Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 250: Anh Còn Có Bao Nhiêu Người Phụ Nữ Nữa

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhóm người Tây Môn Kiếm vừa rời đi, Đông Phương Hạ nói với Hồ Ngạn Hạo và Bạch Vỹ: “Anh Hồ, Thanh Long Đường và Tổng Bộ giao cho anh! Bạch Vỹ, anh phải để ý đến các đường khác, Tây Môn Kiếm và Dạ Ảnh sẽ rất bận, có một vài việc anh cần gánh vác! Phải rồi, người ở trong đĩa CD anh xác định được là ai chưa?”“Huyết Lang yên tâm! Trong khoảng thời gian này chúng tôi sẽ cố gắng trì hoãn, đợi các anh em hồi phục!”“Vẫn chưa rõ là ai, nhưng cảm thấy có chút quen mắt!”, Bạch Vỹ chau mày nói.Mày kiếm c*̉a Đông Phương Hạ khẽ chau lại: “Không cần vội, quen mắt là đủ rồi! Đi đi!”“Vâng”.Trước khi rời đi, Bạch Vỹ và Hồ Ngạn Hạo không nhịn được liếc nhìn Tiểu Lâm, ma nữ này, sao lại trở nên ngoan ngoãn như vậy rồi! Còn khá quy c*̉ nữa.Vẫn là Huyết Lang tài giỏi, có lẽ chỉ có cậu ấy mới có thể trấn áp được Tiểu Lâm!Về việc Thư Lăng Vy bị hãm hại, trong lòng Đông Phương Hạ không nén được cơn giận, nhưng anh đã giấu cơn tức giận này đi! Mỗi người đều có giới hạn c*̉a mình, giới hạn c*̉a Đông Phương Hạ chính là người thân và người yêu c*̉a mình!Tưởng rằng mối quan hệ với Thư Lăng Vy sẽ trở nên lạnh nhạt, nhưng sự khoan dung c*̉a Thư Lăng Vy khiến Đông Phương Hạ càng thêm quý trọng người phụ nữ c*̉a mình! Khúc nhạc đệm này, đã giúp làm tăng thêm tình cảm ban đầu c*̉a bọn họ! Mặc dù thời gian quen biết không lâu, nhưng tình cảm giữa bọn họ là thật.Tình yêu c*̀ng chung một nhịp điệu luôn có thể tạo ra được những chương nhạc êm dịu và hài hòa nhất.Tình yêu chân chính đó là hai người vui vẻ thoải mái khi ở bên nhau, mà không có áp lực.Đông Phương Hạ và Thư Lăng Vy ở c*̀ng nhau, chính là cảm giác này!Yêu nhau dễ bên nhau khó.Điều quan trọng nhất khi ở bên nhau là sự khoan dung và thỏa hiệp, dựa trên sự tin tưởng và thấu hiểu.Không có sự khoan dung và thỏa hiệp, hai người không thể chung sống với nhau.Đông Phương Hạ đã hiểu sâu sắc về điều này!Nói với Dạ Phong vài câu, sau khi Dạ Phong rời đi! Đông Phương Hạ mới quay sang hỏi Tiểu Lâm đang nói cười với Thư Lăng Vy: “Tiểu Lâm, lúc em đến đây sư phụ thế nào?”“Không giống như trước đây, cả ngày chỉ mân mê đám hoa cỏ c*̉a ông ấy, nhưng từ lúc tiểu thư sinh tên An Nhiên đó đến, sư phụ bắt đầu hành hạ người, cả ngày đem tên tiểu thư sinh đó giày vò chết đi sống lại! Hi hi, sư huynh, tên tiểu thư sinh đó rất xảo quyệt!”Hừ! Sư huynh, tên tiểu thư sinh đó còn bị em đánh cho một trận, nhưng chuyện này em không thể nói cho anh biết được! Giọng điệu c*̉a Tiểu Lâm rất quy c*̉, nhưng hai con mắt chuyển động không ngừng, Đông Phương Hạ liền biết cô nhóc này chắc chắn không nói thật.“Thật sao! Người ta còn lớn tuổi hơn em, không biết ngại mà còn gọi người ta là tiểu thư sinh”.“Lớn hơn em thì có tác dụng gì, một đấm c*̉a em đây có thể khiến anh ta…”, Tiểu Lâm còn chưa nói xong liền vội vàng che miệng, hiển nhiên lời c*̉a cô ấy đã bị sư huynh mình bóc trần.Nghe thấy vậy, Đông Phương Hạ cười bất lực: “Đừng cho rằng anh không biết, An Nhiên đến địa bàn c*̉a em, sẽ có được những ngày tháng yên ổn sao!”“Hi hi, em rất ngoan nhé! Không như anh nói đâu, sư muội c*̉a anh ngang tàng thế sao?”, Tiểu Lâm liên tục xua bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết c*̉a mình.“Được rồi, em c*̃ng mệt rồi! Đi xuống dưới tìm anh Hồ, bảo anh ấy sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho em, hôm sau anh dẫn em đi chơi”.“Thật sao, sư huynh anh thật sự sẽ dẫn Tiểu Lâm ra ngoài chơi sao”.“Ừm…”Nhìn thấy Đông Phương Hạ gật đầu, Tiểu Lâm làm động tác tay “OK”, rồi chạy ra ngoài!Nhìn thấy dáng vẻ phấn khích c*̉a sư muội! Đông Phương Hạ mới nhớ ra đã rất lâu không dẫn sư muội ra ngoài chơi! Những ngày có thể mặc sức nói cười, luôn cố chấp với ước mơ lý tưởng c*̉a mình, từ khi rời khỏi Yên Kinh vào sáu năm trước đã không còn nữa, c*̃ng không bao giờ có thể quay lại nữa!Nụ cười hâm mộ c*̉a Đông Phương Hạ khiến Thư Lăng Vy ngồi ở một bên nhìn thấy, trong lòng cảm thấy buồn bã! Thực ra, với xuất thân c*̉a Đông Phương Hạ, hoàn toàn có thể sống một cuộc sống nhàn nhã thoải mái, tận hưởng những đãi ngộ c*̉a cậu ấm Yên Kinh! Nhưng anh lại lựa chọn con đường này, một con đường đầy máu tanh và nguy hiểm!“Đi nghỉ ngơi đi! c*̃ng không còn sớm nữa!”, Đông Phương Hạ quay đầu lại nói với Thư Lăng Vy.Thư Lăng Vy mỉm cười lắc đầu: “Sao nào? Muốn đuổi tôi đi ngủ sớm để anh có thể ra ngoài tán gái sao?”Trời…sao trí nhớ c*̉a Thư Lăng Vy có thể tốt như vậy chứ! Đông Phương Hạ chớp chớp mắt, tỏ vẻ không hiểu Thư Lăng Vy đang nói cái gì.Thấy vậy, Thư Lăng Vy sáp lại gần Đông Phương Hạ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu c*̉a Đông Phương Hạ! Giả bộ nghi hoặc nói: “Là tôi nghe nhầm hay Tiểu Lâm vu.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhóm người Tây Môn Kiếm vừa rời đi, Đông Phương Hạ nói với Hồ Ngạn Hạo và Bạch Vỹ: “Anh Hồ, Thanh Long Đường và Tổng Bộ giao cho anh! Bạch Vỹ, anh phải để ý đến các đường khác, Tây Môn Kiếm và Dạ Ảnh sẽ rất bận, có một vài việc anh cần gánh vác! Phải rồi, người ở trong đĩa CD anh xác định được là ai chưa?”

“Huyết Lang yên tâm! Trong khoảng thời gian này chúng tôi sẽ cố gắng trì hoãn, đợi các anh em hồi phục!”

“Vẫn chưa rõ là ai, nhưng cảm thấy có chút quen mắt!”, Bạch Vỹ chau mày nói.

Mày kiếm c*̉a Đông Phương Hạ khẽ chau lại: “Không cần vội, quen mắt là đủ rồi! Đi đi!”

“Vâng”.

Trước khi rời đi, Bạch Vỹ và Hồ Ngạn Hạo không nhịn được liếc nhìn Tiểu Lâm, ma nữ này, sao lại trở nên ngoan ngoãn như vậy rồi! Còn khá quy c*̉ nữa.

Vẫn là Huyết Lang tài giỏi, có lẽ chỉ có cậu ấy mới có thể trấn áp được Tiểu Lâm!

Về việc Thư Lăng Vy bị hãm hại, trong lòng Đông Phương Hạ không nén được cơn giận, nhưng anh đã giấu cơn tức giận này đi! Mỗi người đều có giới hạn c*̉a mình, giới hạn c*̉a Đông Phương Hạ chính là người thân và người yêu c*̉a mình!

Tưởng rằng mối quan hệ với Thư Lăng Vy sẽ trở nên lạnh nhạt, nhưng sự khoan dung c*̉a Thư Lăng Vy khiến Đông Phương Hạ càng thêm quý trọng người phụ nữ c*̉a mình! Khúc nhạc đệm này, đã giúp làm tăng thêm tình cảm ban đầu c*̉a bọn họ! Mặc dù thời gian quen biết không lâu, nhưng tình cảm giữa bọn họ là thật.

Tình yêu c*̀ng chung một nhịp điệu luôn có thể tạo ra được những chương nhạc êm dịu và hài hòa nhất.

Tình yêu chân chính đó là hai người vui vẻ thoải mái khi ở bên nhau, mà không có áp lực.

Đông Phương Hạ và Thư Lăng Vy ở c*̀ng nhau, chính là cảm giác này!

Yêu nhau dễ bên nhau khó.

Điều quan trọng nhất khi ở bên nhau là sự khoan dung và thỏa hiệp, dựa trên sự tin tưởng và thấu hiểu.

Không có sự khoan dung và thỏa hiệp, hai người không thể chung sống với nhau.

Đông Phương Hạ đã hiểu sâu sắc về điều này!

Nói với Dạ Phong vài câu, sau khi Dạ Phong rời đi! Đông Phương Hạ mới quay sang hỏi Tiểu Lâm đang nói cười với Thư Lăng Vy: “Tiểu Lâm, lúc em đến đây sư phụ thế nào?”

“Không giống như trước đây, cả ngày chỉ mân mê đám hoa cỏ c*̉a ông ấy, nhưng từ lúc tiểu thư sinh tên An Nhiên đó đến, sư phụ bắt đầu hành hạ người, cả ngày đem tên tiểu thư sinh đó giày vò chết đi sống lại! Hi hi, sư huynh, tên tiểu thư sinh đó rất xảo quyệt!”

Hừ! Sư huynh, tên tiểu thư sinh đó còn bị em đánh cho một trận, nhưng chuyện này em không thể nói cho anh biết được! Giọng điệu c*̉a Tiểu Lâm rất quy c*̉, nhưng hai con mắt chuyển động không ngừng, Đông Phương Hạ liền biết cô nhóc này chắc chắn không nói thật.

“Thật sao! Người ta còn lớn tuổi hơn em, không biết ngại mà còn gọi người ta là tiểu thư sinh”.

“Lớn hơn em thì có tác dụng gì, một đấm c*̉a em đây có thể khiến anh ta…”, Tiểu Lâm còn chưa nói xong liền vội vàng che miệng, hiển nhiên lời c*̉a cô ấy đã bị sư huynh mình bóc trần.

Nghe thấy vậy, Đông Phương Hạ cười bất lực: “Đừng cho rằng anh không biết, An Nhiên đến địa bàn c*̉a em, sẽ có được những ngày tháng yên ổn sao!”

“Hi hi, em rất ngoan nhé! Không như anh nói đâu, sư muội c*̉a anh ngang tàng thế sao?”, Tiểu Lâm liên tục xua bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết c*̉a mình.

“Được rồi, em c*̃ng mệt rồi! Đi xuống dưới tìm anh Hồ, bảo anh ấy sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho em, hôm sau anh dẫn em đi chơi”.

“Thật sao, sư huynh anh thật sự sẽ dẫn Tiểu Lâm ra ngoài chơi sao”.

“Ừm…”

Nhìn thấy Đông Phương Hạ gật đầu, Tiểu Lâm làm động tác tay “OK”, rồi chạy ra ngoài!

Nhìn thấy dáng vẻ phấn khích c*̉a sư muội! Đông Phương Hạ mới nhớ ra đã rất lâu không dẫn sư muội ra ngoài chơi! Những ngày có thể mặc sức nói cười, luôn cố chấp với ước mơ lý tưởng c*̉a mình, từ khi rời khỏi Yên Kinh vào sáu năm trước đã không còn nữa, c*̃ng không bao giờ có thể quay lại nữa!

Nụ cười hâm mộ c*̉a Đông Phương Hạ khiến Thư Lăng Vy ngồi ở một bên nhìn thấy, trong lòng cảm thấy buồn bã! Thực ra, với xuất thân c*̉a Đông Phương Hạ, hoàn toàn có thể sống một cuộc sống nhàn nhã thoải mái, tận hưởng những đãi ngộ c*̉a cậu ấm Yên Kinh! Nhưng anh lại lựa chọn con đường này, một con đường đầy máu tanh và nguy hiểm!

“Đi nghỉ ngơi đi! c*̃ng không còn sớm nữa!”, Đông Phương Hạ quay đầu lại nói với Thư Lăng Vy.

Thư Lăng Vy mỉm cười lắc đầu: “Sao nào? Muốn đuổi tôi đi ngủ sớm để anh có thể ra ngoài tán gái sao?”

Trời…sao trí nhớ c*̉a Thư Lăng Vy có thể tốt như vậy chứ! Đông Phương Hạ chớp chớp mắt, tỏ vẻ không hiểu Thư Lăng Vy đang nói cái gì.

Thấy vậy, Thư Lăng Vy sáp lại gần Đông Phương Hạ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu c*̉a Đông Phương Hạ! Giả bộ nghi hoặc nói: “Là tôi nghe nhầm hay Tiểu Lâm vu

Image removed.

.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhóm người Tây Môn Kiếm vừa rời đi, Đông Phương Hạ nói với Hồ Ngạn Hạo và Bạch Vỹ: “Anh Hồ, Thanh Long Đường và Tổng Bộ giao cho anh! Bạch Vỹ, anh phải để ý đến các đường khác, Tây Môn Kiếm và Dạ Ảnh sẽ rất bận, có một vài việc anh cần gánh vác! Phải rồi, người ở trong đĩa CD anh xác định được là ai chưa?”“Huyết Lang yên tâm! Trong khoảng thời gian này chúng tôi sẽ cố gắng trì hoãn, đợi các anh em hồi phục!”“Vẫn chưa rõ là ai, nhưng cảm thấy có chút quen mắt!”, Bạch Vỹ chau mày nói.Mày kiếm c*̉a Đông Phương Hạ khẽ chau lại: “Không cần vội, quen mắt là đủ rồi! Đi đi!”“Vâng”.Trước khi rời đi, Bạch Vỹ và Hồ Ngạn Hạo không nhịn được liếc nhìn Tiểu Lâm, ma nữ này, sao lại trở nên ngoan ngoãn như vậy rồi! Còn khá quy c*̉ nữa.Vẫn là Huyết Lang tài giỏi, có lẽ chỉ có cậu ấy mới có thể trấn áp được Tiểu Lâm!Về việc Thư Lăng Vy bị hãm hại, trong lòng Đông Phương Hạ không nén được cơn giận, nhưng anh đã giấu cơn tức giận này đi! Mỗi người đều có giới hạn c*̉a mình, giới hạn c*̉a Đông Phương Hạ chính là người thân và người yêu c*̉a mình!Tưởng rằng mối quan hệ với Thư Lăng Vy sẽ trở nên lạnh nhạt, nhưng sự khoan dung c*̉a Thư Lăng Vy khiến Đông Phương Hạ càng thêm quý trọng người phụ nữ c*̉a mình! Khúc nhạc đệm này, đã giúp làm tăng thêm tình cảm ban đầu c*̉a bọn họ! Mặc dù thời gian quen biết không lâu, nhưng tình cảm giữa bọn họ là thật.Tình yêu c*̀ng chung một nhịp điệu luôn có thể tạo ra được những chương nhạc êm dịu và hài hòa nhất.Tình yêu chân chính đó là hai người vui vẻ thoải mái khi ở bên nhau, mà không có áp lực.Đông Phương Hạ và Thư Lăng Vy ở c*̀ng nhau, chính là cảm giác này!Yêu nhau dễ bên nhau khó.Điều quan trọng nhất khi ở bên nhau là sự khoan dung và thỏa hiệp, dựa trên sự tin tưởng và thấu hiểu.Không có sự khoan dung và thỏa hiệp, hai người không thể chung sống với nhau.Đông Phương Hạ đã hiểu sâu sắc về điều này!Nói với Dạ Phong vài câu, sau khi Dạ Phong rời đi! Đông Phương Hạ mới quay sang hỏi Tiểu Lâm đang nói cười với Thư Lăng Vy: “Tiểu Lâm, lúc em đến đây sư phụ thế nào?”“Không giống như trước đây, cả ngày chỉ mân mê đám hoa cỏ c*̉a ông ấy, nhưng từ lúc tiểu thư sinh tên An Nhiên đó đến, sư phụ bắt đầu hành hạ người, cả ngày đem tên tiểu thư sinh đó giày vò chết đi sống lại! Hi hi, sư huynh, tên tiểu thư sinh đó rất xảo quyệt!”Hừ! Sư huynh, tên tiểu thư sinh đó còn bị em đánh cho một trận, nhưng chuyện này em không thể nói cho anh biết được! Giọng điệu c*̉a Tiểu Lâm rất quy c*̉, nhưng hai con mắt chuyển động không ngừng, Đông Phương Hạ liền biết cô nhóc này chắc chắn không nói thật.“Thật sao! Người ta còn lớn tuổi hơn em, không biết ngại mà còn gọi người ta là tiểu thư sinh”.“Lớn hơn em thì có tác dụng gì, một đấm c*̉a em đây có thể khiến anh ta…”, Tiểu Lâm còn chưa nói xong liền vội vàng che miệng, hiển nhiên lời c*̉a cô ấy đã bị sư huynh mình bóc trần.Nghe thấy vậy, Đông Phương Hạ cười bất lực: “Đừng cho rằng anh không biết, An Nhiên đến địa bàn c*̉a em, sẽ có được những ngày tháng yên ổn sao!”“Hi hi, em rất ngoan nhé! Không như anh nói đâu, sư muội c*̉a anh ngang tàng thế sao?”, Tiểu Lâm liên tục xua bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết c*̉a mình.“Được rồi, em c*̃ng mệt rồi! Đi xuống dưới tìm anh Hồ, bảo anh ấy sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho em, hôm sau anh dẫn em đi chơi”.“Thật sao, sư huynh anh thật sự sẽ dẫn Tiểu Lâm ra ngoài chơi sao”.“Ừm…”Nhìn thấy Đông Phương Hạ gật đầu, Tiểu Lâm làm động tác tay “OK”, rồi chạy ra ngoài!Nhìn thấy dáng vẻ phấn khích c*̉a sư muội! Đông Phương Hạ mới nhớ ra đã rất lâu không dẫn sư muội ra ngoài chơi! Những ngày có thể mặc sức nói cười, luôn cố chấp với ước mơ lý tưởng c*̉a mình, từ khi rời khỏi Yên Kinh vào sáu năm trước đã không còn nữa, c*̃ng không bao giờ có thể quay lại nữa!Nụ cười hâm mộ c*̉a Đông Phương Hạ khiến Thư Lăng Vy ngồi ở một bên nhìn thấy, trong lòng cảm thấy buồn bã! Thực ra, với xuất thân c*̉a Đông Phương Hạ, hoàn toàn có thể sống một cuộc sống nhàn nhã thoải mái, tận hưởng những đãi ngộ c*̉a cậu ấm Yên Kinh! Nhưng anh lại lựa chọn con đường này, một con đường đầy máu tanh và nguy hiểm!“Đi nghỉ ngơi đi! c*̃ng không còn sớm nữa!”, Đông Phương Hạ quay đầu lại nói với Thư Lăng Vy.Thư Lăng Vy mỉm cười lắc đầu: “Sao nào? Muốn đuổi tôi đi ngủ sớm để anh có thể ra ngoài tán gái sao?”Trời…sao trí nhớ c*̉a Thư Lăng Vy có thể tốt như vậy chứ! Đông Phương Hạ chớp chớp mắt, tỏ vẻ không hiểu Thư Lăng Vy đang nói cái gì.Thấy vậy, Thư Lăng Vy sáp lại gần Đông Phương Hạ, nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu c*̉a Đông Phương Hạ! Giả bộ nghi hoặc nói: “Là tôi nghe nhầm hay Tiểu Lâm vu.

Chương 250: Anh Còn Có Bao Nhiêu Người Phụ Nữ Nữa