểm! Bây giờ e rằng cậu không dễ dàng giao đấu với người khác! Để tôi đi!”“Mục tiêu của họ là tôi, anh đi có tác dụng gì, nhớ lời tôi, lúc cần thiết mới xuất hiện! Gọi Tạ Vũ Thần, cậu nhóc đó là người có tiềm lực, chỉ thiếu thách chiến với cao thủ!”Đông Phương Hạ nhàn nhạt trả lời một câu, nghỉ ngơi một lúc, mới đứng lên đi xuống tầng! Mặc dù anh rất mệt mỏi, kiệt sức, anh vẫn cố gắng gượng, việc hứa với người khác thì phải làm được.Huống hồ đây là hẹn hò với người phụ nữ của mình! Đông Phương Hạ càng lấy lại tinh thần, nếu không, mệt mỏi uể oải trước mặt vợ chưa cưới của mình, thì ra thể thống gì, là đàn ông, phải cho người phụ nữ của mình một chỗ dựa, cảm giác an toàn!Trong lúc Đông Phương Hạ lái xe đến đại học Yên Kinh, trong văn phòng của Tào Nghị Hùng ở cao ốc Phi Hùng, tổng bộ Tào Bang, Tào Nghị Hùng đang khách sáo báo cáo tình hình với một thanh niên nhìn có vẻ chỉ hai mươi mốt hai mươi hai tuổi.Người thanh niên mặc đồ vest hàng hiệu, da của anh ta rất trắng, rất mịn màng, đôi mắt sáng trong, có màu xanh nhạt, b*n r* ánh sáng kinh người, sống mũi thẳng, mang theo độ cong lạnh khốc, mái tóc màu hạt dẻ vừa mềm vừa bóng, lánh láp ánh sáng.“Cậu Tư Mã, theo lời dặn của cậu, hai tốp người mà chúng tôi phái đi, một tốp bị Lang Quân nhận ra, một tốp đã tràn trộn vào nội bộ của họ thành công!”Soái ca này, chính là cậu chủ nhà họ Tư Mã vẫn chưa lộ diện, Tư Mã Trưởng Phong! Bốn thiếu gia Yên Kinh, đều là cực phẩm trong soái ca! Đương nhiên Tư Mã Trưởng Phong này cũng không ngoại lệ, Tư Mã Trưởng Phong nghe lời Tào Nghị Hùng, bang chủ Tào Bang nói, cười đắc ý.“Đông Phương Hạ, Lang Quân của mày, sao có thể đối kháng với Tào Bang, một bang phái nhỏ thôi! Mày chưa chết, còn dám quay về, tao từ từ chơi chết mày, báo mối thù năm đó”.“Cậu Tư Mã, tôi cảm thấy Lang Quân không đơn giản, trong nửa tháng ngắn ngủi, đã thu phục toàn bộ bang phái nhỏ! Việc này cần thực lực lớn thế nào, cho dù là Tào Bang tôi, cũng không thể hoàn thành trong thời gian ngắn như vậy! Đều do Hải Bang làm, phái người không ngừng quấy nhiễu chúng tôi”.Tào Nghị Hùng nói ra nghi hoặc trong lòng! Thực ra ông ta đâu biết, những người quấy rối Tào Bang họ, không phải Hải Bang, mà là anh em của Lang Quân.Tuy Tư Mã Trưởng Phong nghe từ miệng của bố Tư Mã Lâm, biết được bên cạnh Đông Phương Hạ có mấy cao thủ, nhưng anh ta cũng không ngờ thân thủ của Đông Phương Hạ cũng không yếu, cũng chỉ coi Đông Phương Hạ như cậu ấm Yên Kinh, giống như sáu năm trước, là quả trứng cần người bảo vệ!“Một bang phái nhỏ mà thôi! Không đáng sợ! Bang chủ Tào, đừng để chí khí của người ta hủy diệt uy phong của mình, có nhà họ Tư Mã chống lưng cho ông, ông còn lo cái gì!”, Tư Mã Trưởng Phong nói như không vấn đề gì.Tên nhãi vắt mũi chưa sạch, mày hiểu cái gì! Nếu mày không phải là người của nhà họ Tư Mã, tao đã giết mày từ lâu rồi, trên địa bàn của tao, hoa chân múa tay! Vùng đất nhỏ bé như Yên Kinh, Lang Quân dám làm như vậy, ắt có chiêu phía sau! Nếu không phải tao cần nhà họ Tư Mã mày chống lưng, nhà họ Tư Mã có ông cụ, mày không là gì hết! Mẹ kiếp, nhà họ Đông Phương dễ động vào như vậy sao, người có mắt đều nhận ra, bây giờ nhà họ Tư Mã mày sao có thể đấu với nhà họ.Trong lòng Tào Nghị Hùng nghĩ vậy, nhưng vẫn khách sáo nói: “Cậu nói phải, một bang phái nhỏ, không đáng để tâm! Nhưng, phải đề phòng Lang Quân! Cậu Tư Mã, vừa nãy nội gián của chúng tôi truyền tin đến, nói là hình như Đông Phương Hạ bị thương, rất yếu! Bây giờ đang đến đại học Yên Kinh! Cậu xem, có cần…”“Đông Phương Hạ bị thương? Tuyệt đối không được bỏ qua cơ hội tốt như vậy! Bang chủ Tào, việc này để tôi làm!”, Tư Mã Trưởng Phong trầm tư.Mấy năm nay, anh ta cũng thay đổi rất nhiều, không giống như Tào Nghị Hùng nghĩ.Tào Nghị Hùng thấy vậy liền cau mày! Tư Mã Trưởng Phong, mày quá non! Đông Phương Hạ là Huyết Lang của Lang Quân, bên cạnh chắc chắn có cao thủ bảo vệ, muốn giết cậu ta, đâu có dễ! Huống hồ nói không chừng nhà họ Đông phương còn âm thầm phái người bảo vệ cậu ta đấy!Đợi Tư Mã Trưởng Phong ra về, Tào Nghị Hùng thở dài! Sáu năm trước ông ta đã trói buộc vào nhà họ Tư Mã, mưu đồ giết hại Đông Phương Hạ, bây giờ đã không có đường quay đầu rồi! Cách duy nhất, chính là giúp nhà họ Tư Mã giết Đông Phương Hạ.Thế là, Tào Nghị Hùng đi đến bàn làm việc, cầm điện thoại, báo cáo sự việc cho Tư Mã Lâm, bố của Tư Mã Trưởng Phong.Đồng thời, cũng lệnh cho người của mình chú ý cẩn thận đến hành động của Lang Quân..

Chương 83: Trêu Chọc Cô!