Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 155: Bị Khinh Thường

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thấy Đông Phương Hạ không đi cùng mình, cứ nhìn ngang ngó dọc, nếu không biết anh là cậu Cả nhà họ Đông Phương thì Thư Lăng Vy còn tưởng là dân quê từ đâu tới nữa.Nhất là khi thấy anh sờ chỗ nọ, dừng ở chỗ kia, Thư Lăng Vy càng thêm cạn lời.Quần áo anh mặc ngày hôm nay không phải hàng hiệu, mà là đồ rẻ tiền thoáng mát, nhưng như thế vẫn không che giấu được khí chất của anh.Dạ Ảnh và Dạ Phong đi hai bên anh.Trước những ánh mắt hâm mộ và ghen tỵ của mọi người, Đông Phương Hạ rảo bước đuổi theo Thư Lăng Vy.Thư Lăng Vy thoải mái khoác tay Đông Phương Hạ, bọn họ cùng vào cửa hàng chuyên bán những thương hiệu nổi tiếng nhất quốc tế.“Kính chào quý khách!”Trong cửa hàng được sắp xếp đâu ra đấy, cách trang trí đặc biệt, bày những nhãn hiệu nổi tiếng trên hàng trăm quốc gia, các mặt hàng muôn hình muôn vẻ khiến người ta hoa cả mắt.Có vẻ như Thư Lăng Vy rất quen thuộc với nơi này, cô khoác tay Đông Phương Hạ, đi thẳng lên khu vực khách quý xa hoa nhất trên tầng năm.Đó là nơi phải có thẻ hội viên mới được vào, đồng thời còn phải có đủ tiền, nếu không thì sẽ không chịu nổi giá cả ở đây.Bốn người Đông Phương Hạ vừa lên tầng năm là lập tức được đón nhận những ánh nhìn nóng cháy của mọi người, nữ nhân viên bán hàng tươi cười bước tới.“Thưa anh, thưa cô, xin hỏi có cần giúp gì không?”“Hỏi cô ấy đi, đừng hỏi tôi!”, Đông Phương Hạ nhìn Thư Lăng Vy, ý bảo hôm nay tất cả mọi chuyện đều do Thư Lăng Vy quyết định.Nghe vậy, nhân viên bán hàng chuyển mắt nhìn sang Thư Lăng Vy, trong lòng thầm nghĩ, thì ra là một kẻ ăn bám.Thư Lăng Vy buông cánh tay Đông Phương Hạ ra, nói với anh: “Bên đó có nơi nghỉ ngơi, anh đợi tôi, để tôi đi xem có gì hợp không!”“Mua gì đấy? Có cần tôi chọn giúp cô không? Tôi là dân chuyên đó!”, Đông Phương Hạ liếc nhìn b* ng*c của Thư Lăng Vy, cười gian nói.“Ai cần anh lo! Đi đi, đồ lưu manh!”Nhìn bóng Thư Lăng Vy chậm rãi biến mất trong tầm mắt của mình, Đông Phương Hạ lắc đầu, quay sang nói với Dạ Ảnh và Dạ Phong: “Đi đi, thích gì cứ việc lấy, hôm nay bản thiếu gia bao hết!”“Cậu chủ, bọn tôi không cần đâu, cần gì thì đã mua cả rồi!”“Gì mà mua cả rồi, Dạ Ảnh, tôi nói cho cô biết, hiếm khi bản thiếu gia hào phóng được một lần, bỏ qua là không có lần thứ hai nữa đâu! Đi nào, tôi đi với các cô”.Nhìn ánh mắt kiên định của hai chị em Dạ Ảnh và Dạ Phong, Đông Phương Hạ không để bọn họ có cơ hội từ chối, kéo bọn họ tới khu bán đồ nữ.Bị Đông Phương Hạ kéo đi, Dạ Ảnh và Dạ Phong không khỏi đỏ mặt, nhưng rồi nhanh chóng bình thường trở lại.Trong lòng bọn họ, Đông Phương Hạ chưa bao giờ là người ngoài, mà là anh trai, là bố, là bậc trưởng bối.Một người đàn ông đột nhiên xông vào khu bán đồ nữ, khiến một vài người phụ nữ sửng sốt, nhưng chỉ một lát là bình thường trở lại.Thấy Đông Phương Hạ kéo hai cô gái xinh đẹp tới xem đồ, bọn họ cho rằng anh đưa bạn gái tới mua đồ.Chỉ có điều, bộ đồ không phải nhãn hiệu cao cấp mà anh đang mặc khiến đám quý bà ấy khinh bỉ anh, coi anh là loại chỉ xem chứ không mua nổi.Bạt ngàn những mặt hàng, làm Đông.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Thấy Đông Phương Hạ không đi cùng mình, cứ nhìn ngang ngó dọc, nếu không biết anh là cậu Cả nhà họ Đông Phương thì Thư Lăng Vy còn tưởng là dân quê từ đâu tới nữa.

Nhất là khi thấy anh sờ chỗ nọ, dừng ở chỗ kia, Thư Lăng Vy càng thêm cạn lời.

Quần áo anh mặc ngày hôm nay không phải hàng hiệu, mà là đồ rẻ tiền thoáng mát, nhưng như thế vẫn không che giấu được khí chất của anh.

Dạ Ảnh và Dạ Phong đi hai bên anh.

Trước những ánh mắt hâm mộ và ghen tỵ của mọi người, Đông Phương Hạ rảo bước đuổi theo Thư Lăng Vy.

Thư Lăng Vy thoải mái khoác tay Đông Phương Hạ, bọn họ cùng vào cửa hàng chuyên bán những thương hiệu nổi tiếng nhất quốc tế.

“Kính chào quý khách!”

Trong cửa hàng được sắp xếp đâu ra đấy, cách trang trí đặc biệt, bày những nhãn hiệu nổi tiếng trên hàng trăm quốc gia, các mặt hàng muôn hình muôn vẻ khiến người ta hoa cả mắt.

Có vẻ như Thư Lăng Vy rất quen thuộc với nơi này, cô khoác tay Đông Phương Hạ, đi thẳng lên khu vực khách quý xa hoa nhất trên tầng năm.

Đó là nơi phải có thẻ hội viên mới được vào, đồng thời còn phải có đủ tiền, nếu không thì sẽ không chịu nổi giá cả ở đây.

Bốn người Đông Phương Hạ vừa lên tầng năm là lập tức được đón nhận những ánh nhìn nóng cháy của mọi người, nữ nhân viên bán hàng tươi cười bước tới.

“Thưa anh, thưa cô, xin hỏi có cần giúp gì không?”

“Hỏi cô ấy đi, đừng hỏi tôi!”, Đông Phương Hạ nhìn Thư Lăng Vy, ý bảo hôm nay tất cả mọi chuyện đều do Thư Lăng Vy quyết định.

Nghe vậy, nhân viên bán hàng chuyển mắt nhìn sang Thư Lăng Vy, trong lòng thầm nghĩ, thì ra là một kẻ ăn bám.

Thư Lăng Vy buông cánh tay Đông Phương Hạ ra, nói với anh: “Bên đó có nơi nghỉ ngơi, anh đợi tôi, để tôi đi xem có gì hợp không!”

“Mua gì đấy? Có cần tôi chọn giúp cô không? Tôi là dân chuyên đó!”, Đông Phương Hạ liếc nhìn b* ng*c của Thư Lăng Vy, cười gian nói.

“Ai cần anh lo! Đi đi, đồ lưu manh!”

Nhìn bóng Thư Lăng Vy chậm rãi biến mất trong tầm mắt của mình, Đông Phương Hạ lắc đầu, quay sang nói với Dạ Ảnh và Dạ Phong: “Đi đi, thích gì cứ việc lấy, hôm nay bản thiếu gia bao hết!”

“Cậu chủ, bọn tôi không cần đâu, cần gì thì đã mua cả rồi!”

“Gì mà mua cả rồi, Dạ Ảnh, tôi nói cho cô biết, hiếm khi bản thiếu gia hào phóng được một lần, bỏ qua là không có lần thứ hai nữa đâu! Đi nào, tôi đi với các cô”.

Nhìn ánh mắt kiên định của hai chị em Dạ Ảnh và Dạ Phong, Đông Phương Hạ không để bọn họ có cơ hội từ chối, kéo bọn họ tới khu bán đồ nữ.

Bị Đông Phương Hạ kéo đi, Dạ Ảnh và Dạ Phong không khỏi đỏ mặt, nhưng rồi nhanh chóng bình thường trở lại.

Trong lòng bọn họ, Đông Phương Hạ chưa bao giờ là người ngoài, mà là anh trai, là bố, là bậc trưởng bối.

Một người đàn ông đột nhiên xông vào khu bán đồ nữ, khiến một vài người phụ nữ sửng sốt, nhưng chỉ một lát là bình thường trở lại.

Thấy Đông Phương Hạ kéo hai cô gái xinh đẹp tới xem đồ, bọn họ cho rằng anh đưa bạn gái tới mua đồ.

Chỉ có điều, bộ đồ không phải nhãn hiệu cao cấp mà anh đang mặc khiến đám quý bà ấy khinh bỉ anh, coi anh là loại chỉ xem chứ không mua nổi.

Bạt ngàn những mặt hàng, làm Đông

Image removed.

.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thấy Đông Phương Hạ không đi cùng mình, cứ nhìn ngang ngó dọc, nếu không biết anh là cậu Cả nhà họ Đông Phương thì Thư Lăng Vy còn tưởng là dân quê từ đâu tới nữa.Nhất là khi thấy anh sờ chỗ nọ, dừng ở chỗ kia, Thư Lăng Vy càng thêm cạn lời.Quần áo anh mặc ngày hôm nay không phải hàng hiệu, mà là đồ rẻ tiền thoáng mát, nhưng như thế vẫn không che giấu được khí chất của anh.Dạ Ảnh và Dạ Phong đi hai bên anh.Trước những ánh mắt hâm mộ và ghen tỵ của mọi người, Đông Phương Hạ rảo bước đuổi theo Thư Lăng Vy.Thư Lăng Vy thoải mái khoác tay Đông Phương Hạ, bọn họ cùng vào cửa hàng chuyên bán những thương hiệu nổi tiếng nhất quốc tế.“Kính chào quý khách!”Trong cửa hàng được sắp xếp đâu ra đấy, cách trang trí đặc biệt, bày những nhãn hiệu nổi tiếng trên hàng trăm quốc gia, các mặt hàng muôn hình muôn vẻ khiến người ta hoa cả mắt.Có vẻ như Thư Lăng Vy rất quen thuộc với nơi này, cô khoác tay Đông Phương Hạ, đi thẳng lên khu vực khách quý xa hoa nhất trên tầng năm.Đó là nơi phải có thẻ hội viên mới được vào, đồng thời còn phải có đủ tiền, nếu không thì sẽ không chịu nổi giá cả ở đây.Bốn người Đông Phương Hạ vừa lên tầng năm là lập tức được đón nhận những ánh nhìn nóng cháy của mọi người, nữ nhân viên bán hàng tươi cười bước tới.“Thưa anh, thưa cô, xin hỏi có cần giúp gì không?”“Hỏi cô ấy đi, đừng hỏi tôi!”, Đông Phương Hạ nhìn Thư Lăng Vy, ý bảo hôm nay tất cả mọi chuyện đều do Thư Lăng Vy quyết định.Nghe vậy, nhân viên bán hàng chuyển mắt nhìn sang Thư Lăng Vy, trong lòng thầm nghĩ, thì ra là một kẻ ăn bám.Thư Lăng Vy buông cánh tay Đông Phương Hạ ra, nói với anh: “Bên đó có nơi nghỉ ngơi, anh đợi tôi, để tôi đi xem có gì hợp không!”“Mua gì đấy? Có cần tôi chọn giúp cô không? Tôi là dân chuyên đó!”, Đông Phương Hạ liếc nhìn b* ng*c của Thư Lăng Vy, cười gian nói.“Ai cần anh lo! Đi đi, đồ lưu manh!”Nhìn bóng Thư Lăng Vy chậm rãi biến mất trong tầm mắt của mình, Đông Phương Hạ lắc đầu, quay sang nói với Dạ Ảnh và Dạ Phong: “Đi đi, thích gì cứ việc lấy, hôm nay bản thiếu gia bao hết!”“Cậu chủ, bọn tôi không cần đâu, cần gì thì đã mua cả rồi!”“Gì mà mua cả rồi, Dạ Ảnh, tôi nói cho cô biết, hiếm khi bản thiếu gia hào phóng được một lần, bỏ qua là không có lần thứ hai nữa đâu! Đi nào, tôi đi với các cô”.Nhìn ánh mắt kiên định của hai chị em Dạ Ảnh và Dạ Phong, Đông Phương Hạ không để bọn họ có cơ hội từ chối, kéo bọn họ tới khu bán đồ nữ.Bị Đông Phương Hạ kéo đi, Dạ Ảnh và Dạ Phong không khỏi đỏ mặt, nhưng rồi nhanh chóng bình thường trở lại.Trong lòng bọn họ, Đông Phương Hạ chưa bao giờ là người ngoài, mà là anh trai, là bố, là bậc trưởng bối.Một người đàn ông đột nhiên xông vào khu bán đồ nữ, khiến một vài người phụ nữ sửng sốt, nhưng chỉ một lát là bình thường trở lại.Thấy Đông Phương Hạ kéo hai cô gái xinh đẹp tới xem đồ, bọn họ cho rằng anh đưa bạn gái tới mua đồ.Chỉ có điều, bộ đồ không phải nhãn hiệu cao cấp mà anh đang mặc khiến đám quý bà ấy khinh bỉ anh, coi anh là loại chỉ xem chứ không mua nổi.Bạt ngàn những mặt hàng, làm Đông.

Chương 155: Bị Khinh Thường