Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 279: Trêu Chọc Dạ Phong

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Nhìn thấy vậy, Tây Môn Kiếm suýt chút nữa ngất trên đất, cậu chủ cậu thật biết tận hưởng! Hiện tại mọi người đều đang căng thẳng thần kinh, không chỉ lo lắng việc ở Yên Kinh, mà còn lo lắng liệu “Minh” và “Thiên Đường” có nhân cơ hội đánh vào Yên Kinh không, sao cậu còn có thể thoải mái như vậy! Ít nhiều cậu c*̃ng phải đưa ra một gợi ý cho tôi chứ, để tôi sắp xếp lại mạch suy nghĩ c*̉a mình! “Tây Môn, nhớ những anh em đó c*̉a anh chưa?”Đông Phương Hạ dường như cảm nhận được sự buồn bực c*̉a Tây Môn Kiếm! Nheo mắt, chơi đùa móng tay c*̉a mình, hỏi một câu không mấy liên quan.Hiểu rõ về cậu chủ nhà mình, Tây Môn Kiếm đương nhiên sẽ không cho rằng cậu chủ vô duyên vô cớ hỏi mình một câu như vậy! Sau khi suy nghĩ, dường như Tây Môn Kiếm nghĩ đến điều gì đó, hai mắt đột nhiên sáng lên, kích động định nói gì đó, lại bị Đông Phương Hạ giơ tay ngăn lại.“Tây Môn, tôi nói này sao anh vẫn còn ở đây, cậu chủ tôi không phải thích cái đó, hai người đàn ông ở c*̀ng một chỗ với nhau, anh không sợ người khác nói anh là “Gay” sao! Tôi nói cho anh biết, cậu chủ tôi còn chưa kết hôn, anh đừng làm ảnh hưởng đến thanh danh c*̉a tôi”.Má! Cậu chủ cậu thật vô sỉ, lại có thể nói cậu còn chưa kết hôn, tôi làm ảnh hưởng đến thanh danh c*̉a cậu, đừng cho rằng tôi không biết hôm nay cậu và phu nhân ở trên xe làm những gì, lần này, phu nhân ít nhất c*̃ng mất vài hôm mới có thể đi lại thoải mái!Nhìn thấy bộ dạng đắc ý c*̉a Đông Phương Hạ, Tây Môn Kiếm khóc không ra nước mắt, lập tức, không thèm quan tâm Đông Phương Hạ là cậu chủ hay không, trực tiếp giơ ngón tay giữa với Đông Phương Hạ, sau đó dưới chân giống như được bôi dầu, chớp mắt liền chuồn mất.Đương nhiên, lúc này không có ai Tây Môn Kiếm mới làm như vậy! Nếu có người ngoài ở đây, Đông Phương Hạ là Huyết Lang địa vị cao quý, bất kỳ ai c*̃ng không được khiêu khích thanh thế c*̉a anh.Nhìn thấy Tây Môn Kiếm ra dấu động tác tay thông dụng toàn thế giới này với mình, Đông Phương Hạ hận không thể đạp cho anh ấy một phát! Về việc c*̉a “Minh” và “Thiên Đường”, Đông Phương Hạ đã ngầm nhắc nhở Tây Môn Kiếm! Từ phản ứng c*̉a Tây Môn Kiếm, tin là anh ấy đã biết rồi.Không lâu sau, Dạ Phong đẩy cửa đi vào, lúc nhìn thấy cậu chủ nhà mình gác chân lên bàn, ngồi ở đó tiêu sái ngâm nga khúc hát, liền ngây ra! Sau đó, mang theo nụ cười đi đến.“Cậu chủ, cậu tìm tôi?”Đông Phương Hạ nghiêng mặt liếc nhìn Dạ Phong, lười nhác nói: “Nào, đến đấm bóp cho cậu chủ tôi đi, mẹ kiếp, cả người đều đau nhức!”Bị Đông Phương Hạ nhìn như vậy, Dạ Phong cảm thấy cả người không được tự nhiên, ngồi bên cạnh Đông Phương Hạ, ngượng ngùng nói: “Cậu chủ, sao cậu lại nói linh tinh rồi!”Dáng vẻ ngượng ngùng của Dạ Phong càng thêm mê đắm lòng người, suýt chút nữa khiến thần kinh Đông Phương Hạ rối loạn! Một tay nâng chiếc cằm xinh đẹp của Dạ Phong lên, Đông Phương Hạ cười ha ha một tiếng.Nói: “Cô nhóc, xấu hổ gì chứ! Cậu chủ tôi nói sai sao! Dậy thì thành công là chuyện tốt”.“Cậu chủ! cậu còn tiếp tục đùa giỡn tôi tôi sẽ đi luôn đấy!”“Cô nhóc, dám uy h**p cậu chủ, có phải ngứa da rồi không?”“Hi hi! Dạ Phong chính là đang uy h**p cậu chủ đó! Cậu chủ, đừng đùa nữa, cậu nói việc chính trước đi!”, nhìn thấy cậu chủ nhà mình vui vẻ, trong lòng Dạ Phong cũng cảm thấy thoải mái.Đôi mắt Đông Phương Hạ liền thay đổi! Khép lại nụ cười, theo thói quen bóp bóp mũi mình! Nhẹ giọng hỏi: “Tình hình bọn họ bên đó thế nào?”.

Nhìn thấy vậy, Tây Môn Kiếm suýt chút nữa ngất trên đất, cậu chủ cậu thật biết tận hưởng! Hiện tại mọi người đều đang căng thẳng thần kinh, không chỉ lo lắng việc ở Yên Kinh, mà còn lo lắng liệu “Minh” và “Thiên Đường” có nhân cơ hội đánh vào Yên Kinh không, sao cậu còn có thể thoải mái như vậy! Ít nhiều cậu c*̃ng phải đưa ra một gợi ý cho tôi chứ, để tôi sắp xếp lại mạch suy nghĩ c*̉a mình! “Tây Môn, nhớ những anh em đó c*̉a anh chưa?”

Đông Phương Hạ dường như cảm nhận được sự buồn bực c*̉a Tây Môn Kiếm! Nheo mắt, chơi đùa móng tay c*̉a mình, hỏi một câu không mấy liên quan.

Hiểu rõ về cậu chủ nhà mình, Tây Môn Kiếm đương nhiên sẽ không cho rằng cậu chủ vô duyên vô cớ hỏi mình một câu như vậy! Sau khi suy nghĩ, dường như Tây Môn Kiếm nghĩ đến điều gì đó, hai mắt đột nhiên sáng lên, kích động định nói gì đó, lại bị Đông Phương Hạ giơ tay ngăn lại.

“Tây Môn, tôi nói này sao anh vẫn còn ở đây, cậu chủ tôi không phải thích cái đó, hai người đàn ông ở c*̀ng một chỗ với nhau, anh không sợ người khác nói anh là “Gay” sao! Tôi nói cho anh biết, cậu chủ tôi còn chưa kết hôn, anh đừng làm ảnh hưởng đến thanh danh c*̉a tôi”.

Má! Cậu chủ cậu thật vô sỉ, lại có thể nói cậu còn chưa kết hôn, tôi làm ảnh hưởng đến thanh danh c*̉a cậu, đừng cho rằng tôi không biết hôm nay cậu và phu nhân ở trên xe làm những gì, lần này, phu nhân ít nhất c*̃ng mất vài hôm mới có thể đi lại thoải mái!

Nhìn thấy bộ dạng đắc ý c*̉a Đông Phương Hạ, Tây Môn Kiếm khóc không ra nước mắt, lập tức, không thèm quan tâm Đông Phương Hạ là cậu chủ hay không, trực tiếp giơ ngón tay giữa với Đông Phương Hạ, sau đó dưới chân giống như được bôi dầu, chớp mắt liền chuồn mất.

Đương nhiên, lúc này không có ai Tây Môn Kiếm mới làm như vậy! Nếu có người ngoài ở đây, Đông Phương Hạ là Huyết Lang địa vị cao quý, bất kỳ ai c*̃ng không được khiêu khích thanh thế c*̉a anh.

Nhìn thấy Tây Môn Kiếm ra dấu động tác tay thông dụng toàn thế giới này với mình, Đông Phương Hạ hận không thể đạp cho anh ấy một phát! Về việc c*̉a “Minh” và “Thiên Đường”, Đông Phương Hạ đã ngầm nhắc nhở Tây Môn Kiếm! Từ phản ứng c*̉a Tây Môn Kiếm, tin là anh ấy đã biết rồi.

Không lâu sau, Dạ Phong đẩy cửa đi vào, lúc nhìn thấy cậu chủ nhà mình gác chân lên bàn, ngồi ở đó tiêu sái ngâm nga khúc hát, liền ngây ra! Sau đó, mang theo nụ cười đi đến.

“Cậu chủ, cậu tìm tôi?”

Đông Phương Hạ nghiêng mặt liếc nhìn Dạ Phong, lười nhác nói: “Nào, đến đấm bóp cho cậu chủ tôi đi, mẹ kiếp, cả người đều đau nhức!”

Bị Đông Phương Hạ nhìn như vậy, Dạ Phong cảm thấy cả người không được tự nhiên, ngồi bên cạnh Đông Phương Hạ, ngượng ngùng nói: “Cậu chủ, sao cậu lại nói linh tinh rồi!”

Dáng vẻ ngượng ngùng của Dạ Phong càng thêm mê đắm lòng người, suýt chút nữa khiến thần kinh Đông Phương Hạ rối loạn! Một tay nâng chiếc cằm xinh đẹp của Dạ Phong lên, Đông Phương Hạ cười ha ha một tiếng.

Nói: “Cô nhóc, xấu hổ gì chứ! Cậu chủ tôi nói sai sao! Dậy thì thành công là chuyện tốt”.

“Cậu chủ! cậu còn tiếp tục đùa giỡn tôi tôi sẽ đi luôn đấy!”

“Cô nhóc, dám uy h**p cậu chủ, có phải ngứa da rồi không?”

“Hi hi! Dạ Phong chính là đang uy h**p cậu chủ đó! Cậu chủ, đừng đùa nữa, cậu nói việc chính trước đi!”, nhìn thấy cậu chủ nhà mình vui vẻ, trong lòng Dạ Phong cũng cảm thấy thoải mái.

Đôi mắt Đông Phương Hạ liền thay đổi! Khép lại nụ cười, theo thói quen bóp bóp mũi mình! Nhẹ giọng hỏi: “Tình hình bọn họ bên đó thế nào?”.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Nhìn thấy vậy, Tây Môn Kiếm suýt chút nữa ngất trên đất, cậu chủ cậu thật biết tận hưởng! Hiện tại mọi người đều đang căng thẳng thần kinh, không chỉ lo lắng việc ở Yên Kinh, mà còn lo lắng liệu “Minh” và “Thiên Đường” có nhân cơ hội đánh vào Yên Kinh không, sao cậu còn có thể thoải mái như vậy! Ít nhiều cậu c*̃ng phải đưa ra một gợi ý cho tôi chứ, để tôi sắp xếp lại mạch suy nghĩ c*̉a mình! “Tây Môn, nhớ những anh em đó c*̉a anh chưa?”Đông Phương Hạ dường như cảm nhận được sự buồn bực c*̉a Tây Môn Kiếm! Nheo mắt, chơi đùa móng tay c*̉a mình, hỏi một câu không mấy liên quan.Hiểu rõ về cậu chủ nhà mình, Tây Môn Kiếm đương nhiên sẽ không cho rằng cậu chủ vô duyên vô cớ hỏi mình một câu như vậy! Sau khi suy nghĩ, dường như Tây Môn Kiếm nghĩ đến điều gì đó, hai mắt đột nhiên sáng lên, kích động định nói gì đó, lại bị Đông Phương Hạ giơ tay ngăn lại.“Tây Môn, tôi nói này sao anh vẫn còn ở đây, cậu chủ tôi không phải thích cái đó, hai người đàn ông ở c*̀ng một chỗ với nhau, anh không sợ người khác nói anh là “Gay” sao! Tôi nói cho anh biết, cậu chủ tôi còn chưa kết hôn, anh đừng làm ảnh hưởng đến thanh danh c*̉a tôi”.Má! Cậu chủ cậu thật vô sỉ, lại có thể nói cậu còn chưa kết hôn, tôi làm ảnh hưởng đến thanh danh c*̉a cậu, đừng cho rằng tôi không biết hôm nay cậu và phu nhân ở trên xe làm những gì, lần này, phu nhân ít nhất c*̃ng mất vài hôm mới có thể đi lại thoải mái!Nhìn thấy bộ dạng đắc ý c*̉a Đông Phương Hạ, Tây Môn Kiếm khóc không ra nước mắt, lập tức, không thèm quan tâm Đông Phương Hạ là cậu chủ hay không, trực tiếp giơ ngón tay giữa với Đông Phương Hạ, sau đó dưới chân giống như được bôi dầu, chớp mắt liền chuồn mất.Đương nhiên, lúc này không có ai Tây Môn Kiếm mới làm như vậy! Nếu có người ngoài ở đây, Đông Phương Hạ là Huyết Lang địa vị cao quý, bất kỳ ai c*̃ng không được khiêu khích thanh thế c*̉a anh.Nhìn thấy Tây Môn Kiếm ra dấu động tác tay thông dụng toàn thế giới này với mình, Đông Phương Hạ hận không thể đạp cho anh ấy một phát! Về việc c*̉a “Minh” và “Thiên Đường”, Đông Phương Hạ đã ngầm nhắc nhở Tây Môn Kiếm! Từ phản ứng c*̉a Tây Môn Kiếm, tin là anh ấy đã biết rồi.Không lâu sau, Dạ Phong đẩy cửa đi vào, lúc nhìn thấy cậu chủ nhà mình gác chân lên bàn, ngồi ở đó tiêu sái ngâm nga khúc hát, liền ngây ra! Sau đó, mang theo nụ cười đi đến.“Cậu chủ, cậu tìm tôi?”Đông Phương Hạ nghiêng mặt liếc nhìn Dạ Phong, lười nhác nói: “Nào, đến đấm bóp cho cậu chủ tôi đi, mẹ kiếp, cả người đều đau nhức!”Bị Đông Phương Hạ nhìn như vậy, Dạ Phong cảm thấy cả người không được tự nhiên, ngồi bên cạnh Đông Phương Hạ, ngượng ngùng nói: “Cậu chủ, sao cậu lại nói linh tinh rồi!”Dáng vẻ ngượng ngùng của Dạ Phong càng thêm mê đắm lòng người, suýt chút nữa khiến thần kinh Đông Phương Hạ rối loạn! Một tay nâng chiếc cằm xinh đẹp của Dạ Phong lên, Đông Phương Hạ cười ha ha một tiếng.Nói: “Cô nhóc, xấu hổ gì chứ! Cậu chủ tôi nói sai sao! Dậy thì thành công là chuyện tốt”.“Cậu chủ! cậu còn tiếp tục đùa giỡn tôi tôi sẽ đi luôn đấy!”“Cô nhóc, dám uy h**p cậu chủ, có phải ngứa da rồi không?”“Hi hi! Dạ Phong chính là đang uy h**p cậu chủ đó! Cậu chủ, đừng đùa nữa, cậu nói việc chính trước đi!”, nhìn thấy cậu chủ nhà mình vui vẻ, trong lòng Dạ Phong cũng cảm thấy thoải mái.Đôi mắt Đông Phương Hạ liền thay đổi! Khép lại nụ cười, theo thói quen bóp bóp mũi mình! Nhẹ giọng hỏi: “Tình hình bọn họ bên đó thế nào?”.

Chương 279: Trêu Chọc Dạ Phong