“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 420: Cho Anh Một Tiếng Đồng Hồ
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ lo lắng bất an chờ điện thoại! Người nhà họ Đông Phương đã biết Đông Phương Mịch Ngâm bị bắt cóc, ông c*̣ khi biết chuyện, đập bàn tức giận, lập tức ra lệnh cho Đông Phương Hùng phải phối hợp hành động với cháu trai, sau khi cứu được cháu gái ra sẽ cho đám người đó nổ tan xác.Nam Cung Diệc Phi đang ở tập đoàn Thiên Lang c*̃ng nhận được tin! Lúc nghe thấy Đông Phương Mịch Ngâm bị bắt cóc, cô nghĩ ngay đến cảm giác bất an trong lòng mấy ngày này! Những kẻ bắt cóc Mịch Ngâm chắc chắn là muốn đối phó với Đông Phương Hạ, ép Đông Phương Hạ tuân theo bọn chúng! Nếu Đông Phương Hạ đi một mình, thì… Vết thương trên người Đông Phương Hạ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục! Tối qua bị thương, vốn nghĩ rằng cảm giác bất an sẽ biến mất, nhưng Nam Cung Diệc Phi không ngờ, người mình yêu bị thương rồi, cảm giác đó không những không mất đi mà còn trở nên mãnh liệt hơn.Những việc xảy ra tối qua có lẽ chỉ là một lời cảnh báo! Mà tối nay, Đông Phương Hạ anh ấy… ! Nam Cung Diệc Phi không dám nghĩ tiếp! Ngay sau đó vội vàng xin Phạm Bân nghỉ phép, về nhà chờ tin tức với bố mẹ chồng.Hai giờ sau.Điện thoại c*̉a Đông Phương Hạ cuối c*̀ng c*̃ng vang lên! Nhìn thấy là số điện thoại lạ, mắt Đông Phương Hạ nheo lại, ngồi trên sofa, để điện thoại rung trên bàn trà, sau khoảng hai mươi giây, anh mới đứng dậy, cầm lấy điện thoại! “A lô, Đông Phương Hạ đây!”, giọng nói c*̉a Đông Phương Hạ không chút nhã nhặn.“Huyết Lang, nhận điện thoại chậm như vậy, lẽ nào anh không lo cho sự an toàn c*̉a em gái mình?” Ở đầu bên kia c*̉a điện thoại là giọng nói c*̉a một người phụ nữ, còn mang theo chút trêu đùa.“Ồ…cô biết thân phận c*̉a tôi, cô là ai? Lời này c*̉a cô là có ý gì?” Cho dù biết em gái đã bị bắt cóc, nhưng Đông Phương Hạ vẫn vờ như không biết, bởi vì Tiểu Lâm và nhóm người Tây Môn Kiếm đã mai phục ở vùng ngoại ô phía bắc, Đông Phương Hạ không muốn để cho đám bắt cóc biết mình đã nhận được tin trước đó.Đến phòng khách, Đông Phương Hạ đang định xuống lầu, đột nhiên nhìn thấy Trương Vũ Trạch vội vàng chạy đến.“Huyết Lang, Tiểu Hàm bị bắt cóc rồi, tôi phải lập tức đi cứu em ấy!” “Cái gì? Anh c*̃ng nhận được điện thoại c*̉a đám bắt cóc rồi?”, Đông Phương Hạ nghi hoặc.“Vừa nhận được, Trần Tư Kiệt gọi điện thoại đến, yêu cầu tôi đến biệt thự trên đỉnh núi cao nhất c*̉a dãy Sơn Thủy ở vùng ngoại ô phía bắc đổi người!”, Trương Vũ Trạch vô c*̀ng lo lắng, hắn chỉ có mỗi một người em gái, bây giờ lại bị bắt cóc, còn bởi vì mình mới bị liên lụy, sao có thể không tức giận chứ.Nghe thấy vậy, Đông Phương Hạ đã hiểu ra! Đám người bắt cóc có hai nhóm, Tào Nghị Hùng phái Trần Tư Kiệt bắt cóc Trương Hàm, chính là muốn lấy mạng c*̉a Trương Vũ Trạch! Còn người phụ nữ gọi điện thoại cho mình, hẳn là người c*̉a “Phong Ba”, mục đích rất đơn giản! Lấy mạng c*̉a mình.Xem ra, bọn chúng có quan hệ với nhau.
Đông Phương Hạ lo lắng bất an chờ điện thoại! Người nhà họ Đông Phương đã biết Đông Phương Mịch Ngâm bị bắt cóc, ông c*̣ khi biết chuyện, đập bàn tức giận, lập tức ra lệnh cho Đông Phương Hùng phải phối hợp hành động với cháu trai, sau khi cứu được cháu gái ra sẽ cho đám người đó nổ tan xác.
Nam Cung Diệc Phi đang ở tập đoàn Thiên Lang c*̃ng nhận được tin! Lúc nghe thấy Đông Phương Mịch Ngâm bị bắt cóc, cô nghĩ ngay đến cảm giác bất an trong lòng mấy ngày này! Những kẻ bắt cóc Mịch Ngâm chắc chắn là muốn đối phó với Đông Phương Hạ, ép Đông Phương Hạ tuân theo bọn chúng! Nếu Đông Phương Hạ đi một mình, thì…
Vết thương trên người Đông Phương Hạ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục! Tối qua bị thương, vốn nghĩ rằng cảm giác bất an sẽ biến mất, nhưng Nam Cung Diệc Phi không ngờ, người mình yêu bị thương rồi, cảm giác đó không những không mất đi mà còn trở nên mãnh liệt hơn.
Những việc xảy ra tối qua có lẽ chỉ là một lời cảnh báo! Mà tối nay, Đông Phương Hạ anh ấy… ! Nam Cung Diệc Phi không dám nghĩ tiếp! Ngay sau đó vội vàng xin Phạm Bân nghỉ phép, về nhà chờ tin tức với bố mẹ chồng.
Hai giờ sau.
Điện thoại c*̉a Đông Phương Hạ cuối c*̀ng c*̃ng vang lên! Nhìn thấy là số điện thoại lạ, mắt Đông Phương Hạ nheo lại, ngồi trên sofa, để điện thoại rung trên bàn trà, sau khoảng hai mươi giây, anh mới đứng dậy, cầm lấy điện thoại!
“A lô, Đông Phương Hạ đây!”, giọng nói c*̉a Đông Phương Hạ không chút nhã nhặn.
“Huyết Lang, nhận điện thoại chậm như vậy, lẽ nào anh không lo cho sự an toàn c*̉a em gái mình?”
Ở đầu bên kia c*̉a điện thoại là giọng nói c*̉a một người phụ nữ, còn mang theo chút trêu đùa.
“Ồ…cô biết thân phận c*̉a tôi, cô là ai? Lời này c*̉a cô là có ý gì?”
Cho dù biết em gái đã bị bắt cóc, nhưng Đông Phương Hạ vẫn vờ như không biết, bởi vì Tiểu Lâm và nhóm người Tây Môn Kiếm đã mai phục ở vùng ngoại ô phía bắc, Đông Phương Hạ không muốn để cho đám bắt cóc biết mình đã nhận được tin trước đó.
Đến phòng khách, Đông Phương Hạ đang định xuống lầu, đột nhiên nhìn thấy Trương Vũ Trạch vội vàng chạy đến.
“Huyết Lang, Tiểu Hàm bị bắt cóc rồi, tôi phải lập tức đi cứu em ấy!”
“Cái gì? Anh c*̃ng nhận được điện thoại c*̉a đám bắt cóc rồi?”, Đông Phương Hạ nghi hoặc.
“Vừa nhận được, Trần Tư Kiệt gọi điện thoại đến, yêu cầu tôi đến biệt thự trên đỉnh núi cao nhất c*̉a dãy Sơn Thủy ở vùng ngoại ô phía bắc đổi người!”, Trương Vũ Trạch vô c*̀ng lo lắng, hắn chỉ có mỗi một người em gái, bây giờ lại bị bắt cóc, còn bởi vì mình mới bị liên lụy, sao có thể không tức giận chứ.
Nghe thấy vậy, Đông Phương Hạ đã hiểu ra! Đám người bắt cóc có hai nhóm, Tào Nghị Hùng phái Trần Tư Kiệt bắt cóc Trương Hàm, chính là muốn lấy mạng c*̉a Trương Vũ Trạch! Còn người phụ nữ gọi điện thoại cho mình, hẳn là người c*̉a “Phong Ba”, mục đích rất đơn giản! Lấy mạng c*̉a mình.
Xem ra, bọn chúng có quan hệ với nhau.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ lo lắng bất an chờ điện thoại! Người nhà họ Đông Phương đã biết Đông Phương Mịch Ngâm bị bắt cóc, ông c*̣ khi biết chuyện, đập bàn tức giận, lập tức ra lệnh cho Đông Phương Hùng phải phối hợp hành động với cháu trai, sau khi cứu được cháu gái ra sẽ cho đám người đó nổ tan xác.Nam Cung Diệc Phi đang ở tập đoàn Thiên Lang c*̃ng nhận được tin! Lúc nghe thấy Đông Phương Mịch Ngâm bị bắt cóc, cô nghĩ ngay đến cảm giác bất an trong lòng mấy ngày này! Những kẻ bắt cóc Mịch Ngâm chắc chắn là muốn đối phó với Đông Phương Hạ, ép Đông Phương Hạ tuân theo bọn chúng! Nếu Đông Phương Hạ đi một mình, thì… Vết thương trên người Đông Phương Hạ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục! Tối qua bị thương, vốn nghĩ rằng cảm giác bất an sẽ biến mất, nhưng Nam Cung Diệc Phi không ngờ, người mình yêu bị thương rồi, cảm giác đó không những không mất đi mà còn trở nên mãnh liệt hơn.Những việc xảy ra tối qua có lẽ chỉ là một lời cảnh báo! Mà tối nay, Đông Phương Hạ anh ấy… ! Nam Cung Diệc Phi không dám nghĩ tiếp! Ngay sau đó vội vàng xin Phạm Bân nghỉ phép, về nhà chờ tin tức với bố mẹ chồng.Hai giờ sau.Điện thoại c*̉a Đông Phương Hạ cuối c*̀ng c*̃ng vang lên! Nhìn thấy là số điện thoại lạ, mắt Đông Phương Hạ nheo lại, ngồi trên sofa, để điện thoại rung trên bàn trà, sau khoảng hai mươi giây, anh mới đứng dậy, cầm lấy điện thoại! “A lô, Đông Phương Hạ đây!”, giọng nói c*̉a Đông Phương Hạ không chút nhã nhặn.“Huyết Lang, nhận điện thoại chậm như vậy, lẽ nào anh không lo cho sự an toàn c*̉a em gái mình?” Ở đầu bên kia c*̉a điện thoại là giọng nói c*̉a một người phụ nữ, còn mang theo chút trêu đùa.“Ồ…cô biết thân phận c*̉a tôi, cô là ai? Lời này c*̉a cô là có ý gì?” Cho dù biết em gái đã bị bắt cóc, nhưng Đông Phương Hạ vẫn vờ như không biết, bởi vì Tiểu Lâm và nhóm người Tây Môn Kiếm đã mai phục ở vùng ngoại ô phía bắc, Đông Phương Hạ không muốn để cho đám bắt cóc biết mình đã nhận được tin trước đó.Đến phòng khách, Đông Phương Hạ đang định xuống lầu, đột nhiên nhìn thấy Trương Vũ Trạch vội vàng chạy đến.“Huyết Lang, Tiểu Hàm bị bắt cóc rồi, tôi phải lập tức đi cứu em ấy!” “Cái gì? Anh c*̃ng nhận được điện thoại c*̉a đám bắt cóc rồi?”, Đông Phương Hạ nghi hoặc.“Vừa nhận được, Trần Tư Kiệt gọi điện thoại đến, yêu cầu tôi đến biệt thự trên đỉnh núi cao nhất c*̉a dãy Sơn Thủy ở vùng ngoại ô phía bắc đổi người!”, Trương Vũ Trạch vô c*̀ng lo lắng, hắn chỉ có mỗi một người em gái, bây giờ lại bị bắt cóc, còn bởi vì mình mới bị liên lụy, sao có thể không tức giận chứ.Nghe thấy vậy, Đông Phương Hạ đã hiểu ra! Đám người bắt cóc có hai nhóm, Tào Nghị Hùng phái Trần Tư Kiệt bắt cóc Trương Hàm, chính là muốn lấy mạng c*̉a Trương Vũ Trạch! Còn người phụ nữ gọi điện thoại cho mình, hẳn là người c*̉a “Phong Ba”, mục đích rất đơn giản! Lấy mạng c*̉a mình.Xem ra, bọn chúng có quan hệ với nhau.