Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 389: Hai Người Vào Đi!”

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Sư Huynh, ở đây!”Đi được khoảng hai phút, Tiểu Lâm chỉ vào cánh cửa phía trước quay đầu lại nói với Đông Phương Hạ và Thư Lăng Vy đang cãi cọ.Đông Phương Hạ gật đầu, đi lên, định đẩy cửa đi vào liền bị Thư Lăng Vy ngăn lại!.Google ngay trang || TRÙMtruу ện.OR G ||“Tiểu Lâm, em vào trước bảo các cô ấy mặc quần áo cẩn thận vào, kín đáo một chút, đừng để con sói này nhìn thấy!”Má! Tôi đây là sói háo sắc sao! Trong lòng cô tôi tệ như vậy sao! ! Tiểu Lâm c*̃ng cảm thấy Thư Lăng Vy nói có lý, nhìn người khác thì không vấn đề, nhưng quan trọng là bên trong còn có Đông Phương Mịch Ngâm! Đó là em gái c*̉a sư huynh.Thế là, đẩy cửa đi vào trước.Nhìn thấy Đông Phương Hạ nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm mình, Thư Lăng Vy liền cười ha ha: “Không phải anh là Huyết Lang sao, dù sao c*̃ng là sói!”“Thư Lăng Vy, có tin tôi xử cô ngay ở đây không! Bị cô chụp cho cái mũ “sói háo sắc” này, c*̃ng không thể không làm gì được! Có điều, cô không đồng ý c*̃ng không quan trọng, những ngày này cậu chủ tôi khá buồn tẻ, tối nay phải tìm hai sinh viên chơi chút.Haizz…mùi vị đó chắc chắn rất tuyệt vời!”Nói xong, Đông Phương Hạ còn nhắm mắt lại, dáng vẻ giống như đang tưởng tượng!Trong lòng Thư Lăng Vy căm tức! Tên này sao nói chuyện lại thích khiêu khích như vậy, chỉ thiếu bước khiến người ta tức chết.“Hai người vào đi!”Lúc này, giọng nói c*̉a Tiểu Lâm ở bên trong vang lên! Thư Lăng Vy hung hăng đạp cho Đông Phương Hạ một phát, hừ một tiếng, nhấc chân đi vào bên trong.Đông Phương Hạ đến đây, Đông Phương Mịch Ngâm không cảm thấy gì cả! Nhưng Trương Hàm và hai người bạn c*̀ng phòng khác có chút mất tự nhiên, vào đại học Yên Kinh mấy năm, ngoài phòng công tác học sinh sinh viên đến kiểm tra phòng ngủ ra, c*̃ng không có sinh viên nam nào vào phòng ngủ c*̉a bọn họ! Mỗi lần phòng công tác học sinh sinh viên đến đều phải thông báo trước, để sinh viên chuẩn bị trước rồi mới đến.Nhưng Đông Phương Hạ đến trước cửa phòng rồi mới thông báo, khiến Trương Hàm và hai người còn lại không kịp phản ứng.“Đúng vậy đúng vậy, phần c*̉a em chị dâu đã đưa rồi! Chị Mịch Ngâm, mặc dù không nhiều lắm, nhưng vẫn đủ cho chúng ta ra ngoài ăn một bữa, chị nhìn chị đi, ở đây ăn mỳ, người không biết còn cho rằng sư huynh cắt tiền tiêu vặt c*̉a chị!”Tiểu Lâm này, chỉ với một câu ngắn gọn, đã một mũi tên trúng hai đích! Vừa ngấm ngầm mưu tính Thư Lăng Vy, vừa lôi Đông Phương Hạ vào! Nói xong, còn nháy mắt với Đông Phương Mịch Ngâm, có ý nói “sau khi lấy được tiền phải chia cho em một nửa”.Đông Phương Mịch Ngâm tỉnh rụi nháy mắt với Tiểu Lâm, biểu thị đồng ý!Lúc này Đông Phương Hạ mới biết mình tự bê đá đập chân mình! Tính kế Thư Lăng Vy là được rồi, sao còn để cô nhóc Tiểu Lâm chứng thực cho mình nữa chứ.Cô nhóc này thật là nghịch ngợm! Vẫn là một đứa thích gây chuyện!Mặc dù Thư Lăng Vy bị Đông Phương Hạ tính kế, nhưng nhìn thấy dáng vẻ buồn bực c*̉a Đông Phương Hạ, cô không nhịn được muốn cười!

“Sư Huynh, ở đây!”

Đi được khoảng hai phút, Tiểu Lâm chỉ vào cánh cửa phía trước quay đầu lại nói với Đông Phương Hạ và Thư Lăng Vy đang cãi cọ.

Đông Phương Hạ gật đầu, đi lên, định đẩy cửa đi vào liền bị Thư Lăng Vy ngăn lại!.

Google ngay trang || TRÙMtruу ện.OR G ||

“Tiểu Lâm, em vào trước bảo các cô ấy mặc quần áo cẩn thận vào, kín đáo một chút, đừng để con sói này nhìn thấy!”

Má! Tôi đây là sói háo sắc sao! Trong lòng cô tôi tệ như vậy sao! ! Tiểu Lâm c*̃ng cảm thấy Thư Lăng Vy nói có lý, nhìn người khác thì không vấn đề, nhưng quan trọng là bên trong còn có Đông Phương Mịch Ngâm! Đó là em gái c*̉a sư huynh.

Thế là, đẩy cửa đi vào trước.

Nhìn thấy Đông Phương Hạ nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm mình, Thư Lăng Vy liền cười ha ha: “Không phải anh là Huyết Lang sao, dù sao c*̃ng là sói!”

“Thư Lăng Vy, có tin tôi xử cô ngay ở đây không! Bị cô chụp cho cái mũ “sói háo sắc” này, c*̃ng không thể không làm gì được! Có điều, cô không đồng ý c*̃ng không quan trọng, những ngày này cậu chủ tôi khá buồn tẻ, tối nay phải tìm hai sinh viên chơi chút.

Haizz…mùi vị đó chắc chắn rất tuyệt vời!”

Nói xong, Đông Phương Hạ còn nhắm mắt lại, dáng vẻ giống như đang tưởng tượng!

Trong lòng Thư Lăng Vy căm tức! Tên này sao nói chuyện lại thích khiêu khích như vậy, chỉ thiếu bước khiến người ta tức chết.

“Hai người vào đi!”

Lúc này, giọng nói c*̉a Tiểu Lâm ở bên trong vang lên! Thư Lăng Vy hung hăng đạp cho Đông Phương Hạ một phát, hừ một tiếng, nhấc chân đi vào bên trong.

Đông Phương Hạ đến đây, Đông Phương Mịch Ngâm không cảm thấy gì cả! Nhưng Trương Hàm và hai người bạn c*̀ng phòng khác có chút mất tự nhiên, vào đại học Yên Kinh mấy năm, ngoài phòng công tác học sinh sinh viên đến kiểm tra phòng ngủ ra, c*̃ng không có sinh viên nam nào vào phòng ngủ c*̉a bọn họ! Mỗi lần phòng công tác học sinh sinh viên đến đều phải thông báo trước, để sinh viên chuẩn bị trước rồi mới đến.

Nhưng Đông Phương Hạ đến trước cửa phòng rồi mới thông báo, khiến Trương Hàm và hai người còn lại không kịp phản ứng.

“Đúng vậy đúng vậy, phần c*̉a em chị dâu đã đưa rồi! Chị Mịch Ngâm, mặc dù không nhiều lắm, nhưng vẫn đủ cho chúng ta ra ngoài ăn một bữa, chị nhìn chị đi, ở đây ăn mỳ, người không biết còn cho rằng sư huynh cắt tiền tiêu vặt c*̉a chị!”

Tiểu Lâm này, chỉ với một câu ngắn gọn, đã một mũi tên trúng hai đích! Vừa ngấm ngầm mưu tính Thư Lăng Vy, vừa lôi Đông Phương Hạ vào! Nói xong, còn nháy mắt với Đông Phương Mịch Ngâm, có ý nói “sau khi lấy được tiền phải chia cho em một nửa”.

Đông Phương Mịch Ngâm tỉnh rụi nháy mắt với Tiểu Lâm, biểu thị đồng ý!

Lúc này Đông Phương Hạ mới biết mình tự bê đá đập chân mình! Tính kế Thư Lăng Vy là được rồi, sao còn để cô nhóc Tiểu Lâm chứng thực cho mình nữa chứ.

Cô nhóc này thật là nghịch ngợm! Vẫn là một đứa thích gây chuyện!

Mặc dù Thư Lăng Vy bị Đông Phương Hạ tính kế, nhưng nhìn thấy dáng vẻ buồn bực c*̉a Đông Phương Hạ, cô không nhịn được muốn cười!

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Sư Huynh, ở đây!”Đi được khoảng hai phút, Tiểu Lâm chỉ vào cánh cửa phía trước quay đầu lại nói với Đông Phương Hạ và Thư Lăng Vy đang cãi cọ.Đông Phương Hạ gật đầu, đi lên, định đẩy cửa đi vào liền bị Thư Lăng Vy ngăn lại!.Google ngay trang || TRÙMtruу ện.OR G ||“Tiểu Lâm, em vào trước bảo các cô ấy mặc quần áo cẩn thận vào, kín đáo một chút, đừng để con sói này nhìn thấy!”Má! Tôi đây là sói háo sắc sao! Trong lòng cô tôi tệ như vậy sao! ! Tiểu Lâm c*̃ng cảm thấy Thư Lăng Vy nói có lý, nhìn người khác thì không vấn đề, nhưng quan trọng là bên trong còn có Đông Phương Mịch Ngâm! Đó là em gái c*̉a sư huynh.Thế là, đẩy cửa đi vào trước.Nhìn thấy Đông Phương Hạ nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm mình, Thư Lăng Vy liền cười ha ha: “Không phải anh là Huyết Lang sao, dù sao c*̃ng là sói!”“Thư Lăng Vy, có tin tôi xử cô ngay ở đây không! Bị cô chụp cho cái mũ “sói háo sắc” này, c*̃ng không thể không làm gì được! Có điều, cô không đồng ý c*̃ng không quan trọng, những ngày này cậu chủ tôi khá buồn tẻ, tối nay phải tìm hai sinh viên chơi chút.Haizz…mùi vị đó chắc chắn rất tuyệt vời!”Nói xong, Đông Phương Hạ còn nhắm mắt lại, dáng vẻ giống như đang tưởng tượng!Trong lòng Thư Lăng Vy căm tức! Tên này sao nói chuyện lại thích khiêu khích như vậy, chỉ thiếu bước khiến người ta tức chết.“Hai người vào đi!”Lúc này, giọng nói c*̉a Tiểu Lâm ở bên trong vang lên! Thư Lăng Vy hung hăng đạp cho Đông Phương Hạ một phát, hừ một tiếng, nhấc chân đi vào bên trong.Đông Phương Hạ đến đây, Đông Phương Mịch Ngâm không cảm thấy gì cả! Nhưng Trương Hàm và hai người bạn c*̀ng phòng khác có chút mất tự nhiên, vào đại học Yên Kinh mấy năm, ngoài phòng công tác học sinh sinh viên đến kiểm tra phòng ngủ ra, c*̃ng không có sinh viên nam nào vào phòng ngủ c*̉a bọn họ! Mỗi lần phòng công tác học sinh sinh viên đến đều phải thông báo trước, để sinh viên chuẩn bị trước rồi mới đến.Nhưng Đông Phương Hạ đến trước cửa phòng rồi mới thông báo, khiến Trương Hàm và hai người còn lại không kịp phản ứng.“Đúng vậy đúng vậy, phần c*̉a em chị dâu đã đưa rồi! Chị Mịch Ngâm, mặc dù không nhiều lắm, nhưng vẫn đủ cho chúng ta ra ngoài ăn một bữa, chị nhìn chị đi, ở đây ăn mỳ, người không biết còn cho rằng sư huynh cắt tiền tiêu vặt c*̉a chị!”Tiểu Lâm này, chỉ với một câu ngắn gọn, đã một mũi tên trúng hai đích! Vừa ngấm ngầm mưu tính Thư Lăng Vy, vừa lôi Đông Phương Hạ vào! Nói xong, còn nháy mắt với Đông Phương Mịch Ngâm, có ý nói “sau khi lấy được tiền phải chia cho em một nửa”.Đông Phương Mịch Ngâm tỉnh rụi nháy mắt với Tiểu Lâm, biểu thị đồng ý!Lúc này Đông Phương Hạ mới biết mình tự bê đá đập chân mình! Tính kế Thư Lăng Vy là được rồi, sao còn để cô nhóc Tiểu Lâm chứng thực cho mình nữa chứ.Cô nhóc này thật là nghịch ngợm! Vẫn là một đứa thích gây chuyện!Mặc dù Thư Lăng Vy bị Đông Phương Hạ tính kế, nhưng nhìn thấy dáng vẻ buồn bực c*̉a Đông Phương Hạ, cô không nhịn được muốn cười!

Chương 389: Hai Người Vào Đi!”