Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 126: Tôi Phải Quan Sát Thêm Đã

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Đêm đó sau khi cứu cô ở Gone with the Wind, tôi mới biết cô là vợ chưa cưới của tôi.Cô say bí tỉ, tôi không biết cô là người của tôi đã đành, nhưng đã biết rồi thì tôi không thể đưa cô tới khách sạn được, vậy nên tôi đã đưa cô tới khu chung cư Long Uyển, để Dạ Ảnh chăm sóc cô.Hôm sau cô tỉnh rượu, qua lời kể của cô, tôi mới biết những chuyện trước kia.Lúc ấy tôi mới về Yên Kinh, ngay cả ông nội tôi còn chưa biết tôi còn sống, sao tôi có thể nói cho cô được! Sau đó tôi về nhà, bởi vì quá bận nên…”“Vậy sao anh lại trở thành cậu chủ nhà họ Bek? Năm đó anh đã chạy trốn thế nào? Vì sao lại thay đổi nhiều đến vậy?”Đông Phương Hạ cắn môi, ngước mắt nhìn bầu trời đầy sao: “Chuyện dài lắm! Là cảnh sát hình sự quốc tế, chắc hẳn cô phải biết rằng, kiểu người sống chung với hiểm nguy như tôi, sống sót đã là khó lắm rồi, một cậu thiếu gia ăn chơi làm sao có thể sinh tồn trong hoàn cảnh như thế được.Lăng Vy, tất cả đều sẽ thay đổi, Đông Phương Hạ trong lòng cô, đã không còn là con người của sáu năm trước nữa!”Nghe vậy, Thư Lăng Vy không khỏi nhớ tới những câu chuyện liên quan tới Huyết Lang, quả thực là hết sức nguy hiểm.Nghĩ lại cũng đúng, một cậu ấm sống trong nhung lụa làm sao có thể sinh tồn trong hoàn cảnh ấy được!“Vậy những năm qua anh sống có tốt không?”“Không tốt mà bây giờ tôi có thể ngồi đây trò chuyện với cô được sao?”, Đông Phương Hạ trợn trắng mắt, nhìn sang khuôn mặt xinh đẹp của Thư Lăng Vy, cười gian nói: “Vừa rồi cô nói gì ấy nhỉ? Nếu Đông Phương Hạ có một nửa năng lực của tôi, cô sẽ lập tức gả cho anh ta, đúng không?”“Đúng là tôi đã nói như thế, nhưng tôi vẫn phải quan sát thêm đã, xem anh có thực lòng với tôi không!”Chuyện đã nằm trong tầm tay rồi, vậy thì cứ để nó diễn ra một cách tự nhiên đi.Đông Phương Hạ tốt hơn những gì cô nghĩ, hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn chọn chồng của cô, ăn đứt đám cậu ấm suốt ngày cần bảo vệ kia, hơn nữa trong quá trình tiếp xúc, cô cũng không ghét anh.Nghĩ tới những điều ấy, Thư Lăng Vy dần bình thường trở lại, thoải mái khoác tay Đông Phương Hạ, cười đùa: “Anh nợ tôi mấy năm thanh xuân, có phải nên nghĩ tới chuyện trả nợ không?”Đông Phương Hạ cúi đầu nhìn bàn tay trắng nõn của Thư Lăng Vy, hơi sửng sốt rồi bĩu môi nói: “Tôi không có thời gian để cô quan sát đâu, tóm lại tôi chính là người như thế, lấy hay không tùy cô.Lại nói, đợi cô quan sát xong thì có thể nhà họ Tư Mã và Tào Bang đã chém tôi thành tám mảnh rồi ấy chứ! Còn những gì nợ cô ấy hả, đợi tôi trả lại lúc ở trên giường, ha ha…”Thấy Đông Phương Hạ cười trắng trợn như thế, Thư Lăng Vy quơ nắm đấm trước mặt anh: “Trên giường hả? Anh có muốn ăn đấm không? Mặc dù tôi không đánh thắng được anh, nhưng tôi có thể nhân lúc anh ngủ, âm thầm cắt ‘cậu bé’ của anh, xem anh sẽ lấy le kiểu gì! Hừ…”Vãi… Cô Thư Lăng Vy này nói chuyện chẳng dè chừng gì cả, ai đời một cô gái lại nói ra câu ấy cơ chứ! Nhìn vẻ mặt của cô đi, chẳng có gì là xấu hổ hay thẹn thùng, khiến Đông Phương Hạ hết sức phiền muộn.Vì sao biết anh là chồng chưa cưới, cô lại trở nên lưu manh như thế? Cơ mà anh thích!Đông Phương Hạ đang định lên tiếng thì Thư Lăng Vy lại nói tiếp.“Vừa đi vừa nói đi, lâu lắm rồi không vui vẻ và thả lỏng như thế.Bek Ji, à không, Đông Phương Hạ, đứng lên mau, đừng lười biếng như thế nữa!”Nhìn dáng vẻ phấn khởi của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ bĩu môi, không vui nói: “Gọi tôi là Đông Phương Hạ thì chắc là trong lòng cô không còn thành kiến về tôi nữa rồi.Haizz, vừa rồi còn gọi tôi là cậu ấm ăn chơi vô tích sự, ra vẻ xem thường người khác, sao bây giờ lại chấp nhận rồi”.“Đông Phương Hạ, anh đừng được nước lấn tới, tôi vẫn chưa đồng ý làm bạn gái anh đâu! Vả lại, chắc không cần tôi liệt kê tiếng xấu của anh sáu năm trước ra đâu nhỉ?”, Thư Lăng Vy nói dõng dạc, thấy Đông Phương Hạ lườm mình mới nở nụ cười, giơ cả hai tay lên: “Được rồi, tôi không nói nữa, tôi nhận thua, tôi xin lỗi anh.Đi thôi, chồng chưa cưới của tôi!”Dứt lời, cô kéo Đông Phương Hạ đứng lên khỏi ghế, đi ra khỏi công viên.Nhưng đúng lúc này, chuông điện thoại của Đông Phương Hạ vang lên.Thấy là số của Tạ Vũ Thần, Đông Phương Hạ ấn nút bắt máy.Nghe hết lời báo cáo của Tạ Vũ Thần, sát khí tản ra khắp người Đông Phương Hạ, anh nói “tôi sẽ tới ngay”, rồi lập tức cúp máy.Cảm nhận được sát khí trên người anh, Thư Lăng Vy sởn hết tóc gáy, sát khí lạnh lẽo quá! Thấy Đông Phương Hạ cầm điện thoại nhíu mày, cô tò mò hỏi: “Sao vậy?”“Bây giờ tôi có việc, không thể đi cùng cô được.Cô định tự về nhà hay đi theo tôi?”“Đương nhiên là đi theo anh rồi, ai biết có phải anh đang nói dối để đi tay vịn hay không!”Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Thư Lăng Vy lại không nghĩ thế.Ngoài thân phận là cậu chủ nhà họ Đông Phương thì chồng chưa cưới của cô còn là Bek Ji, trong tiềm thức của cô, không thể có chuyện anh rảnh rỗi được, nếu đúng như tin đồn trước giờ thì có thể còn bày trò gì ở đây ấy chứ, huống chi nhà họ Tư Mã còn là kẻ địch của anh..

“Đêm đó sau khi cứu cô ở Gone with the Wind, tôi mới biết cô là vợ chưa cưới của tôi.

Cô say bí tỉ, tôi không biết cô là người của tôi đã đành, nhưng đã biết rồi thì tôi không thể đưa cô tới khách sạn được, vậy nên tôi đã đưa cô tới khu chung cư Long Uyển, để Dạ Ảnh chăm sóc cô.

Hôm sau cô tỉnh rượu, qua lời kể của cô, tôi mới biết những chuyện trước kia.

Lúc ấy tôi mới về Yên Kinh, ngay cả ông nội tôi còn chưa biết tôi còn sống, sao tôi có thể nói cho cô được! Sau đó tôi về nhà, bởi vì quá bận nên…”

“Vậy sao anh lại trở thành cậu chủ nhà họ Bek? Năm đó anh đã chạy trốn thế nào? Vì sao lại thay đổi nhiều đến vậy?”

Đông Phương Hạ cắn môi, ngước mắt nhìn bầu trời đầy sao: “Chuyện dài lắm! Là cảnh sát hình sự quốc tế, chắc hẳn cô phải biết rằng, kiểu người sống chung với hiểm nguy như tôi, sống sót đã là khó lắm rồi, một cậu thiếu gia ăn chơi làm sao có thể sinh tồn trong hoàn cảnh như thế được.

Lăng Vy, tất cả đều sẽ thay đổi, Đông Phương Hạ trong lòng cô, đã không còn là con người của sáu năm trước nữa!”

Nghe vậy, Thư Lăng Vy không khỏi nhớ tới những câu chuyện liên quan tới Huyết Lang, quả thực là hết sức nguy hiểm.

Nghĩ lại cũng đúng, một cậu ấm sống trong nhung lụa làm sao có thể sinh tồn trong hoàn cảnh ấy được!

“Vậy những năm qua anh sống có tốt không?”

“Không tốt mà bây giờ tôi có thể ngồi đây trò chuyện với cô được sao?”, Đông Phương Hạ trợn trắng mắt, nhìn sang khuôn mặt xinh đẹp của Thư Lăng Vy, cười gian nói: “Vừa rồi cô nói gì ấy nhỉ? Nếu Đông Phương Hạ có một nửa năng lực của tôi, cô sẽ lập tức gả cho anh ta, đúng không?”

“Đúng là tôi đã nói như thế, nhưng tôi vẫn phải quan sát thêm đã, xem anh có thực lòng với tôi không!”

Chuyện đã nằm trong tầm tay rồi, vậy thì cứ để nó diễn ra một cách tự nhiên đi.

Đông Phương Hạ tốt hơn những gì cô nghĩ, hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn chọn chồng của cô, ăn đứt đám cậu ấm suốt ngày cần bảo vệ kia, hơn nữa trong quá trình tiếp xúc, cô cũng không ghét anh.

Nghĩ tới những điều ấy, Thư Lăng Vy dần bình thường trở lại, thoải mái khoác tay Đông Phương Hạ, cười đùa: “Anh nợ tôi mấy năm thanh xuân, có phải nên nghĩ tới chuyện trả nợ không?”

Đông Phương Hạ cúi đầu nhìn bàn tay trắng nõn của Thư Lăng Vy, hơi sửng sốt rồi bĩu môi nói: “Tôi không có thời gian để cô quan sát đâu, tóm lại tôi chính là người như thế, lấy hay không tùy cô.

Lại nói, đợi cô quan sát xong thì có thể nhà họ Tư Mã và Tào Bang đã chém tôi thành tám mảnh rồi ấy chứ! Còn những gì nợ cô ấy hả, đợi tôi trả lại lúc ở trên giường, ha ha…”

Thấy Đông Phương Hạ cười trắng trợn như thế, Thư Lăng Vy quơ nắm đấm trước mặt anh: “Trên giường hả? Anh có muốn ăn đấm không? Mặc dù tôi không đánh thắng được anh, nhưng tôi có thể nhân lúc anh ngủ, âm thầm cắt ‘cậu bé’ của anh, xem anh sẽ lấy le kiểu gì! Hừ…”

Vãi… Cô Thư Lăng Vy này nói chuyện chẳng dè chừng gì cả, ai đời một cô gái lại nói ra câu ấy cơ chứ! Nhìn vẻ mặt của cô đi, chẳng có gì là xấu hổ hay thẹn thùng, khiến Đông Phương Hạ hết sức phiền muộn.

Vì sao biết anh là chồng chưa cưới, cô lại trở nên lưu manh như thế? Cơ mà anh thích!

Đông Phương Hạ đang định lên tiếng thì Thư Lăng Vy lại nói tiếp.

“Vừa đi vừa nói đi, lâu lắm rồi không vui vẻ và thả lỏng như thế.

Bek Ji, à không, Đông Phương Hạ, đứng lên mau, đừng lười biếng như thế nữa!”

Nhìn dáng vẻ phấn khởi của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ bĩu môi, không vui nói: “Gọi tôi là Đông Phương Hạ thì chắc là trong lòng cô không còn thành kiến về tôi nữa rồi.

Haizz, vừa rồi còn gọi tôi là cậu ấm ăn chơi vô tích sự, ra vẻ xem thường người khác, sao bây giờ lại chấp nhận rồi”.

“Đông Phương Hạ, anh đừng được nước lấn tới, tôi vẫn chưa đồng ý làm bạn gái anh đâu! Vả lại, chắc không cần tôi liệt kê tiếng xấu của anh sáu năm trước ra đâu nhỉ?”, Thư Lăng Vy nói dõng dạc, thấy Đông Phương Hạ lườm mình mới nở nụ cười, giơ cả hai tay lên: “Được rồi, tôi không nói nữa, tôi nhận thua, tôi xin lỗi anh.

Đi thôi, chồng chưa cưới của tôi!”

Dứt lời, cô kéo Đông Phương Hạ đứng lên khỏi ghế, đi ra khỏi công viên.

Nhưng đúng lúc này, chuông điện thoại của Đông Phương Hạ vang lên.

Thấy là số của Tạ Vũ Thần, Đông Phương Hạ ấn nút bắt máy.

Nghe hết lời báo cáo của Tạ Vũ Thần, sát khí tản ra khắp người Đông Phương Hạ, anh nói “tôi sẽ tới ngay”, rồi lập tức cúp máy.

Cảm nhận được sát khí trên người anh, Thư Lăng Vy sởn hết tóc gáy, sát khí lạnh lẽo quá! Thấy Đông Phương Hạ cầm điện thoại nhíu mày, cô tò mò hỏi: “Sao vậy?”

“Bây giờ tôi có việc, không thể đi cùng cô được.

Cô định tự về nhà hay đi theo tôi?”

“Đương nhiên là đi theo anh rồi, ai biết có phải anh đang nói dối để đi tay vịn hay không!”

Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Thư Lăng Vy lại không nghĩ thế.

Ngoài thân phận là cậu chủ nhà họ Đông Phương thì chồng chưa cưới của cô còn là Bek Ji, trong tiềm thức của cô, không thể có chuyện anh rảnh rỗi được, nếu đúng như tin đồn trước giờ thì có thể còn bày trò gì ở đây ấy chứ, huống chi nhà họ Tư Mã còn là kẻ địch của anh..

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Đêm đó sau khi cứu cô ở Gone with the Wind, tôi mới biết cô là vợ chưa cưới của tôi.Cô say bí tỉ, tôi không biết cô là người của tôi đã đành, nhưng đã biết rồi thì tôi không thể đưa cô tới khách sạn được, vậy nên tôi đã đưa cô tới khu chung cư Long Uyển, để Dạ Ảnh chăm sóc cô.Hôm sau cô tỉnh rượu, qua lời kể của cô, tôi mới biết những chuyện trước kia.Lúc ấy tôi mới về Yên Kinh, ngay cả ông nội tôi còn chưa biết tôi còn sống, sao tôi có thể nói cho cô được! Sau đó tôi về nhà, bởi vì quá bận nên…”“Vậy sao anh lại trở thành cậu chủ nhà họ Bek? Năm đó anh đã chạy trốn thế nào? Vì sao lại thay đổi nhiều đến vậy?”Đông Phương Hạ cắn môi, ngước mắt nhìn bầu trời đầy sao: “Chuyện dài lắm! Là cảnh sát hình sự quốc tế, chắc hẳn cô phải biết rằng, kiểu người sống chung với hiểm nguy như tôi, sống sót đã là khó lắm rồi, một cậu thiếu gia ăn chơi làm sao có thể sinh tồn trong hoàn cảnh như thế được.Lăng Vy, tất cả đều sẽ thay đổi, Đông Phương Hạ trong lòng cô, đã không còn là con người của sáu năm trước nữa!”Nghe vậy, Thư Lăng Vy không khỏi nhớ tới những câu chuyện liên quan tới Huyết Lang, quả thực là hết sức nguy hiểm.Nghĩ lại cũng đúng, một cậu ấm sống trong nhung lụa làm sao có thể sinh tồn trong hoàn cảnh ấy được!“Vậy những năm qua anh sống có tốt không?”“Không tốt mà bây giờ tôi có thể ngồi đây trò chuyện với cô được sao?”, Đông Phương Hạ trợn trắng mắt, nhìn sang khuôn mặt xinh đẹp của Thư Lăng Vy, cười gian nói: “Vừa rồi cô nói gì ấy nhỉ? Nếu Đông Phương Hạ có một nửa năng lực của tôi, cô sẽ lập tức gả cho anh ta, đúng không?”“Đúng là tôi đã nói như thế, nhưng tôi vẫn phải quan sát thêm đã, xem anh có thực lòng với tôi không!”Chuyện đã nằm trong tầm tay rồi, vậy thì cứ để nó diễn ra một cách tự nhiên đi.Đông Phương Hạ tốt hơn những gì cô nghĩ, hoàn toàn phù hợp tiêu chuẩn chọn chồng của cô, ăn đứt đám cậu ấm suốt ngày cần bảo vệ kia, hơn nữa trong quá trình tiếp xúc, cô cũng không ghét anh.Nghĩ tới những điều ấy, Thư Lăng Vy dần bình thường trở lại, thoải mái khoác tay Đông Phương Hạ, cười đùa: “Anh nợ tôi mấy năm thanh xuân, có phải nên nghĩ tới chuyện trả nợ không?”Đông Phương Hạ cúi đầu nhìn bàn tay trắng nõn của Thư Lăng Vy, hơi sửng sốt rồi bĩu môi nói: “Tôi không có thời gian để cô quan sát đâu, tóm lại tôi chính là người như thế, lấy hay không tùy cô.Lại nói, đợi cô quan sát xong thì có thể nhà họ Tư Mã và Tào Bang đã chém tôi thành tám mảnh rồi ấy chứ! Còn những gì nợ cô ấy hả, đợi tôi trả lại lúc ở trên giường, ha ha…”Thấy Đông Phương Hạ cười trắng trợn như thế, Thư Lăng Vy quơ nắm đấm trước mặt anh: “Trên giường hả? Anh có muốn ăn đấm không? Mặc dù tôi không đánh thắng được anh, nhưng tôi có thể nhân lúc anh ngủ, âm thầm cắt ‘cậu bé’ của anh, xem anh sẽ lấy le kiểu gì! Hừ…”Vãi… Cô Thư Lăng Vy này nói chuyện chẳng dè chừng gì cả, ai đời một cô gái lại nói ra câu ấy cơ chứ! Nhìn vẻ mặt của cô đi, chẳng có gì là xấu hổ hay thẹn thùng, khiến Đông Phương Hạ hết sức phiền muộn.Vì sao biết anh là chồng chưa cưới, cô lại trở nên lưu manh như thế? Cơ mà anh thích!Đông Phương Hạ đang định lên tiếng thì Thư Lăng Vy lại nói tiếp.“Vừa đi vừa nói đi, lâu lắm rồi không vui vẻ và thả lỏng như thế.Bek Ji, à không, Đông Phương Hạ, đứng lên mau, đừng lười biếng như thế nữa!”Nhìn dáng vẻ phấn khởi của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ bĩu môi, không vui nói: “Gọi tôi là Đông Phương Hạ thì chắc là trong lòng cô không còn thành kiến về tôi nữa rồi.Haizz, vừa rồi còn gọi tôi là cậu ấm ăn chơi vô tích sự, ra vẻ xem thường người khác, sao bây giờ lại chấp nhận rồi”.“Đông Phương Hạ, anh đừng được nước lấn tới, tôi vẫn chưa đồng ý làm bạn gái anh đâu! Vả lại, chắc không cần tôi liệt kê tiếng xấu của anh sáu năm trước ra đâu nhỉ?”, Thư Lăng Vy nói dõng dạc, thấy Đông Phương Hạ lườm mình mới nở nụ cười, giơ cả hai tay lên: “Được rồi, tôi không nói nữa, tôi nhận thua, tôi xin lỗi anh.Đi thôi, chồng chưa cưới của tôi!”Dứt lời, cô kéo Đông Phương Hạ đứng lên khỏi ghế, đi ra khỏi công viên.Nhưng đúng lúc này, chuông điện thoại của Đông Phương Hạ vang lên.Thấy là số của Tạ Vũ Thần, Đông Phương Hạ ấn nút bắt máy.Nghe hết lời báo cáo của Tạ Vũ Thần, sát khí tản ra khắp người Đông Phương Hạ, anh nói “tôi sẽ tới ngay”, rồi lập tức cúp máy.Cảm nhận được sát khí trên người anh, Thư Lăng Vy sởn hết tóc gáy, sát khí lạnh lẽo quá! Thấy Đông Phương Hạ cầm điện thoại nhíu mày, cô tò mò hỏi: “Sao vậy?”“Bây giờ tôi có việc, không thể đi cùng cô được.Cô định tự về nhà hay đi theo tôi?”“Đương nhiên là đi theo anh rồi, ai biết có phải anh đang nói dối để đi tay vịn hay không!”Tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Thư Lăng Vy lại không nghĩ thế.Ngoài thân phận là cậu chủ nhà họ Đông Phương thì chồng chưa cưới của cô còn là Bek Ji, trong tiềm thức của cô, không thể có chuyện anh rảnh rỗi được, nếu đúng như tin đồn trước giờ thì có thể còn bày trò gì ở đây ấy chứ, huống chi nhà họ Tư Mã còn là kẻ địch của anh..

Chương 126: Tôi Phải Quan Sát Thêm Đã