“Keng keng keng...”Tiếng chuông vang lên, sau đó, khuôn viên trường học vốn yên tĩnh đột nhiên trở nên vô cùng ồn ào.Buổi học cuối cùng trước kỳ thi đại học đã kết thúc. Mùa hè thời tiết nắng nóng, ánh mặt trời chói chang, các học sinh vừa nói cười rôm rả vừa đi ra ngoài sân trường, không ai để ý đến sự nóng bức này cả.Nhưng lúc này, không học sinh nào của lớp 18 ra ngoài cả.Một nam thanh niên mặc áo sơ mi xa hoa, cao chừng một mét tám, gương mặt tuấn tú đang đứng trên bục giảng, cậu ta khẽ đập bàn một cái.“Mọi người yên lặng một chút.”Lúc này giáo viên chủ nhiệm lớp 18 đã rời đi rồi, các học sinh tò mò nhìn ủy viên học tập Trương Tiến, không biết cậu ta muốn nói gì. Những nữ sinh ngồi hàng ghế đầu lập tức nhìn Trương Tiến bằng ánh mắt ái mộ.Trương Tiến có gương mặt đẹp trai, vóc dáng cao ráo. Nghe nói nhà cậu ta mở hàng chục nhà hàng ở huyện A, gia sản lên tới mấy ngàn vạn, là một cao phú soái tiêu chuẩn.(Cao phú soái: Cao ráo, giàu có, đẹp trai)Trương Tiến nhìn thấy mọi người đều…

Chương 221: C221: San san rầu rĩ không vui

Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô ThịTác giả: Cực Địa Phong NhậnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn“Keng keng keng...”Tiếng chuông vang lên, sau đó, khuôn viên trường học vốn yên tĩnh đột nhiên trở nên vô cùng ồn ào.Buổi học cuối cùng trước kỳ thi đại học đã kết thúc. Mùa hè thời tiết nắng nóng, ánh mặt trời chói chang, các học sinh vừa nói cười rôm rả vừa đi ra ngoài sân trường, không ai để ý đến sự nóng bức này cả.Nhưng lúc này, không học sinh nào của lớp 18 ra ngoài cả.Một nam thanh niên mặc áo sơ mi xa hoa, cao chừng một mét tám, gương mặt tuấn tú đang đứng trên bục giảng, cậu ta khẽ đập bàn một cái.“Mọi người yên lặng một chút.”Lúc này giáo viên chủ nhiệm lớp 18 đã rời đi rồi, các học sinh tò mò nhìn ủy viên học tập Trương Tiến, không biết cậu ta muốn nói gì. Những nữ sinh ngồi hàng ghế đầu lập tức nhìn Trương Tiến bằng ánh mắt ái mộ.Trương Tiến có gương mặt đẹp trai, vóc dáng cao ráo. Nghe nói nhà cậu ta mở hàng chục nhà hàng ở huyện A, gia sản lên tới mấy ngàn vạn, là một cao phú soái tiêu chuẩn.(Cao phú soái: Cao ráo, giàu có, đẹp trai)Trương Tiến nhìn thấy mọi người đều… Dương Thiên kích động trong lòng, sau một tháng hắn phải mở ra cảnh giới Luyện máu. Sau khi qua Luyện huyết cảnh, liền đến Luyện xương cảnh, Luyện xương cảnh viên mãn, lại có thể tương đương với Long Kinh Thiên?Dương Thiên vô cùng mong chờ ngày đó.Bây giờ còn có một tháng, Dương Thiên kết thúc tu luyện, ngoài tôi luyện binh khí ra thì không còn gì để làm!"Đúng rồi! Con đồng ý với San San một tháng sau phải về nhà thăm cô bé!" Dương Thiên đột nhiên nhớ ra mình rời đi sau tết, đã hẹn ước với em gái mình.Khởi động xe BMW của mình, Dương Thiên ngồi trong xe, nhìn cảnh vật đông nghịt, hơi thở dài.Hắn cảm thấy mình giống như hơi tách rời với xã hội này, người khác đều đang bận học hành, làm việc, còn hắn vẫn bận tu luyện, thậm chí ở dưới đáy biển ba tuần.Thế nhưng, con đường tu hành vốn dĩ đơn độc, phải đánh đổi một cái gì đó. Dương Thiên vứt bỏ cảm xúc trong lòng, ánh mắt lại trở nên kiên định.Lái xe về nhà, Dương Thiền liền đến nhà, nhưng trong nhà không có ai.Dương Thiên nhìn đồng hồ, hơn ba giờ chiều, lát nữa em gái sẽ tan học?"Ơ, cậu nhóc, xe này có đắt không?" Một ông già tầm năm sáu mươi tuổi đi ra từ phòng bảo vệ, nhìn xe của Dương Thiên, tán thưởng nói."Ha ha, không bao nhiêu tiền!" Dương Thiên mỉm cười, quay người trở lại xe lấy ra một bao thuốc lá, đưa một điếu qua. Hắn không hút thứ đồ này, nhưng mua một ít để trong xe.Hắn quen ông già này, lúc hắn học cấp hai thì đã ở đây rồi, không ngờ rằng bây giờ vẫn còn ở.Ông già bảo vệ cũng không khách sáo, nhận lấy điếu thuốc của Dương Thiên, hít một hơi thật sâu, vẻ mặt say sưa, thái độ với Dương Thiên càng thêm hòa nhã."Cậu nhóc đến đón người sao?" Ông già nói chuyện.Dương Thiên gật đầu."Cậu nói xem cậu đón ai? Toàn bộ học sinh trường này tôi đều quen!" Ông già kiêu ngạo nói.Dương Thiên cũng không nghi ngờ, thật ra, ông già đã làm bảo vệ ở đây hai mươi mấy năm, quen rất nhiều người."Tôi đến đón em gái! Cô bé tên là Dương San!" Dương Thiên cười nói."Dương San! Ồ, tôi biết cô bé, thành tích rất tốt, đúng rồi, cô bé còn có một người anh rất mập, lớn lên gọi là cậu mập, tôi rất có ấn tượng, thế nhưng thành tích đặc biệt tốt, lúc đầu còn ở trường chúng tôi thi được thành tích đứng nhất Nhất Trung huyện A!" Ông già bảo vệ nói xong, kinh ngạc nhìn Dương Thiên."Tôi chính là Dương Thiên mập mập đó, không ngờ rằng ông Lý vẫn nhớ đến tôi?" Dương Thiên cười nói."Ha ha, thằng nhóc cậu rời trường nhiều năm, lại trở nên ốm như vậy!" Ông Lý nhìn Dương Thiên kinh ngạc nói. Dù sao Dương Thiên tốt nghiệp từ trường học này, ông ta nhìn liền cảm thấy thân quen.Một lát sau, ở đây dần dần có nhiều người đến, có người lái xe, cũng có người lái xe điện, còn có người đạp xe xích lô. Đều là phụ huynh đến đón con cái."Reng reng reng! Reng reng reng!" Đột nhiên tiếng chuông trường học vang lên.Trong nháy mắt sân trường vang lên tiếng hoan hô của rất nhiều học sinh. Bây giờ vẫn là đầu xuân, trời tối rất sớm, cho nên San San có lẽ bốn giờ tan học."A a a! Tan học rồi!" Chưa đến mười mấy giây, liền có đứa nhóc hưng phấn xông ra ngoài, tìm cha mẹ hoặc ông bà của mình, hò reo một tiếng, chạy qua đó.Dương Thiên vừa tán gẫu với ông Lý, vừa tìm kiếm bóng dáng của San San.Thị lực Dương Thiên không tệ, một lát liền nhìn thấy Dương San, cô bé đeo ba lô nhỏ đằng sau, nhưng dáng vẻ lại rầu rĩ không vui, sau lưng còn có vài đứa bạn học."San San!" Dương Thiên liền gọi.San San ngẩng đầu nhìn, liền thấy anh trai của mình, trở nên vui mừng, bỏ rơi bạn học của mình, vội vàng chạy qua, bổ nhào vào người Dương Thiên nói: "Anh!"Dương Thiên lập tức ôm lấy San San, yêu chiều vuốt cái đầu nhỏ của cô bé nói: "Ông Lý, vậy tôi đưa San San về nhà".Ông Lý cười ha ha gật đầu. Dương Thiên vừa lấy bao thuốc kia đưa cho ông Lý, dành được cảm tình của ông ta."Ha ha, sao anh lại đến đây?" San San vui mừng hỏi. Trong ấn tượng của cô bé, anh trai đi học rất lâu rồi. .========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Bé Alpha Này Có Chút Ngọt Ngào2. Ở Ké Nhà Diêm Vương3. Viết Lại Những Vì Sao4. Trẫm Không Dám Nữa====================================="Đồ ngốc, anh chẳng phải đã đồng ý một tháng liền trở về thăm San San sao?" Dương Thiên mỉm cười cưng chiều."Ồ ồ!" San San gật cái đầu nhỏ của mình.Dương Thiên mỉm cười với mấy đứa nhỏ đằng sau, những đứa nhỏ này hắn đều quen, đó là nhóm Tiểu Bàn."San San, vừa nãy thấy em rầu rĩ không vui, sao thế?" Dương Thiên ôm em gái mình, hỏi.San San lại bĩu môi, không nói gì."Anh trai San San, chúng em biết. Mỗi ngày San San đều một mình về nhà, không có ai đến đón cậu ấy, bị Hoàng Đình Đình chế nhạo ở trên lớp!" Tiểu Bàn giơ tay lên, vội nói."Ồ!" Dương Thiên mỉm cười. Trong đám nhóc còn có chuyện này.Thế nhưng, chuyện của Dương Thiên và Dương San chính là như vậy. Trước đây nhà họ rất nghèo, Dương Gia Quốc và Thẩm Tân Lan đều bận đi làm, cho nên tính tự lập của Dương Thiên và Dương San rất mạnh, trước giờ tan học cũng không có ai đến đón.Sờ cái đầu nhỏ của San San, Dương Thiên cười nói: "Đi, San San, hôm nay anh đích thân lái xe đến đón em về nhà!""Vâng ạ!" San San mừng rỡ, vội vàng leo xuống người của Dương Thiên, ánh mắt nhìn sang, liếc một chút liền thấy xe BMW của Dương Thiên, vui mừng chạy qua.

Dương Thiên kích động trong lòng, sau một tháng hắn phải mở ra cảnh giới Luyện máu. Sau khi qua Luyện huyết cảnh, liền đến Luyện xương cảnh, Luyện xương cảnh viên mãn, lại có thể tương đương với Long Kinh Thiên?

Dương Thiên vô cùng mong chờ ngày đó.

Bây giờ còn có một tháng, Dương Thiên kết thúc tu luyện, ngoài tôi luyện binh khí ra thì không còn gì để làm!

"Đúng rồi! Con đồng ý với San San một tháng sau phải về nhà thăm cô bé!" Dương Thiên đột nhiên nhớ ra mình rời đi sau tết, đã hẹn ước với em gái mình.

Khởi động xe BMW của mình, Dương Thiên ngồi trong xe, nhìn cảnh vật đông nghịt, hơi thở dài.

Hắn cảm thấy mình giống như hơi tách rời với xã hội này, người khác đều đang bận học hành, làm việc, còn hắn vẫn bận tu luyện, thậm chí ở dưới đáy biển ba tuần.

Thế nhưng, con đường tu hành vốn dĩ đơn độc, phải đánh đổi một cái gì đó. Dương Thiên vứt bỏ cảm xúc trong lòng, ánh mắt lại trở nên kiên định.

Lái xe về nhà, Dương Thiền liền đến nhà, nhưng trong nhà không có ai.

Dương Thiên nhìn đồng hồ, hơn ba giờ chiều, lát nữa em gái sẽ tan học?

"Ơ, cậu nhóc, xe này có đắt không?" Một ông già tầm năm sáu mươi tuổi đi ra từ phòng bảo vệ, nhìn xe của Dương Thiên, tán thưởng nói.

"Ha ha, không bao nhiêu tiền!" Dương Thiên mỉm cười, quay người trở lại xe lấy ra một bao thuốc lá, đưa một điếu qua. Hắn không hút thứ đồ này, nhưng mua một ít để trong xe.

Hắn quen ông già này, lúc hắn học cấp hai thì đã ở đây rồi, không ngờ rằng bây giờ vẫn còn ở.

Ông già bảo vệ cũng không khách sáo, nhận lấy điếu thuốc của Dương Thiên, hít một hơi thật sâu, vẻ mặt say sưa, thái độ với Dương Thiên càng thêm hòa nhã.

"Cậu nhóc đến đón người sao?" Ông già nói chuyện.

Dương Thiên gật đầu.

"Cậu nói xem cậu đón ai? Toàn bộ học sinh trường này tôi đều quen!" Ông già kiêu ngạo nói.

Dương Thiên cũng không nghi ngờ, thật ra, ông già đã làm bảo vệ ở đây hai mươi mấy năm, quen rất nhiều người.

"Tôi đến đón em gái! Cô bé tên là Dương San!" Dương Thiên cười nói.

"Dương San! Ồ, tôi biết cô bé, thành tích rất tốt, đúng rồi, cô bé còn có một người anh rất mập, lớn lên gọi là cậu mập, tôi rất có ấn tượng, thế nhưng thành tích đặc biệt tốt, lúc đầu còn ở trường chúng tôi thi được thành tích đứng nhất Nhất Trung huyện A!" Ông già bảo vệ nói xong, kinh ngạc nhìn Dương Thiên.

"Tôi chính là Dương Thiên mập mập đó, không ngờ rằng ông Lý vẫn nhớ đến tôi?" Dương Thiên cười nói.

"Ha ha, thằng nhóc cậu rời trường nhiều năm, lại trở nên ốm như vậy!" Ông Lý nhìn Dương Thiên kinh ngạc nói. Dù sao Dương Thiên tốt nghiệp từ trường học này, ông ta nhìn liền cảm thấy thân quen.

Một lát sau, ở đây dần dần có nhiều người đến, có người lái xe, cũng có người lái xe điện, còn có người đạp xe xích lô. Đều là phụ huynh đến đón con cái.

"Reng reng reng! Reng reng reng!" Đột nhiên tiếng chuông trường học vang lên.

Trong nháy mắt sân trường vang lên tiếng hoan hô của rất nhiều học sinh. Bây giờ vẫn là đầu xuân, trời tối rất sớm, cho nên San San có lẽ bốn giờ tan học.

"A a a! Tan học rồi!" Chưa đến mười mấy giây, liền có đứa nhóc hưng phấn xông ra ngoài, tìm cha mẹ hoặc ông bà của mình, hò reo một tiếng, chạy qua đó.

Dương Thiên vừa tán gẫu với ông Lý, vừa tìm kiếm bóng dáng của San San.

Thị lực Dương Thiên không tệ, một lát liền nhìn thấy Dương San, cô bé đeo ba lô nhỏ đằng sau, nhưng dáng vẻ lại rầu rĩ không vui, sau lưng còn có vài đứa bạn học.

"San San!" Dương Thiên liền gọi.

San San ngẩng đầu nhìn, liền thấy anh trai của mình, trở nên vui mừng, bỏ rơi bạn học của mình, vội vàng chạy qua, bổ nhào vào người Dương Thiên nói: "Anh!"

Dương Thiên lập tức ôm lấy San San, yêu chiều vuốt cái đầu nhỏ của cô bé nói: "Ông Lý, vậy tôi đưa San San về nhà".

Ông Lý cười ha ha gật đầu. Dương Thiên vừa lấy bao thuốc kia đưa cho ông Lý, dành được cảm tình của ông ta.

"Ha ha, sao anh lại đến đây?" San San vui mừng hỏi. Trong ấn tượng của cô bé, anh trai đi học rất lâu rồi. .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Bé Alpha Này Có Chút Ngọt Ngào

2. Ở Ké Nhà Diêm Vương

3. Viết Lại Những Vì Sao

4. Trẫm Không Dám Nữa

=====================================

"Đồ ngốc, anh chẳng phải đã đồng ý một tháng liền trở về thăm San San sao?" Dương Thiên mỉm cười cưng chiều.

"Ồ ồ!" San San gật cái đầu nhỏ của mình.

Dương Thiên mỉm cười với mấy đứa nhỏ đằng sau, những đứa nhỏ này hắn đều quen, đó là nhóm Tiểu Bàn.

"San San, vừa nãy thấy em rầu rĩ không vui, sao thế?" Dương Thiên ôm em gái mình, hỏi.

San San lại bĩu môi, không nói gì.

"Anh trai San San, chúng em biết. Mỗi ngày San San đều một mình về nhà, không có ai đến đón cậu ấy, bị Hoàng Đình Đình chế nhạo ở trên lớp!" Tiểu Bàn giơ tay lên, vội nói.

"Ồ!" Dương Thiên mỉm cười. Trong đám nhóc còn có chuyện này.

Thế nhưng, chuyện của Dương Thiên và Dương San chính là như vậy. Trước đây nhà họ rất nghèo, Dương Gia Quốc và Thẩm Tân Lan đều bận đi làm, cho nên tính tự lập của Dương Thiên và Dương San rất mạnh, trước giờ tan học cũng không có ai đến đón.

Sờ cái đầu nhỏ của San San, Dương Thiên cười nói: "Đi, San San, hôm nay anh đích thân lái xe đến đón em về nhà!"

"Vâng ạ!" San San mừng rỡ, vội vàng leo xuống người của Dương Thiên, ánh mắt nhìn sang, liếc một chút liền thấy xe BMW của Dương Thiên, vui mừng chạy qua.

Cường Giả Hàng Lâm Ở Đô ThịTác giả: Cực Địa Phong NhậnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn“Keng keng keng...”Tiếng chuông vang lên, sau đó, khuôn viên trường học vốn yên tĩnh đột nhiên trở nên vô cùng ồn ào.Buổi học cuối cùng trước kỳ thi đại học đã kết thúc. Mùa hè thời tiết nắng nóng, ánh mặt trời chói chang, các học sinh vừa nói cười rôm rả vừa đi ra ngoài sân trường, không ai để ý đến sự nóng bức này cả.Nhưng lúc này, không học sinh nào của lớp 18 ra ngoài cả.Một nam thanh niên mặc áo sơ mi xa hoa, cao chừng một mét tám, gương mặt tuấn tú đang đứng trên bục giảng, cậu ta khẽ đập bàn một cái.“Mọi người yên lặng một chút.”Lúc này giáo viên chủ nhiệm lớp 18 đã rời đi rồi, các học sinh tò mò nhìn ủy viên học tập Trương Tiến, không biết cậu ta muốn nói gì. Những nữ sinh ngồi hàng ghế đầu lập tức nhìn Trương Tiến bằng ánh mắt ái mộ.Trương Tiến có gương mặt đẹp trai, vóc dáng cao ráo. Nghe nói nhà cậu ta mở hàng chục nhà hàng ở huyện A, gia sản lên tới mấy ngàn vạn, là một cao phú soái tiêu chuẩn.(Cao phú soái: Cao ráo, giàu có, đẹp trai)Trương Tiến nhìn thấy mọi người đều… Dương Thiên kích động trong lòng, sau một tháng hắn phải mở ra cảnh giới Luyện máu. Sau khi qua Luyện huyết cảnh, liền đến Luyện xương cảnh, Luyện xương cảnh viên mãn, lại có thể tương đương với Long Kinh Thiên?Dương Thiên vô cùng mong chờ ngày đó.Bây giờ còn có một tháng, Dương Thiên kết thúc tu luyện, ngoài tôi luyện binh khí ra thì không còn gì để làm!"Đúng rồi! Con đồng ý với San San một tháng sau phải về nhà thăm cô bé!" Dương Thiên đột nhiên nhớ ra mình rời đi sau tết, đã hẹn ước với em gái mình.Khởi động xe BMW của mình, Dương Thiên ngồi trong xe, nhìn cảnh vật đông nghịt, hơi thở dài.Hắn cảm thấy mình giống như hơi tách rời với xã hội này, người khác đều đang bận học hành, làm việc, còn hắn vẫn bận tu luyện, thậm chí ở dưới đáy biển ba tuần.Thế nhưng, con đường tu hành vốn dĩ đơn độc, phải đánh đổi một cái gì đó. Dương Thiên vứt bỏ cảm xúc trong lòng, ánh mắt lại trở nên kiên định.Lái xe về nhà, Dương Thiền liền đến nhà, nhưng trong nhà không có ai.Dương Thiên nhìn đồng hồ, hơn ba giờ chiều, lát nữa em gái sẽ tan học?"Ơ, cậu nhóc, xe này có đắt không?" Một ông già tầm năm sáu mươi tuổi đi ra từ phòng bảo vệ, nhìn xe của Dương Thiên, tán thưởng nói."Ha ha, không bao nhiêu tiền!" Dương Thiên mỉm cười, quay người trở lại xe lấy ra một bao thuốc lá, đưa một điếu qua. Hắn không hút thứ đồ này, nhưng mua một ít để trong xe.Hắn quen ông già này, lúc hắn học cấp hai thì đã ở đây rồi, không ngờ rằng bây giờ vẫn còn ở.Ông già bảo vệ cũng không khách sáo, nhận lấy điếu thuốc của Dương Thiên, hít một hơi thật sâu, vẻ mặt say sưa, thái độ với Dương Thiên càng thêm hòa nhã."Cậu nhóc đến đón người sao?" Ông già nói chuyện.Dương Thiên gật đầu."Cậu nói xem cậu đón ai? Toàn bộ học sinh trường này tôi đều quen!" Ông già kiêu ngạo nói.Dương Thiên cũng không nghi ngờ, thật ra, ông già đã làm bảo vệ ở đây hai mươi mấy năm, quen rất nhiều người."Tôi đến đón em gái! Cô bé tên là Dương San!" Dương Thiên cười nói."Dương San! Ồ, tôi biết cô bé, thành tích rất tốt, đúng rồi, cô bé còn có một người anh rất mập, lớn lên gọi là cậu mập, tôi rất có ấn tượng, thế nhưng thành tích đặc biệt tốt, lúc đầu còn ở trường chúng tôi thi được thành tích đứng nhất Nhất Trung huyện A!" Ông già bảo vệ nói xong, kinh ngạc nhìn Dương Thiên."Tôi chính là Dương Thiên mập mập đó, không ngờ rằng ông Lý vẫn nhớ đến tôi?" Dương Thiên cười nói."Ha ha, thằng nhóc cậu rời trường nhiều năm, lại trở nên ốm như vậy!" Ông Lý nhìn Dương Thiên kinh ngạc nói. Dù sao Dương Thiên tốt nghiệp từ trường học này, ông ta nhìn liền cảm thấy thân quen.Một lát sau, ở đây dần dần có nhiều người đến, có người lái xe, cũng có người lái xe điện, còn có người đạp xe xích lô. Đều là phụ huynh đến đón con cái."Reng reng reng! Reng reng reng!" Đột nhiên tiếng chuông trường học vang lên.Trong nháy mắt sân trường vang lên tiếng hoan hô của rất nhiều học sinh. Bây giờ vẫn là đầu xuân, trời tối rất sớm, cho nên San San có lẽ bốn giờ tan học."A a a! Tan học rồi!" Chưa đến mười mấy giây, liền có đứa nhóc hưng phấn xông ra ngoài, tìm cha mẹ hoặc ông bà của mình, hò reo một tiếng, chạy qua đó.Dương Thiên vừa tán gẫu với ông Lý, vừa tìm kiếm bóng dáng của San San.Thị lực Dương Thiên không tệ, một lát liền nhìn thấy Dương San, cô bé đeo ba lô nhỏ đằng sau, nhưng dáng vẻ lại rầu rĩ không vui, sau lưng còn có vài đứa bạn học."San San!" Dương Thiên liền gọi.San San ngẩng đầu nhìn, liền thấy anh trai của mình, trở nên vui mừng, bỏ rơi bạn học của mình, vội vàng chạy qua, bổ nhào vào người Dương Thiên nói: "Anh!"Dương Thiên lập tức ôm lấy San San, yêu chiều vuốt cái đầu nhỏ của cô bé nói: "Ông Lý, vậy tôi đưa San San về nhà".Ông Lý cười ha ha gật đầu. Dương Thiên vừa lấy bao thuốc kia đưa cho ông Lý, dành được cảm tình của ông ta."Ha ha, sao anh lại đến đây?" San San vui mừng hỏi. Trong ấn tượng của cô bé, anh trai đi học rất lâu rồi. .========== Truyện vừa hoàn thành ==========1. Bé Alpha Này Có Chút Ngọt Ngào2. Ở Ké Nhà Diêm Vương3. Viết Lại Những Vì Sao4. Trẫm Không Dám Nữa====================================="Đồ ngốc, anh chẳng phải đã đồng ý một tháng liền trở về thăm San San sao?" Dương Thiên mỉm cười cưng chiều."Ồ ồ!" San San gật cái đầu nhỏ của mình.Dương Thiên mỉm cười với mấy đứa nhỏ đằng sau, những đứa nhỏ này hắn đều quen, đó là nhóm Tiểu Bàn."San San, vừa nãy thấy em rầu rĩ không vui, sao thế?" Dương Thiên ôm em gái mình, hỏi.San San lại bĩu môi, không nói gì."Anh trai San San, chúng em biết. Mỗi ngày San San đều một mình về nhà, không có ai đến đón cậu ấy, bị Hoàng Đình Đình chế nhạo ở trên lớp!" Tiểu Bàn giơ tay lên, vội nói."Ồ!" Dương Thiên mỉm cười. Trong đám nhóc còn có chuyện này.Thế nhưng, chuyện của Dương Thiên và Dương San chính là như vậy. Trước đây nhà họ rất nghèo, Dương Gia Quốc và Thẩm Tân Lan đều bận đi làm, cho nên tính tự lập của Dương Thiên và Dương San rất mạnh, trước giờ tan học cũng không có ai đến đón.Sờ cái đầu nhỏ của San San, Dương Thiên cười nói: "Đi, San San, hôm nay anh đích thân lái xe đến đón em về nhà!""Vâng ạ!" San San mừng rỡ, vội vàng leo xuống người của Dương Thiên, ánh mắt nhìn sang, liếc một chút liền thấy xe BMW của Dương Thiên, vui mừng chạy qua.

Chương 221: C221: San san rầu rĩ không vui