“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 452: Tại Mẹ Anh Hối Ghê Quá
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Nhìn thấy ánh mắt của Diệc Phi và Lăng Vy, Đông Phương Hạ cười khổ một tiếng, cầm tay Bek Er rồi quan tâm hỏi: "Anh không ở châu Úc, em và ông nội vẫn ổn chứ?" "Ổn chứ! Sau khi anh đi, mọi chuyện ở châu Úc đều rất bình thường.Ông nội cũng rất nhớ anh, nhưng sợ anh phân tâm nên mới không gọi điện thoại cho anh", Bek Er cảm thấy ấm áp. Nghĩ tới ông nội của Bek Er, Đông Phương Hạ vô cùng cảm kích.Năm đó, nếu không có ông ấy, đoán chừng Đông Phương Hạ đã mất mạng rồi. "Đợi xử lý xong chuyện ở Yên Kinh, Tết anh sẽ về châu Úc.Phải rồi, em tới đây thì ai lo chuyện ở bên đó?" "Biết tin anh bị thương đến mức hôn mê, em đã nhờ ông nội tạm thời lo liệu chuyện bên đó cho em". "Em...!Ông nội lớn tuổi thế rồi, sao em còn để ông ra ngoài quản lý công việc? Anh có chết đâu, em tới Yên Kinh làm gì? Cho dù anh chết thì em cũng không thể tùy tiện rời khỏi châu Úc được, nếu xảy ra chuyện gì thì em có gánh nổi trách nhiệm không?".||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Ở Rể (Chàng Rể Chiến Thần / Bất Bại Chiến Thần) |||||"Em..." Bek Er là nữ hoàng giới tài chính, chắc cũng chỉ có một mình Đông Phương Hạ dám mắng cô ấy thôi.Thấy Đông Phương Hạ thực sự nổi giận, Bek Er cắn môi, nhỏ giọng nói: "Đúng là làm ơn mắc oán! Em lo cho anh thôi mà". Thấy Bek Er tỏ vẻ ấm ức, Đông Phương Hạ nở nụ cười, nhẹ giọng nói: "Lần sau định tới thì báo trước với anh.Nhưng em tới cũng đúng lúc, đợt này mẹ anh cứ hối thúc anh, bây giờ vụ con cái có kết quả rồi". "Chắc không phải anh định nói là anh muốn sinh con đấy chứ?" Bek Er suýt thì phì cười.Em còn không biết anh là người thế nào sao? Bảo anh tình một đêm thì chắc anh không phản đối đâu, nhưng bảo anh sinh con vào lúc này, liệu anh có chịu không? "Không phải anh muốn có con, mà tại mẹ anh hối ghê quá.Không tin thì tối nay em tới nhà anh là sẽ hiểu nỗi khổ của anh ngay"..
Nhìn thấy ánh mắt của Diệc Phi và Lăng Vy, Đông Phương Hạ cười khổ một tiếng, cầm tay Bek Er rồi quan tâm hỏi: "Anh không ở châu Úc, em và ông nội vẫn ổn chứ?"
"Ổn chứ! Sau khi anh đi, mọi chuyện ở châu Úc đều rất bình thường.
Ông nội cũng rất nhớ anh, nhưng sợ anh phân tâm nên mới không gọi điện thoại cho anh", Bek Er cảm thấy ấm áp.
Nghĩ tới ông nội của Bek Er, Đông Phương Hạ vô cùng cảm kích.
Năm đó, nếu không có ông ấy, đoán chừng Đông Phương Hạ đã mất mạng rồi.
"Đợi xử lý xong chuyện ở Yên Kinh, Tết anh sẽ về châu Úc.
Phải rồi, em tới đây thì ai lo chuyện ở bên đó?"
"Biết tin anh bị thương đến mức hôn mê, em đã nhờ ông nội tạm thời lo liệu chuyện bên đó cho em".
"Em...!Ông nội lớn tuổi thế rồi, sao em còn để ông ra ngoài quản lý công việc? Anh có chết đâu, em tới Yên Kinh làm gì? Cho dù anh chết thì em cũng không thể tùy tiện rời khỏi châu Úc được, nếu xảy ra chuyện gì thì em có gánh nổi trách nhiệm không?".
||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Ở Rể (Chàng Rể Chiến Thần / Bất Bại Chiến Thần) |||||
"Em..."
Bek Er là nữ hoàng giới tài chính, chắc cũng chỉ có một mình Đông Phương Hạ dám mắng cô ấy thôi.
Thấy Đông Phương Hạ thực sự nổi giận, Bek Er cắn môi, nhỏ giọng nói: "Đúng là làm ơn mắc oán! Em lo cho anh thôi mà".
Thấy Bek Er tỏ vẻ ấm ức, Đông Phương Hạ nở nụ cười, nhẹ giọng nói: "Lần sau định tới thì báo trước với anh.
Nhưng em tới cũng đúng lúc, đợt này mẹ anh cứ hối thúc anh, bây giờ vụ con cái có kết quả rồi".
"Chắc không phải anh định nói là anh muốn sinh con đấy chứ?"
Bek Er suýt thì phì cười.
Em còn không biết anh là người thế nào sao? Bảo anh tình một đêm thì chắc anh không phản đối đâu, nhưng bảo anh sinh con vào lúc này, liệu anh có chịu không?
"Không phải anh muốn có con, mà tại mẹ anh hối ghê quá.
Không tin thì tối nay em tới nhà anh là sẽ hiểu nỗi khổ của anh ngay"..
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Nhìn thấy ánh mắt của Diệc Phi và Lăng Vy, Đông Phương Hạ cười khổ một tiếng, cầm tay Bek Er rồi quan tâm hỏi: "Anh không ở châu Úc, em và ông nội vẫn ổn chứ?" "Ổn chứ! Sau khi anh đi, mọi chuyện ở châu Úc đều rất bình thường.Ông nội cũng rất nhớ anh, nhưng sợ anh phân tâm nên mới không gọi điện thoại cho anh", Bek Er cảm thấy ấm áp. Nghĩ tới ông nội của Bek Er, Đông Phương Hạ vô cùng cảm kích.Năm đó, nếu không có ông ấy, đoán chừng Đông Phương Hạ đã mất mạng rồi. "Đợi xử lý xong chuyện ở Yên Kinh, Tết anh sẽ về châu Úc.Phải rồi, em tới đây thì ai lo chuyện ở bên đó?" "Biết tin anh bị thương đến mức hôn mê, em đã nhờ ông nội tạm thời lo liệu chuyện bên đó cho em". "Em...!Ông nội lớn tuổi thế rồi, sao em còn để ông ra ngoài quản lý công việc? Anh có chết đâu, em tới Yên Kinh làm gì? Cho dù anh chết thì em cũng không thể tùy tiện rời khỏi châu Úc được, nếu xảy ra chuyện gì thì em có gánh nổi trách nhiệm không?".||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Ở Rể (Chàng Rể Chiến Thần / Bất Bại Chiến Thần) |||||"Em..." Bek Er là nữ hoàng giới tài chính, chắc cũng chỉ có một mình Đông Phương Hạ dám mắng cô ấy thôi.Thấy Đông Phương Hạ thực sự nổi giận, Bek Er cắn môi, nhỏ giọng nói: "Đúng là làm ơn mắc oán! Em lo cho anh thôi mà". Thấy Bek Er tỏ vẻ ấm ức, Đông Phương Hạ nở nụ cười, nhẹ giọng nói: "Lần sau định tới thì báo trước với anh.Nhưng em tới cũng đúng lúc, đợt này mẹ anh cứ hối thúc anh, bây giờ vụ con cái có kết quả rồi". "Chắc không phải anh định nói là anh muốn sinh con đấy chứ?" Bek Er suýt thì phì cười.Em còn không biết anh là người thế nào sao? Bảo anh tình một đêm thì chắc anh không phản đối đâu, nhưng bảo anh sinh con vào lúc này, liệu anh có chịu không? "Không phải anh muốn có con, mà tại mẹ anh hối ghê quá.Không tin thì tối nay em tới nhà anh là sẽ hiểu nỗi khổ của anh ngay"..