Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 283: Thêm Dầu Vào Lửa

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Các anh em cũng dần dần cởi mở hơn! Có vài anh em còn chủ động đùa với Huyết Lang của họ! Đông Phương Hạ cũng không để bụng, mọi người đều là anh em, thì nên như vậy, sôi nổi một chút! Sau khi cười đùa, Đông Phương Hạ đi sang một bên, thấy Tần Hạo Kiệt vẫn không màng tất cả rèn luyện cùng anh em tử sĩ, anh trầm tư một lúc, tiến lên nói với Tần Hạo Kiệt: “Cậu vẫn liều mạng như vậy! Người không biết còn tưởng tôi ngược đãi cậu!”Tần Hạo Kiệt lau mồ hôi trên mặt, bực bội nói: “Cũng không thể lại mất mặt chứ! Đông Phương Hạ, dạo này cậu có hành động gì không? Cho tôi ra thử sức! Mẹ kiếp, cả này đối mặt với những người chết này, còn bị Tây Môn Kiếm chỉnh đốn! Đánh cũng không đánh thắng được họ, phải bóp quả hồng mềm để xả giận!”“Cậu muốn dùng dao mổ trâu cắt tiết gà?”“Cái gì mà dùng dao mổ trâu cắt tiết gà! Là xả giận! Rốt cuộc có hay không? Nếu có thì gọi tôi!”Đông Phương Hạ do dự một lúc: “Có, tối nay, chúng ta cho Hải Bang và Tào Bang thêm mồi lửa”.Tần Hạo Kiệt nghe thấy cho Hải Bang và Tào Bang thêm mồi lửa, liền hưng phấn, tâm trạng rạo rực muốn thử: “Vãi… sao cậu không nói sớm với tôi, chuyện tốt như vậy thiếu được cậu Tần tôi sao? Đông Phương Hạ, cậu cũng thật không ra gì!”Tần Hạo Kiệt nói xong, trực tiếp giơ ngón giữa ra với Đông Phương Hạ, vô cùng khinh bỉ Đông Phương Hạ.Đông Phương Hạ thấy vậy cười ha ha! Sau đó, đá Tần Hạo Kiệt một cái, mắng; “Tôi không ra gì, nói sớm với cậu, cậu còn yên tâm huấn luyện không? Có lẽ đã sớm đi chuẩn bị mìn rồi!”Đông Phương Hạ quá hiểu Tần Hạo Kiệt, tên này là người không sợ trời không sợ đất, hận Tào Bang đến xương cốt, sớm hận không thể kiếm tên lửa đạn đạo nổ tất cả người của Tào Bang thành nước sốt thịt!Tần Hạo Kiệt cười he he!: “Đùa thôi, đùa thôi! Đừng coi là thật, lúc nào các cậu ra tay?”Để không cho Tào Bang có cơ hội và thời gian chi viện, lần này không những Đông Phương Hạ chỉ huy, còn để hai cao thủ như Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ cùng đi.Anh vừa đến lối ra của võng đạo, Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ đã đợi ở đây từ lâu! Phía sau họ, trong võng đạo dài, còn có ba mươi tử sĩ và hai trăm anh em của Thiên Lang Đường! Trong tay mỗi một người đều cầm đao thép sáng bóng, mặt vô cảm, toàn thân tỏa ra sát khí bừng bừng.Tần Hạo Kiệt thay trang phục của các anh em Thiên Lang Đường, cũng đứng trong đội ngũ!Đông Phương Hạ nhìn các anh em một lượt, thầm gật đầu, sau đó hộ một tiếng.“Xuất phát!”Anh em tử sĩ luyện tập nghiêm khắc lập tức phân các anh em của Thiên Lang Đường thành ba tổ, đi ra lối ra của võng đạo với tốc độ nhanh nhất, động tác thống nhất, cùng một tốc độ! Biến mất ở nơi này như làn sương đen!.

Các anh em cũng dần dần cởi mở hơn! Có vài anh em còn chủ động đùa với Huyết Lang của họ! Đông Phương Hạ cũng không để bụng, mọi người đều là anh em, thì nên như vậy, sôi nổi một chút! Sau khi cười đùa, Đông Phương Hạ đi sang một bên, thấy Tần Hạo Kiệt vẫn không màng tất cả rèn luyện cùng anh em tử sĩ, anh trầm tư một lúc, tiến lên nói với Tần Hạo Kiệt: “Cậu vẫn liều mạng như vậy! Người không biết còn tưởng tôi ngược đãi cậu!”

Tần Hạo Kiệt lau mồ hôi trên mặt, bực bội nói: “Cũng không thể lại mất mặt chứ! Đông Phương Hạ, dạo này cậu có hành động gì không? Cho tôi ra thử sức! Mẹ kiếp, cả này đối mặt với những người chết này, còn bị Tây Môn Kiếm chỉnh đốn! Đánh cũng không đánh thắng được họ, phải bóp quả hồng mềm để xả giận!”

“Cậu muốn dùng dao mổ trâu cắt tiết gà?”

“Cái gì mà dùng dao mổ trâu cắt tiết gà! Là xả giận! Rốt cuộc có hay không? Nếu có thì gọi tôi!”

Đông Phương Hạ do dự một lúc: “Có, tối nay, chúng ta cho Hải Bang và Tào Bang thêm mồi lửa”.

Tần Hạo Kiệt nghe thấy cho Hải Bang và Tào Bang thêm mồi lửa, liền hưng phấn, tâm trạng rạo rực muốn thử: “Vãi… sao cậu không nói sớm với tôi, chuyện tốt như vậy thiếu được cậu Tần tôi sao? Đông Phương Hạ, cậu cũng thật không ra gì!”

Tần Hạo Kiệt nói xong, trực tiếp giơ ngón giữa ra với Đông Phương Hạ, vô cùng khinh bỉ Đông Phương Hạ.

Đông Phương Hạ thấy vậy cười ha ha! Sau đó, đá Tần Hạo Kiệt một cái, mắng; “Tôi không ra gì, nói sớm với cậu, cậu còn yên tâm huấn luyện không? Có lẽ đã sớm đi chuẩn bị mìn rồi!”

Đông Phương Hạ quá hiểu Tần Hạo Kiệt, tên này là người không sợ trời không sợ đất, hận Tào Bang đến xương cốt, sớm hận không thể kiếm tên lửa đạn đạo nổ tất cả người của Tào Bang thành nước sốt thịt!

Tần Hạo Kiệt cười he he!: “Đùa thôi, đùa thôi! Đừng coi là thật, lúc nào các cậu ra tay?”

Để không cho Tào Bang có cơ hội và thời gian chi viện, lần này không những Đông Phương Hạ chỉ huy, còn để hai cao thủ như Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ cùng đi.

Anh vừa đến lối ra của võng đạo, Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ đã đợi ở đây từ lâu! Phía sau họ, trong võng đạo dài, còn có ba mươi tử sĩ và hai trăm anh em của Thiên Lang Đường! Trong tay mỗi một người đều cầm đao thép sáng bóng, mặt vô cảm, toàn thân tỏa ra sát khí bừng bừng.

Tần Hạo Kiệt thay trang phục của các anh em Thiên Lang Đường, cũng đứng trong đội ngũ!

Đông Phương Hạ nhìn các anh em một lượt, thầm gật đầu, sau đó hộ một tiếng.

“Xuất phát!”

Anh em tử sĩ luyện tập nghiêm khắc lập tức phân các anh em của Thiên Lang Đường thành ba tổ, đi ra lối ra của võng đạo với tốc độ nhanh nhất, động tác thống nhất, cùng một tốc độ! Biến mất ở nơi này như làn sương đen!.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Các anh em cũng dần dần cởi mở hơn! Có vài anh em còn chủ động đùa với Huyết Lang của họ! Đông Phương Hạ cũng không để bụng, mọi người đều là anh em, thì nên như vậy, sôi nổi một chút! Sau khi cười đùa, Đông Phương Hạ đi sang một bên, thấy Tần Hạo Kiệt vẫn không màng tất cả rèn luyện cùng anh em tử sĩ, anh trầm tư một lúc, tiến lên nói với Tần Hạo Kiệt: “Cậu vẫn liều mạng như vậy! Người không biết còn tưởng tôi ngược đãi cậu!”Tần Hạo Kiệt lau mồ hôi trên mặt, bực bội nói: “Cũng không thể lại mất mặt chứ! Đông Phương Hạ, dạo này cậu có hành động gì không? Cho tôi ra thử sức! Mẹ kiếp, cả này đối mặt với những người chết này, còn bị Tây Môn Kiếm chỉnh đốn! Đánh cũng không đánh thắng được họ, phải bóp quả hồng mềm để xả giận!”“Cậu muốn dùng dao mổ trâu cắt tiết gà?”“Cái gì mà dùng dao mổ trâu cắt tiết gà! Là xả giận! Rốt cuộc có hay không? Nếu có thì gọi tôi!”Đông Phương Hạ do dự một lúc: “Có, tối nay, chúng ta cho Hải Bang và Tào Bang thêm mồi lửa”.Tần Hạo Kiệt nghe thấy cho Hải Bang và Tào Bang thêm mồi lửa, liền hưng phấn, tâm trạng rạo rực muốn thử: “Vãi… sao cậu không nói sớm với tôi, chuyện tốt như vậy thiếu được cậu Tần tôi sao? Đông Phương Hạ, cậu cũng thật không ra gì!”Tần Hạo Kiệt nói xong, trực tiếp giơ ngón giữa ra với Đông Phương Hạ, vô cùng khinh bỉ Đông Phương Hạ.Đông Phương Hạ thấy vậy cười ha ha! Sau đó, đá Tần Hạo Kiệt một cái, mắng; “Tôi không ra gì, nói sớm với cậu, cậu còn yên tâm huấn luyện không? Có lẽ đã sớm đi chuẩn bị mìn rồi!”Đông Phương Hạ quá hiểu Tần Hạo Kiệt, tên này là người không sợ trời không sợ đất, hận Tào Bang đến xương cốt, sớm hận không thể kiếm tên lửa đạn đạo nổ tất cả người của Tào Bang thành nước sốt thịt!Tần Hạo Kiệt cười he he!: “Đùa thôi, đùa thôi! Đừng coi là thật, lúc nào các cậu ra tay?”Để không cho Tào Bang có cơ hội và thời gian chi viện, lần này không những Đông Phương Hạ chỉ huy, còn để hai cao thủ như Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ cùng đi.Anh vừa đến lối ra của võng đạo, Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ đã đợi ở đây từ lâu! Phía sau họ, trong võng đạo dài, còn có ba mươi tử sĩ và hai trăm anh em của Thiên Lang Đường! Trong tay mỗi một người đều cầm đao thép sáng bóng, mặt vô cảm, toàn thân tỏa ra sát khí bừng bừng.Tần Hạo Kiệt thay trang phục của các anh em Thiên Lang Đường, cũng đứng trong đội ngũ!Đông Phương Hạ nhìn các anh em một lượt, thầm gật đầu, sau đó hộ một tiếng.“Xuất phát!”Anh em tử sĩ luyện tập nghiêm khắc lập tức phân các anh em của Thiên Lang Đường thành ba tổ, đi ra lối ra của võng đạo với tốc độ nhanh nhất, động tác thống nhất, cùng một tốc độ! Biến mất ở nơi này như làn sương đen!.

Chương 283: Thêm Dầu Vào Lửa