Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 281: Thỏa Mãn

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Ha ha, cảm ơn tôi làm gì! Cô là người phụ nữ của tôi, chăm sóc cô không phải là việc của tôi sao? Mau ăn đi, chốc nữa nguội không ngon.Nào, há miệng, người đẹp”.Thư Lăng Vy nghe xong “phì” một tiếng bật cười, sau đó nhào vào lòng Đông Phương Hạ, ôm chặt người đàn ông của mình, lúc này, khóe mắt của Thư Lăng Vy hơi ướt.Cô ngửi hơi thở trưởng thành của Đông Phương Hạ, cảm thán có được người đàn ông như này, còn cầu gì hơn nữa!  Đông Phương Hạ đợi sau khi Thư Lăng Vy ăn xong mới đặt Thư Lăng Vy nằm xuống, ngắm Thư Lăng Vy không đấu khẩu với mình như bình thường, mà như người phụ bé nhỏ, Đông Phương Hạ không nhịn được muốn cười!  Thư Lăng Vy nhìn Đông Phương Hạ cười âm trầm liền ngẩn người! Cô dựa vào đầu giường, không vui nói: “Cười cái gì? Lưu manh!”  “Ồ, không có gì! Có cảm giác lạ lạ, Thư Lăng Vy như này không giống Thư Lăng Vy động một tý là muốn vung nắm đấm với tôi”.“Tôi dịu dàng không tốt sao! Đây còn không phải là nhờ anh ban cho à! Người ta đều nói đàn ông làm việc đó không bằng phụ nữ, anh đúng là một tên b**n th**.Bây giờ tôi cảm giác xương cốt toàn thân đều sắp rụng rời rồi, không còn chút sức lực, ít nhất phải nằm mấy ngày mới hồi phục được, anh xem anh, giống như không có việc gì!”, Thư Lăng Vy trợn mắt.Đông Phương Hạ cười đắc ý, thẳng thắn hùng hồn nói: “Đàn ông thì phải mạnh mẽ, không những phải thỏa mãn người phụ nữ của mình, còn phải vững chắc cứng cỏi không thay đổi, khiến cô ấy bại dưới quần mình! Thế nào, Thư Lăng Vy, lần này biết sự lợi hại của người đàn ông của cô rồi chứ!”   “Anh…”, Thư Lăng Vy khóc không ra nước mắt!  “Tôi cái gì? Sau này phải ngoan ngoãn cho tôi đấy, còn dám ra tay với tôi, xử theo gia pháp!”  Thư Lăng Vy nghe xong, lại nhìn Đông Phương Hạ khí thế bừng bừng, cô thật muốn đấm anh một cái.Đáng tiếc, không còn sức! Hôm nay tên lưu manh này dùng sức như vậy, bây giờ bên dưới mình vẫn còn đau rát, nếu bây giờ lại chọc anh, anh làm thêm lần nữa, có lẽ mình thực sự phải cầu xin, nằm trên giường một tuần.“Lưu manh, hỏi anh một chuyện!”  “Chuyện gì?”  “Anh có lên giường với Nam Cung Diệc Phi không? Cô ấy kiên trì được bao lâu ở phía dưới anh, nói tôi nghe!”  Haizz… Tôi ở cùng Diệc Phi vẫn chưa vượt ranh giới! Lại hỏi tôi cô ấy kiên trì bao lâu ở phía dưới tôi! Không phải buồn cười sao! Đông Phương Hạ giả bộ suy nghĩ, nói: “Mấy lần trước đều là trên năm tiếng! Thế nào? Cô hỏi làm gì!”  “Cái gì? Diệc Phi có thể kiên trì năm tiếng với anh, sao cậu ấy cũng lợi hại như vậy! Không được, không thể thua cậu ấy về chuyện này! Nếu không tôi thỏa mãn được anh, anh sẽ thường xuyên đi tìm cậu ấy, không phải sẽ lạnh nhạt với tôi sao!”  Vãi… Thư Lăng Vy so sánh cái gì không được, lại cứ phải chuyện này! Đông Phương Hạ cạn lời, nhìn dáng vẻ muốn tìm Nam Cung Diệc Phi thi đấu của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ cười nói: “Chuyện này không phải so sánh được, lần sau hai người ở cùng nhau, tôi phải xem xem các cô có thể đánh bại tôi không”.“Lên thì lên, sợ cái gì! Thời gian của tôi và Diệc Phi cộng lại ít nhất cũng tám tiếng, đến lúc đó sẽ vắt kiệt anh, anh cứ cầu xin trên giường đi!”  Thư Lăng Vy nghĩ đến bộ dạng Đông Phương Hạ không trụ nổi cầu xin cô và Nam Cung Diệc Phi trên giường, cô không nhịn được cười!  Đông Phương Hạ nhìn nụ cười không có ý tốt của Thư Lăng Vy, liền biết cô đang nghĩ gì! Lập tức suýt ngất ra đất! Còn sợ cái gì cơ? Thư Lăng Vy cũng thật cái đó quá rồi!! Lại nghĩ như vậy, còn nói như vậy.He he… Hai người cùng lên đi! Tôi xử lý cả hai, cho các cô biết, người đàn ông của các cô oai phong mạnh mẽ thế nào! Nghĩ đến sắp xử lý tại chỗ hai người phụ nữ quốc sắc thiên hương này cùng lúc, lòng Đông Phương Hạ vô cùng dễ chịu!  Khóe miệng Đông Phương Hạ hiện lên nụ cười khiến Thư Lăng Vy sợ hãi trong lòng! Hôm nay nếu không phải ở trong xe mình cầu xin anh, có lẽ bị anh làm cho ngất xỉu rồi, nhưng, cảm giác này, tuy rất đau, nhưng lại rất dễ chịu, một cảm giác khó mà dùng từ ngữ để hình dùng! Lẽ nào đây chính là cảm giác mà làm một người phụ nữ cần có sao!  Cảm giác thật hạnh phúc! Thư Lăng Vy càng ngày càng yêu Đông Phương Hạ! Ban đầu, cô còn lo Đông Phương Hạ có nhiều phụ nữ, không thể thỏa mãn họ, nếu một người đàn ông ngay cả người phụ nữ của mình cũng không thỏa mãn được, cuộc sống như vậy còn có ý nghĩa gì! Nhưng bây giờ, Thư Lăng Vy không lo lắng nữa! Đông Phương Hạ thực sự lợi hại, cô tin anh có thể làm được.Cuộc sống t*nh d*c mỹ mãn vui vẻ mới có thể duy trì tình cảm vợ chồng! Mẹ kiếp, câu này nói thật không sai!  

“Ha ha, cảm ơn tôi làm gì! Cô là người phụ nữ của tôi, chăm sóc cô không phải là việc của tôi sao? Mau ăn đi, chốc nữa nguội không ngon.

Nào, há miệng, người đẹp”.

Thư Lăng Vy nghe xong “phì” một tiếng bật cười, sau đó nhào vào lòng Đông Phương Hạ, ôm chặt người đàn ông của mình, lúc này, khóe mắt của Thư Lăng Vy hơi ướt.

Cô ngửi hơi thở trưởng thành của Đông Phương Hạ, cảm thán có được người đàn ông như này, còn cầu gì hơn nữa!  

Đông Phương Hạ đợi sau khi Thư Lăng Vy ăn xong mới đặt Thư Lăng Vy nằm xuống, ngắm Thư Lăng Vy không đấu khẩu với mình như bình thường, mà như người phụ bé nhỏ, Đông Phương Hạ không nhịn được muốn cười!  

Thư Lăng Vy nhìn Đông Phương Hạ cười âm trầm liền ngẩn người! Cô dựa vào đầu giường, không vui nói: “Cười cái gì? Lưu manh!”  

“Ồ, không có gì! Có cảm giác lạ lạ, Thư Lăng Vy như này không giống Thư Lăng Vy động một tý là muốn vung nắm đấm với tôi”.

“Tôi dịu dàng không tốt sao! Đây còn không phải là nhờ anh ban cho à! Người ta đều nói đàn ông làm việc đó không bằng phụ nữ, anh đúng là một tên b**n th**.

Bây giờ tôi cảm giác xương cốt toàn thân đều sắp rụng rời rồi, không còn chút sức lực, ít nhất phải nằm mấy ngày mới hồi phục được, anh xem anh, giống như không có việc gì!”, Thư Lăng Vy trợn mắt.

Đông Phương Hạ cười đắc ý, thẳng thắn hùng hồn nói: “Đàn ông thì phải mạnh mẽ, không những phải thỏa mãn người phụ nữ của mình, còn phải vững chắc cứng cỏi không thay đổi, khiến cô ấy bại dưới quần mình! Thế nào, Thư Lăng Vy, lần này biết sự lợi hại của người đàn ông của cô rồi chứ!”   

“Anh…”, Thư Lăng Vy khóc không ra nước mắt!  

“Tôi cái gì? Sau này phải ngoan ngoãn cho tôi đấy, còn dám ra tay với tôi, xử theo gia pháp!”  

Thư Lăng Vy nghe xong, lại nhìn Đông Phương Hạ khí thế bừng bừng, cô thật muốn đấm anh một cái.

Đáng tiếc, không còn sức! Hôm nay tên lưu manh này dùng sức như vậy, bây giờ bên dưới mình vẫn còn đau rát, nếu bây giờ lại chọc anh, anh làm thêm lần nữa, có lẽ mình thực sự phải cầu xin, nằm trên giường một tuần.

“Lưu manh, hỏi anh một chuyện!”  

“Chuyện gì?”  

“Anh có lên giường với Nam Cung Diệc Phi không? Cô ấy kiên trì được bao lâu ở phía dưới anh, nói tôi nghe!”  

Haizz… Tôi ở cùng Diệc Phi vẫn chưa vượt ranh giới! Lại hỏi tôi cô ấy kiên trì bao lâu ở phía dưới tôi! Không phải buồn cười sao! Đông Phương Hạ giả bộ suy nghĩ, nói: “Mấy lần trước đều là trên năm tiếng! Thế nào? Cô hỏi làm gì!”  

“Cái gì? Diệc Phi có thể kiên trì năm tiếng với anh, sao cậu ấy cũng lợi hại như vậy! Không được, không thể thua cậu ấy về chuyện này! Nếu không tôi thỏa mãn được anh, anh sẽ thường xuyên đi tìm cậu ấy, không phải sẽ lạnh nhạt với tôi sao!”  

Vãi… Thư Lăng Vy so sánh cái gì không được, lại cứ phải chuyện này! Đông Phương Hạ cạn lời, nhìn dáng vẻ muốn tìm Nam Cung Diệc Phi thi đấu của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ cười nói: “Chuyện này không phải so sánh được, lần sau hai người ở cùng nhau, tôi phải xem xem các cô có thể đánh bại tôi không”.

“Lên thì lên, sợ cái gì! Thời gian của tôi và Diệc Phi cộng lại ít nhất cũng tám tiếng, đến lúc đó sẽ vắt kiệt anh, anh cứ cầu xin trên giường đi!”  

Thư Lăng Vy nghĩ đến bộ dạng Đông Phương Hạ không trụ nổi cầu xin cô và Nam Cung Diệc Phi trên giường, cô không nhịn được cười!  

Đông Phương Hạ nhìn nụ cười không có ý tốt của Thư Lăng Vy, liền biết cô đang nghĩ gì! Lập tức suýt ngất ra đất! Còn sợ cái gì cơ? Thư Lăng Vy cũng thật cái đó quá rồi!! Lại nghĩ như vậy, còn nói như vậy.

He he… Hai người cùng lên đi! Tôi xử lý cả hai, cho các cô biết, người đàn ông của các cô oai phong mạnh mẽ thế nào! Nghĩ đến sắp xử lý tại chỗ hai người phụ nữ quốc sắc thiên hương này cùng lúc, lòng Đông Phương Hạ vô cùng dễ chịu!  

Khóe miệng Đông Phương Hạ hiện lên nụ cười khiến Thư Lăng Vy sợ hãi trong lòng! Hôm nay nếu không phải ở trong xe mình cầu xin anh, có lẽ bị anh làm cho ngất xỉu rồi, nhưng, cảm giác này, tuy rất đau, nhưng lại rất dễ chịu, một cảm giác khó mà dùng từ ngữ để hình dùng! Lẽ nào đây chính là cảm giác mà làm một người phụ nữ cần có sao!  

Cảm giác thật hạnh phúc! Thư Lăng Vy càng ngày càng yêu Đông Phương Hạ! Ban đầu, cô còn lo Đông Phương Hạ có nhiều phụ nữ, không thể thỏa mãn họ, nếu một người đàn ông ngay cả người phụ nữ của mình cũng không thỏa mãn được, cuộc sống như vậy còn có ý nghĩa gì! Nhưng bây giờ, Thư Lăng Vy không lo lắng nữa! Đông Phương Hạ thực sự lợi hại, cô tin anh có thể làm được.

Cuộc sống t*nh d*c mỹ mãn vui vẻ mới có thể duy trì tình cảm vợ chồng! Mẹ kiếp, câu này nói thật không sai!  

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Ha ha, cảm ơn tôi làm gì! Cô là người phụ nữ của tôi, chăm sóc cô không phải là việc của tôi sao? Mau ăn đi, chốc nữa nguội không ngon.Nào, há miệng, người đẹp”.Thư Lăng Vy nghe xong “phì” một tiếng bật cười, sau đó nhào vào lòng Đông Phương Hạ, ôm chặt người đàn ông của mình, lúc này, khóe mắt của Thư Lăng Vy hơi ướt.Cô ngửi hơi thở trưởng thành của Đông Phương Hạ, cảm thán có được người đàn ông như này, còn cầu gì hơn nữa!  Đông Phương Hạ đợi sau khi Thư Lăng Vy ăn xong mới đặt Thư Lăng Vy nằm xuống, ngắm Thư Lăng Vy không đấu khẩu với mình như bình thường, mà như người phụ bé nhỏ, Đông Phương Hạ không nhịn được muốn cười!  Thư Lăng Vy nhìn Đông Phương Hạ cười âm trầm liền ngẩn người! Cô dựa vào đầu giường, không vui nói: “Cười cái gì? Lưu manh!”  “Ồ, không có gì! Có cảm giác lạ lạ, Thư Lăng Vy như này không giống Thư Lăng Vy động một tý là muốn vung nắm đấm với tôi”.“Tôi dịu dàng không tốt sao! Đây còn không phải là nhờ anh ban cho à! Người ta đều nói đàn ông làm việc đó không bằng phụ nữ, anh đúng là một tên b**n th**.Bây giờ tôi cảm giác xương cốt toàn thân đều sắp rụng rời rồi, không còn chút sức lực, ít nhất phải nằm mấy ngày mới hồi phục được, anh xem anh, giống như không có việc gì!”, Thư Lăng Vy trợn mắt.Đông Phương Hạ cười đắc ý, thẳng thắn hùng hồn nói: “Đàn ông thì phải mạnh mẽ, không những phải thỏa mãn người phụ nữ của mình, còn phải vững chắc cứng cỏi không thay đổi, khiến cô ấy bại dưới quần mình! Thế nào, Thư Lăng Vy, lần này biết sự lợi hại của người đàn ông của cô rồi chứ!”   “Anh…”, Thư Lăng Vy khóc không ra nước mắt!  “Tôi cái gì? Sau này phải ngoan ngoãn cho tôi đấy, còn dám ra tay với tôi, xử theo gia pháp!”  Thư Lăng Vy nghe xong, lại nhìn Đông Phương Hạ khí thế bừng bừng, cô thật muốn đấm anh một cái.Đáng tiếc, không còn sức! Hôm nay tên lưu manh này dùng sức như vậy, bây giờ bên dưới mình vẫn còn đau rát, nếu bây giờ lại chọc anh, anh làm thêm lần nữa, có lẽ mình thực sự phải cầu xin, nằm trên giường một tuần.“Lưu manh, hỏi anh một chuyện!”  “Chuyện gì?”  “Anh có lên giường với Nam Cung Diệc Phi không? Cô ấy kiên trì được bao lâu ở phía dưới anh, nói tôi nghe!”  Haizz… Tôi ở cùng Diệc Phi vẫn chưa vượt ranh giới! Lại hỏi tôi cô ấy kiên trì bao lâu ở phía dưới tôi! Không phải buồn cười sao! Đông Phương Hạ giả bộ suy nghĩ, nói: “Mấy lần trước đều là trên năm tiếng! Thế nào? Cô hỏi làm gì!”  “Cái gì? Diệc Phi có thể kiên trì năm tiếng với anh, sao cậu ấy cũng lợi hại như vậy! Không được, không thể thua cậu ấy về chuyện này! Nếu không tôi thỏa mãn được anh, anh sẽ thường xuyên đi tìm cậu ấy, không phải sẽ lạnh nhạt với tôi sao!”  Vãi… Thư Lăng Vy so sánh cái gì không được, lại cứ phải chuyện này! Đông Phương Hạ cạn lời, nhìn dáng vẻ muốn tìm Nam Cung Diệc Phi thi đấu của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ cười nói: “Chuyện này không phải so sánh được, lần sau hai người ở cùng nhau, tôi phải xem xem các cô có thể đánh bại tôi không”.“Lên thì lên, sợ cái gì! Thời gian của tôi và Diệc Phi cộng lại ít nhất cũng tám tiếng, đến lúc đó sẽ vắt kiệt anh, anh cứ cầu xin trên giường đi!”  Thư Lăng Vy nghĩ đến bộ dạng Đông Phương Hạ không trụ nổi cầu xin cô và Nam Cung Diệc Phi trên giường, cô không nhịn được cười!  Đông Phương Hạ nhìn nụ cười không có ý tốt của Thư Lăng Vy, liền biết cô đang nghĩ gì! Lập tức suýt ngất ra đất! Còn sợ cái gì cơ? Thư Lăng Vy cũng thật cái đó quá rồi!! Lại nghĩ như vậy, còn nói như vậy.He he… Hai người cùng lên đi! Tôi xử lý cả hai, cho các cô biết, người đàn ông của các cô oai phong mạnh mẽ thế nào! Nghĩ đến sắp xử lý tại chỗ hai người phụ nữ quốc sắc thiên hương này cùng lúc, lòng Đông Phương Hạ vô cùng dễ chịu!  Khóe miệng Đông Phương Hạ hiện lên nụ cười khiến Thư Lăng Vy sợ hãi trong lòng! Hôm nay nếu không phải ở trong xe mình cầu xin anh, có lẽ bị anh làm cho ngất xỉu rồi, nhưng, cảm giác này, tuy rất đau, nhưng lại rất dễ chịu, một cảm giác khó mà dùng từ ngữ để hình dùng! Lẽ nào đây chính là cảm giác mà làm một người phụ nữ cần có sao!  Cảm giác thật hạnh phúc! Thư Lăng Vy càng ngày càng yêu Đông Phương Hạ! Ban đầu, cô còn lo Đông Phương Hạ có nhiều phụ nữ, không thể thỏa mãn họ, nếu một người đàn ông ngay cả người phụ nữ của mình cũng không thỏa mãn được, cuộc sống như vậy còn có ý nghĩa gì! Nhưng bây giờ, Thư Lăng Vy không lo lắng nữa! Đông Phương Hạ thực sự lợi hại, cô tin anh có thể làm được.Cuộc sống t*nh d*c mỹ mãn vui vẻ mới có thể duy trì tình cảm vợ chồng! Mẹ kiếp, câu này nói thật không sai!  

Chương 281: Thỏa Mãn