“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 409: Chúng Em Tin Tưởng Anh!”
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Đông Phương Hạ, việc anh giao, chúng em sẽ làm tốt, anh nhất định phải cẩn thận!” “Yên tâm đi! Muốn giết anh, không dễ vậy đâu!” Đông Phương Hạ nói xong chống người dậy, ôm Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy vào lòng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc suôn mượt của hai cô gái, nhàn nhạt nói: “Sự việc ngày càng phức tạp, có những chuyện anh không giải thích với các em là không muốn để các em quá lo lắng! Diệc Phi, Lăng Vy, mong các em đừng trách anh”.“Trách anh làm gì! Đông Phương Hạ, chúng em lo cho anh, nhưng chúng em càng lo lắng gánh nặng trên vai anh quá nặng nề, sợ anh mệt chết!” !“Quen rồi thì tốt, sáu năm nay không phải anh đều sống như vậy sao!” “Vậy thì khác, trước đây tất cả chúng em đều nghĩ rằng anh không còn sống, bây giờ nếu mất đi anh, chúng em…” “Không đâu!”, Đông Phương Hạ không đợi Diệc Phi nói hết liền cắt lời: “Trước đây trong lòng anh không có gánh nặng gì, bây giờ có các em, anh càng không thể chết! Diệc Phi, Lăng Vy, hay tin anh”.“Chúng em tin tưởng anh!”, hai cô gái đồng thanh trả lời.Đông Phương Hạ thở dài nói: “Được rồi, không nói những chuyện này nữa! Không dễ gì được gặp nhau, chúng ta không nói những chuyện hao tâm tổn sức nữa! Diệc Phi, anh đói rồi”.Khóe mắt Nam Cung Diệc Phi ươn ướt, rời khỏi lòng Đông Phương Hạ, cười nói: “Anh muốn ăn gì, em làm cho anh!” “Nhân tiện làm một ít thôi, ăn no là được!” “Được, anh đợi chút, em quay lại ngay!” Nam Cung Diệc Phi đi ra ngoài, Thư Lăng Vy dính lấy Đông Phương Hạ, ngẩng khuôn mặt như hoa nói: “Sao anh đói mà không gọi tôi, tôi cũng biết nấu ăn!” “Cô còn tranh sủng à! Mau đi xem xem mấy người Dạ Ảnh về chưa! Nếu về rồi thì bảo cô ấy đến đây”.“Rốt cục họ đi đâu? Anh lo lắng như vậy!”, Thư Lăng Vy rất nghi hoặc.“Họ đuổi theo sát thủ! Tối nay ở phía Lão Thành địa bàn của Tào Bang, trong lúc giao chiến có sát thủ bỗng nhiên xuất hiện, nếu không phải anh em tử sĩ chặn viên đạn cho tôi, bây giờ có lẽ tôi đã là một cái xác lạnh lẽo rồi! Sự việc xảy ra đột ngột, không giải thích cho cô nữa, cô mau đi xem họ đi.Ồ, đúng rồi, tối nay mười hai người của nhóm Sakura Yamaguchi-gumi bị người của tôi giết, bây giờ chỉ còn lại tám người chưa xuất hiện!”.
“Đông Phương Hạ, việc anh giao, chúng em sẽ làm tốt, anh nhất định phải cẩn thận!”
“Yên tâm đi! Muốn giết anh, không dễ vậy đâu!”
Đông Phương Hạ nói xong chống người dậy, ôm Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy vào lòng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc suôn mượt của hai cô gái, nhàn nhạt nói: “Sự việc ngày càng phức tạp, có những chuyện anh không giải thích với các em là không muốn để các em quá lo lắng! Diệc Phi, Lăng Vy, mong các em đừng trách anh”.
“Trách anh làm gì! Đông Phương Hạ, chúng em lo cho anh, nhưng chúng em càng lo lắng gánh nặng trên vai anh quá nặng nề, sợ anh mệt chết!” !
“Quen rồi thì tốt, sáu năm nay không phải anh đều sống như vậy sao!”
“Vậy thì khác, trước đây tất cả chúng em đều nghĩ rằng anh không còn sống, bây giờ nếu mất đi anh, chúng em…”
“Không đâu!”, Đông Phương Hạ không đợi Diệc Phi nói hết liền cắt lời: “Trước đây trong lòng anh không có gánh nặng gì, bây giờ có các em, anh càng không thể chết! Diệc Phi, Lăng Vy, hay tin anh”.
“Chúng em tin tưởng anh!”, hai cô gái đồng thanh trả lời.
Đông Phương Hạ thở dài nói: “Được rồi, không nói những chuyện này nữa! Không dễ gì được gặp nhau, chúng ta không nói những chuyện hao tâm tổn sức nữa! Diệc Phi, anh đói rồi”.
Khóe mắt Nam Cung Diệc Phi ươn ướt, rời khỏi lòng Đông Phương Hạ, cười nói: “Anh muốn ăn gì, em làm cho anh!”
“Nhân tiện làm một ít thôi, ăn no là được!”
“Được, anh đợi chút, em quay lại ngay!”
Nam Cung Diệc Phi đi ra ngoài, Thư Lăng Vy dính lấy Đông Phương Hạ, ngẩng khuôn mặt như hoa nói: “Sao anh đói mà không gọi tôi, tôi cũng biết nấu ăn!”
“Cô còn tranh sủng à! Mau đi xem xem mấy người Dạ Ảnh về chưa! Nếu về rồi thì bảo cô ấy đến đây”.
“Rốt cục họ đi đâu? Anh lo lắng như vậy!”, Thư Lăng Vy rất nghi hoặc.
“Họ đuổi theo sát thủ! Tối nay ở phía Lão Thành địa bàn của Tào Bang, trong lúc giao chiến có sát thủ bỗng nhiên xuất hiện, nếu không phải anh em tử sĩ chặn viên đạn cho tôi, bây giờ có lẽ tôi đã là một cái xác lạnh lẽo rồi! Sự việc xảy ra đột ngột, không giải thích cho cô nữa, cô mau đi xem họ đi.
Ồ, đúng rồi, tối nay mười hai người của nhóm Sakura Yamaguchi-gumi bị người của tôi giết, bây giờ chỉ còn lại tám người chưa xuất hiện!”.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… “Đông Phương Hạ, việc anh giao, chúng em sẽ làm tốt, anh nhất định phải cẩn thận!” “Yên tâm đi! Muốn giết anh, không dễ vậy đâu!” Đông Phương Hạ nói xong chống người dậy, ôm Nam Cung Diệc Phi và Thư Lăng Vy vào lòng, nhẹ nhàng vuốt mái tóc suôn mượt của hai cô gái, nhàn nhạt nói: “Sự việc ngày càng phức tạp, có những chuyện anh không giải thích với các em là không muốn để các em quá lo lắng! Diệc Phi, Lăng Vy, mong các em đừng trách anh”.“Trách anh làm gì! Đông Phương Hạ, chúng em lo cho anh, nhưng chúng em càng lo lắng gánh nặng trên vai anh quá nặng nề, sợ anh mệt chết!” !“Quen rồi thì tốt, sáu năm nay không phải anh đều sống như vậy sao!” “Vậy thì khác, trước đây tất cả chúng em đều nghĩ rằng anh không còn sống, bây giờ nếu mất đi anh, chúng em…” “Không đâu!”, Đông Phương Hạ không đợi Diệc Phi nói hết liền cắt lời: “Trước đây trong lòng anh không có gánh nặng gì, bây giờ có các em, anh càng không thể chết! Diệc Phi, Lăng Vy, hay tin anh”.“Chúng em tin tưởng anh!”, hai cô gái đồng thanh trả lời.Đông Phương Hạ thở dài nói: “Được rồi, không nói những chuyện này nữa! Không dễ gì được gặp nhau, chúng ta không nói những chuyện hao tâm tổn sức nữa! Diệc Phi, anh đói rồi”.Khóe mắt Nam Cung Diệc Phi ươn ướt, rời khỏi lòng Đông Phương Hạ, cười nói: “Anh muốn ăn gì, em làm cho anh!” “Nhân tiện làm một ít thôi, ăn no là được!” “Được, anh đợi chút, em quay lại ngay!” Nam Cung Diệc Phi đi ra ngoài, Thư Lăng Vy dính lấy Đông Phương Hạ, ngẩng khuôn mặt như hoa nói: “Sao anh đói mà không gọi tôi, tôi cũng biết nấu ăn!” “Cô còn tranh sủng à! Mau đi xem xem mấy người Dạ Ảnh về chưa! Nếu về rồi thì bảo cô ấy đến đây”.“Rốt cục họ đi đâu? Anh lo lắng như vậy!”, Thư Lăng Vy rất nghi hoặc.“Họ đuổi theo sát thủ! Tối nay ở phía Lão Thành địa bàn của Tào Bang, trong lúc giao chiến có sát thủ bỗng nhiên xuất hiện, nếu không phải anh em tử sĩ chặn viên đạn cho tôi, bây giờ có lẽ tôi đã là một cái xác lạnh lẽo rồi! Sự việc xảy ra đột ngột, không giải thích cho cô nữa, cô mau đi xem họ đi.Ồ, đúng rồi, tối nay mười hai người của nhóm Sakura Yamaguchi-gumi bị người của tôi giết, bây giờ chỉ còn lại tám người chưa xuất hiện!”.