Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 441: Bằng Mọi Giá” Nghĩa Là Gì

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Diệc Phi nhận được lời khẳng định của Tiểu Lâm, thở nhẹ nhõm, có manh mối này, việc tiếp theo chắc không sẽ không quá khó, còn bạn gái của Hác Hiên, Văn Quân có phải là hung thủ hay không, điều tra sẽ rõ.“Tiểu Lâm, em tuyệt đối đừng nói chuyện này cho người khác, biết không?”  “Chị dâu! Tiểu Lâm không ngốc như vậy, em biết chị muốn tìm hai người đó cho sư huynh em, em không phản đối! Nhưng chị nhất định phải cẩn thận, không được công khai, cho dù điều tra được hung thủ cũng phải đợi sư huynh em tỉnh lại, để anh ấy xử lý!”                “Tại sao?”  Tiểu Lâm lắc đầu: “Em không biết nguyên nhân, nhưng sư phụ em nói, ông ấy nói, tất cả mọi chuyện đều phải để đích thân sư huynh xử lý”.Nam Cung Diệc Phi phát hiện giọng Tiểu Lâm rất nghiêm túc, còn hơi nặng nề! Tuy Nam Cung Diệc Phi nghi hoặc nhưng không nói gì, cô thầm cảm thấy tất cả mọi người không đơn giản như bề ngoài! Mịch Ngâm bị bắt cóc, mục tiêu là Đông Phương Hạ, trong đó, những việc liên quan, e rằng chỉ có Đông Phương Hạ biết! Cho dù Đông Phương Hạ không biết, chắc chắn sư phụ của anh biết.Đã như vậy, đương nhiên Đông Phương Hạ nghe theo ý của Tiểu Lâm! Dù sao đây cũng là mệnh lệnh của sư phụ người yêu.Lát sau Bạch Vỹ quay về, đứng trước cửa phòng cấp cứu, nhìn đèn đỏ không ngừng nhấp nháy, Bạch Vỹ cũng đang tự trách mình! Anh ta kể lại sự việc cho Tây Môn Kiếm, không bắt được được Bôn Lôi và Điện Thiểm, anh ta rất hổ thẹn!  “Bạch Vỹ, đừng tự trách! Chỉ cần bọn chúng vẫn ở Yên Kinh, chúng ta có thể tìm được.Bây giờ anh gọi hết nhân lực, cho anh em phía dưới dốc hết sức tìm kiếm”.“Được! Tây Môn, phía Huyết Lang, anh không được phân tâm, không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa!”, trước khi đi, Bạch Vỹ vẫn lo lắng nói.Tây Môn Kiếm gật đầu, ra ý Bạch Vỹ mau chóng làm việc chính.“Tạm thời giữ được tính mạng, nhưng chưa an toàn! Nếu cậu ấy có thể vượt qua đêm nay thì sẽ tốt hơn!”  “Vậy bây giờ chúng tôi được vào thăm nó không?”, khoang mắt của Đông Phương Viêm ửng đỏ, tràn đầy vô số tia máu đỏ.Bác sĩ lắc đầu: “Không được, cậu Đông Phương còn trong thời kỳ nguy hiểm! Tuyệt đối không được bị ảnh hưởng, chốc nữa chuyển về phòng bệnh chăm sóc đặc biệt, mọi người không được ở lại đây, đông người ồn ào phức tạp, không có lợi cho cậu Đông Phương hồi phục.Lão thủ trưởng, chúng tôi đã cố hết sức rồi!”   Các bác sĩ thực sự lo sự làm không tốt đắc tội với nhà họ Đông Phương, trước đó, hai ông lão nhà họ Nam Cung và nhà họ Thư đã ra lệnh cho bệnh viện, phải cứu tính mạng của Đông Phương Hạ bằng mọi giá.“Bằng mọi giá” nghĩa là gì, mọi người đều hiểu rõ!  

Diệc Phi nhận được lời khẳng định của Tiểu Lâm, thở nhẹ nhõm, có manh mối này, việc tiếp theo chắc không sẽ không quá khó, còn bạn gái của Hác Hiên, Văn Quân có phải là hung thủ hay không, điều tra sẽ rõ.

“Tiểu Lâm, em tuyệt đối đừng nói chuyện này cho người khác, biết không?”  

“Chị dâu! Tiểu Lâm không ngốc như vậy, em biết chị muốn tìm hai người đó cho sư huynh em, em không phản đối! Nhưng chị nhất định phải cẩn thận, không được công khai, cho dù điều tra được hung thủ cũng phải đợi sư huynh em tỉnh lại, để anh ấy xử lý!”                “Tại sao?”  

Tiểu Lâm lắc đầu: “Em không biết nguyên nhân, nhưng sư phụ em nói, ông ấy nói, tất cả mọi chuyện đều phải để đích thân sư huynh xử lý”.

Nam Cung Diệc Phi phát hiện giọng Tiểu Lâm rất nghiêm túc, còn hơi nặng nề! Tuy Nam Cung Diệc Phi nghi hoặc nhưng không nói gì, cô thầm cảm thấy tất cả mọi người không đơn giản như bề ngoài! Mịch Ngâm bị bắt cóc, mục tiêu là Đông Phương Hạ, trong đó, những việc liên quan, e rằng chỉ có Đông Phương Hạ biết! Cho dù Đông Phương Hạ không biết, chắc chắn sư phụ của anh biết.

Đã như vậy, đương nhiên Đông Phương Hạ nghe theo ý của Tiểu Lâm! Dù sao đây cũng là mệnh lệnh của sư phụ người yêu.

Lát sau Bạch Vỹ quay về, đứng trước cửa phòng cấp cứu, nhìn đèn đỏ không ngừng nhấp nháy, Bạch Vỹ cũng đang tự trách mình! Anh ta kể lại sự việc cho Tây Môn Kiếm, không bắt được được Bôn Lôi và Điện Thiểm, anh ta rất hổ thẹn!  

“Bạch Vỹ, đừng tự trách! Chỉ cần bọn chúng vẫn ở Yên Kinh, chúng ta có thể tìm được.

Bây giờ anh gọi hết nhân lực, cho anh em phía dưới dốc hết sức tìm kiếm”.

“Được! Tây Môn, phía Huyết Lang, anh không được phân tâm, không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa!”, trước khi đi, Bạch Vỹ vẫn lo lắng nói.

Tây Môn Kiếm gật đầu, ra ý Bạch Vỹ mau chóng làm việc chính.

“Tạm thời giữ được tính mạng, nhưng chưa an toàn! Nếu cậu ấy có thể vượt qua đêm nay thì sẽ tốt hơn!”  

“Vậy bây giờ chúng tôi được vào thăm nó không?”, khoang mắt của Đông Phương Viêm ửng đỏ, tràn đầy vô số tia máu đỏ.

Bác sĩ lắc đầu: “Không được, cậu Đông Phương còn trong thời kỳ nguy hiểm! Tuyệt đối không được bị ảnh hưởng, chốc nữa chuyển về phòng bệnh chăm sóc đặc biệt, mọi người không được ở lại đây, đông người ồn ào phức tạp, không có lợi cho cậu Đông Phương hồi phục.

Lão thủ trưởng, chúng tôi đã cố hết sức rồi!”   

Các bác sĩ thực sự lo sự làm không tốt đắc tội với nhà họ Đông Phương, trước đó, hai ông lão nhà họ Nam Cung và nhà họ Thư đã ra lệnh cho bệnh viện, phải cứu tính mạng của Đông Phương Hạ bằng mọi giá.

“Bằng mọi giá” nghĩa là gì, mọi người đều hiểu rõ!  

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Diệc Phi nhận được lời khẳng định của Tiểu Lâm, thở nhẹ nhõm, có manh mối này, việc tiếp theo chắc không sẽ không quá khó, còn bạn gái của Hác Hiên, Văn Quân có phải là hung thủ hay không, điều tra sẽ rõ.“Tiểu Lâm, em tuyệt đối đừng nói chuyện này cho người khác, biết không?”  “Chị dâu! Tiểu Lâm không ngốc như vậy, em biết chị muốn tìm hai người đó cho sư huynh em, em không phản đối! Nhưng chị nhất định phải cẩn thận, không được công khai, cho dù điều tra được hung thủ cũng phải đợi sư huynh em tỉnh lại, để anh ấy xử lý!”                “Tại sao?”  Tiểu Lâm lắc đầu: “Em không biết nguyên nhân, nhưng sư phụ em nói, ông ấy nói, tất cả mọi chuyện đều phải để đích thân sư huynh xử lý”.Nam Cung Diệc Phi phát hiện giọng Tiểu Lâm rất nghiêm túc, còn hơi nặng nề! Tuy Nam Cung Diệc Phi nghi hoặc nhưng không nói gì, cô thầm cảm thấy tất cả mọi người không đơn giản như bề ngoài! Mịch Ngâm bị bắt cóc, mục tiêu là Đông Phương Hạ, trong đó, những việc liên quan, e rằng chỉ có Đông Phương Hạ biết! Cho dù Đông Phương Hạ không biết, chắc chắn sư phụ của anh biết.Đã như vậy, đương nhiên Đông Phương Hạ nghe theo ý của Tiểu Lâm! Dù sao đây cũng là mệnh lệnh của sư phụ người yêu.Lát sau Bạch Vỹ quay về, đứng trước cửa phòng cấp cứu, nhìn đèn đỏ không ngừng nhấp nháy, Bạch Vỹ cũng đang tự trách mình! Anh ta kể lại sự việc cho Tây Môn Kiếm, không bắt được được Bôn Lôi và Điện Thiểm, anh ta rất hổ thẹn!  “Bạch Vỹ, đừng tự trách! Chỉ cần bọn chúng vẫn ở Yên Kinh, chúng ta có thể tìm được.Bây giờ anh gọi hết nhân lực, cho anh em phía dưới dốc hết sức tìm kiếm”.“Được! Tây Môn, phía Huyết Lang, anh không được phân tâm, không thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa!”, trước khi đi, Bạch Vỹ vẫn lo lắng nói.Tây Môn Kiếm gật đầu, ra ý Bạch Vỹ mau chóng làm việc chính.“Tạm thời giữ được tính mạng, nhưng chưa an toàn! Nếu cậu ấy có thể vượt qua đêm nay thì sẽ tốt hơn!”  “Vậy bây giờ chúng tôi được vào thăm nó không?”, khoang mắt của Đông Phương Viêm ửng đỏ, tràn đầy vô số tia máu đỏ.Bác sĩ lắc đầu: “Không được, cậu Đông Phương còn trong thời kỳ nguy hiểm! Tuyệt đối không được bị ảnh hưởng, chốc nữa chuyển về phòng bệnh chăm sóc đặc biệt, mọi người không được ở lại đây, đông người ồn ào phức tạp, không có lợi cho cậu Đông Phương hồi phục.Lão thủ trưởng, chúng tôi đã cố hết sức rồi!”   Các bác sĩ thực sự lo sự làm không tốt đắc tội với nhà họ Đông Phương, trước đó, hai ông lão nhà họ Nam Cung và nhà họ Thư đã ra lệnh cho bệnh viện, phải cứu tính mạng của Đông Phương Hạ bằng mọi giá.“Bằng mọi giá” nghĩa là gì, mọi người đều hiểu rõ!  

Chương 441: Bằng Mọi Giá” Nghĩa Là Gì