Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 381: Tình Nghĩa Không Thể Thay Thế

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ đã suy nghĩ rất nhiều về thân phận của Tiểu Lâm, nhưng lại không suy ra được manh mối, một người dù thế nào cũng không thể nào không có họ chứ! Nhưng Tiểu Lâm không có họ, khiến Đông Phương Hạ thấy rất kỳ lạ! Hơn nữa, “tuyệt chiêu” mà trước đây cô ấy nhắc đến, đương nhiên Đông Phương Hạ biết là gì, vì Đông Phương Hạ cũng biết, chỉ là không sử dụng trước mặt người ngoài thôi.…  Sáng sớm, mặt trời giống như cô dâu mới về nhà chồng, e thẹn ló ra nửa khuôn mặt, ánh đỏ rực chiếu sáng cả thế giới.Trên cửa sổ được che phủ bởi một lớp sương dày đặc! Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào từ cửa sổ phía Đông được rèm cửa sổ hoa nhí sàng thành vật hỗn hợp màu vàng nhạt và màu xám đen lốm đốm.Đông Phương Hạ từ từ quay khuôn mặt mới phát hiện trời đã sáng, anh nhìn Tiểu Lâm trong lòng, cô bé này ngủ say như vậy, thỉnh thoảng còn có tiếng ngáy.!             Đông Phương Hạ hơi cử động cánh tay tê dại, lại phát hiện Tiểu Lâm hơi động đậy.Thế là, Đông Phương Hạ không dám cử động bừa bãi, sợ rằng sẽ khiến cô bé tỉnh dậy!  Trên hành lang bên ngoài đại sảnh, Dạ Ảnh đã về từ cục an ninh quốc phòng, nhẹ nhàng đẩy cửa mang bữa sáng cho cậu chủ nhà mình, nhưng khi thấy cậu chủ ôm Tiểu Lâm trên sofa, cô ấy do dự một lúc, lại nhẹ nhàng lui ra ngoài.Đúng lúc này, phía sau Dạ Ảnh xuất hiện một bóng người xinh đẹp! Thư Lăng Vy thấy Dạ Ảnh vừa đi vào lại đi ra, nghi hoặc nói: “Dạ Ảnh, cậu chủ nhà cô vẫn chưa ngủ dậy sao?”  Dạ Ảnh nghe thấy giọng nói của Thư Lăng Vy liền quay đầu, nói nhỏ: “Cậu chủ cả đêm không chợp mắt”.“Vậy… sao cô lại bưng bữa sáng ra?”, Thư Lăng Vy nhìn cái đĩa trong tay Dạ Ảnh.Dạ Ảnh nhìn cửa phòng khách một cái: “Bây giờ cậu chủ không có thời gian, tôi bê bữa sáng xuống, chốc nữa lại đưa lên!”  “Ồ… vậy cô đi đi!”  Thư Lăng Vy đẩy cửa đi vào, đang định lên tiếng nói thì thấy Đông Phương Hạ bỗng trừng mắt nhìn cô một cái, ra ý bảo cô nhỏ tiếng chút, sau đó nhìn Tiểu Lâm trong lòng.Đông Phương Hạ cười bất lực, ôm Thư Lăng Vy vào lòng: “Nói đi, cô vợ nhỏ của tôi!”  “Đông Phương Hạ, anh còn gọi tôi là vợ bé tôi thiến anh đấy!”  Ngón tay trắng ngần của Thư Lăng Vy làm hình cái kéo cắt chỗ đó của Đông Phương Hạ, suýt khiến Đông Phương Hạ tát cô một cái.Thư Lăng Vy thấy dáng vẻ bực bội của Đông Phương Hạ, trong lòng thật thoải mái, hít thật sâu, nói: “Đông Phương Hạ, tối qua Tiểu Lâm đến căn cứ của Tư Mã Trưởng Phong phải không!”  “Cô đã biết rồi còn hỏi tôi!”  

Đông Phương Hạ đã suy nghĩ rất nhiều về thân phận của Tiểu Lâm, nhưng lại không suy ra được manh mối, một người dù thế nào cũng không thể nào không có họ chứ! Nhưng Tiểu Lâm không có họ, khiến Đông Phương Hạ thấy rất kỳ lạ! Hơn nữa, “tuyệt chiêu” mà trước đây cô ấy nhắc đến, đương nhiên Đông Phương Hạ biết là gì, vì Đông Phương Hạ cũng biết, chỉ là không sử dụng trước mặt người ngoài thôi.

…  

Sáng sớm, mặt trời giống như cô dâu mới về nhà chồng, e thẹn ló ra nửa khuôn mặt, ánh đỏ rực chiếu sáng cả thế giới.

Trên cửa sổ được che phủ bởi một lớp sương dày đặc! Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào từ cửa sổ phía Đông được rèm cửa sổ hoa nhí sàng thành vật hỗn hợp màu vàng nhạt và màu xám đen lốm đốm.

Đông Phương Hạ từ từ quay khuôn mặt mới phát hiện trời đã sáng, anh nhìn Tiểu Lâm trong lòng, cô bé này ngủ say như vậy, thỉnh thoảng còn có tiếng ngáy.

!             Đông Phương Hạ hơi cử động cánh tay tê dại, lại phát hiện Tiểu Lâm hơi động đậy.

Thế là, Đông Phương Hạ không dám cử động bừa bãi, sợ rằng sẽ khiến cô bé tỉnh dậy!  

Trên hành lang bên ngoài đại sảnh, Dạ Ảnh đã về từ cục an ninh quốc phòng, nhẹ nhàng đẩy cửa mang bữa sáng cho cậu chủ nhà mình, nhưng khi thấy cậu chủ ôm Tiểu Lâm trên sofa, cô ấy do dự một lúc, lại nhẹ nhàng lui ra ngoài.

Đúng lúc này, phía sau Dạ Ảnh xuất hiện một bóng người xinh đẹp! Thư Lăng Vy thấy Dạ Ảnh vừa đi vào lại đi ra, nghi hoặc nói: “Dạ Ảnh, cậu chủ nhà cô vẫn chưa ngủ dậy sao?”  

Dạ Ảnh nghe thấy giọng nói của Thư Lăng Vy liền quay đầu, nói nhỏ: “Cậu chủ cả đêm không chợp mắt”.

“Vậy… sao cô lại bưng bữa sáng ra?”, Thư Lăng Vy nhìn cái đĩa trong tay Dạ Ảnh.

Dạ Ảnh nhìn cửa phòng khách một cái: “Bây giờ cậu chủ không có thời gian, tôi bê bữa sáng xuống, chốc nữa lại đưa lên!”  

“Ồ… vậy cô đi đi!”  

Thư Lăng Vy đẩy cửa đi vào, đang định lên tiếng nói thì thấy Đông Phương Hạ bỗng trừng mắt nhìn cô một cái, ra ý bảo cô nhỏ tiếng chút, sau đó nhìn Tiểu Lâm trong lòng.

Đông Phương Hạ cười bất lực, ôm Thư Lăng Vy vào lòng: “Nói đi, cô vợ nhỏ của tôi!”  

“Đông Phương Hạ, anh còn gọi tôi là vợ bé tôi thiến anh đấy!”  

Ngón tay trắng ngần của Thư Lăng Vy làm hình cái kéo cắt chỗ đó của Đông Phương Hạ, suýt khiến Đông Phương Hạ tát cô một cái.

Thư Lăng Vy thấy dáng vẻ bực bội của Đông Phương Hạ, trong lòng thật thoải mái, hít thật sâu, nói: “Đông Phương Hạ, tối qua Tiểu Lâm đến căn cứ của Tư Mã Trưởng Phong phải không!”  

“Cô đã biết rồi còn hỏi tôi!”  

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ đã suy nghĩ rất nhiều về thân phận của Tiểu Lâm, nhưng lại không suy ra được manh mối, một người dù thế nào cũng không thể nào không có họ chứ! Nhưng Tiểu Lâm không có họ, khiến Đông Phương Hạ thấy rất kỳ lạ! Hơn nữa, “tuyệt chiêu” mà trước đây cô ấy nhắc đến, đương nhiên Đông Phương Hạ biết là gì, vì Đông Phương Hạ cũng biết, chỉ là không sử dụng trước mặt người ngoài thôi.…  Sáng sớm, mặt trời giống như cô dâu mới về nhà chồng, e thẹn ló ra nửa khuôn mặt, ánh đỏ rực chiếu sáng cả thế giới.Trên cửa sổ được che phủ bởi một lớp sương dày đặc! Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào từ cửa sổ phía Đông được rèm cửa sổ hoa nhí sàng thành vật hỗn hợp màu vàng nhạt và màu xám đen lốm đốm.Đông Phương Hạ từ từ quay khuôn mặt mới phát hiện trời đã sáng, anh nhìn Tiểu Lâm trong lòng, cô bé này ngủ say như vậy, thỉnh thoảng còn có tiếng ngáy.!             Đông Phương Hạ hơi cử động cánh tay tê dại, lại phát hiện Tiểu Lâm hơi động đậy.Thế là, Đông Phương Hạ không dám cử động bừa bãi, sợ rằng sẽ khiến cô bé tỉnh dậy!  Trên hành lang bên ngoài đại sảnh, Dạ Ảnh đã về từ cục an ninh quốc phòng, nhẹ nhàng đẩy cửa mang bữa sáng cho cậu chủ nhà mình, nhưng khi thấy cậu chủ ôm Tiểu Lâm trên sofa, cô ấy do dự một lúc, lại nhẹ nhàng lui ra ngoài.Đúng lúc này, phía sau Dạ Ảnh xuất hiện một bóng người xinh đẹp! Thư Lăng Vy thấy Dạ Ảnh vừa đi vào lại đi ra, nghi hoặc nói: “Dạ Ảnh, cậu chủ nhà cô vẫn chưa ngủ dậy sao?”  Dạ Ảnh nghe thấy giọng nói của Thư Lăng Vy liền quay đầu, nói nhỏ: “Cậu chủ cả đêm không chợp mắt”.“Vậy… sao cô lại bưng bữa sáng ra?”, Thư Lăng Vy nhìn cái đĩa trong tay Dạ Ảnh.Dạ Ảnh nhìn cửa phòng khách một cái: “Bây giờ cậu chủ không có thời gian, tôi bê bữa sáng xuống, chốc nữa lại đưa lên!”  “Ồ… vậy cô đi đi!”  Thư Lăng Vy đẩy cửa đi vào, đang định lên tiếng nói thì thấy Đông Phương Hạ bỗng trừng mắt nhìn cô một cái, ra ý bảo cô nhỏ tiếng chút, sau đó nhìn Tiểu Lâm trong lòng.Đông Phương Hạ cười bất lực, ôm Thư Lăng Vy vào lòng: “Nói đi, cô vợ nhỏ của tôi!”  “Đông Phương Hạ, anh còn gọi tôi là vợ bé tôi thiến anh đấy!”  Ngón tay trắng ngần của Thư Lăng Vy làm hình cái kéo cắt chỗ đó của Đông Phương Hạ, suýt khiến Đông Phương Hạ tát cô một cái.Thư Lăng Vy thấy dáng vẻ bực bội của Đông Phương Hạ, trong lòng thật thoải mái, hít thật sâu, nói: “Đông Phương Hạ, tối qua Tiểu Lâm đến căn cứ của Tư Mã Trưởng Phong phải không!”  “Cô đã biết rồi còn hỏi tôi!”  

Chương 381: Tình Nghĩa Không Thể Thay Thế