“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 130: Vợ Chồng Liên Thủ
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thân thủ của Thư Lăng Vy thực sự không tồi, nhưng cô không có thủ đoạn như Đông Phương Hạ, sẽ không g**t ch*t từng người bao vây tấn công cô! Chém giết mấy phút, lại bị hai mươi mấy người tấn công, thể lực của Thư Lăng Vy không trụ nổi! Nhưng khi cô nhìn thấy Đông Phương Hạ anh dũng thiện chiến càng lúc càng hăng hái, mới hiểu khoảng cách giữa mình và Đông Phương Hạ lớn thế nào.Bỗng nhiên, người của Tào Bang đánh lén Thư Lăng Vy từ phía sau, nếu không phải cô phản ứng nhanh, hậu quả thực sự khó mà tưởng tượng! Nhưng vừa tránh được đòn tấn công phía sau, lại có nguy hiểm phía trước, năm sáu cây đao nhào đến trước trán cô.Thư Lăng Vy thấy vậy liền kinh hãi, muốn tránh, bốn phương tám hướng đều là nguy hiểm! Bất đắc dĩ, chỉ có liều mạng, nhưng khó tránh khỏi bị thương.Thế là, cô nắm chặt dao găm trong tay, vừa định đâm ra, mấy tiếng kêu thảm thiết liền vang lên, bỗng phát hiện người phía trước ngã xuống, còn không ngừng co giật!“Sao cô cũng theo đến đây!”Đông Phương Hạ vụt đến bên cạnh Thư Lăng Vy, lớn tiếng hỏi.“Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, tôi không thể để một mình anh xông vào nguy hiểm!”, Thư Lăng Vy không để tâm lau mồ hôi, thấy Đông Phương Hạ lo lắng cho mình, trong lòng liền thấy ấm áp.Kẻ địch lớn trước mặt, Đông Phương Hạ cũng không nhiều lời, Thư Lăng Vy đã đến đây, thì cho thấy cô không sợ! Thế là, hào sảng nói: “Được, vợ chồng chúng ta liên thủ, giết!”“Giết!”Thư Lăng Vy gật đầu, giống như Đông Phương Hạ, cũng khí thế ngút trời, cùng Đông Phương Hạ xông chém vào trận doanh của kẻ địch!Các anh em của Huyền Vũ Đường vẫn luôn chú ý đến tình hình phía Đông Phương Hạ, khi họ thấy Huyết Lang anh dũng vô địch còn đưa theo một người phụ nữ cùng chiến đấu, cũng nhiệt huyết sôi trào! Tuy các anh em không biết Thư Lăng Vy là vợ tương lai của Đông Phương Hạ, nhưng khi thấy Thư Lăng Vy cũng anh dũng thiện chiến, nói gì cũng không thể để kém hơn một người phụ nữ.Đông Phương Hạ càng chiến càng dũng mãnh, nhưng kẻ địch thực sự quá nhiều! Giết không hết! Mười mấy phút sau, Đông Phương Hạ vừa giết địch vừa phân tâm lo cho Thư Lăng Vy, cuối cùng trên người có thêm mấy vết thương, máu tươi chảy không ngừng.Người của Tào Bang không biết có chuyện gì! Hai đường chủ của họ, một người chết trong tay Tạ Vũ Thần, một người khác bị Bạch Vỹ bắt sống! Người đứng đầu đã ngã xuống, tại sao họ còn không màng tất cả đại chiến cùng Lang Quân, khiến Đông Phương Hạ không hiểu!Mấy người Bạch Vỹ, Tạ Vũ Thần, Cừ Đại Pháo thấy Đông Phương Hạ bị thương, bèn liên thủ mở lối, nhanh chóng đến bên cạnh Đông Phương Hạ, dìu Đông Phương Hạ nhễ nhại mồ hôi.Tối nay, người chết dưới Loan Đao Ngâm Long của Đông Phương Hạ, nói ít cũng có hai trăm người! Người của Tào Bang thấy Huyết Lang của Lang Quân hung mãnh như vậy, không hề nương tay, bắt được là giết, liền sợ hãi, có ý rút lui!Kẻ địch muốn rút, Đông Phương Hạ sẽ không ngăn cản! Nếu thực phải liều, e là Huyền Vũ Đường sẽ toang! Thế là, anh ra lệnh cho các anh em của Huyền Vũ Đường, không truy đuổi kẻ địch đến đường cùng!Còn đường chủ mà Bạch Vỹ bắt sống, Đông Phương Hạ sẽ không thả cho hắn đi!Toàn thân Thư Lăng Vy nhuốm đầy máu tươi, nhưng không phải của cô, có Đông Phương Hạ phân tâm lo cho cô, sao cô bị thương được!“Vũ Thần, mau chóng bảo các anh em quét dọn chiến trường!”, Đông Phương Hạ nhìn thi thể đầy mặt đất, ngửi mùi máu tanh nồng, dặn một câu, rồi ôm vết thương còn đang chảy máu đi vào bóng đêm dưới sự bảo vệ của đám người Bạch Vỹ..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thân thủ của Thư Lăng Vy thực sự không tồi, nhưng cô không có thủ đoạn như Đông Phương Hạ, sẽ không g**t ch*t từng người bao vây tấn công cô! Chém giết mấy phút, lại bị hai mươi mấy người tấn công, thể lực của Thư Lăng Vy không trụ nổi! Nhưng khi cô nhìn thấy Đông Phương Hạ anh dũng thiện chiến càng lúc càng hăng hái, mới hiểu khoảng cách giữa mình và Đông Phương Hạ lớn thế nào.
Bỗng nhiên, người của Tào Bang đánh lén Thư Lăng Vy từ phía sau, nếu không phải cô phản ứng nhanh, hậu quả thực sự khó mà tưởng tượng! Nhưng vừa tránh được đòn tấn công phía sau, lại có nguy hiểm phía trước, năm sáu cây đao nhào đến trước trán cô.
Thư Lăng Vy thấy vậy liền kinh hãi, muốn tránh, bốn phương tám hướng đều là nguy hiểm! Bất đắc dĩ, chỉ có liều mạng, nhưng khó tránh khỏi bị thương.
Thế là, cô nắm chặt dao găm trong tay, vừa định đâm ra, mấy tiếng kêu thảm thiết liền vang lên, bỗng phát hiện người phía trước ngã xuống, còn không ngừng co giật!
“Sao cô cũng theo đến đây!”
Đông Phương Hạ vụt đến bên cạnh Thư Lăng Vy, lớn tiếng hỏi.
“Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, tôi không thể để một mình anh xông vào nguy hiểm!”, Thư Lăng Vy không để tâm lau mồ hôi, thấy Đông Phương Hạ lo lắng cho mình, trong lòng liền thấy ấm áp.
Kẻ địch lớn trước mặt, Đông Phương Hạ cũng không nhiều lời, Thư Lăng Vy đã đến đây, thì cho thấy cô không sợ! Thế là, hào sảng nói: “Được, vợ chồng chúng ta liên thủ, giết!”
“Giết!”
Thư Lăng Vy gật đầu, giống như Đông Phương Hạ, cũng khí thế ngút trời, cùng Đông Phương Hạ xông chém vào trận doanh của kẻ địch!
Các anh em của Huyền Vũ Đường vẫn luôn chú ý đến tình hình phía Đông Phương Hạ, khi họ thấy Huyết Lang anh dũng vô địch còn đưa theo một người phụ nữ cùng chiến đấu, cũng nhiệt huyết sôi trào! Tuy các anh em không biết Thư Lăng Vy là vợ tương lai của Đông Phương Hạ, nhưng khi thấy Thư Lăng Vy cũng anh dũng thiện chiến, nói gì cũng không thể để kém hơn một người phụ nữ.
Đông Phương Hạ càng chiến càng dũng mãnh, nhưng kẻ địch thực sự quá nhiều! Giết không hết! Mười mấy phút sau, Đông Phương Hạ vừa giết địch vừa phân tâm lo cho Thư Lăng Vy, cuối cùng trên người có thêm mấy vết thương, máu tươi chảy không ngừng.
Người của Tào Bang không biết có chuyện gì! Hai đường chủ của họ, một người chết trong tay Tạ Vũ Thần, một người khác bị Bạch Vỹ bắt sống! Người đứng đầu đã ngã xuống, tại sao họ còn không màng tất cả đại chiến cùng Lang Quân, khiến Đông Phương Hạ không hiểu!
Mấy người Bạch Vỹ, Tạ Vũ Thần, Cừ Đại Pháo thấy Đông Phương Hạ bị thương, bèn liên thủ mở lối, nhanh chóng đến bên cạnh Đông Phương Hạ, dìu Đông Phương Hạ nhễ nhại mồ hôi.
Tối nay, người chết dưới Loan Đao Ngâm Long của Đông Phương Hạ, nói ít cũng có hai trăm người! Người của Tào Bang thấy Huyết Lang của Lang Quân hung mãnh như vậy, không hề nương tay, bắt được là giết, liền sợ hãi, có ý rút lui!
Kẻ địch muốn rút, Đông Phương Hạ sẽ không ngăn cản! Nếu thực phải liều, e là Huyền Vũ Đường sẽ toang! Thế là, anh ra lệnh cho các anh em của Huyền Vũ Đường, không truy đuổi kẻ địch đến đường cùng!
Còn đường chủ mà Bạch Vỹ bắt sống, Đông Phương Hạ sẽ không thả cho hắn đi!
Toàn thân Thư Lăng Vy nhuốm đầy máu tươi, nhưng không phải của cô, có Đông Phương Hạ phân tâm lo cho cô, sao cô bị thương được!
“Vũ Thần, mau chóng bảo các anh em quét dọn chiến trường!”, Đông Phương Hạ nhìn thi thể đầy mặt đất, ngửi mùi máu tanh nồng, dặn một câu, rồi ôm vết thương còn đang chảy máu đi vào bóng đêm dưới sự bảo vệ của đám người Bạch Vỹ.
.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thân thủ của Thư Lăng Vy thực sự không tồi, nhưng cô không có thủ đoạn như Đông Phương Hạ, sẽ không g**t ch*t từng người bao vây tấn công cô! Chém giết mấy phút, lại bị hai mươi mấy người tấn công, thể lực của Thư Lăng Vy không trụ nổi! Nhưng khi cô nhìn thấy Đông Phương Hạ anh dũng thiện chiến càng lúc càng hăng hái, mới hiểu khoảng cách giữa mình và Đông Phương Hạ lớn thế nào.Bỗng nhiên, người của Tào Bang đánh lén Thư Lăng Vy từ phía sau, nếu không phải cô phản ứng nhanh, hậu quả thực sự khó mà tưởng tượng! Nhưng vừa tránh được đòn tấn công phía sau, lại có nguy hiểm phía trước, năm sáu cây đao nhào đến trước trán cô.Thư Lăng Vy thấy vậy liền kinh hãi, muốn tránh, bốn phương tám hướng đều là nguy hiểm! Bất đắc dĩ, chỉ có liều mạng, nhưng khó tránh khỏi bị thương.Thế là, cô nắm chặt dao găm trong tay, vừa định đâm ra, mấy tiếng kêu thảm thiết liền vang lên, bỗng phát hiện người phía trước ngã xuống, còn không ngừng co giật!“Sao cô cũng theo đến đây!”Đông Phương Hạ vụt đến bên cạnh Thư Lăng Vy, lớn tiếng hỏi.“Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, tôi không thể để một mình anh xông vào nguy hiểm!”, Thư Lăng Vy không để tâm lau mồ hôi, thấy Đông Phương Hạ lo lắng cho mình, trong lòng liền thấy ấm áp.Kẻ địch lớn trước mặt, Đông Phương Hạ cũng không nhiều lời, Thư Lăng Vy đã đến đây, thì cho thấy cô không sợ! Thế là, hào sảng nói: “Được, vợ chồng chúng ta liên thủ, giết!”“Giết!”Thư Lăng Vy gật đầu, giống như Đông Phương Hạ, cũng khí thế ngút trời, cùng Đông Phương Hạ xông chém vào trận doanh của kẻ địch!Các anh em của Huyền Vũ Đường vẫn luôn chú ý đến tình hình phía Đông Phương Hạ, khi họ thấy Huyết Lang anh dũng vô địch còn đưa theo một người phụ nữ cùng chiến đấu, cũng nhiệt huyết sôi trào! Tuy các anh em không biết Thư Lăng Vy là vợ tương lai của Đông Phương Hạ, nhưng khi thấy Thư Lăng Vy cũng anh dũng thiện chiến, nói gì cũng không thể để kém hơn một người phụ nữ.Đông Phương Hạ càng chiến càng dũng mãnh, nhưng kẻ địch thực sự quá nhiều! Giết không hết! Mười mấy phút sau, Đông Phương Hạ vừa giết địch vừa phân tâm lo cho Thư Lăng Vy, cuối cùng trên người có thêm mấy vết thương, máu tươi chảy không ngừng.Người của Tào Bang không biết có chuyện gì! Hai đường chủ của họ, một người chết trong tay Tạ Vũ Thần, một người khác bị Bạch Vỹ bắt sống! Người đứng đầu đã ngã xuống, tại sao họ còn không màng tất cả đại chiến cùng Lang Quân, khiến Đông Phương Hạ không hiểu!Mấy người Bạch Vỹ, Tạ Vũ Thần, Cừ Đại Pháo thấy Đông Phương Hạ bị thương, bèn liên thủ mở lối, nhanh chóng đến bên cạnh Đông Phương Hạ, dìu Đông Phương Hạ nhễ nhại mồ hôi.Tối nay, người chết dưới Loan Đao Ngâm Long của Đông Phương Hạ, nói ít cũng có hai trăm người! Người của Tào Bang thấy Huyết Lang của Lang Quân hung mãnh như vậy, không hề nương tay, bắt được là giết, liền sợ hãi, có ý rút lui!Kẻ địch muốn rút, Đông Phương Hạ sẽ không ngăn cản! Nếu thực phải liều, e là Huyền Vũ Đường sẽ toang! Thế là, anh ra lệnh cho các anh em của Huyền Vũ Đường, không truy đuổi kẻ địch đến đường cùng!Còn đường chủ mà Bạch Vỹ bắt sống, Đông Phương Hạ sẽ không thả cho hắn đi!Toàn thân Thư Lăng Vy nhuốm đầy máu tươi, nhưng không phải của cô, có Đông Phương Hạ phân tâm lo cho cô, sao cô bị thương được!“Vũ Thần, mau chóng bảo các anh em quét dọn chiến trường!”, Đông Phương Hạ nhìn thi thể đầy mặt đất, ngửi mùi máu tanh nồng, dặn một câu, rồi ôm vết thương còn đang chảy máu đi vào bóng đêm dưới sự bảo vệ của đám người Bạch Vỹ..