“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 98: Khó Biết Rõ Đầu Đuôi
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Sáng sớm mùa thu, mặt trời vừa ló rạng, những người sống nhanh ở Yên Kinh lại bắt đầu một ngày bận rộn c*̉a bọn họ! Ngoài đường, xe cộ như nêm! Người đi đường vội vã qua lại! Buổi sớm như vậy khiến người ta vui vẻ thoải mái, tiếng chim hót hân hoan, giọt sương óng ánh long lanh, phảng phất một chút mát lạnh!Mặc dù là như vậy, có người bận rộn, c*̃ng có người nhàn rỗi!Trong một biệt thự sang trọng ở Yên Kinh! Ánh nắng ấm áp xuyên qua lớp kính cửa sổ chiếu vào trong thư phòng! Bang chủ Tào Bang Tào Nghị Hùng mới sáng sớm đã chạy đến đây c*̀ng một người đàn ông xấp xỉ ông ta không biết đang mưu đồ gì đó, vẻ mặt c*̉a hai người, đều giống nhau! Không được tốt lắm.Tư Mã Trưởng Phong nghe tin chạy đến, lúc nhìn thấy sắc mặt u ám c*̉a bố mình và Tào Nghị Hùng! Đầu tiên hơi ngây ra, nghi hoặc sao Tào Nghị Hùng lại ở đây, sau đó đi đến trước mặt bố mình.“Bố, bố tìm con!”Giọng Tư Mã Trưởng Phong có chút khàn, đoán chừng tối qua c*̀ng cô người tình kia điên cuồng một đêm, còn chưa tỉnh ngủ đã bị Tư Mã Lâm gọi đến đây! Trong mắt còn có tia máu!Nhìn thấy bộ dạng c*̉a Tư Mã Trưởng Phong như vậy! Khuôn mặt Tư Mã Lâm đanh lại, tức giận nói: “Xảy ra chuyện lớn như vậy mà con còn muốn ngủ”.“Sao thế?”“Sao thế! Lẽ nào người c*̉a con không báo cho con sao?”“Báo cái gì ạ!”, Tư Mã Trưởng Phong suy nghĩ một lát, ngước mắt nói: “Bố là nói việc tối qua con phái người đi giết Đông Phương Hạ sao? Bố có thể yên tâm, con phái đi toàn là cao thủ, người bên cạnh Đông Phương Hạ có mạnh đến đâu, c*̃ng không thể giết hết người c*̉a con.Hơn nữa Tu Kiệt không phải đã trở về an toàn rồi sao!”Nghĩ đến tài nghệ tuyệt vời c*̉a đám người dưới quyền c*̉a mình, Tư Mã Trưởng Phong không khỏi cảm thấy vui mừng! Có những người này, anh ta không lo không giết được Đông Phương Hạ.Nghe thấy vậy, Tư Mã Lâm thở dài lắc đầu: “Trưởng Phong à Trưởng Phong, sao con lại lỗ mãng như vậy! Đông Phương Hạ đã không còn là Đông Phương Hạ c*̉a sáu năm trước nữa! Khả năng c*̉a các cao thủ bên cạnh nó, con không thể tưởng tượng được đâu! Đương nhiên, con chưa được tận mắt nhìn thấy, bố không trách con!! Nhưng, con không được khinh địch nữa”.“Bố, rốt cuộc bố đang nói cái gì vậy! Lẽ nào tối qua xảy ra sự cố!”Nhìn thấy Tư Mã Trưởng Phong vẫn mê muội không tỉnh, Tào Nghị Hùng ở một bên đứng dậy nói: “Cậu Tư Mã, là như này! Tối qua những người cậu phái đi giết Đông Phương Hạ, chết mất bảy người, ngoại trừ Tu Kiệt bị Đông Phương Hạ thả về, những tên khác đều bị Đông Phương Hạ dùng kế thu phục rồi! Bây giờ bọn chúng đã là người c*̉a Lang Quân!”“Cái gì!!!”Tư Mã Trưởng Phong vốn luôn tự phụ sau khi nghe thấy tin này liền sững sờ tại chỗ, rất lâu, trong mắt ngập tràn phẫn nộ! Nghiến răng nghiến lợi nói: “Một đám vô dụng, Tư Mã Trưởng Phong tôi cho bọn chúng nhiều tiền như vậy, không những không hoàn thành nhiệm vụ, còn phản bội tôi! Thật là đáng chết!”“Bọn chúng đáng chết, nhưng Tu Kiệt đó c*̉a con đáng băm thành chục ngàn mảnh hơn, bang chủ Tào đã điều tra rõ sự việc! Đông Phương Hạ tính kế gây chia rẽ, suy nghĩ kỹ càng tính kế người c*̉a con! Bây giờ không phải là lúc thảo luận những thứ này, mà phải nghĩ cách bịt miệng người khác, một khi cách làm c*̉a Tu Kiệt bị truyền ra ngoài, những người mà nhà họ Tư Mã chúng ta mất bao công sức bồi dưỡng nhiều năm như vậy sẽ mất lòng tin với chúng ta, suy cho c*̀ng tâm phúc c*̉a con trắng trợn quá!”Tư Mã Lâm nhìn xa trông rộng nói, ánh mắt lúc này trở nên độc ác.“Bố, ý c*̉a bố! Giết Tu Kiệt, như vậy cho dù người c*̉a chúng ta có nghĩ lung tung, c*̃ng có thể bịt được miệng bọn chúng, che giấu sự thật, còn có thể thể hiện được tấm lòng bảo vệ người dưới c*̉a chúng ta.Nhưng Tu Kiệt theo con nhiều năm như vậy, muốn con giết hắn, con…”“Nhân từ c*̉a đàn bà!”, Tư Mã Lâm hận sắt không thành thép nhìn chằm chằm con trai mình, trầm giọng nói: “Nếu con có lòng thương hại, thì con sẽ không bao giờ đấu lại được Đông Phương Hạ, không độc ác không phải là đàn ông! Giết một tâm phúc có thể chu toàn đại c*̣c, tại sao không chọn cách này! Có trách thì trách sự lỗ mãng c*̉a con!”Bị mắng cho mất mặt, Tư Mã Trưởng Phong không nói được câu nào! Anh ta không ngờ người đâm mình bị thương sáu năm trước lòng dạ lại thâm sâu, mưu kế hiểm độc như vậy! Hoàn toàn không giống với Đông Phương Hạ trong quá khứ.Đang định nói gì đó, giọng nói c*̉a Tư Mã Lâm lại vang lên.“Còn nữa, con bí mật làm căn cứ đó, chắc chắn Đông Phương Hạ đã biết rồi! Bố nghe nói Bạch Vỹ đã từng ở căn cứ, hẳn là hắn biết một chút về cách bố trí bên đó c*̉a con.Hiện tại, đám Bạch Vỹ thù hận với nhà họ Tư Mã chúng ta mà gia nhập Lang Quân, chắc hẳn sẽ đem chuyện căn cứ nói cho Đông Phương Hạ, con phải chuẩn bị trước, điều chỉnh toàn bộ bố trí trước đây c*̉a căn cứ!”“Vâng, việc này con biết rồi, con lập tức đi xử lý!”.
Sáng sớm mùa thu, mặt trời vừa ló rạng, những người sống nhanh ở Yên Kinh lại bắt đầu một ngày bận rộn c*̉a bọn họ! Ngoài đường, xe cộ như nêm! Người đi đường vội vã qua lại! Buổi sớm như vậy khiến người ta vui vẻ thoải mái, tiếng chim hót hân hoan, giọt sương óng ánh long lanh, phảng phất một chút mát lạnh!
Mặc dù là như vậy, có người bận rộn, c*̃ng có người nhàn rỗi!
Trong một biệt thự sang trọng ở Yên Kinh! Ánh nắng ấm áp xuyên qua lớp kính cửa sổ chiếu vào trong thư phòng! Bang chủ Tào Bang Tào Nghị Hùng mới sáng sớm đã chạy đến đây c*̀ng một người đàn ông xấp xỉ ông ta không biết đang mưu đồ gì đó, vẻ mặt c*̉a hai người, đều giống nhau! Không được tốt lắm.
Tư Mã Trưởng Phong nghe tin chạy đến, lúc nhìn thấy sắc mặt u ám c*̉a bố mình và Tào Nghị Hùng! Đầu tiên hơi ngây ra, nghi hoặc sao Tào Nghị Hùng lại ở đây, sau đó đi đến trước mặt bố mình.
“Bố, bố tìm con!”
Giọng Tư Mã Trưởng Phong có chút khàn, đoán chừng tối qua c*̀ng cô người tình kia điên cuồng một đêm, còn chưa tỉnh ngủ đã bị Tư Mã Lâm gọi đến đây! Trong mắt còn có tia máu!
Nhìn thấy bộ dạng c*̉a Tư Mã Trưởng Phong như vậy! Khuôn mặt Tư Mã Lâm đanh lại, tức giận nói: “Xảy ra chuyện lớn như vậy mà con còn muốn ngủ”.
“Sao thế?”
“Sao thế! Lẽ nào người c*̉a con không báo cho con sao?”
“Báo cái gì ạ!”, Tư Mã Trưởng Phong suy nghĩ một lát, ngước mắt nói: “Bố là nói việc tối qua con phái người đi giết Đông Phương Hạ sao? Bố có thể yên tâm, con phái đi toàn là cao thủ, người bên cạnh Đông Phương Hạ có mạnh đến đâu, c*̃ng không thể giết hết người c*̉a con.
Hơn nữa Tu Kiệt không phải đã trở về an toàn rồi sao!”
Nghĩ đến tài nghệ tuyệt vời c*̉a đám người dưới quyền c*̉a mình, Tư Mã Trưởng Phong không khỏi cảm thấy vui mừng! Có những người này, anh ta không lo không giết được Đông Phương Hạ.
Nghe thấy vậy, Tư Mã Lâm thở dài lắc đầu: “Trưởng Phong à Trưởng Phong, sao con lại lỗ mãng như vậy! Đông Phương Hạ đã không còn là Đông Phương Hạ c*̉a sáu năm trước nữa! Khả năng c*̉a các cao thủ bên cạnh nó, con không thể tưởng tượng được đâu! Đương nhiên, con chưa được tận mắt nhìn thấy, bố không trách con!! Nhưng, con không được khinh địch nữa”.
“Bố, rốt cuộc bố đang nói cái gì vậy! Lẽ nào tối qua xảy ra sự cố!”
Nhìn thấy Tư Mã Trưởng Phong vẫn mê muội không tỉnh, Tào Nghị Hùng ở một bên đứng dậy nói: “Cậu Tư Mã, là như này! Tối qua những người cậu phái đi giết Đông Phương Hạ, chết mất bảy người, ngoại trừ Tu Kiệt bị Đông Phương Hạ thả về, những tên khác đều bị Đông Phương Hạ dùng kế thu phục rồi! Bây giờ bọn chúng đã là người c*̉a Lang Quân!”
“Cái gì!!!”
Tư Mã Trưởng Phong vốn luôn tự phụ sau khi nghe thấy tin này liền sững sờ tại chỗ, rất lâu, trong mắt ngập tràn phẫn nộ! Nghiến răng nghiến lợi nói: “Một đám vô dụng, Tư Mã Trưởng Phong tôi cho bọn chúng nhiều tiền như vậy, không những không hoàn thành nhiệm vụ, còn phản bội tôi! Thật là đáng chết!”
“Bọn chúng đáng chết, nhưng Tu Kiệt đó c*̉a con đáng băm thành chục ngàn mảnh hơn, bang chủ Tào đã điều tra rõ sự việc! Đông Phương Hạ tính kế gây chia rẽ, suy nghĩ kỹ càng tính kế người c*̉a con! Bây giờ không phải là lúc thảo luận những thứ này, mà phải nghĩ cách bịt miệng người khác, một khi cách làm c*̉a Tu Kiệt bị truyền ra ngoài, những người mà nhà họ Tư Mã chúng ta mất bao công sức bồi dưỡng nhiều năm như vậy sẽ mất lòng tin với chúng ta, suy cho c*̀ng tâm phúc c*̉a con trắng trợn quá!”
Tư Mã Lâm nhìn xa trông rộng nói, ánh mắt lúc này trở nên độc ác.
“Bố, ý c*̉a bố! Giết Tu Kiệt, như vậy cho dù người c*̉a chúng ta có nghĩ lung tung, c*̃ng có thể bịt được miệng bọn chúng, che giấu sự thật, còn có thể thể hiện được tấm lòng bảo vệ người dưới c*̉a chúng ta.
Nhưng Tu Kiệt theo con nhiều năm như vậy, muốn con giết hắn, con…”
“Nhân từ c*̉a đàn bà!”, Tư Mã Lâm hận sắt không thành thép nhìn chằm chằm con trai mình, trầm giọng nói: “Nếu con có lòng thương hại, thì con sẽ không bao giờ đấu lại được Đông Phương Hạ, không độc ác không phải là đàn ông! Giết một tâm phúc có thể chu toàn đại c*̣c, tại sao không chọn cách này! Có trách thì trách sự lỗ mãng c*̉a con!”
Bị mắng cho mất mặt, Tư Mã Trưởng Phong không nói được câu nào! Anh ta không ngờ người đâm mình bị thương sáu năm trước lòng dạ lại thâm sâu, mưu kế hiểm độc như vậy! Hoàn toàn không giống với Đông Phương Hạ trong quá khứ.
Đang định nói gì đó, giọng nói c*̉a Tư Mã Lâm lại vang lên.
“Còn nữa, con bí mật làm căn cứ đó, chắc chắn Đông Phương Hạ đã biết rồi! Bố nghe nói Bạch Vỹ đã từng ở căn cứ, hẳn là hắn biết một chút về cách bố trí bên đó c*̉a con.
Hiện tại, đám Bạch Vỹ thù hận với nhà họ Tư Mã chúng ta mà gia nhập Lang Quân, chắc hẳn sẽ đem chuyện căn cứ nói cho Đông Phương Hạ, con phải chuẩn bị trước, điều chỉnh toàn bộ bố trí trước đây c*̉a căn cứ!”
“Vâng, việc này con biết rồi, con lập tức đi xử lý!”.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Sáng sớm mùa thu, mặt trời vừa ló rạng, những người sống nhanh ở Yên Kinh lại bắt đầu một ngày bận rộn c*̉a bọn họ! Ngoài đường, xe cộ như nêm! Người đi đường vội vã qua lại! Buổi sớm như vậy khiến người ta vui vẻ thoải mái, tiếng chim hót hân hoan, giọt sương óng ánh long lanh, phảng phất một chút mát lạnh!Mặc dù là như vậy, có người bận rộn, c*̃ng có người nhàn rỗi!Trong một biệt thự sang trọng ở Yên Kinh! Ánh nắng ấm áp xuyên qua lớp kính cửa sổ chiếu vào trong thư phòng! Bang chủ Tào Bang Tào Nghị Hùng mới sáng sớm đã chạy đến đây c*̀ng một người đàn ông xấp xỉ ông ta không biết đang mưu đồ gì đó, vẻ mặt c*̉a hai người, đều giống nhau! Không được tốt lắm.Tư Mã Trưởng Phong nghe tin chạy đến, lúc nhìn thấy sắc mặt u ám c*̉a bố mình và Tào Nghị Hùng! Đầu tiên hơi ngây ra, nghi hoặc sao Tào Nghị Hùng lại ở đây, sau đó đi đến trước mặt bố mình.“Bố, bố tìm con!”Giọng Tư Mã Trưởng Phong có chút khàn, đoán chừng tối qua c*̀ng cô người tình kia điên cuồng một đêm, còn chưa tỉnh ngủ đã bị Tư Mã Lâm gọi đến đây! Trong mắt còn có tia máu!Nhìn thấy bộ dạng c*̉a Tư Mã Trưởng Phong như vậy! Khuôn mặt Tư Mã Lâm đanh lại, tức giận nói: “Xảy ra chuyện lớn như vậy mà con còn muốn ngủ”.“Sao thế?”“Sao thế! Lẽ nào người c*̉a con không báo cho con sao?”“Báo cái gì ạ!”, Tư Mã Trưởng Phong suy nghĩ một lát, ngước mắt nói: “Bố là nói việc tối qua con phái người đi giết Đông Phương Hạ sao? Bố có thể yên tâm, con phái đi toàn là cao thủ, người bên cạnh Đông Phương Hạ có mạnh đến đâu, c*̃ng không thể giết hết người c*̉a con.Hơn nữa Tu Kiệt không phải đã trở về an toàn rồi sao!”Nghĩ đến tài nghệ tuyệt vời c*̉a đám người dưới quyền c*̉a mình, Tư Mã Trưởng Phong không khỏi cảm thấy vui mừng! Có những người này, anh ta không lo không giết được Đông Phương Hạ.Nghe thấy vậy, Tư Mã Lâm thở dài lắc đầu: “Trưởng Phong à Trưởng Phong, sao con lại lỗ mãng như vậy! Đông Phương Hạ đã không còn là Đông Phương Hạ c*̉a sáu năm trước nữa! Khả năng c*̉a các cao thủ bên cạnh nó, con không thể tưởng tượng được đâu! Đương nhiên, con chưa được tận mắt nhìn thấy, bố không trách con!! Nhưng, con không được khinh địch nữa”.“Bố, rốt cuộc bố đang nói cái gì vậy! Lẽ nào tối qua xảy ra sự cố!”Nhìn thấy Tư Mã Trưởng Phong vẫn mê muội không tỉnh, Tào Nghị Hùng ở một bên đứng dậy nói: “Cậu Tư Mã, là như này! Tối qua những người cậu phái đi giết Đông Phương Hạ, chết mất bảy người, ngoại trừ Tu Kiệt bị Đông Phương Hạ thả về, những tên khác đều bị Đông Phương Hạ dùng kế thu phục rồi! Bây giờ bọn chúng đã là người c*̉a Lang Quân!”“Cái gì!!!”Tư Mã Trưởng Phong vốn luôn tự phụ sau khi nghe thấy tin này liền sững sờ tại chỗ, rất lâu, trong mắt ngập tràn phẫn nộ! Nghiến răng nghiến lợi nói: “Một đám vô dụng, Tư Mã Trưởng Phong tôi cho bọn chúng nhiều tiền như vậy, không những không hoàn thành nhiệm vụ, còn phản bội tôi! Thật là đáng chết!”“Bọn chúng đáng chết, nhưng Tu Kiệt đó c*̉a con đáng băm thành chục ngàn mảnh hơn, bang chủ Tào đã điều tra rõ sự việc! Đông Phương Hạ tính kế gây chia rẽ, suy nghĩ kỹ càng tính kế người c*̉a con! Bây giờ không phải là lúc thảo luận những thứ này, mà phải nghĩ cách bịt miệng người khác, một khi cách làm c*̉a Tu Kiệt bị truyền ra ngoài, những người mà nhà họ Tư Mã chúng ta mất bao công sức bồi dưỡng nhiều năm như vậy sẽ mất lòng tin với chúng ta, suy cho c*̀ng tâm phúc c*̉a con trắng trợn quá!”Tư Mã Lâm nhìn xa trông rộng nói, ánh mắt lúc này trở nên độc ác.“Bố, ý c*̉a bố! Giết Tu Kiệt, như vậy cho dù người c*̉a chúng ta có nghĩ lung tung, c*̃ng có thể bịt được miệng bọn chúng, che giấu sự thật, còn có thể thể hiện được tấm lòng bảo vệ người dưới c*̉a chúng ta.Nhưng Tu Kiệt theo con nhiều năm như vậy, muốn con giết hắn, con…”“Nhân từ c*̉a đàn bà!”, Tư Mã Lâm hận sắt không thành thép nhìn chằm chằm con trai mình, trầm giọng nói: “Nếu con có lòng thương hại, thì con sẽ không bao giờ đấu lại được Đông Phương Hạ, không độc ác không phải là đàn ông! Giết một tâm phúc có thể chu toàn đại c*̣c, tại sao không chọn cách này! Có trách thì trách sự lỗ mãng c*̉a con!”Bị mắng cho mất mặt, Tư Mã Trưởng Phong không nói được câu nào! Anh ta không ngờ người đâm mình bị thương sáu năm trước lòng dạ lại thâm sâu, mưu kế hiểm độc như vậy! Hoàn toàn không giống với Đông Phương Hạ trong quá khứ.Đang định nói gì đó, giọng nói c*̉a Tư Mã Lâm lại vang lên.“Còn nữa, con bí mật làm căn cứ đó, chắc chắn Đông Phương Hạ đã biết rồi! Bố nghe nói Bạch Vỹ đã từng ở căn cứ, hẳn là hắn biết một chút về cách bố trí bên đó c*̉a con.Hiện tại, đám Bạch Vỹ thù hận với nhà họ Tư Mã chúng ta mà gia nhập Lang Quân, chắc hẳn sẽ đem chuyện căn cứ nói cho Đông Phương Hạ, con phải chuẩn bị trước, điều chỉnh toàn bộ bố trí trước đây c*̉a căn cứ!”“Vâng, việc này con biết rồi, con lập tức đi xử lý!”.