“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 333: Tham Gia Tang Lễ Tống Thành Hải
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Hai nhóm nhỏ, mười tám người! Có điều người của tôi chỉ tra được bọn chúng đến Yên Kinh, tạm thời còn chưa biết bọn chúng trốn ở chỗ nào! Nói qua điện thoại không tiện, nên tôi đích thân đến đây! Anh phái người đi điều tra một chút, xem xem đám khốn kiếp này trốn ở đâu, tôi sẽ dẫn người đi tiêu diệt bọn chúng.Cả gan dám giết người đàn ông của bà cô đây! Bọn chúng chán sống rồi!” Khí thế của Thư Lăng Vy bừng bừng như lửa đốt trong nháy mắt tỏa ra, Đông Phương Hạ là người đàn ông của cô! Yamaguchi-gumi muốn giết Đông Phương Hạ, điều này còn khiến cô tức giận hơn so với việc muốn giết cô.Suy nghĩ một lát, Đông Phương Hạ nói với Thư Lăng Vy: “Bảo người của cô chú ý đến việc của Yên Kinh, tôi sẽ bảo Dạ Phong tiếp tục điều tra! Một khi các cô có phát hiện mới, đừng manh động, nhóm Sakura đến Yên Kinh, tôi nghĩ bọn chúng ngoài giết tôi, còn làm việc khác nữa!”“Được! Lúc nào hành động, thông báo với tôi một tiếng! Tôi sẽ cho bọn chúng vài “quả mìn”, cho bọn chúng biết, Yên Kinh là nơi bọn chúng không nên đến!” Mìn? Cũng chỉ có Thư Lăng Vy cô dám gióng trống khua chiêng làm như vậy!“À phải rồi! Đông Phương Hạ, hôm nay không phải Hải Bang sẽ cử hành tang lễ cho Tống Thành Hải sao! Sao anh vẫn còn ở đây?”“Vội gì chứ? Đợi có đông người chúng ta đi sau! Sao, cô cũng muốn đi?”, nhìn thấy nụ cười xấu xa của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ liền biết Thư Lăng Vy cũng muốn đi góp vui.Thư Lăng Vy gật đầu như gà con mổ thóc, ôm cánh tay Đông Phương Hạ.Tùy tiện nói: “Anh có thù với Tống Khải, anh đến đó, tên vô dụng đó sẽ không nghĩ đến hậu quả mà ra tay với anh, có tôi ở đó! Sẽ đảm bảo an toàn cho anh, nếu không được, tôi sẽ bắn anh ta, để anh ta đi gặp bố anh ta! Trên đường đi xuống suối vàng có bạn đồng hành”.Mẹ kiếp! bắn Tống Khải ở tổng bộ Hải Bang, cô đây là muốn người đàn ông của Cô vùi thân ở đó à! Có điều, Thư Lăng Vy đi với mình, có lẽ sẽ có thu hoạch bất ngờ, tên bất tài Tống Khải đó chắc chắn sẽ ra tay với mình.Thư Lăng Vy cười he he nói.Đông Phương Hạ lại cảm thấy áy náy với Nam Cung Diệc Phi, người vợ chưa cưới hiểu chuyện, luôn nghĩ cho mình đó! Lúc này nhìn thấy ánh mắt oán trách của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ trừng mắt nhìn Thư Lăng Vy, bĩu môi nói: “Tôi không biết thuật phân thân, không thể giữ được vẹn toàn!”“Ha ha! hai người tạm thời không thể gặp mặt công khai, ngược lại hời cho tôi rồi! Đông Phương Hạ, tôi cảm thấy Diệc Phi giống như người tình dưới lòng đất của anh vậy, mỗi lần hai người gặp nhau, e rằng đều ở võng đạo!”, Thư Lăng Vy thuộc tuýp người sống vô tư, nên ngoài những việc liên quan đến Đông Phương Hạ, những việc khác đều không ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.Mẹ kiếp! Gì mà hời cho cô! Cô có thể chịu được đòn “tiến công” của tôi không? Còn tình nhân dưới lòng đất, tôi vì việc này mà cảm thấy có lỗi với Diệc Phi, Cô nhóc Cô lại vui mừng như vậy! Chẳng hiểu lòng người đàn ông của CÔ gì cả.Đông Phương Hạ cạn lời liếc nhìn bộ dạng đắc ý của Thư Lăng Vy, đứng dậy sắp xếp để Dạ Phong đi điều tra nhóm Sakura Yamaguchi-gumi! Gọi Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ đến, nhóm bốn người rời khỏi “Gone with the wind”, đi đến tổng bộ Hải Bang.Tham gia tang lễ của Tống Thành Hải!.
“Hai nhóm nhỏ, mười tám người! Có điều người của tôi chỉ tra được bọn chúng đến Yên Kinh, tạm thời còn chưa biết bọn chúng trốn ở chỗ nào! Nói qua điện thoại không tiện, nên tôi đích thân đến đây! Anh phái người đi điều tra một chút, xem xem đám khốn kiếp này trốn ở đâu, tôi sẽ dẫn người đi tiêu diệt bọn chúng.
Cả gan dám giết người đàn ông của bà cô đây! Bọn chúng chán sống rồi!” Khí thế của Thư Lăng Vy bừng bừng như lửa đốt trong nháy mắt tỏa ra, Đông Phương Hạ là người đàn ông của cô! Yamaguchi-gumi muốn giết Đông Phương Hạ, điều này còn khiến cô tức giận hơn so với việc muốn giết cô.
Suy nghĩ một lát, Đông Phương Hạ nói với Thư Lăng Vy: “Bảo người của cô chú ý đến việc của Yên Kinh, tôi sẽ bảo Dạ Phong tiếp tục điều tra! Một khi các cô có phát hiện mới, đừng manh động, nhóm Sakura đến Yên Kinh, tôi nghĩ bọn chúng ngoài giết tôi, còn làm việc khác nữa!”
“Được! Lúc nào hành động, thông báo với tôi một tiếng! Tôi sẽ cho bọn chúng vài “quả mìn”, cho bọn chúng biết, Yên Kinh là nơi bọn chúng không nên đến!” Mìn? Cũng chỉ có Thư Lăng Vy cô dám gióng trống khua chiêng làm như vậy!
“À phải rồi! Đông Phương Hạ, hôm nay không phải Hải Bang sẽ cử hành tang lễ cho Tống Thành Hải sao! Sao anh vẫn còn ở đây?”
“Vội gì chứ? Đợi có đông người chúng ta đi sau! Sao, cô cũng muốn đi?”, nhìn thấy nụ cười xấu xa của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ liền biết Thư Lăng Vy cũng muốn đi góp vui.
Thư Lăng Vy gật đầu như gà con mổ thóc, ôm cánh tay Đông Phương Hạ.
Tùy tiện nói: “Anh có thù với Tống Khải, anh đến đó, tên vô dụng đó sẽ không nghĩ đến hậu quả mà ra tay với anh, có tôi ở đó! Sẽ đảm bảo an toàn cho anh, nếu không được, tôi sẽ bắn anh ta, để anh ta đi gặp bố anh ta! Trên đường đi xuống suối vàng có bạn đồng hành”.
Mẹ kiếp! bắn Tống Khải ở tổng bộ Hải Bang, cô đây là muốn người đàn ông của Cô vùi thân ở đó à! Có điều, Thư Lăng Vy đi với mình, có lẽ sẽ có thu hoạch bất ngờ, tên bất tài Tống Khải đó chắc chắn sẽ ra tay với mình.
Thư Lăng Vy cười he he nói.
Đông Phương Hạ lại cảm thấy áy náy với Nam Cung Diệc Phi, người vợ chưa cưới hiểu chuyện, luôn nghĩ cho mình đó! Lúc này nhìn thấy ánh mắt oán trách của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ trừng mắt nhìn Thư Lăng Vy, bĩu môi nói: “Tôi không biết thuật phân thân, không thể giữ được vẹn toàn!”
“Ha ha! hai người tạm thời không thể gặp mặt công khai, ngược lại hời cho tôi rồi! Đông Phương Hạ, tôi cảm thấy Diệc Phi giống như người tình dưới lòng đất của anh vậy, mỗi lần hai người gặp nhau, e rằng đều ở võng đạo!”, Thư Lăng Vy thuộc tuýp người sống vô tư, nên ngoài những việc liên quan đến Đông Phương Hạ, những việc khác đều không ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.
Mẹ kiếp! Gì mà hời cho cô! Cô có thể chịu được đòn “tiến công” của tôi không? Còn tình nhân dưới lòng đất, tôi vì việc này mà cảm thấy có lỗi với Diệc Phi, Cô nhóc Cô lại vui mừng như vậy! Chẳng hiểu lòng người đàn ông của CÔ gì cả.
Đông Phương Hạ cạn lời liếc nhìn bộ dạng đắc ý của Thư Lăng Vy, đứng dậy sắp xếp để Dạ Phong đi điều tra nhóm Sakura Yamaguchi-gumi! Gọi Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ đến, nhóm bốn người rời khỏi “Gone with the wind”, đi đến tổng bộ Hải Bang.
Tham gia tang lễ của Tống Thành Hải!.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Hai nhóm nhỏ, mười tám người! Có điều người của tôi chỉ tra được bọn chúng đến Yên Kinh, tạm thời còn chưa biết bọn chúng trốn ở chỗ nào! Nói qua điện thoại không tiện, nên tôi đích thân đến đây! Anh phái người đi điều tra một chút, xem xem đám khốn kiếp này trốn ở đâu, tôi sẽ dẫn người đi tiêu diệt bọn chúng.Cả gan dám giết người đàn ông của bà cô đây! Bọn chúng chán sống rồi!” Khí thế của Thư Lăng Vy bừng bừng như lửa đốt trong nháy mắt tỏa ra, Đông Phương Hạ là người đàn ông của cô! Yamaguchi-gumi muốn giết Đông Phương Hạ, điều này còn khiến cô tức giận hơn so với việc muốn giết cô.Suy nghĩ một lát, Đông Phương Hạ nói với Thư Lăng Vy: “Bảo người của cô chú ý đến việc của Yên Kinh, tôi sẽ bảo Dạ Phong tiếp tục điều tra! Một khi các cô có phát hiện mới, đừng manh động, nhóm Sakura đến Yên Kinh, tôi nghĩ bọn chúng ngoài giết tôi, còn làm việc khác nữa!”“Được! Lúc nào hành động, thông báo với tôi một tiếng! Tôi sẽ cho bọn chúng vài “quả mìn”, cho bọn chúng biết, Yên Kinh là nơi bọn chúng không nên đến!” Mìn? Cũng chỉ có Thư Lăng Vy cô dám gióng trống khua chiêng làm như vậy!“À phải rồi! Đông Phương Hạ, hôm nay không phải Hải Bang sẽ cử hành tang lễ cho Tống Thành Hải sao! Sao anh vẫn còn ở đây?”“Vội gì chứ? Đợi có đông người chúng ta đi sau! Sao, cô cũng muốn đi?”, nhìn thấy nụ cười xấu xa của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ liền biết Thư Lăng Vy cũng muốn đi góp vui.Thư Lăng Vy gật đầu như gà con mổ thóc, ôm cánh tay Đông Phương Hạ.Tùy tiện nói: “Anh có thù với Tống Khải, anh đến đó, tên vô dụng đó sẽ không nghĩ đến hậu quả mà ra tay với anh, có tôi ở đó! Sẽ đảm bảo an toàn cho anh, nếu không được, tôi sẽ bắn anh ta, để anh ta đi gặp bố anh ta! Trên đường đi xuống suối vàng có bạn đồng hành”.Mẹ kiếp! bắn Tống Khải ở tổng bộ Hải Bang, cô đây là muốn người đàn ông của Cô vùi thân ở đó à! Có điều, Thư Lăng Vy đi với mình, có lẽ sẽ có thu hoạch bất ngờ, tên bất tài Tống Khải đó chắc chắn sẽ ra tay với mình.Thư Lăng Vy cười he he nói.Đông Phương Hạ lại cảm thấy áy náy với Nam Cung Diệc Phi, người vợ chưa cưới hiểu chuyện, luôn nghĩ cho mình đó! Lúc này nhìn thấy ánh mắt oán trách của Thư Lăng Vy, Đông Phương Hạ trừng mắt nhìn Thư Lăng Vy, bĩu môi nói: “Tôi không biết thuật phân thân, không thể giữ được vẹn toàn!”“Ha ha! hai người tạm thời không thể gặp mặt công khai, ngược lại hời cho tôi rồi! Đông Phương Hạ, tôi cảm thấy Diệc Phi giống như người tình dưới lòng đất của anh vậy, mỗi lần hai người gặp nhau, e rằng đều ở võng đạo!”, Thư Lăng Vy thuộc tuýp người sống vô tư, nên ngoài những việc liên quan đến Đông Phương Hạ, những việc khác đều không ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.Mẹ kiếp! Gì mà hời cho cô! Cô có thể chịu được đòn “tiến công” của tôi không? Còn tình nhân dưới lòng đất, tôi vì việc này mà cảm thấy có lỗi với Diệc Phi, Cô nhóc Cô lại vui mừng như vậy! Chẳng hiểu lòng người đàn ông của CÔ gì cả.Đông Phương Hạ cạn lời liếc nhìn bộ dạng đắc ý của Thư Lăng Vy, đứng dậy sắp xếp để Dạ Phong đi điều tra nhóm Sakura Yamaguchi-gumi! Gọi Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ đến, nhóm bốn người rời khỏi “Gone with the wind”, đi đến tổng bộ Hải Bang.Tham gia tang lễ của Tống Thành Hải!.