Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 261: Đạn Pháo

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Tiếng súng nổ lớn, tia lửa liên tục lóe lên, gió lạnh không ngừng quét tới, mùi thuốc súng nồng nặc bay lơ lửng trên bầu trời đêm! Khi Tiểu Lâm trở lại nhìn thấy một màn này cũng không có phản ứng nào mà nhanh chóng lần mò vào nhà kho, vừa thấy sư huynh của mình ở phía trước liền chạy tới.“Sư huynh… sư huynh… nhiệm vụ của em đã hoàn thành! Bên này của anh thế nào rồi! Kế hoạch đã thành công chưa?"Thấy Tiểu Lâm trở lại với dáng vẻ hào hứng, Đông Phương Hạ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi! Gò má trắng nõn hơi nghiêng, nở nụ cười nhạt: “Em nói xem?”“Nhất định là thành công!“Tại sao lại chắc chắn như vậy?”, Đông Phương Hạ vô cùng hứng thú hỏi.Tiểu Lâm dẩu môi đáp: “Nhìn nụ cười này của anh, sư muội liền biết đối phương sắp gặp xui xẻo rồi! Hì hì…Em nói không sai chứ!”Nghe vậy Đông Phương Hạ nhún vai!! Vẫn là tiểu sư muội hiểu rõ bản thân anh, Tào Bang và Hải Bang quả thực sắp gặp phải xui xẻo!“Tiểu Lâm, em cũng trở về đi! Ở đây không liên quan gì tới em nữa!!”“Em trở về? Em còn muốn xuống dưới giết những kẻ kia cơ!”Đông Phương Hạ phóng tầm mắt nhìn sang, thấy Tào Bang và Trương Vũ Trạch của Hải Bang đang hoả lực ác chiến, anh bèn lại quay lại nói với Tiểu Lâm đang nóng lòng muốn thử: “Không thể giết hết những kẻ này, tự sẽ có người tới xử lý, em nhanh đi đi, đừng để người khác phát hiện! Thông báo với nhóm Dạ Ảnh bí mật sơ tán người của chúng ta”.“A...!a a...”Giây tiếp theo, mặt đất rung chuyển! Tiếng la hét thê lương cũng theo đó vang lên.Lúc này, Tào Bang ước chừng không còn lại mấy người! Ánh lửa vừa rồi là một quả đạn pháo được b*n r* từ một bệ phóng tên lửa, nếu không sức sát thương sao có thể lớn đến vậy.Vào thời điểm Tào Bang di tán, Đông Phương Hạ nhìn rất rõ ít nhất còn 100 người nhưng hiện tại nhiều nhất con số cũng chỉ dừng lại ở 30!Khi Đông Phương Hạ còn đang ngỡ ngàng thì lại có một trang nổ đùng đoàng vang lên! Phía trước thế lửa rừng rực! Không khó để nhận ra ánh lửa đang rực cháy trong màn đêm.Thấy cảnh này, vẻ mặt của Đông Phương Hạ âm trầm đến đáng sợ! Anh cố ý để người của Tào Bang rời đi, nếu toàn bộ những người này đều chết ở đây, vậy Tào Nghị Hùng làm sao có thể biết được là do người Hải Bang làm cơ chứ.Kế hoạch của anh sẽ đổ bể! Nhưng, Hác Hiên bên kia không phải đã tiến hành đúng theo kế hoạch rồi hay sao, vậy ai là người phóng tên lửa?Là Hác Hiên sơ suất mưu đồ quét sạch toàn bộ người của Tào Bang và Hải Bang! Hay còn nguyên nhân khác, anh không phải đã sớm căn dặn chỉ hù dọa bọn họ hay sao!Sau một vài quả đạn pháo, số lượng người rút khỏi của Tào Bang còn lại thực sự không nhiều, khiến Đông Phương Hạ sôi gan! Anh giờ đây chỉ hy vọng người của Tào Bang khi rút lui sẽ tách ra, đừng tụ tập cùng nhau nữa! Nếu không...!tất cả công lao đều sẽ đổ sông đổ biển! Tối nay cũng sẽ trở thành vô ích.Mặc dù cướp được lô vũ khí kia, nhưng đây không phải là điều Đông Phương Hạ muốn, anh không thiếu tiền, súng ống đạn dược không còn sau này còn có thể mua lại, nhưng kế hoạch một khi không may xảy ra việc ngoài ý muốn, vậy thì thực sự....

Tiếng súng nổ lớn, tia lửa liên tục lóe lên, gió lạnh không ngừng quét tới, mùi thuốc súng nồng nặc bay lơ lửng trên bầu trời đêm! Khi Tiểu Lâm trở lại nhìn thấy một màn này cũng không có phản ứng nào mà nhanh chóng lần mò vào nhà kho, vừa thấy sư huynh của mình ở phía trước liền chạy tới.

“Sư huynh… sư huynh… nhiệm vụ của em đã hoàn thành! Bên này của anh thế nào rồi! Kế hoạch đã thành công chưa?"

Thấy Tiểu Lâm trở lại với dáng vẻ hào hứng, Đông Phương Hạ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi! Gò má trắng nõn hơi nghiêng, nở nụ cười nhạt: “Em nói xem?”

“Nhất định là thành công!

“Tại sao lại chắc chắn như vậy?”, Đông Phương Hạ vô cùng hứng thú hỏi.

Tiểu Lâm dẩu môi đáp: “Nhìn nụ cười này của anh, sư muội liền biết đối phương sắp gặp xui xẻo rồi! Hì hì…Em nói không sai chứ!”

Nghe vậy Đông Phương Hạ nhún vai!! Vẫn là tiểu sư muội hiểu rõ bản thân anh, Tào Bang và Hải Bang quả thực sắp gặp phải xui xẻo!

“Tiểu Lâm, em cũng trở về đi! Ở đây không liên quan gì tới em nữa!!”

“Em trở về? Em còn muốn xuống dưới giết những kẻ kia cơ!”

Đông Phương Hạ phóng tầm mắt nhìn sang, thấy Tào Bang và Trương Vũ Trạch của Hải Bang đang hoả lực ác chiến, anh bèn lại quay lại nói với Tiểu Lâm đang nóng lòng muốn thử: “Không thể giết hết những kẻ này, tự sẽ có người tới xử lý, em nhanh đi đi, đừng để người khác phát hiện! Thông báo với nhóm Dạ Ảnh bí mật sơ tán người của chúng ta”.

“A...!a a...”

Giây tiếp theo, mặt đất rung chuyển! Tiếng la hét thê lương cũng theo đó vang lên.

Lúc này, Tào Bang ước chừng không còn lại mấy người! Ánh lửa vừa rồi là một quả đạn pháo được b*n r* từ một bệ phóng tên lửa, nếu không sức sát thương sao có thể lớn đến vậy.

Vào thời điểm Tào Bang di tán, Đông Phương Hạ nhìn rất rõ ít nhất còn 100 người nhưng hiện tại nhiều nhất con số cũng chỉ dừng lại ở 30!

Khi Đông Phương Hạ còn đang ngỡ ngàng thì lại có một trang nổ đùng đoàng vang lên! Phía trước thế lửa rừng rực! Không khó để nhận ra ánh lửa đang rực cháy trong màn đêm.

Thấy cảnh này, vẻ mặt của Đông Phương Hạ âm trầm đến đáng sợ! Anh cố ý để người của Tào Bang rời đi, nếu toàn bộ những người này đều chết ở đây, vậy Tào Nghị Hùng làm sao có thể biết được là do người Hải Bang làm cơ chứ.

Kế hoạch của anh sẽ đổ bể! Nhưng, Hác Hiên bên kia không phải đã tiến hành đúng theo kế hoạch rồi hay sao, vậy ai là người phóng tên lửa?

Là Hác Hiên sơ suất mưu đồ quét sạch toàn bộ người của Tào Bang và Hải Bang! Hay còn nguyên nhân khác, anh không phải đã sớm căn dặn chỉ hù dọa bọn họ hay sao!

Sau một vài quả đạn pháo, số lượng người rút khỏi của Tào Bang còn lại thực sự không nhiều, khiến Đông Phương Hạ sôi gan! Anh giờ đây chỉ hy vọng người của Tào Bang khi rút lui sẽ tách ra, đừng tụ tập cùng nhau nữa! Nếu không...!tất cả công lao đều sẽ đổ sông đổ biển! Tối nay cũng sẽ trở thành vô ích.

Mặc dù cướp được lô vũ khí kia, nhưng đây không phải là điều Đông Phương Hạ muốn, anh không thiếu tiền, súng ống đạn dược không còn sau này còn có thể mua lại, nhưng kế hoạch một khi không may xảy ra việc ngoài ý muốn, vậy thì thực sự....

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Tiếng súng nổ lớn, tia lửa liên tục lóe lên, gió lạnh không ngừng quét tới, mùi thuốc súng nồng nặc bay lơ lửng trên bầu trời đêm! Khi Tiểu Lâm trở lại nhìn thấy một màn này cũng không có phản ứng nào mà nhanh chóng lần mò vào nhà kho, vừa thấy sư huynh của mình ở phía trước liền chạy tới.“Sư huynh… sư huynh… nhiệm vụ của em đã hoàn thành! Bên này của anh thế nào rồi! Kế hoạch đã thành công chưa?"Thấy Tiểu Lâm trở lại với dáng vẻ hào hứng, Đông Phương Hạ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi! Gò má trắng nõn hơi nghiêng, nở nụ cười nhạt: “Em nói xem?”“Nhất định là thành công!“Tại sao lại chắc chắn như vậy?”, Đông Phương Hạ vô cùng hứng thú hỏi.Tiểu Lâm dẩu môi đáp: “Nhìn nụ cười này của anh, sư muội liền biết đối phương sắp gặp xui xẻo rồi! Hì hì…Em nói không sai chứ!”Nghe vậy Đông Phương Hạ nhún vai!! Vẫn là tiểu sư muội hiểu rõ bản thân anh, Tào Bang và Hải Bang quả thực sắp gặp phải xui xẻo!“Tiểu Lâm, em cũng trở về đi! Ở đây không liên quan gì tới em nữa!!”“Em trở về? Em còn muốn xuống dưới giết những kẻ kia cơ!”Đông Phương Hạ phóng tầm mắt nhìn sang, thấy Tào Bang và Trương Vũ Trạch của Hải Bang đang hoả lực ác chiến, anh bèn lại quay lại nói với Tiểu Lâm đang nóng lòng muốn thử: “Không thể giết hết những kẻ này, tự sẽ có người tới xử lý, em nhanh đi đi, đừng để người khác phát hiện! Thông báo với nhóm Dạ Ảnh bí mật sơ tán người của chúng ta”.“A...!a a...”Giây tiếp theo, mặt đất rung chuyển! Tiếng la hét thê lương cũng theo đó vang lên.Lúc này, Tào Bang ước chừng không còn lại mấy người! Ánh lửa vừa rồi là một quả đạn pháo được b*n r* từ một bệ phóng tên lửa, nếu không sức sát thương sao có thể lớn đến vậy.Vào thời điểm Tào Bang di tán, Đông Phương Hạ nhìn rất rõ ít nhất còn 100 người nhưng hiện tại nhiều nhất con số cũng chỉ dừng lại ở 30!Khi Đông Phương Hạ còn đang ngỡ ngàng thì lại có một trang nổ đùng đoàng vang lên! Phía trước thế lửa rừng rực! Không khó để nhận ra ánh lửa đang rực cháy trong màn đêm.Thấy cảnh này, vẻ mặt của Đông Phương Hạ âm trầm đến đáng sợ! Anh cố ý để người của Tào Bang rời đi, nếu toàn bộ những người này đều chết ở đây, vậy Tào Nghị Hùng làm sao có thể biết được là do người Hải Bang làm cơ chứ.Kế hoạch của anh sẽ đổ bể! Nhưng, Hác Hiên bên kia không phải đã tiến hành đúng theo kế hoạch rồi hay sao, vậy ai là người phóng tên lửa?Là Hác Hiên sơ suất mưu đồ quét sạch toàn bộ người của Tào Bang và Hải Bang! Hay còn nguyên nhân khác, anh không phải đã sớm căn dặn chỉ hù dọa bọn họ hay sao!Sau một vài quả đạn pháo, số lượng người rút khỏi của Tào Bang còn lại thực sự không nhiều, khiến Đông Phương Hạ sôi gan! Anh giờ đây chỉ hy vọng người của Tào Bang khi rút lui sẽ tách ra, đừng tụ tập cùng nhau nữa! Nếu không...!tất cả công lao đều sẽ đổ sông đổ biển! Tối nay cũng sẽ trở thành vô ích.Mặc dù cướp được lô vũ khí kia, nhưng đây không phải là điều Đông Phương Hạ muốn, anh không thiếu tiền, súng ống đạn dược không còn sau này còn có thể mua lại, nhưng kế hoạch một khi không may xảy ra việc ngoài ý muốn, vậy thì thực sự....

Chương 261: Đạn Pháo