Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 449: Tới Giúp Tớ Một Tay

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Chuyện này..."                Bek Er thật sự rất ái ngại về việc hôn Đông Phương Hạ trước mặt Diệc Phi và Lăng Vy, mặc dù cô rất độ lượng.Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Diệc Phi và Lăng Vy, Bek Er hít sâu một hơi: "Vâng, chị Nam Cung, chị đỡ Bek Ji đi!"  "Được, Lăng Vy, tới giúp tớ một tay".Bek Er tháo ống thở rồi mở nắp một cái chai bằng ngọc ra.Cô ấy nhìn sắc mặt tái nhợt của Đông Phương Hạ, cho thuốc vào miệng rồi nhích tới gần anh, đưa thuốc vào miệng anh.Giây phút chạm vào môi Đông Phương Hạ, hai hàng nước mắt chậm rãi lăn dài trên má.Cô nàng thép của nhà họ Bek mớm thuốc cho một người đàn ông, còn dùng cách này nữa, nếu để những người quen Bek Er biết, chắc chắn tin tức này sẽ lan ra khắp thế giới cho mà xem.Những ông trùm ấy tuyệt đối không thể ngờ rằng nữ hoàng giới tài chính này lại có thể dịu dàng đến vậy, cho dù bọn họ biết Bek Er là người của Bek Ji.Đúng thế, lúc này Bek Er quá dịu dàng, hoàn toàn không phải Bek Er nổi tiếng với thủ đoạn tàn nhẫn.Đã thế cô ấy còn rơi lệ, đó là cảnh chưa một ai nhìn thấy.Người ta vẫn nói phụ nữ được làm bằng nước, nhưng Bek Er thì khác, cô ấy sẽ không tùy tiện rơi nước mắt.Bek Er mớm thuốc cho Đông Phương Hạ, đến nửa tiếng sau dùng hết thuốc, cô ấy mới dừng lại.Thư Lăng Vy cẩn thận lau chất lỏng dính trên khóe môi Đông Phương Hạ.Diệc Phi nhẹ nhàng đặt Đông Phương Hạ xuống, sau đó hỏi Bek Er: "Bao giờ anh ấy mới tỉnh?"  "Thầy nói, nếu không có gì bất ngờ thì có lẽ là ba tiếng sau.Bây giờ là năm giờ sáng, tám giờ anh ấy sẽ tỉnh lại.Lúc tỉnh lại, anh ấy sẽ rất đói, phải hầm chút canh gà cho anh ấy, sau đó cho thứ này vào canh ngâm nửa tiếng, như thế anh ấy mới mau chóng khỏe lại.Đó là những lời mà thầy dặn dò, nhất định phải căn thời gian", Bek Er đưa một viên thuốc cho Nam Cung Diệc Phi.Diệc Phi cầm viên thuốc con nhộng trong lòng bàn tay, nói: "Được, chị sẽ đi làm ngay cho anh ấy.Lăng Vy, nơi này giao cho các cậu đấy, anh ấy tỉnh lại thì báo ngay cho tớ"."Ừm, đi mau lên, có bọn tớ ở đây chăm sóc rồi".Nhìn thấy tấm danh thiếp ấy, Thư Lăng Vy không kịp phản ứng ngay.Thứ mà Bek Er đưa cho cô vừa là danh thiếp, vừa là thẻ ngân hàng, đại diện cho thân phận khách quý của nhà họ Bek.Có tấm thẻ này, Thư Lăng Vy chẳng những có thể thuận lợi bước vào ngành nghề chính của nhà họ Bek, mà còn có thể sử dụng hàng chục tỷ tài chính, quyền lợi cực kỳ to lớn."Anh ấy cũng là người đàn ông của chị, chăm sóc anh ấy là trách nhiệm của chị.Tấm thẻ này quá quý giá, chị không thể nhận được"..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Chuyện này..."                Bek Er thật sự rất ái ngại về việc hôn Đông Phương Hạ trước mặt Diệc Phi và Lăng Vy, mặc dù cô rất độ lượng.

Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Diệc Phi và Lăng Vy, Bek Er hít sâu một hơi: "Vâng, chị Nam Cung, chị đỡ Bek Ji đi!"  

"Được, Lăng Vy, tới giúp tớ một tay".

Bek Er tháo ống thở rồi mở nắp một cái chai bằng ngọc ra.

Cô ấy nhìn sắc mặt tái nhợt của Đông Phương Hạ, cho thuốc vào miệng rồi nhích tới gần anh, đưa thuốc vào miệng anh.

Giây phút chạm vào môi Đông Phương Hạ, hai hàng nước mắt chậm rãi lăn dài trên má.

Cô nàng thép của nhà họ Bek mớm thuốc cho một người đàn ông, còn dùng cách này nữa, nếu để những người quen Bek Er biết, chắc chắn tin tức này sẽ lan ra khắp thế giới cho mà xem.

Những ông trùm ấy tuyệt đối không thể ngờ rằng nữ hoàng giới tài chính này lại có thể dịu dàng đến vậy, cho dù bọn họ biết Bek Er là người của Bek Ji.

Đúng thế, lúc này Bek Er quá dịu dàng, hoàn toàn không phải Bek Er nổi tiếng với thủ đoạn tàn nhẫn.

Đã thế cô ấy còn rơi lệ, đó là cảnh chưa một ai nhìn thấy.

Người ta vẫn nói phụ nữ được làm bằng nước, nhưng Bek Er thì khác, cô ấy sẽ không tùy tiện rơi nước mắt.

Bek Er mớm thuốc cho Đông Phương Hạ, đến nửa tiếng sau dùng hết thuốc, cô ấy mới dừng lại.

Thư Lăng Vy cẩn thận lau chất lỏng dính trên khóe môi Đông Phương Hạ.

Diệc Phi nhẹ nhàng đặt Đông Phương Hạ xuống, sau đó hỏi Bek Er: "Bao giờ anh ấy mới tỉnh?"  

"Thầy nói, nếu không có gì bất ngờ thì có lẽ là ba tiếng sau.

Bây giờ là năm giờ sáng, tám giờ anh ấy sẽ tỉnh lại.

Lúc tỉnh lại, anh ấy sẽ rất đói, phải hầm chút canh gà cho anh ấy, sau đó cho thứ này vào canh ngâm nửa tiếng, như thế anh ấy mới mau chóng khỏe lại.

Đó là những lời mà thầy dặn dò, nhất định phải căn thời gian", Bek Er đưa một viên thuốc cho Nam Cung Diệc Phi.

Diệc Phi cầm viên thuốc con nhộng trong lòng bàn tay, nói: "Được, chị sẽ đi làm ngay cho anh ấy.

Lăng Vy, nơi này giao cho các cậu đấy, anh ấy tỉnh lại thì báo ngay cho tớ".

"Ừm, đi mau lên, có bọn tớ ở đây chăm sóc rồi".

Nhìn thấy tấm danh thiếp ấy, Thư Lăng Vy không kịp phản ứng ngay.

Thứ mà Bek Er đưa cho cô vừa là danh thiếp, vừa là thẻ ngân hàng, đại diện cho thân phận khách quý của nhà họ Bek.

Có tấm thẻ này, Thư Lăng Vy chẳng những có thể thuận lợi bước vào ngành nghề chính của nhà họ Bek, mà còn có thể sử dụng hàng chục tỷ tài chính, quyền lợi cực kỳ to lớn.

"Anh ấy cũng là người đàn ông của chị, chăm sóc anh ấy là trách nhiệm của chị.

Tấm thẻ này quá quý giá, chị không thể nhận được".

Image removed.

.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Chuyện này..."                Bek Er thật sự rất ái ngại về việc hôn Đông Phương Hạ trước mặt Diệc Phi và Lăng Vy, mặc dù cô rất độ lượng.Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Diệc Phi và Lăng Vy, Bek Er hít sâu một hơi: "Vâng, chị Nam Cung, chị đỡ Bek Ji đi!"  "Được, Lăng Vy, tới giúp tớ một tay".Bek Er tháo ống thở rồi mở nắp một cái chai bằng ngọc ra.Cô ấy nhìn sắc mặt tái nhợt của Đông Phương Hạ, cho thuốc vào miệng rồi nhích tới gần anh, đưa thuốc vào miệng anh.Giây phút chạm vào môi Đông Phương Hạ, hai hàng nước mắt chậm rãi lăn dài trên má.Cô nàng thép của nhà họ Bek mớm thuốc cho một người đàn ông, còn dùng cách này nữa, nếu để những người quen Bek Er biết, chắc chắn tin tức này sẽ lan ra khắp thế giới cho mà xem.Những ông trùm ấy tuyệt đối không thể ngờ rằng nữ hoàng giới tài chính này lại có thể dịu dàng đến vậy, cho dù bọn họ biết Bek Er là người của Bek Ji.Đúng thế, lúc này Bek Er quá dịu dàng, hoàn toàn không phải Bek Er nổi tiếng với thủ đoạn tàn nhẫn.Đã thế cô ấy còn rơi lệ, đó là cảnh chưa một ai nhìn thấy.Người ta vẫn nói phụ nữ được làm bằng nước, nhưng Bek Er thì khác, cô ấy sẽ không tùy tiện rơi nước mắt.Bek Er mớm thuốc cho Đông Phương Hạ, đến nửa tiếng sau dùng hết thuốc, cô ấy mới dừng lại.Thư Lăng Vy cẩn thận lau chất lỏng dính trên khóe môi Đông Phương Hạ.Diệc Phi nhẹ nhàng đặt Đông Phương Hạ xuống, sau đó hỏi Bek Er: "Bao giờ anh ấy mới tỉnh?"  "Thầy nói, nếu không có gì bất ngờ thì có lẽ là ba tiếng sau.Bây giờ là năm giờ sáng, tám giờ anh ấy sẽ tỉnh lại.Lúc tỉnh lại, anh ấy sẽ rất đói, phải hầm chút canh gà cho anh ấy, sau đó cho thứ này vào canh ngâm nửa tiếng, như thế anh ấy mới mau chóng khỏe lại.Đó là những lời mà thầy dặn dò, nhất định phải căn thời gian", Bek Er đưa một viên thuốc cho Nam Cung Diệc Phi.Diệc Phi cầm viên thuốc con nhộng trong lòng bàn tay, nói: "Được, chị sẽ đi làm ngay cho anh ấy.Lăng Vy, nơi này giao cho các cậu đấy, anh ấy tỉnh lại thì báo ngay cho tớ"."Ừm, đi mau lên, có bọn tớ ở đây chăm sóc rồi".Nhìn thấy tấm danh thiếp ấy, Thư Lăng Vy không kịp phản ứng ngay.Thứ mà Bek Er đưa cho cô vừa là danh thiếp, vừa là thẻ ngân hàng, đại diện cho thân phận khách quý của nhà họ Bek.Có tấm thẻ này, Thư Lăng Vy chẳng những có thể thuận lợi bước vào ngành nghề chính của nhà họ Bek, mà còn có thể sử dụng hàng chục tỷ tài chính, quyền lợi cực kỳ to lớn."Anh ấy cũng là người đàn ông của chị, chăm sóc anh ấy là trách nhiệm của chị.Tấm thẻ này quá quý giá, chị không thể nhận được"..

Chương 449: Tới Giúp Tớ Một Tay