“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 310: Thiếu Bang Chủ Hải Bang
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Tống Khải thực sự vô tri, người trước mắt, đừng nói là cậu ta, cho dù là ông già Tống Thành Hải của cậu ta, cũng không dám công khai khiêu chiến! Đối phương đã biết cậu là thiếu bang chủ Hải Bang còn dám ra tay, cậu cũng nên tìm hiểu rõ thân phận và lai lịch của đối phương trước! Đông Phương Hạ nhìn Tống Khải ngang ngược kiêu ngạo, vừa lắc đầu vừa cười! Anh hùng như Tống Thành Hải sao lại sinh ra thằng con phế vật như này, nghe nói Tống Khải không coi ai ra gì, công tử ăn chơi, đúng là không giả chút nào, mình là kẻ thù của cậu ta, gặp được kẻ thù rồi sao còn để ý đến hai người đẹp Dạ Ảnh và Dạ Phong!Mình ở đây đợi Tống Thành Hải và Trương Vũ Trạch, không ngờ họ còn chưa đến mà con trai của Tống Thành Hải lại đến gây rắc rối với mình, thật không biết Tống Thành Hải nhìn thấy cảnh này, có bị tức chết không!Tống Khải thấy Đông Phương Hạ không thèm để ý đến mình, còn cười lạnh lùng, Tống Khải bị coi thường cảm thấy rất mất thể diện, lập tức tiến lên một bước gào lớn.“Mẹ kiếp, mày không nghe thấy lời của tao hả! Đúng là thiên đường có lối mày không đi, địa ngục không cửa mày lại xông vào, tao là thiếu bang chủ Hải Bang, mẹ kiếp, mày muốn chết hả!”Đông Phương Hạ liền cau mày, một dòng sát khí băng lạnh ập về phía Tống Khải! Sau đó, anh lạnh lùng hừ một câu, nói: “Mới từng này tuổi, ngay cả súc sinh cũng biết dương oai diễu võ! Lên”.Hai chị em Dạ Ảnh sớm đã động sát tâm, sau khi Đông Phương Hạ nhả xong chữ cuối cùng, họ liền tấn công về phía Tống Khải nhanh như điện.“Soạt soạt soạt… rắc rắc… a ….a …”Tiếng xương rạn vỡ còn chưa dứt, mấy tiếng kêu thảm liền vang lên! Tiếng kêu thê thảm phá căn phòng truyền ra ngoài! Cũng may, Đông Phương Hạ chỉ nói “lên”, không nói “giết”, nếu không đám người Tống Khải tuyệt đối không còn chút hơi thở.Tống Khải ngã dưới đất bị Đông Phương Hạ dẫm mạnh lên! Tuy Dạ Ảnh rất muốn giết Tống Khải, nhưng nghĩ đến Tống Khải còn có tác dụng khác, nên nương tay!Tống Khải toàn hoàn bị trấn áp bởi cái tên “Đông Phương Hạ”, đâu có ai không biết cậu chủ của nhà họ Đông Phương chính là Huyết Lang của Lang Quân.Tống Khải vốn là người của xã hội đen, cả ngày lăn lộn trong thành phố Yên Kinh, đương nhiên cậu ra biết rất rõ! Huyết Lang của Lang Quân, đó là nỗi sợ hãi của những người l**m máu sống qua ngày trong thế giới ngầm.Hơn một tháng nay, Tào Bang được gọi là bang phải đứng đầu phía Bắc, có năm sáu đường chủ thân thủ không tồi bị tổn thất trong tay anh em Lang Quân! Tư Mã Trưởng Phong một trong bốn thiếu gia Yên Kinh, độc định duy nhất của nhà họ Tư Mã cũng bị Huyết Lang đánh, tuy mình là thiếu bang chủ Hải Bang, nhưng ở trước mặt con người này thì có là gì?Huyết Lang của Lang Quân, Tống Khải không chọc vào được! Nhưng vì thể diện, cậu ta vẫn cứng đầu.Lúc này, Dạ Phong nói nhỏ bên tai Đông Phương Hạ: “Tống Thành Hải và Trương Vũ Trạch đến rồi!”“Ò! "Đông Phương Hạ cười lạnh lùng! Vẫn dẫm chân lên người Tống Khải, tự rót trà, từ từ thưởng thức!.
Tống Khải thực sự vô tri, người trước mắt, đừng nói là cậu ta, cho dù là ông già Tống Thành Hải của cậu ta, cũng không dám công khai khiêu chiến! Đối phương đã biết cậu là thiếu bang chủ Hải Bang còn dám ra tay, cậu cũng nên tìm hiểu rõ thân phận và lai lịch của đối phương trước! Đông Phương Hạ nhìn Tống Khải ngang ngược kiêu ngạo, vừa lắc đầu vừa cười! Anh hùng như Tống Thành Hải sao lại sinh ra thằng con phế vật như này, nghe nói Tống Khải không coi ai ra gì, công tử ăn chơi, đúng là không giả chút nào, mình là kẻ thù của cậu ta, gặp được kẻ thù rồi sao còn để ý đến hai người đẹp Dạ Ảnh và Dạ Phong!
Mình ở đây đợi Tống Thành Hải và Trương Vũ Trạch, không ngờ họ còn chưa đến mà con trai của Tống Thành Hải lại đến gây rắc rối với mình, thật không biết Tống Thành Hải nhìn thấy cảnh này, có bị tức chết không!
Tống Khải thấy Đông Phương Hạ không thèm để ý đến mình, còn cười lạnh lùng, Tống Khải bị coi thường cảm thấy rất mất thể diện, lập tức tiến lên một bước gào lớn.
“Mẹ kiếp, mày không nghe thấy lời của tao hả! Đúng là thiên đường có lối mày không đi, địa ngục không cửa mày lại xông vào, tao là thiếu bang chủ Hải Bang, mẹ kiếp, mày muốn chết hả!”
Đông Phương Hạ liền cau mày, một dòng sát khí băng lạnh ập về phía Tống Khải! Sau đó, anh lạnh lùng hừ một câu, nói: “Mới từng này tuổi, ngay cả súc sinh cũng biết dương oai diễu võ! Lên”.
Hai chị em Dạ Ảnh sớm đã động sát tâm, sau khi Đông Phương Hạ nhả xong chữ cuối cùng, họ liền tấn công về phía Tống Khải nhanh như điện.
“Soạt soạt soạt… rắc rắc… a ….
a …”
Tiếng xương rạn vỡ còn chưa dứt, mấy tiếng kêu thảm liền vang lên! Tiếng kêu thê thảm phá căn phòng truyền ra ngoài! Cũng may, Đông Phương Hạ chỉ nói “lên”, không nói “giết”, nếu không đám người Tống Khải tuyệt đối không còn chút hơi thở.
Tống Khải ngã dưới đất bị Đông Phương Hạ dẫm mạnh lên! Tuy Dạ Ảnh rất muốn giết Tống Khải, nhưng nghĩ đến Tống Khải còn có tác dụng khác, nên nương tay!
Tống Khải toàn hoàn bị trấn áp bởi cái tên “Đông Phương Hạ”, đâu có ai không biết cậu chủ của nhà họ Đông Phương chính là Huyết Lang của Lang Quân.
Tống Khải vốn là người của xã hội đen, cả ngày lăn lộn trong thành phố Yên Kinh, đương nhiên cậu ra biết rất rõ! Huyết Lang của Lang Quân, đó là nỗi sợ hãi của những người l**m máu sống qua ngày trong thế giới ngầm.
Hơn một tháng nay, Tào Bang được gọi là bang phải đứng đầu phía Bắc, có năm sáu đường chủ thân thủ không tồi bị tổn thất trong tay anh em Lang Quân! Tư Mã Trưởng Phong một trong bốn thiếu gia Yên Kinh, độc định duy nhất của nhà họ Tư Mã cũng bị Huyết Lang đánh, tuy mình là thiếu bang chủ Hải Bang, nhưng ở trước mặt con người này thì có là gì?
Huyết Lang của Lang Quân, Tống Khải không chọc vào được! Nhưng vì thể diện, cậu ta vẫn cứng đầu.
Lúc này, Dạ Phong nói nhỏ bên tai Đông Phương Hạ: “Tống Thành Hải và Trương Vũ Trạch đến rồi!”
“Ò! "
Đông Phương Hạ cười lạnh lùng! Vẫn dẫm chân lên người Tống Khải, tự rót trà, từ từ thưởng thức!.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Tống Khải thực sự vô tri, người trước mắt, đừng nói là cậu ta, cho dù là ông già Tống Thành Hải của cậu ta, cũng không dám công khai khiêu chiến! Đối phương đã biết cậu là thiếu bang chủ Hải Bang còn dám ra tay, cậu cũng nên tìm hiểu rõ thân phận và lai lịch của đối phương trước! Đông Phương Hạ nhìn Tống Khải ngang ngược kiêu ngạo, vừa lắc đầu vừa cười! Anh hùng như Tống Thành Hải sao lại sinh ra thằng con phế vật như này, nghe nói Tống Khải không coi ai ra gì, công tử ăn chơi, đúng là không giả chút nào, mình là kẻ thù của cậu ta, gặp được kẻ thù rồi sao còn để ý đến hai người đẹp Dạ Ảnh và Dạ Phong!Mình ở đây đợi Tống Thành Hải và Trương Vũ Trạch, không ngờ họ còn chưa đến mà con trai của Tống Thành Hải lại đến gây rắc rối với mình, thật không biết Tống Thành Hải nhìn thấy cảnh này, có bị tức chết không!Tống Khải thấy Đông Phương Hạ không thèm để ý đến mình, còn cười lạnh lùng, Tống Khải bị coi thường cảm thấy rất mất thể diện, lập tức tiến lên một bước gào lớn.“Mẹ kiếp, mày không nghe thấy lời của tao hả! Đúng là thiên đường có lối mày không đi, địa ngục không cửa mày lại xông vào, tao là thiếu bang chủ Hải Bang, mẹ kiếp, mày muốn chết hả!”Đông Phương Hạ liền cau mày, một dòng sát khí băng lạnh ập về phía Tống Khải! Sau đó, anh lạnh lùng hừ một câu, nói: “Mới từng này tuổi, ngay cả súc sinh cũng biết dương oai diễu võ! Lên”.Hai chị em Dạ Ảnh sớm đã động sát tâm, sau khi Đông Phương Hạ nhả xong chữ cuối cùng, họ liền tấn công về phía Tống Khải nhanh như điện.“Soạt soạt soạt… rắc rắc… a ….a …”Tiếng xương rạn vỡ còn chưa dứt, mấy tiếng kêu thảm liền vang lên! Tiếng kêu thê thảm phá căn phòng truyền ra ngoài! Cũng may, Đông Phương Hạ chỉ nói “lên”, không nói “giết”, nếu không đám người Tống Khải tuyệt đối không còn chút hơi thở.Tống Khải ngã dưới đất bị Đông Phương Hạ dẫm mạnh lên! Tuy Dạ Ảnh rất muốn giết Tống Khải, nhưng nghĩ đến Tống Khải còn có tác dụng khác, nên nương tay!Tống Khải toàn hoàn bị trấn áp bởi cái tên “Đông Phương Hạ”, đâu có ai không biết cậu chủ của nhà họ Đông Phương chính là Huyết Lang của Lang Quân.Tống Khải vốn là người của xã hội đen, cả ngày lăn lộn trong thành phố Yên Kinh, đương nhiên cậu ra biết rất rõ! Huyết Lang của Lang Quân, đó là nỗi sợ hãi của những người l**m máu sống qua ngày trong thế giới ngầm.Hơn một tháng nay, Tào Bang được gọi là bang phải đứng đầu phía Bắc, có năm sáu đường chủ thân thủ không tồi bị tổn thất trong tay anh em Lang Quân! Tư Mã Trưởng Phong một trong bốn thiếu gia Yên Kinh, độc định duy nhất của nhà họ Tư Mã cũng bị Huyết Lang đánh, tuy mình là thiếu bang chủ Hải Bang, nhưng ở trước mặt con người này thì có là gì?Huyết Lang của Lang Quân, Tống Khải không chọc vào được! Nhưng vì thể diện, cậu ta vẫn cứng đầu.Lúc này, Dạ Phong nói nhỏ bên tai Đông Phương Hạ: “Tống Thành Hải và Trương Vũ Trạch đến rồi!”“Ò! "Đông Phương Hạ cười lạnh lùng! Vẫn dẫm chân lên người Tống Khải, tự rót trà, từ từ thưởng thức!.