Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 387: Em Định Bồi Thường Như Nào

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Bên ngoài vô c*̀ng ồn ào, Đông Phương Hạ lại ngồi trong xe nói chuyện phiếm với Thư Lăng Vy! Sau khi bọn họ biết Dương Nhuệ Tiến là người thừa kế c*̉a tập đoàn Thiên Thành, mặc dù ngạc nhiên và phẫn nộ, nhưng chỉ là trong chốc lát.Đông Phương Hạ ngăn lại ý định xông ra ngoài tìm người phụ nữ đó tính sổ c*̉a Thư Lăng Vy, ra hiệu cho Thư Lăng Vy đừng kích động, lúc này mới nói: “Cho dù chúng ta biết người phụ nữ đó có khả năng là người dụ cô đến cửa hàng châu báu c*̉a tập đoàn Thiên Thành, nhưng cô đi hỏi, cô ta sẽ thừa nhận sao? c*̀ng lắm thì chúng ta dạy cho cô ta một bài học, hoặc tìm chốn không người giết cô ta! Nhưng đây không phải là kết quả mà chúng ta mong muốn, tiêu diệt nhà họ Tư Mã mới là việc quan trọng hàng đầu”.“Nhưng, như vậy c*̃ng quá dễ dàng cho đôi cẩu nam nữ đó rồi!”, Thư Lăng Vy không cam lòng.Đông Phương Hạ lắc đầu, cười xấu xa: “Hiện tại tôi đang lo không tìm được cơ hội thích hợp nào để đi vào tập đoàn Thiên Thành, không ngờ Tiểu Lâm làm ầm ĩ như vậy, lại giúp được tôi!”  !             “Ý anh là gì?”  “Không thể nói…không thể nói!”  Đông Phương Hạ liên tục xua tay! Dáng vẻ thiên cơ không thể tiết lộ, suýt chút nữa khiến Thư Lăng Vy đem anh ném ra khỏi xe.Một lúc sau, tiếng ồn ào bên ngoài dần dần nhỏ lại! Tiểu Lâm c*̀ng người thanh niên lúc nãy c*̀ng đi đến, Đông Phương Hạ lúc này mới c*̀ng Thư Lăng Vy xuống xe! Đi đến chỗ chiếc xe thể thao phía trước.Sau khi lên xe, người thanh niên đưa giấy ghi nợ cho Đông Phương Hạ: “Huyết Lang, theo như căn dặn c*̉a anh, chúng tôi không nhận tấm séc c*̉a tên nhãi đó đưa, mà lấy giấy ghi nợ! Mười triệu, anh xem đi”.Đông Phương Hạ liếc nhìn một cái.Cười nói: “Anh làm tốt lắm! Như này…A Phi, anh dẫn mười mấy anh em đến tập đoàn Thiên Thành đòi nợ, nhân tiện dạo quanh tập đoàn c*̉a bọn chúng một chút! Sau khi lấy được tiền, rút một triệu chia cho các anh em hôm nay đến đây, không thể để mọi người đi không công được, dẫu sao tiền này c*̃ng không phải c*̉a riêng chúng tôi, số còn lại giao cho Lục Phong.Nhân tiện đem xe c*̉a chúng tôi đi xử lý một chút”.Thì ra, người thanh niên chính là A Phi! Nhưng đó không phải là vấn đề, ở đây gần Bạch Hổ Đường nhất, sau khi A Phi nhận được điện thoại liền vội vàng chạy đến, điện thoại c*̉a Huyết Lang, các anh em nào dám lơ là!  “Không có gì”.“Không có gì thì không được phép cười! Tiểu Lâm, xe c*̉a chị dâu là do em làm hỏng, nghe nói em c*̃ng có rất nhiều tiền, ngày mai phải mua một chiếc mới cho chị”.Thư Lăng Vy, mẹ kiếp cô đến Tiểu Lâm c*̃ng dám tống tiền! Cô không biết em ấy vốn là cao thủ tống tiền người khác sao! Bảo em ấy mua xe mới cho cô, cô cứ mơ đi! Đông Phương Hạ suýt chút nữa bật cười.Tiểu Lâm cong mắt nhìn Thư Lăng Vy, hai đôi mắt xinh đẹp không ngừng chuyển động! Một lát sau, liền cười hi hi.Nói: “Được thôi, ngày mai Tiểu Lâm sẽ mua cho chị dâu một chiếc xe mới, không phải chỉ một chiếc xe thôi sao!”  Tiểu Lâm đồng ý dễ dàng như vậy, ngược lại khiến Thư Lăng Vy thấy kỳ lạ! Cô nhóc này đi theo Đông Phương Hạ, có rất nhiều mánh khóe, sẽ đồng ý bồi thường dễ dàng như vậy sao! Thế là liền hỏi: “Em định bồi thường như nào?”  

Bên ngoài vô c*̀ng ồn ào, Đông Phương Hạ lại ngồi trong xe nói chuyện phiếm với Thư Lăng Vy! Sau khi bọn họ biết Dương Nhuệ Tiến là người thừa kế c*̉a tập đoàn Thiên Thành, mặc dù ngạc nhiên và phẫn nộ, nhưng chỉ là trong chốc lát.

Đông Phương Hạ ngăn lại ý định xông ra ngoài tìm người phụ nữ đó tính sổ c*̉a Thư Lăng Vy, ra hiệu cho Thư Lăng Vy đừng kích động, lúc này mới nói: “Cho dù chúng ta biết người phụ nữ đó có khả năng là người dụ cô đến cửa hàng châu báu c*̉a tập đoàn Thiên Thành, nhưng cô đi hỏi, cô ta sẽ thừa nhận sao? c*̀ng lắm thì chúng ta dạy cho cô ta một bài học, hoặc tìm chốn không người giết cô ta! Nhưng đây không phải là kết quả mà chúng ta mong muốn, tiêu diệt nhà họ Tư Mã mới là việc quan trọng hàng đầu”.

“Nhưng, như vậy c*̃ng quá dễ dàng cho đôi cẩu nam nữ đó rồi!”, Thư Lăng Vy không cam lòng.

Đông Phương Hạ lắc đầu, cười xấu xa: “Hiện tại tôi đang lo không tìm được cơ hội thích hợp nào để đi vào tập đoàn Thiên Thành, không ngờ Tiểu Lâm làm ầm ĩ như vậy, lại giúp được tôi!”  !             “Ý anh là gì?”  

“Không thể nói…không thể nói!”  

Đông Phương Hạ liên tục xua tay! Dáng vẻ thiên cơ không thể tiết lộ, suýt chút nữa khiến Thư Lăng Vy đem anh ném ra khỏi xe.

Một lúc sau, tiếng ồn ào bên ngoài dần dần nhỏ lại! Tiểu Lâm c*̀ng người thanh niên lúc nãy c*̀ng đi đến, Đông Phương Hạ lúc này mới c*̀ng Thư Lăng Vy xuống xe! Đi đến chỗ chiếc xe thể thao phía trước.

Sau khi lên xe, người thanh niên đưa giấy ghi nợ cho Đông Phương Hạ: “Huyết Lang, theo như căn dặn c*̉a anh, chúng tôi không nhận tấm séc c*̉a tên nhãi đó đưa, mà lấy giấy ghi nợ! Mười triệu, anh xem đi”.

Đông Phương Hạ liếc nhìn một cái.

Cười nói: “Anh làm tốt lắm! Như này…A Phi, anh dẫn mười mấy anh em đến tập đoàn Thiên Thành đòi nợ, nhân tiện dạo quanh tập đoàn c*̉a bọn chúng một chút! Sau khi lấy được tiền, rút một triệu chia cho các anh em hôm nay đến đây, không thể để mọi người đi không công được, dẫu sao tiền này c*̃ng không phải c*̉a riêng chúng tôi, số còn lại giao cho Lục Phong.

Nhân tiện đem xe c*̉a chúng tôi đi xử lý một chút”.

Thì ra, người thanh niên chính là A Phi! Nhưng đó không phải là vấn đề, ở đây gần Bạch Hổ Đường nhất, sau khi A Phi nhận được điện thoại liền vội vàng chạy đến, điện thoại c*̉a Huyết Lang, các anh em nào dám lơ là!  

“Không có gì”.

“Không có gì thì không được phép cười! Tiểu Lâm, xe c*̉a chị dâu là do em làm hỏng, nghe nói em c*̃ng có rất nhiều tiền, ngày mai phải mua một chiếc mới cho chị”.

Thư Lăng Vy, mẹ kiếp cô đến Tiểu Lâm c*̃ng dám tống tiền! Cô không biết em ấy vốn là cao thủ tống tiền người khác sao! Bảo em ấy mua xe mới cho cô, cô cứ mơ đi! Đông Phương Hạ suýt chút nữa bật cười.

Tiểu Lâm cong mắt nhìn Thư Lăng Vy, hai đôi mắt xinh đẹp không ngừng chuyển động! Một lát sau, liền cười hi hi.

Nói: “Được thôi, ngày mai Tiểu Lâm sẽ mua cho chị dâu một chiếc xe mới, không phải chỉ một chiếc xe thôi sao!”  

Tiểu Lâm đồng ý dễ dàng như vậy, ngược lại khiến Thư Lăng Vy thấy kỳ lạ! Cô nhóc này đi theo Đông Phương Hạ, có rất nhiều mánh khóe, sẽ đồng ý bồi thường dễ dàng như vậy sao! Thế là liền hỏi: “Em định bồi thường như nào?”  

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Bên ngoài vô c*̀ng ồn ào, Đông Phương Hạ lại ngồi trong xe nói chuyện phiếm với Thư Lăng Vy! Sau khi bọn họ biết Dương Nhuệ Tiến là người thừa kế c*̉a tập đoàn Thiên Thành, mặc dù ngạc nhiên và phẫn nộ, nhưng chỉ là trong chốc lát.Đông Phương Hạ ngăn lại ý định xông ra ngoài tìm người phụ nữ đó tính sổ c*̉a Thư Lăng Vy, ra hiệu cho Thư Lăng Vy đừng kích động, lúc này mới nói: “Cho dù chúng ta biết người phụ nữ đó có khả năng là người dụ cô đến cửa hàng châu báu c*̉a tập đoàn Thiên Thành, nhưng cô đi hỏi, cô ta sẽ thừa nhận sao? c*̀ng lắm thì chúng ta dạy cho cô ta một bài học, hoặc tìm chốn không người giết cô ta! Nhưng đây không phải là kết quả mà chúng ta mong muốn, tiêu diệt nhà họ Tư Mã mới là việc quan trọng hàng đầu”.“Nhưng, như vậy c*̃ng quá dễ dàng cho đôi cẩu nam nữ đó rồi!”, Thư Lăng Vy không cam lòng.Đông Phương Hạ lắc đầu, cười xấu xa: “Hiện tại tôi đang lo không tìm được cơ hội thích hợp nào để đi vào tập đoàn Thiên Thành, không ngờ Tiểu Lâm làm ầm ĩ như vậy, lại giúp được tôi!”  !             “Ý anh là gì?”  “Không thể nói…không thể nói!”  Đông Phương Hạ liên tục xua tay! Dáng vẻ thiên cơ không thể tiết lộ, suýt chút nữa khiến Thư Lăng Vy đem anh ném ra khỏi xe.Một lúc sau, tiếng ồn ào bên ngoài dần dần nhỏ lại! Tiểu Lâm c*̀ng người thanh niên lúc nãy c*̀ng đi đến, Đông Phương Hạ lúc này mới c*̀ng Thư Lăng Vy xuống xe! Đi đến chỗ chiếc xe thể thao phía trước.Sau khi lên xe, người thanh niên đưa giấy ghi nợ cho Đông Phương Hạ: “Huyết Lang, theo như căn dặn c*̉a anh, chúng tôi không nhận tấm séc c*̉a tên nhãi đó đưa, mà lấy giấy ghi nợ! Mười triệu, anh xem đi”.Đông Phương Hạ liếc nhìn một cái.Cười nói: “Anh làm tốt lắm! Như này…A Phi, anh dẫn mười mấy anh em đến tập đoàn Thiên Thành đòi nợ, nhân tiện dạo quanh tập đoàn c*̉a bọn chúng một chút! Sau khi lấy được tiền, rút một triệu chia cho các anh em hôm nay đến đây, không thể để mọi người đi không công được, dẫu sao tiền này c*̃ng không phải c*̉a riêng chúng tôi, số còn lại giao cho Lục Phong.Nhân tiện đem xe c*̉a chúng tôi đi xử lý một chút”.Thì ra, người thanh niên chính là A Phi! Nhưng đó không phải là vấn đề, ở đây gần Bạch Hổ Đường nhất, sau khi A Phi nhận được điện thoại liền vội vàng chạy đến, điện thoại c*̉a Huyết Lang, các anh em nào dám lơ là!  “Không có gì”.“Không có gì thì không được phép cười! Tiểu Lâm, xe c*̉a chị dâu là do em làm hỏng, nghe nói em c*̃ng có rất nhiều tiền, ngày mai phải mua một chiếc mới cho chị”.Thư Lăng Vy, mẹ kiếp cô đến Tiểu Lâm c*̃ng dám tống tiền! Cô không biết em ấy vốn là cao thủ tống tiền người khác sao! Bảo em ấy mua xe mới cho cô, cô cứ mơ đi! Đông Phương Hạ suýt chút nữa bật cười.Tiểu Lâm cong mắt nhìn Thư Lăng Vy, hai đôi mắt xinh đẹp không ngừng chuyển động! Một lát sau, liền cười hi hi.Nói: “Được thôi, ngày mai Tiểu Lâm sẽ mua cho chị dâu một chiếc xe mới, không phải chỉ một chiếc xe thôi sao!”  Tiểu Lâm đồng ý dễ dàng như vậy, ngược lại khiến Thư Lăng Vy thấy kỳ lạ! Cô nhóc này đi theo Đông Phương Hạ, có rất nhiều mánh khóe, sẽ đồng ý bồi thường dễ dàng như vậy sao! Thế là liền hỏi: “Em định bồi thường như nào?”  

Chương 387: Em Định Bồi Thường Như Nào