Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 434: Sao Anh Lại Biết Là Tôi

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đối với Huyết Lang, chúng tôi là ai không quan trọng, nhưng Huyết Lang đã muốn biết thì nói cũng không sao.Tôi là Bôn Lôi!”, người đàn ông cao lớn nói to.Người phụ nữ cười lạnh rồi bước lên trước một bước: “Điện Thiểm”.Bôn Lôi, Điện Thiểm, sao hai cái tên này lại quen thế nhỉ? Từng nghe thấy ở đâu rồi? Đông Phương Hạ ngẫm nghĩ một lát, phát hiện ra sát khí sắc bén trên người Bôn Lôi và Điện Thiểm, vẻ mặt tươi cười của anh biến mất, ngước mắt lên rồi lạnh lùng nói:“Mặc dù tôi không biết các người là người của ai, nhưng chắc hẳn các người cũng theo dõi tôi lâu rồi, còn diễn không ít trò hay.Điện Thiểm, nếu tôi đoán không nhầm, người lẻn và Cục an ninh quốc phòng, lấy hai chai chất lỏng, đồng thời giết nhân viên công tác ở đó chính là cô, có đúng không?” ! Nghe vậy, Điện Thiểm hơi giật mình: “Là tôi, thì đã sao? Sao anh lại biết là tôi?”“Chẳng sao hết.Còn lý do tôi biết đó là cô thì cô không cần biết”.Bôn Lôi cũng hơi ngạc nhiên, cảm thấy Huyết Lang đang muốn xác nhận lại điều gì đó, mặc dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại rất chắc chắn.Xem ra Huyết Lang đã biết đôi điều rồi.Bôn Lôi không nhì nhằng nữa, nhìn chằm chằm vào Đông Phương Hạ.“Huyết Lang, giao đồ ra đây, bọn tôi sẽ suy xét tới chuyện cho cậu toàn thây”.Câu nói ấy của Bôn Lôi khiến Đông Phương Hạ chẳng hiểu ra sao.Giao đồ ra đây? Đồ gì? Bọn họ dụ anh tới đây là vì một thứ mà anh còn không biết là gì.“Nếu tôi không giao thì sao?”Sau khi trúng một đòn, Đông Phương Hạ lập tức nín thở, mũi chân bật nhẹ, nhảy lên không trung rồi tung ra một chưởng.Giây phút Đông Phương Hạ rời khỏi mặt đất, cây cối xung quanh rung lắc, tạo ra những tiếng xào xạc liên tục.Từ lâu Bôn Lôi và Điện Thiểm đã nghe nói tới chuyện Bek Ji của nhà họ Bek hàng đầu thế giới rất mạnh, nhưng bọn họ không ngờ Huyết Lang lại mạnh đến mức này.Hai người hợp sức công kích mà vẫn có thể phản kích được.Mặc dù tốc độ của Điện Thiểm rất nhanh, nhưng suy cho cùng vẫn hơi coi thường Đông Phương Hạ..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Đối với Huyết Lang, chúng tôi là ai không quan trọng, nhưng Huyết Lang đã muốn biết thì nói cũng không sao.

Tôi là Bôn Lôi!”, người đàn ông cao lớn nói to.

Người phụ nữ cười lạnh rồi bước lên trước một bước: “Điện Thiểm”.

Bôn Lôi, Điện Thiểm, sao hai cái tên này lại quen thế nhỉ? Từng nghe thấy ở đâu rồi? Đông Phương Hạ ngẫm nghĩ một lát, phát hiện ra sát khí sắc bén trên người Bôn Lôi và Điện Thiểm, vẻ mặt tươi cười của anh biến mất, ngước mắt lên rồi lạnh lùng nói:

“Mặc dù tôi không biết các người là người của ai, nhưng chắc hẳn các người cũng theo dõi tôi lâu rồi, còn diễn không ít trò hay.

Điện Thiểm, nếu tôi đoán không nhầm, người lẻn và Cục an ninh quốc phòng, lấy hai chai chất lỏng, đồng thời giết nhân viên công tác ở đó chính là cô, có đúng không?” ! Nghe vậy, Điện Thiểm hơi giật mình: “Là tôi, thì đã sao? Sao anh lại biết là tôi?”

“Chẳng sao hết.

Còn lý do tôi biết đó là cô thì cô không cần biết”.

Bôn Lôi cũng hơi ngạc nhiên, cảm thấy Huyết Lang đang muốn xác nhận lại điều gì đó, mặc dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại rất chắc chắn.

Xem ra Huyết Lang đã biết đôi điều rồi.

Bôn Lôi không nhì nhằng nữa, nhìn chằm chằm vào Đông Phương Hạ.

“Huyết Lang, giao đồ ra đây, bọn tôi sẽ suy xét tới chuyện cho cậu toàn thây”.

Câu nói ấy của Bôn Lôi khiến Đông Phương Hạ chẳng hiểu ra sao.

Giao đồ ra đây? Đồ gì? Bọn họ dụ anh tới đây là vì một thứ mà anh còn không biết là gì.

“Nếu tôi không giao thì sao?”

Sau khi trúng một đòn, Đông Phương Hạ lập tức nín thở, mũi chân bật nhẹ, nhảy lên không trung rồi tung ra một chưởng.

Giây phút Đông Phương Hạ rời khỏi mặt đất, cây cối xung quanh rung lắc, tạo ra những tiếng xào xạc liên tục.

Từ lâu Bôn Lôi và Điện Thiểm đã nghe nói tới chuyện Bek Ji của nhà họ Bek hàng đầu thế giới rất mạnh, nhưng bọn họ không ngờ Huyết Lang lại mạnh đến mức này.

Hai người hợp sức công kích mà vẫn có thể phản kích được.

Mặc dù tốc độ của Điện Thiểm rất nhanh, nhưng suy cho cùng vẫn hơi coi thường Đông Phương Hạ.

Image removed.

.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đối với Huyết Lang, chúng tôi là ai không quan trọng, nhưng Huyết Lang đã muốn biết thì nói cũng không sao.Tôi là Bôn Lôi!”, người đàn ông cao lớn nói to.Người phụ nữ cười lạnh rồi bước lên trước một bước: “Điện Thiểm”.Bôn Lôi, Điện Thiểm, sao hai cái tên này lại quen thế nhỉ? Từng nghe thấy ở đâu rồi? Đông Phương Hạ ngẫm nghĩ một lát, phát hiện ra sát khí sắc bén trên người Bôn Lôi và Điện Thiểm, vẻ mặt tươi cười của anh biến mất, ngước mắt lên rồi lạnh lùng nói:“Mặc dù tôi không biết các người là người của ai, nhưng chắc hẳn các người cũng theo dõi tôi lâu rồi, còn diễn không ít trò hay.Điện Thiểm, nếu tôi đoán không nhầm, người lẻn và Cục an ninh quốc phòng, lấy hai chai chất lỏng, đồng thời giết nhân viên công tác ở đó chính là cô, có đúng không?” ! Nghe vậy, Điện Thiểm hơi giật mình: “Là tôi, thì đã sao? Sao anh lại biết là tôi?”“Chẳng sao hết.Còn lý do tôi biết đó là cô thì cô không cần biết”.Bôn Lôi cũng hơi ngạc nhiên, cảm thấy Huyết Lang đang muốn xác nhận lại điều gì đó, mặc dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại rất chắc chắn.Xem ra Huyết Lang đã biết đôi điều rồi.Bôn Lôi không nhì nhằng nữa, nhìn chằm chằm vào Đông Phương Hạ.“Huyết Lang, giao đồ ra đây, bọn tôi sẽ suy xét tới chuyện cho cậu toàn thây”.Câu nói ấy của Bôn Lôi khiến Đông Phương Hạ chẳng hiểu ra sao.Giao đồ ra đây? Đồ gì? Bọn họ dụ anh tới đây là vì một thứ mà anh còn không biết là gì.“Nếu tôi không giao thì sao?”Sau khi trúng một đòn, Đông Phương Hạ lập tức nín thở, mũi chân bật nhẹ, nhảy lên không trung rồi tung ra một chưởng.Giây phút Đông Phương Hạ rời khỏi mặt đất, cây cối xung quanh rung lắc, tạo ra những tiếng xào xạc liên tục.Từ lâu Bôn Lôi và Điện Thiểm đã nghe nói tới chuyện Bek Ji của nhà họ Bek hàng đầu thế giới rất mạnh, nhưng bọn họ không ngờ Huyết Lang lại mạnh đến mức này.Hai người hợp sức công kích mà vẫn có thể phản kích được.Mặc dù tốc độ của Điện Thiểm rất nhanh, nhưng suy cho cùng vẫn hơi coi thường Đông Phương Hạ..

Chương 434: Sao Anh Lại Biết Là Tôi