Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 302: Độc Thân

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ cũng mệt hết hơi, lật người buông khỏi người Diệc Phi rồi ôm chặt cô trong lòng, mới chìm vào giấc ngủ!                Ngày hôm sau, Đông Phương Hạ mơ màng mở mắt, phát hiện Diệc Phi không những đã tỉnh dậy, còn mỉm cười ngắm mình! Nụ cười đó hàm chứa rất nhiều lời nói.Nam Cung Diệc Phi thấy Đông Phương Hạ mở mắt, khuôn mặt trắng ngần của cô ửng đỏ! Lại nghĩ đến cảnh tối qua, cô càng xấu hổ, trừng mắt với Đông Phương Hạ, vội vàng dùng chăn che khuôn mặt của mình.Đông Phương Hạ thấy vậy liền bật cười, nhẹ nhàng vén chăn xuống, ôm Diệc Phi, lại bắt đầu khiêu khích Diệc Phi!  “Lưu manh, buông cái tay bẩn của anh ra!”  Diệc Phi biết sự cường mạnh của Đông Phương Hạ, đêm qua cô suýt bị Đông Phương Hạ làm cho ngất xỉu! Bây giờ phía dưới vẫn còn đau rát, trước khi Đông Phương Hạ tỉnh dậy, cô đã thử, ngay cả bước đi cũng không đi nổi! Bây giờ nếu lại bị Đông Phương Hạ khiêu khích, châm lên ngọn lửa trong lòng, làm một lần nữa, thì cô sẽ ngất xỉu thật!  “Giáo viên hướng dẫn, học trò không làm cô thất vọng chứ!”  Đông Phương Hạ đặt tay lên bụng dưới của mịn màng của Diệc Phi, cười ha ha nói!  Diệc Phi nghe xong liền véo Đông Phương Hạ một cái: “Đồ lưu manh!”  “Không phải bên cạnh không có người bầu bạn thì chứng minh là không có ai, lực lượng ẩn nấp mới là đáng sợ nhất”.Hác Hiên và Tần Hạo Kiệt nghe xong liền ngẩn người! Họ đều hiểu ý của Đông Phương Hạ, người phụ nữ của Đông Phương Hạ, có ai không phải là người cường mạnh! Nam Cung Diệc Phi, Thư Lăng Vy, họ đều có cái độc đáo riêng biệt của mình! Đừng thấy Đông Phương Hạ cô đơn một mình ở đây, thực chất là lực lượng ẩn nấp bên cạnh anh mạnh hơn bất cứ người nào của họ.Hôm nay mọi người đến đây cũng không có việc gì lớn, chỉ tụ họp thôi, Đông Phương Hạ về sắp hai tháng rồi! Ngoại trừ lần trước liên hoan nhỏ, sau đó mọi người đều bận! Hơn nữa, Hác Hiên còn nợ Đông Phương Hạ một bữa cơm.Trong lòng mấy người Hác Hiên, Đông Phương Hạ hiện tại đã coi như lão đại của họ! Bất kể là về phương diện nào, Đông Phương Hạ đều thắng.Tần Hạo Kiệt càng sùng bái Đông Phương Hạ! Hác Hiên cũng không ngoại lệ! Những việc xảy ra trong khoảng thời gian này cơ bản đều là do một tay Đông Phương Hạ lên kế sách!  

Đông Phương Hạ cũng mệt hết hơi, lật người buông khỏi người Diệc Phi rồi ôm chặt cô trong lòng, mới chìm vào giấc ngủ!                Ngày hôm sau, Đông Phương Hạ mơ màng mở mắt, phát hiện Diệc Phi không những đã tỉnh dậy, còn mỉm cười ngắm mình! Nụ cười đó hàm chứa rất nhiều lời nói.

Nam Cung Diệc Phi thấy Đông Phương Hạ mở mắt, khuôn mặt trắng ngần của cô ửng đỏ! Lại nghĩ đến cảnh tối qua, cô càng xấu hổ, trừng mắt với Đông Phương Hạ, vội vàng dùng chăn che khuôn mặt của mình.

Đông Phương Hạ thấy vậy liền bật cười, nhẹ nhàng vén chăn xuống, ôm Diệc Phi, lại bắt đầu khiêu khích Diệc Phi!  

“Lưu manh, buông cái tay bẩn của anh ra!”  

Diệc Phi biết sự cường mạnh của Đông Phương Hạ, đêm qua cô suýt bị Đông Phương Hạ làm cho ngất xỉu! Bây giờ phía dưới vẫn còn đau rát, trước khi Đông Phương Hạ tỉnh dậy, cô đã thử, ngay cả bước đi cũng không đi nổi! Bây giờ nếu lại bị Đông Phương Hạ khiêu khích, châm lên ngọn lửa trong lòng, làm một lần nữa, thì cô sẽ ngất xỉu thật!  

“Giáo viên hướng dẫn, học trò không làm cô thất vọng chứ!”  

Đông Phương Hạ đặt tay lên bụng dưới của mịn màng của Diệc Phi, cười ha ha nói!  

Diệc Phi nghe xong liền véo Đông Phương Hạ một cái: “Đồ lưu manh!”  

“Không phải bên cạnh không có người bầu bạn thì chứng minh là không có ai, lực lượng ẩn nấp mới là đáng sợ nhất”.

Hác Hiên và Tần Hạo Kiệt nghe xong liền ngẩn người! Họ đều hiểu ý của Đông Phương Hạ, người phụ nữ của Đông Phương Hạ, có ai không phải là người cường mạnh! Nam Cung Diệc Phi, Thư Lăng Vy, họ đều có cái độc đáo riêng biệt của mình! Đừng thấy Đông Phương Hạ cô đơn một mình ở đây, thực chất là lực lượng ẩn nấp bên cạnh anh mạnh hơn bất cứ người nào của họ.

Hôm nay mọi người đến đây cũng không có việc gì lớn, chỉ tụ họp thôi, Đông Phương Hạ về sắp hai tháng rồi! Ngoại trừ lần trước liên hoan nhỏ, sau đó mọi người đều bận! Hơn nữa, Hác Hiên còn nợ Đông Phương Hạ một bữa cơm.

Trong lòng mấy người Hác Hiên, Đông Phương Hạ hiện tại đã coi như lão đại của họ! Bất kể là về phương diện nào, Đông Phương Hạ đều thắng.

Tần Hạo Kiệt càng sùng bái Đông Phương Hạ! Hác Hiên cũng không ngoại lệ! Những việc xảy ra trong khoảng thời gian này cơ bản đều là do một tay Đông Phương Hạ lên kế sách!  

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ cũng mệt hết hơi, lật người buông khỏi người Diệc Phi rồi ôm chặt cô trong lòng, mới chìm vào giấc ngủ!                Ngày hôm sau, Đông Phương Hạ mơ màng mở mắt, phát hiện Diệc Phi không những đã tỉnh dậy, còn mỉm cười ngắm mình! Nụ cười đó hàm chứa rất nhiều lời nói.Nam Cung Diệc Phi thấy Đông Phương Hạ mở mắt, khuôn mặt trắng ngần của cô ửng đỏ! Lại nghĩ đến cảnh tối qua, cô càng xấu hổ, trừng mắt với Đông Phương Hạ, vội vàng dùng chăn che khuôn mặt của mình.Đông Phương Hạ thấy vậy liền bật cười, nhẹ nhàng vén chăn xuống, ôm Diệc Phi, lại bắt đầu khiêu khích Diệc Phi!  “Lưu manh, buông cái tay bẩn của anh ra!”  Diệc Phi biết sự cường mạnh của Đông Phương Hạ, đêm qua cô suýt bị Đông Phương Hạ làm cho ngất xỉu! Bây giờ phía dưới vẫn còn đau rát, trước khi Đông Phương Hạ tỉnh dậy, cô đã thử, ngay cả bước đi cũng không đi nổi! Bây giờ nếu lại bị Đông Phương Hạ khiêu khích, châm lên ngọn lửa trong lòng, làm một lần nữa, thì cô sẽ ngất xỉu thật!  “Giáo viên hướng dẫn, học trò không làm cô thất vọng chứ!”  Đông Phương Hạ đặt tay lên bụng dưới của mịn màng của Diệc Phi, cười ha ha nói!  Diệc Phi nghe xong liền véo Đông Phương Hạ một cái: “Đồ lưu manh!”  “Không phải bên cạnh không có người bầu bạn thì chứng minh là không có ai, lực lượng ẩn nấp mới là đáng sợ nhất”.Hác Hiên và Tần Hạo Kiệt nghe xong liền ngẩn người! Họ đều hiểu ý của Đông Phương Hạ, người phụ nữ của Đông Phương Hạ, có ai không phải là người cường mạnh! Nam Cung Diệc Phi, Thư Lăng Vy, họ đều có cái độc đáo riêng biệt của mình! Đừng thấy Đông Phương Hạ cô đơn một mình ở đây, thực chất là lực lượng ẩn nấp bên cạnh anh mạnh hơn bất cứ người nào của họ.Hôm nay mọi người đến đây cũng không có việc gì lớn, chỉ tụ họp thôi, Đông Phương Hạ về sắp hai tháng rồi! Ngoại trừ lần trước liên hoan nhỏ, sau đó mọi người đều bận! Hơn nữa, Hác Hiên còn nợ Đông Phương Hạ một bữa cơm.Trong lòng mấy người Hác Hiên, Đông Phương Hạ hiện tại đã coi như lão đại của họ! Bất kể là về phương diện nào, Đông Phương Hạ đều thắng.Tần Hạo Kiệt càng sùng bái Đông Phương Hạ! Hác Hiên cũng không ngoại lệ! Những việc xảy ra trong khoảng thời gian này cơ bản đều là do một tay Đông Phương Hạ lên kế sách!  

Chương 302: Độc Thân