“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 347: Lấy Cái Cớ
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Sau khi người của Trần Tư Kiệt nghe thấy tiếng hô lập tức phá cửa xông vào! Khi nhìn thấy Tống Khải cố sức giơ tay hoảng sợ chỉ vào Trương Vũ Trạch, tất cả ào ào rút đao xông về phía Trương Vũ Trạch.!Tuy người của Trần Tư Kiệt đã nhận được lệnh phải giết Trương Vũ Trạch, nhưng họ vẫn không tin Trương Vũ Trạch giết Tống Khải! Nhưng họ đều hiểu lầm! Tống Khải chỉ vào Trương Vũ Trạch, không phải nói Trương Vũ Trạch là hung thủ, mà muốn bảo Trương Vũ Trạch cứu cậu ta.Sự việc đã đến nước này, Trương Vũ Trạch sẽ không để mặc những người này thịt mình! Vào lúc người của Trần Tư Kiệt xông về phía hắn, hắn liền rút đao của mình nghênh đón, vừa đánh vừa lùi về phía cổng lớn, hắn bị thương nặng chưa lành sẽ không muốn chiến đấu! Chỉ có rời khỏi đây, sau khi dưỡng thương xong triệu tập người của mình mới có cơ hội giết Trần Tư Kiệt! Trần Tư Kiệt thấy Trương Vũ Trạch muốn bỏ chạy, tuy hắn ôm Tống Khải mềm nhũn ngã dưới đất, nhưng vẫn âm thầm rút con dao đâm sau lưng Tống Khải ra, cho Tống Khải chết nhanh hơn.Trần Tư Kiệt lấy cái cớ Trương Vũ Trạch giết Tống Khải, liền danh chính ngôn thuận giết Trương Vũ Trạch với lý do báo thù cho Tống Khải! Thậm chí còn có thể lôi kéo những người vẫn luôn đứng thế trung lập vào trận doanh của hắn, để hắn thuận lợi ngồi lên vị trí bang chủ Hải Bang.Hơn bốn mươi người bao vây tấn công Trương Vũ Trạch, Trương Vũ Trạch lúc này vốn không phải là đối thủ của những người này! Nhưng hắn đã dám một mình đến đây, đương nhiên là có chuẩn bị.Sau khi chém vài anh em một cách quyết liệt, hắn vội chạy về phía sau, lấy ra quả mìn đã chuẩn bị sẵn, kéo dây dẫn rồi ném ra.“Ầm… A a a…”.
Sau khi người của Trần Tư Kiệt nghe thấy tiếng hô lập tức phá cửa xông vào! Khi nhìn thấy Tống Khải cố sức giơ tay hoảng sợ chỉ vào Trương Vũ Trạch, tất cả ào ào rút đao xông về phía Trương Vũ Trạch.
!
Tuy người của Trần Tư Kiệt đã nhận được lệnh phải giết Trương Vũ Trạch, nhưng họ vẫn không tin Trương Vũ Trạch giết Tống Khải! Nhưng họ đều hiểu lầm! Tống Khải chỉ vào Trương Vũ Trạch, không phải nói Trương Vũ Trạch là hung thủ, mà muốn bảo Trương Vũ Trạch cứu cậu ta.
Sự việc đã đến nước này, Trương Vũ Trạch sẽ không để mặc những người này thịt mình! Vào lúc người của Trần Tư Kiệt xông về phía hắn, hắn liền rút đao của mình nghênh đón, vừa đánh vừa lùi về phía cổng lớn, hắn bị thương nặng chưa lành sẽ không muốn chiến đấu! Chỉ có rời khỏi đây, sau khi dưỡng thương xong triệu tập người của mình mới có cơ hội giết Trần Tư Kiệt!
Trần Tư Kiệt thấy Trương Vũ Trạch muốn bỏ chạy, tuy hắn ôm Tống Khải mềm nhũn ngã dưới đất, nhưng vẫn âm thầm rút con dao đâm sau lưng Tống Khải ra, cho Tống Khải chết nhanh hơn.
Trần Tư Kiệt lấy cái cớ Trương Vũ Trạch giết Tống Khải, liền danh chính ngôn thuận giết Trương Vũ Trạch với lý do báo thù cho Tống Khải! Thậm chí còn có thể lôi kéo những người vẫn luôn đứng thế trung lập vào trận doanh của hắn, để hắn thuận lợi ngồi lên vị trí bang chủ Hải Bang.
Hơn bốn mươi người bao vây tấn công Trương Vũ Trạch, Trương Vũ Trạch lúc này vốn không phải là đối thủ của những người này! Nhưng hắn đã dám một mình đến đây, đương nhiên là có chuẩn bị.
Sau khi chém vài anh em một cách quyết liệt, hắn vội chạy về phía sau, lấy ra quả mìn đã chuẩn bị sẵn, kéo dây dẫn rồi ném ra.
“Ầm… A a a…”.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Sau khi người của Trần Tư Kiệt nghe thấy tiếng hô lập tức phá cửa xông vào! Khi nhìn thấy Tống Khải cố sức giơ tay hoảng sợ chỉ vào Trương Vũ Trạch, tất cả ào ào rút đao xông về phía Trương Vũ Trạch.!Tuy người của Trần Tư Kiệt đã nhận được lệnh phải giết Trương Vũ Trạch, nhưng họ vẫn không tin Trương Vũ Trạch giết Tống Khải! Nhưng họ đều hiểu lầm! Tống Khải chỉ vào Trương Vũ Trạch, không phải nói Trương Vũ Trạch là hung thủ, mà muốn bảo Trương Vũ Trạch cứu cậu ta.Sự việc đã đến nước này, Trương Vũ Trạch sẽ không để mặc những người này thịt mình! Vào lúc người của Trần Tư Kiệt xông về phía hắn, hắn liền rút đao của mình nghênh đón, vừa đánh vừa lùi về phía cổng lớn, hắn bị thương nặng chưa lành sẽ không muốn chiến đấu! Chỉ có rời khỏi đây, sau khi dưỡng thương xong triệu tập người của mình mới có cơ hội giết Trần Tư Kiệt! Trần Tư Kiệt thấy Trương Vũ Trạch muốn bỏ chạy, tuy hắn ôm Tống Khải mềm nhũn ngã dưới đất, nhưng vẫn âm thầm rút con dao đâm sau lưng Tống Khải ra, cho Tống Khải chết nhanh hơn.Trần Tư Kiệt lấy cái cớ Trương Vũ Trạch giết Tống Khải, liền danh chính ngôn thuận giết Trương Vũ Trạch với lý do báo thù cho Tống Khải! Thậm chí còn có thể lôi kéo những người vẫn luôn đứng thế trung lập vào trận doanh của hắn, để hắn thuận lợi ngồi lên vị trí bang chủ Hải Bang.Hơn bốn mươi người bao vây tấn công Trương Vũ Trạch, Trương Vũ Trạch lúc này vốn không phải là đối thủ của những người này! Nhưng hắn đã dám một mình đến đây, đương nhiên là có chuẩn bị.Sau khi chém vài anh em một cách quyết liệt, hắn vội chạy về phía sau, lấy ra quả mìn đã chuẩn bị sẵn, kéo dây dẫn rồi ném ra.“Ầm… A a a…”.