Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 393: œthế Lãºc Nã o Anh đi” Â

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh cá»§a trình duyệt để đọc.“Cô không cần đi! Thân phận cá»§a cô không phù hợp lắm”.“Thế lúc nào anh đi?”  Äông Phương Hạ trầm ngâm một lát: “Tối nay.Nhất định phải tìm được Trương VÅ© Trạch trước Tào Nghị Hùng, anh ta giết con trai độc nhất cá»§a Tào Nghị Hùng, Tào Nghị Hùng sẽ không tha cho anh ta! Tôi nhận được thông tin nói Tào Nghị Hùng đang phái người tìm Trương VÅ© Trạch khắp nÆ¡i, cho dù Trương VÅ© Trạch không chết, chắc cÅ©ng bị thương nặng, một khi rÆ¡i vào tay Tào Nghị Hùng thì sẽ sống không bằng chết! Người như vậy, nếu để mất đi là tổn thất cá»§a tôi”.“Vậy anh phải cẩn thận, có chuyện gì thì gọi điện cho tôi! À… Đừng thể hiện khoe tài”.Đông Phương Hạ đi con đường này quá nguy hiểm! Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy không yên tâm chút nào! Cảm giác đó quá mãnh liệt, cô không thể không nhắc nhở Đông Phương Hạ.Đông Phương Hạ gật đầu, cười như không cười nhìn khuôn mặt lo lắng cá»§a Thư Lăng Vy, nói: “Sao tôi cảm giác hình như cô có lời muốn với tôi, sao thế? Không gây chuyện với tôi nữa à!”  !“Tôi thì có lời gì nói với tên háo sắc như anh! Gây chuyện? Cả ngày anh chỉ biết gây chuyện ầm Ä©, Đông Phương Hạ, anh hai mươi mốt tuổi rồi! Còn là trẻ con à”, Thư Lăng Vy liếc Đông Phương Hạ một cái.Haiz… Cô là người lớn, cÅ©ng chỉ lớn hÆ¡n Đông Phương Hạ tôi một hai tuổi, cô xem cô đi, người không biết còn cho rằng cô là chị đấy! Đông Phương Hạ bá»±c bội trong lòng!  “Giác quan thứ sáu cá»§a đàn ông nói với tôi, cô có lời muốn nói với tôi!”  “Phì phì… Ä‘àn ông các anh còn có giác quan thứ sáu! Buồn cười chết mất!”, Thư Lăng Vy cười một hồi xong, khoác tay Đông Phương Hạ, nhẹ nhàng nói: “Mọi việc phải cẩn thận!”  Äông Phương Hạ thấy Thư Lăng Vy không giống như đang đùa, anh liền ngẩn người, rồi lại bật cười: “Thư Lăng Vy, sao tôi cứ cảm thấy cô kỳ lạ, cô rất lo cho tôi! Sợ tôi chết đột ngột, con cá»§a chúng ta sẽ…”  Äông Phương Hạ đang định đưa tay sờ bụng cá»§a Thư Lăng Vy, không ngờ Thư Lăng Vy lại giÆ¡ chân đá anh.Đông Phương Hạ cười ha ha, tránh người sang một bên! Các bạn học đi qua đi lại thấy cậu ấm lợi hại nhất Yên Kinh lại quay về, còn mang theo mỹ nữ, ai ai cÅ©ng ngưỡng mộ.“Vợ à, cẩn thận động thai!”  Äông Phương Hạ thấy Thư Lăng Vy hình như còn muốn ra tay, liền bật cười, gọi lớn, còn giả bộ lo lắng sợ sệt.Câu nói đó lập tức thu hút vô số ánh mắt, khi thấy tất cả mọi người đều nhìn về phía mình, Thư Lăng Vy tức đến ngứa răng!  Háo sắc! Tôi và Diệc Phi rất lo lắng, anh còn nói như vậy, ăn nói bộp chộp! Ngộ ngỡ xảy ra chuyện gì thật, anh bảo chúng tôi làm thế nào! Thư Lăng Vy thấy Đông Phương Hạ cười ha ha lại càng tức giận, nắm đấm vang lên răng rắc, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, nếu cô ra tay thì không phải thành phụ nữ đanh đá sao! Đông Phương Hạ là cậu ấm Yên Kinh, Huyết Lang cá»§a Lang Quân! Bình thường trêu đùa cÅ©ng thôi đi, trước mặt người ngoài cÅ©ng phải cho anh thể diện! Nếu không, người khác sẽ chê cười Đông Phương Hạ.Tuy Thư Lăng Vy tùy tiện xuề xòa nhưng dù sao cô cÅ©ng là phụ nữ, tâm tư sâu sắc, biết suy nghÄ© cho Đông Phương Hạ, càng hiểu cô là người phụ nữ cá»§a Đông Phương Hạ, mặc dù thân phận cá»§a cô ở Yên Kinh còn cao hÆ¡n Đông Phương Hạ, nhưng sao có thể ra tay với Đông Phương Hạ ở bên ngoài chứ.Thế là cô nhẫn nhịn đi đến Đông Phương Hạ: “Hiếm khi chị Lăng Vy tôi rộng lượng một lần, không bá»±c tức với trẻ con như anh!”  Haiz… Thư Lăng Vy này còn là người phụ nữ mà mình quen biết không! Sao cô ta không ra tay? Đông Phương Hạ liền nghi hoặc! Còn nhìn từ trên xuống dưới Thư Lăng Vy một lượt.Một lúc sau, mấy người Mịch Ngâm, Tiểu Lâm, Trương Hàm xuống tầng! Cậu ấm lợi hại Đông Phương Hạ đưa sáu người đẹp đi trong khuôn viên trường đại học Yên Kinh, lập tức dẫn đến một trận tiếng kinh ngạc! Thật nhức mắt!  .

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Cô không cần đi! Thân phận cá»§a cô không phù hợp lắm”.

“Thế lúc nào anh đi?”  

Đông Phương Hạ trầm ngâm một lát: “Tối nay.

Nhất định phải tìm được Trương VÅ© Trạch trước Tào Nghị Hùng, anh ta giết con trai độc nhất cá»§a Tào Nghị Hùng, Tào Nghị Hùng sẽ không tha cho anh ta! Tôi nhận được thông tin nói Tào Nghị Hùng đang phái người tìm Trương VÅ© Trạch khắp nÆ¡i, cho dù Trương VÅ© Trạch không chết, chắc cÅ©ng bị thương nặng, một khi rÆ¡i vào tay Tào Nghị Hùng thì sẽ sống không bằng chết! Người như vậy, nếu để mất đi là tổn thất cá»§a tôi”.

“Vậy anh phải cẩn thận, có chuyện gì thì gọi điện cho tôi! À… Đừng thể hiện khoe tài”.

Đông Phương Hạ đi con đường này quá nguy hiểm! Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy không yên tâm chút nào! Cảm giác đó quá mãnh liệt, cô không thể không nhắc nhở Đông Phương Hạ.

Đông Phương Hạ gật đầu, cười như không cười nhìn khuôn mặt lo lắng cá»§a Thư Lăng Vy, nói: “Sao tôi cảm giác hình như cô có lời muốn với tôi, sao thế? Không gây chuyện với tôi nữa à!”  !

“Tôi thì có lời gì nói với tên háo sắc như anh! Gây chuyện? Cả ngày anh chỉ biết gây chuyện ầm Ä©, Đông Phương Hạ, anh hai mươi mốt tuổi rồi! Còn là trẻ con à”, Thư Lăng Vy liếc Đông Phương Hạ một cái.

Haiz… Cô là người lớn, cÅ©ng chỉ lớn hÆ¡n Đông Phương Hạ tôi một hai tuổi, cô xem cô đi, người không biết còn cho rằng cô là chị đấy! Đông Phương Hạ bá»±c bội trong lòng!  

“Giác quan thứ sáu cá»§a đàn ông nói với tôi, cô có lời muốn nói với tôi!”  

“Phì phì… Ä‘àn ông các anh còn có giác quan thứ sáu! Buồn cười chết mất!”, Thư Lăng Vy cười một hồi xong, khoác tay Đông Phương Hạ, nhẹ nhàng nói: “Mọi việc phải cẩn thận!”  

Đông Phương Hạ thấy Thư Lăng Vy không giống như đang đùa, anh liền ngẩn người, rồi lại bật cười: “Thư Lăng Vy, sao tôi cứ cảm thấy cô kỳ lạ, cô rất lo cho tôi! Sợ tôi chết đột ngột, con cá»§a chúng ta sẽ…”  

Đông Phương Hạ đang định đưa tay sờ bụng cá»§a Thư Lăng Vy, không ngờ Thư Lăng Vy lại giÆ¡ chân đá anh.

Đông Phương Hạ cười ha ha, tránh người sang một bên! Các bạn học đi qua đi lại thấy cậu ấm lợi hại nhất Yên Kinh lại quay về, còn mang theo mỹ nữ, ai ai cÅ©ng ngưỡng mộ.

“Vợ à, cẩn thận động thai!”  

Đông Phương Hạ thấy Thư Lăng Vy hình như còn muốn ra tay, liền bật cười, gọi lớn, còn giả bộ lo lắng sợ sệt.

Câu nói đó lập tức thu hút vô số ánh mắt, khi thấy tất cả mọi người đều nhìn về phía mình, Thư Lăng Vy tức đến ngứa răng!  

Háo sắc! Tôi và Diệc Phi rất lo lắng, anh còn nói như vậy, ăn nói bộp chộp! Ngộ ngỡ xảy ra chuyện gì thật, anh bảo chúng tôi làm thế nào! Thư Lăng Vy thấy Đông Phương Hạ cười ha ha lại càng tức giận, nắm đấm vang lên răng rắc, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, nếu cô ra tay thì không phải thành phụ nữ đanh đá sao! Đông Phương Hạ là cậu ấm Yên Kinh, Huyết Lang cá»§a Lang Quân! Bình thường trêu đùa cÅ©ng thôi đi, trước mặt người ngoài cÅ©ng phải cho anh thể diện! Nếu không, người khác sẽ chê cười Đông Phương Hạ.

Tuy Thư Lăng Vy tùy tiện xuề xòa nhưng dù sao cô cÅ©ng là phụ nữ, tâm tư sâu sắc, biết suy nghÄ© cho Đông Phương Hạ, càng hiểu cô là người phụ nữ cá»§a Đông Phương Hạ, mặc dù thân phận cá»§a cô ở Yên Kinh còn cao hÆ¡n Đông Phương Hạ, nhưng sao có thể ra tay với Đông Phương Hạ ở bên ngoài chứ.

Thế là cô nhẫn nhịn đi đến Đông Phương Hạ: “Hiếm khi chị Lăng Vy tôi rộng lượng một lần, không bá»±c tức với trẻ con như anh!”  

Haiz… Thư Lăng Vy này còn là người phụ nữ mà mình quen biết không! Sao cô ta không ra tay? Đông Phương Hạ liền nghi hoặc! Còn nhìn từ trên xuống dưới Thư Lăng Vy một lượt.

Một lúc sau, mấy người Mịch Ngâm, Tiểu Lâm, Trương Hàm xuống tầng! Cậu ấm lợi hại Đông Phương Hạ đưa sáu người đẹp đi trong khuôn viên trường đại học Yên Kinh, lập tức dẫn đến một trận tiếng kinh ngạc! Thật nhức mắt!  

Image removed.

.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh cá»§a trình duyệt để đọc.“Cô không cần đi! Thân phận cá»§a cô không phù hợp lắm”.“Thế lúc nào anh đi?”  Äông Phương Hạ trầm ngâm một lát: “Tối nay.Nhất định phải tìm được Trương VÅ© Trạch trước Tào Nghị Hùng, anh ta giết con trai độc nhất cá»§a Tào Nghị Hùng, Tào Nghị Hùng sẽ không tha cho anh ta! Tôi nhận được thông tin nói Tào Nghị Hùng đang phái người tìm Trương VÅ© Trạch khắp nÆ¡i, cho dù Trương VÅ© Trạch không chết, chắc cÅ©ng bị thương nặng, một khi rÆ¡i vào tay Tào Nghị Hùng thì sẽ sống không bằng chết! Người như vậy, nếu để mất đi là tổn thất cá»§a tôi”.“Vậy anh phải cẩn thận, có chuyện gì thì gọi điện cho tôi! À… Đừng thể hiện khoe tài”.Đông Phương Hạ đi con đường này quá nguy hiểm! Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy không yên tâm chút nào! Cảm giác đó quá mãnh liệt, cô không thể không nhắc nhở Đông Phương Hạ.Đông Phương Hạ gật đầu, cười như không cười nhìn khuôn mặt lo lắng cá»§a Thư Lăng Vy, nói: “Sao tôi cảm giác hình như cô có lời muốn với tôi, sao thế? Không gây chuyện với tôi nữa à!”  !“Tôi thì có lời gì nói với tên háo sắc như anh! Gây chuyện? Cả ngày anh chỉ biết gây chuyện ầm Ä©, Đông Phương Hạ, anh hai mươi mốt tuổi rồi! Còn là trẻ con à”, Thư Lăng Vy liếc Đông Phương Hạ một cái.Haiz… Cô là người lớn, cÅ©ng chỉ lớn hÆ¡n Đông Phương Hạ tôi một hai tuổi, cô xem cô đi, người không biết còn cho rằng cô là chị đấy! Đông Phương Hạ bá»±c bội trong lòng!  “Giác quan thứ sáu cá»§a đàn ông nói với tôi, cô có lời muốn nói với tôi!”  “Phì phì… Ä‘àn ông các anh còn có giác quan thứ sáu! Buồn cười chết mất!”, Thư Lăng Vy cười một hồi xong, khoác tay Đông Phương Hạ, nhẹ nhàng nói: “Mọi việc phải cẩn thận!”  Äông Phương Hạ thấy Thư Lăng Vy không giống như đang đùa, anh liền ngẩn người, rồi lại bật cười: “Thư Lăng Vy, sao tôi cứ cảm thấy cô kỳ lạ, cô rất lo cho tôi! Sợ tôi chết đột ngột, con cá»§a chúng ta sẽ…”  Äông Phương Hạ đang định đưa tay sờ bụng cá»§a Thư Lăng Vy, không ngờ Thư Lăng Vy lại giÆ¡ chân đá anh.Đông Phương Hạ cười ha ha, tránh người sang một bên! Các bạn học đi qua đi lại thấy cậu ấm lợi hại nhất Yên Kinh lại quay về, còn mang theo mỹ nữ, ai ai cÅ©ng ngưỡng mộ.“Vợ à, cẩn thận động thai!”  Äông Phương Hạ thấy Thư Lăng Vy hình như còn muốn ra tay, liền bật cười, gọi lớn, còn giả bộ lo lắng sợ sệt.Câu nói đó lập tức thu hút vô số ánh mắt, khi thấy tất cả mọi người đều nhìn về phía mình, Thư Lăng Vy tức đến ngứa răng!  Háo sắc! Tôi và Diệc Phi rất lo lắng, anh còn nói như vậy, ăn nói bộp chộp! Ngộ ngỡ xảy ra chuyện gì thật, anh bảo chúng tôi làm thế nào! Thư Lăng Vy thấy Đông Phương Hạ cười ha ha lại càng tức giận, nắm đấm vang lên răng rắc, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, nếu cô ra tay thì không phải thành phụ nữ đanh đá sao! Đông Phương Hạ là cậu ấm Yên Kinh, Huyết Lang cá»§a Lang Quân! Bình thường trêu đùa cÅ©ng thôi đi, trước mặt người ngoài cÅ©ng phải cho anh thể diện! Nếu không, người khác sẽ chê cười Đông Phương Hạ.Tuy Thư Lăng Vy tùy tiện xuề xòa nhưng dù sao cô cÅ©ng là phụ nữ, tâm tư sâu sắc, biết suy nghÄ© cho Đông Phương Hạ, càng hiểu cô là người phụ nữ cá»§a Đông Phương Hạ, mặc dù thân phận cá»§a cô ở Yên Kinh còn cao hÆ¡n Đông Phương Hạ, nhưng sao có thể ra tay với Đông Phương Hạ ở bên ngoài chứ.Thế là cô nhẫn nhịn đi đến Đông Phương Hạ: “Hiếm khi chị Lăng Vy tôi rộng lượng một lần, không bá»±c tức với trẻ con như anh!”  Haiz… Thư Lăng Vy này còn là người phụ nữ mà mình quen biết không! Sao cô ta không ra tay? Đông Phương Hạ liền nghi hoặc! Còn nhìn từ trên xuống dưới Thư Lăng Vy một lượt.Một lúc sau, mấy người Mịch Ngâm, Tiểu Lâm, Trương Hàm xuống tầng! Cậu ấm lợi hại Đông Phương Hạ đưa sáu người đẹp đi trong khuôn viên trường đại học Yên Kinh, lập tức dẫn đến một trận tiếng kinh ngạc! Thật nhức mắt!  .

Chương 393: œthế Lãºc Nã o Anh đi” Â