“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 297: Giao Dịch Của Hai Chú Cháu
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Cô… Thư Lăng Vy, cô đừng đắc ý, tôi còn chưa tính sổ với cô! Vừa nãy nếu không phải cô nói với mẹ tôi ở phòng bếp, tôi sẽ như vậy sao!”, Đông Phương Hạ thật muốn lấy chén trà trên bàn trà đập Thư Lăng Vy.Thư Lăng Vy nhún vai, ngồi vắt chéo hai chân dựa vào sofa, châm chọc nói: “Mắng đi! Anh cứ việc mắng! Đoạn ghi hình vừa nãy, tôi đang suy nghĩ nên để hãng phim nào ở Yên Kinh phát sóng đây! Lần này cậu chủ nhà họ Đông Phương chắc chắn sẽ nổi tiếng!” “Cô…”Khóe miệng Đông Phương Hạ giật giật!Thư Lăng Vy cố nhịn cười: “Mấy hôm nay chị Lăng Vy hơi kẹt, hầy…”, Thư Lăng Vy nói xong, ngón tay cái và ngón tay trỏ trắng ngần cọ sát với nhau trước mặt Đông Phương Hạ, ý của cô quá rõ ràng rồi!Đông Phương Hạ thấy vậy suýt ngất trên sofa! Mẹ kiếp, đây là tống tiền, tống tiền không hề che đậy.“Thư Lăng Vy, cô không những thấy chết không cứu, ngược lại còn tống tiền người đàn ông của cô, có phải cô chán sống rồi không!!!”“Đúng, tôi chán sống rồi đấy, anh dám làm gì!!!”Được lắm!!! Ở đây, Đông Phương Hạ đúng là không dám làm gì Thư Lăng Vy! Anh vừa muốn nói gì, cửa của phòng khách bị đẩy mở, khi nhìn thấy là chú hai của mình, Đông Phương Hạ liền ngẩn người! Sau đó đứng lên tiếp đón!“Ha ha ha, chú hai, chú đến thật đúng lúc!! Nào nào nào… Mời ngồi, cháu rót nước cho chú!”Đông Phương Hạ rất nhiệt tình!! Có chú hai của mình ở đây, Thư Lăng Vy cô tống tiền đi! Xem cô có cái gan đó không.Thư Lăng Vy bực bội trong lòng, chào hỏi Đông Phương Hùng, sau đó quay người rời đi, lòng nghĩ chú hai sớm không đến muộn không đến, lại cứ xuất hiện vào lúc này, chú có biết chú vừa xuất hiện là khiến cháu dâu của chú tổn thất bao nhiêu tiền không! Đó là cả đống bạc trắng đấy.Đông Phương Hùng bị Đông Phương Hạ làm cho thấy khó hiểu, lòng nghĩ tên nhóc Đông Phương Hạ sao đột nhiên nhiệt tình như vậy! Ánh mắt nghi hoặc đảo nhìn Đông Phương Hạ một lượt nói: “Tên nhóc cháu không phải là có chuyện xin chú hai đấy chứ!”“Xem chú nói kìa! Chú là trưởng bối, cháu không thể thất lễ!”Đông Phương Hạ cung kính rót trà cho Đông Phương Hùng, bây giờ anh đúng là yêu chết chú hai của mình đi được, đến thật đúng lúc!Đông Phương Hạ nhìn nụ cười đắc ý của chú hai liền nghi hoặc, hỏi thăm dò: “Vậy giải thưởng của chú hai là gì?”“Cháu thua thì phải đưa cho chú hai mươi triệu! Chú thua, chú cho cháu một lô vũ khí tiên tiến nhất! Thế nào, chú hai hào sảng chứ!”Đông Phương Hạ nghe xong vui muốn chết, nhưng vẫn lắc đầu: “Chú hai, nói đi nói lại chú vẫn muốn kiếm ít tiền từ trong tay cháu! Dứt khoát không được, cháu trực tiếp đưa chú tiền, chủ cho cháu thứ cháu muốn là được!”“Tên nhóc cháu nói gì vậy! Chú hai là người tham tiền sao!!!”Haiz! Chú hai à! Chú đừng cần thể diện mà sống chịu khổ chứ! Binh sĩ của chủ có tư lệnh như chú, là cái phúc của họ!Mọi người nghe xong lời của Đông Phương Hạ, ông lão và bố Đông Phương Viêm cười khổ, cái gan của hai chú cháu này thật không nhỏ, đã giao dịch ở nhà, lại còn dùng vũ khí của quân đội Yên Kinh để giao dịch, nếu để hai vị bên trên biết, chắc chắc cho Đông Phương Hùng lên tòa án quân sự..
“Cô… Thư Lăng Vy, cô đừng đắc ý, tôi còn chưa tính sổ với cô! Vừa nãy nếu không phải cô nói với mẹ tôi ở phòng bếp, tôi sẽ như vậy sao!”, Đông Phương Hạ thật muốn lấy chén trà trên bàn trà đập Thư Lăng Vy.
Thư Lăng Vy nhún vai, ngồi vắt chéo hai chân dựa vào sofa, châm chọc nói: “Mắng đi! Anh cứ việc mắng! Đoạn ghi hình vừa nãy, tôi đang suy nghĩ nên để hãng phim nào ở Yên Kinh phát sóng đây! Lần này cậu chủ nhà họ Đông Phương chắc chắn sẽ nổi tiếng!” “Cô…”
Khóe miệng Đông Phương Hạ giật giật!
Thư Lăng Vy cố nhịn cười: “Mấy hôm nay chị Lăng Vy hơi kẹt, hầy…”, Thư Lăng Vy nói xong, ngón tay cái và ngón tay trỏ trắng ngần cọ sát với nhau trước mặt Đông Phương Hạ, ý của cô quá rõ ràng rồi!
Đông Phương Hạ thấy vậy suýt ngất trên sofa! Mẹ kiếp, đây là tống tiền, tống tiền không hề che đậy.
“Thư Lăng Vy, cô không những thấy chết không cứu, ngược lại còn tống tiền người đàn ông của cô, có phải cô chán sống rồi không!!!”
“Đúng, tôi chán sống rồi đấy, anh dám làm gì!!!”
Được lắm!!! Ở đây, Đông Phương Hạ đúng là không dám làm gì Thư Lăng Vy! Anh vừa muốn nói gì, cửa của phòng khách bị đẩy mở, khi nhìn thấy là chú hai của mình, Đông Phương Hạ liền ngẩn người! Sau đó đứng lên tiếp đón!
“Ha ha ha, chú hai, chú đến thật đúng lúc!! Nào nào nào… Mời ngồi, cháu rót nước cho chú!”
Đông Phương Hạ rất nhiệt tình!! Có chú hai của mình ở đây, Thư Lăng Vy cô tống tiền đi! Xem cô có cái gan đó không.
Thư Lăng Vy bực bội trong lòng, chào hỏi Đông Phương Hùng, sau đó quay người rời đi, lòng nghĩ chú hai sớm không đến muộn không đến, lại cứ xuất hiện vào lúc này, chú có biết chú vừa xuất hiện là khiến cháu dâu của chú tổn thất bao nhiêu tiền không! Đó là cả đống bạc trắng đấy.
Đông Phương Hùng bị Đông Phương Hạ làm cho thấy khó hiểu, lòng nghĩ tên nhóc Đông Phương Hạ sao đột nhiên nhiệt tình như vậy! Ánh mắt nghi hoặc đảo nhìn Đông Phương Hạ một lượt nói: “Tên nhóc cháu không phải là có chuyện xin chú hai đấy chứ!”
“Xem chú nói kìa! Chú là trưởng bối, cháu không thể thất lễ!”
Đông Phương Hạ cung kính rót trà cho Đông Phương Hùng, bây giờ anh đúng là yêu chết chú hai của mình đi được, đến thật đúng lúc!
Đông Phương Hạ nhìn nụ cười đắc ý của chú hai liền nghi hoặc, hỏi thăm dò: “Vậy giải thưởng của chú hai là gì?”
“Cháu thua thì phải đưa cho chú hai mươi triệu! Chú thua, chú cho cháu một lô vũ khí tiên tiến nhất! Thế nào, chú hai hào sảng chứ!”
Đông Phương Hạ nghe xong vui muốn chết, nhưng vẫn lắc đầu: “Chú hai, nói đi nói lại chú vẫn muốn kiếm ít tiền từ trong tay cháu! Dứt khoát không được, cháu trực tiếp đưa chú tiền, chủ cho cháu thứ cháu muốn là được!”
“Tên nhóc cháu nói gì vậy! Chú hai là người tham tiền sao!!!”
Haiz! Chú hai à! Chú đừng cần thể diện mà sống chịu khổ chứ! Binh sĩ của chủ có tư lệnh như chú, là cái phúc của họ!
Mọi người nghe xong lời của Đông Phương Hạ, ông lão và bố Đông Phương Viêm cười khổ, cái gan của hai chú cháu này thật không nhỏ, đã giao dịch ở nhà, lại còn dùng vũ khí của quân đội Yên Kinh để giao dịch, nếu để hai vị bên trên biết, chắc chắc cho Đông Phương Hùng lên tòa án quân sự.
.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Cô… Thư Lăng Vy, cô đừng đắc ý, tôi còn chưa tính sổ với cô! Vừa nãy nếu không phải cô nói với mẹ tôi ở phòng bếp, tôi sẽ như vậy sao!”, Đông Phương Hạ thật muốn lấy chén trà trên bàn trà đập Thư Lăng Vy.Thư Lăng Vy nhún vai, ngồi vắt chéo hai chân dựa vào sofa, châm chọc nói: “Mắng đi! Anh cứ việc mắng! Đoạn ghi hình vừa nãy, tôi đang suy nghĩ nên để hãng phim nào ở Yên Kinh phát sóng đây! Lần này cậu chủ nhà họ Đông Phương chắc chắn sẽ nổi tiếng!” “Cô…”Khóe miệng Đông Phương Hạ giật giật!Thư Lăng Vy cố nhịn cười: “Mấy hôm nay chị Lăng Vy hơi kẹt, hầy…”, Thư Lăng Vy nói xong, ngón tay cái và ngón tay trỏ trắng ngần cọ sát với nhau trước mặt Đông Phương Hạ, ý của cô quá rõ ràng rồi!Đông Phương Hạ thấy vậy suýt ngất trên sofa! Mẹ kiếp, đây là tống tiền, tống tiền không hề che đậy.“Thư Lăng Vy, cô không những thấy chết không cứu, ngược lại còn tống tiền người đàn ông của cô, có phải cô chán sống rồi không!!!”“Đúng, tôi chán sống rồi đấy, anh dám làm gì!!!”Được lắm!!! Ở đây, Đông Phương Hạ đúng là không dám làm gì Thư Lăng Vy! Anh vừa muốn nói gì, cửa của phòng khách bị đẩy mở, khi nhìn thấy là chú hai của mình, Đông Phương Hạ liền ngẩn người! Sau đó đứng lên tiếp đón!“Ha ha ha, chú hai, chú đến thật đúng lúc!! Nào nào nào… Mời ngồi, cháu rót nước cho chú!”Đông Phương Hạ rất nhiệt tình!! Có chú hai của mình ở đây, Thư Lăng Vy cô tống tiền đi! Xem cô có cái gan đó không.Thư Lăng Vy bực bội trong lòng, chào hỏi Đông Phương Hùng, sau đó quay người rời đi, lòng nghĩ chú hai sớm không đến muộn không đến, lại cứ xuất hiện vào lúc này, chú có biết chú vừa xuất hiện là khiến cháu dâu của chú tổn thất bao nhiêu tiền không! Đó là cả đống bạc trắng đấy.Đông Phương Hùng bị Đông Phương Hạ làm cho thấy khó hiểu, lòng nghĩ tên nhóc Đông Phương Hạ sao đột nhiên nhiệt tình như vậy! Ánh mắt nghi hoặc đảo nhìn Đông Phương Hạ một lượt nói: “Tên nhóc cháu không phải là có chuyện xin chú hai đấy chứ!”“Xem chú nói kìa! Chú là trưởng bối, cháu không thể thất lễ!”Đông Phương Hạ cung kính rót trà cho Đông Phương Hùng, bây giờ anh đúng là yêu chết chú hai của mình đi được, đến thật đúng lúc!Đông Phương Hạ nhìn nụ cười đắc ý của chú hai liền nghi hoặc, hỏi thăm dò: “Vậy giải thưởng của chú hai là gì?”“Cháu thua thì phải đưa cho chú hai mươi triệu! Chú thua, chú cho cháu một lô vũ khí tiên tiến nhất! Thế nào, chú hai hào sảng chứ!”Đông Phương Hạ nghe xong vui muốn chết, nhưng vẫn lắc đầu: “Chú hai, nói đi nói lại chú vẫn muốn kiếm ít tiền từ trong tay cháu! Dứt khoát không được, cháu trực tiếp đưa chú tiền, chủ cho cháu thứ cháu muốn là được!”“Tên nhóc cháu nói gì vậy! Chú hai là người tham tiền sao!!!”Haiz! Chú hai à! Chú đừng cần thể diện mà sống chịu khổ chứ! Binh sĩ của chủ có tư lệnh như chú, là cái phúc của họ!Mọi người nghe xong lời của Đông Phương Hạ, ông lão và bố Đông Phương Viêm cười khổ, cái gan của hai chú cháu này thật không nhỏ, đã giao dịch ở nhà, lại còn dùng vũ khí của quân đội Yên Kinh để giao dịch, nếu để hai vị bên trên biết, chắc chắc cho Đông Phương Hùng lên tòa án quân sự..