Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 455: Chuyện Ở Yên Kinh Nên Kết Thúc Rồi

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Biết người theo dõi là người một nhà, Tây Môn Kiếm mới yên tâm.Lúc này, giọng nói suy yếu của Đông Phương Hạ lại vang lên.  “Bảo các anh em trong Hình Đường ‘chơi’ với Quý Mạch mỗi ngày.Làm gì cũng được, chỉ cần không g**t ch*t hắn.Trong khoảng thời gian đó không được thẩm vấn, bao giờ ‘chơi’ đến mức hắn không chịu nổi nữa thì hãy làm chuyện chính”.  Từ lâu mọi người đã được nghe nói tới thủ đoạn của Huyết Lang rồi, đã rơi vào tay anh thì không một kẻ địch nào được sống yên.  Cho dù Đông Phương Hạ không nói, Tây Môn Kiếm cũng sẽ làm thế.Đã làm cậu chủ bị thương thì đâu thể chết dễ dàng như thế được! Quý Mạch không “hưởng thụ” những thủ đoạn của Đông Phương Hạ một lượt thì quả là phụ lòng các anh em đã tìm kiếm suốt cả đêm hôm qua.  “Cậu chủ, vừa rồi tôi gặp Dạ Ảnh ở bên ngoài, chỗ cô ấy cũng có tin tức”..Truyện Linh Dị“Tin gì?”  “Trải qua một đêm điều tra, quả nhiên trên vai trái của bạn gái cậu Hách có một dấu ấn máu.Chị em trong tổ tình báo đã tận mắt nhìn thấy, nhưng sợ bị Văn Quân phát hiện ra nên không dám tới gần chụp ảnh làm bằng chứng”.  Nghe vậy, Diệc Phi chuyển mắt nhìn Đông Phương Hạ.Hác Hiên là bạn của Đông Phương Hạ, nếu động tới Văn Quân thì sẽ ảnh hưởng tới tình cảm giữa bọn họ.Hác Hiên yêu Văn Quân như thế, anh ta sẽ không tin bạn gái mình lại làm chuyện ấy.  Thư Lăng Vy thì khác, cô ấy không nghĩ nhiều như vậy.Nhưng suy cho cùng, ít nhiều gì cô ấy cũng hơi lo lắng, bởi vì Hác Hiên không chỉ là bạn, mà còn là anh họ của Đông Phương Hạ.  Nếu Đông Phương Hạ đối đầu với Hác Hiên thì cũng đồng nghĩa với chuyện phải đối đầu với cậu mình, cũng chính là bố của Hác Hiên.  Nhìn thấy vẻ khó xử của Đông Phương Hạ, khuôn mặt Bek Er hơi thay đổi.Cô ấy gằn giọng nói với Đông Phương Hạ: “Bek Ji, anh lo động tới bạn gái của anh em mình thì sẽ ảnh hưởng tới tình cảm, còn em thì không.Em đã từng làm không ít chuyện xấu, thêm một chuyện nữa cũng chẳng sao”.  Đông Phương Hạ lắc đầu: “Anh hiểu con người Hác Hiên, cho dù xa cách sáu năm, anh vẫn tin tưởng anh ấy.Yên tâm đi, anh ấy không phải người đầu óc mụ mị chỉ biết cắm đầu vào yêu”.  “Đúng là phải giải quyết chuyện của Tào Bang và nhà họ Tư Mã trước.Bọn họ nên trả lại những gì nợ anh, thời điểm chấm dứt món nợ máu giữa đôi bên cũng tới rồi!”  Chuyện đã đến nước này, Trần Tư Kiệt của Tào Bang lại nghĩ tới chuyện hợp tác với lũ người rừng nước R và sát thủ của Phong Ba, bắt cóc Trương Hàm và em gái anh, Đông Phương Hạ sẽ tính toán rõ ràng món nợ ấy.  Chuyện ở Yên Kinh nên kết thúc rồi.  Đông Phương Hạ bảo Thư Lăng Vy đi làm thủ tục xuất viện, đến khi xong xuôi tất cả thì đã là buổi trưa..

Biết người theo dõi là người một nhà, Tây Môn Kiếm mới yên tâm.

Lúc này, giọng nói suy yếu của Đông Phương Hạ lại vang lên.  

“Bảo các anh em trong Hình Đường ‘chơi’ với Quý Mạch mỗi ngày.

Làm gì cũng được, chỉ cần không g**t ch*t hắn.

Trong khoảng thời gian đó không được thẩm vấn, bao giờ ‘chơi’ đến mức hắn không chịu nổi nữa thì hãy làm chuyện chính”.  

Từ lâu mọi người đã được nghe nói tới thủ đoạn của Huyết Lang rồi, đã rơi vào tay anh thì không một kẻ địch nào được sống yên.  

Cho dù Đông Phương Hạ không nói, Tây Môn Kiếm cũng sẽ làm thế.

Đã làm cậu chủ bị thương thì đâu thể chết dễ dàng như thế được! Quý Mạch không “hưởng thụ” những thủ đoạn của Đông Phương Hạ một lượt thì quả là phụ lòng các anh em đã tìm kiếm suốt cả đêm hôm qua.  

“Cậu chủ, vừa rồi tôi gặp Dạ Ảnh ở bên ngoài, chỗ cô ấy cũng có tin tức”..

Truyện Linh Dị

“Tin gì?”  

“Trải qua một đêm điều tra, quả nhiên trên vai trái của bạn gái cậu Hách có một dấu ấn máu.

Chị em trong tổ tình báo đã tận mắt nhìn thấy, nhưng sợ bị Văn Quân phát hiện ra nên không dám tới gần chụp ảnh làm bằng chứng”.  

Nghe vậy, Diệc Phi chuyển mắt nhìn Đông Phương Hạ.

Hác Hiên là bạn của Đông Phương Hạ, nếu động tới Văn Quân thì sẽ ảnh hưởng tới tình cảm giữa bọn họ.

Hác Hiên yêu Văn Quân như thế, anh ta sẽ không tin bạn gái mình lại làm chuyện ấy.  

Thư Lăng Vy thì khác, cô ấy không nghĩ nhiều như vậy.

Nhưng suy cho cùng, ít nhiều gì cô ấy cũng hơi lo lắng, bởi vì Hác Hiên không chỉ là bạn, mà còn là anh họ của Đông Phương Hạ.  

Nếu Đông Phương Hạ đối đầu với Hác Hiên thì cũng đồng nghĩa với chuyện phải đối đầu với cậu mình, cũng chính là bố của Hác Hiên.  

Nhìn thấy vẻ khó xử của Đông Phương Hạ, khuôn mặt Bek Er hơi thay đổi.

Cô ấy gằn giọng nói với Đông Phương Hạ: “Bek Ji, anh lo động tới bạn gái của anh em mình thì sẽ ảnh hưởng tới tình cảm, còn em thì không.

Em đã từng làm không ít chuyện xấu, thêm một chuyện nữa cũng chẳng sao”.  

Đông Phương Hạ lắc đầu: “Anh hiểu con người Hác Hiên, cho dù xa cách sáu năm, anh vẫn tin tưởng anh ấy.

Yên tâm đi, anh ấy không phải người đầu óc mụ mị chỉ biết cắm đầu vào yêu”.  

“Đúng là phải giải quyết chuyện của Tào Bang và nhà họ Tư Mã trước.

Bọn họ nên trả lại những gì nợ anh, thời điểm chấm dứt món nợ máu giữa đôi bên cũng tới rồi!”  

Chuyện đã đến nước này, Trần Tư Kiệt của Tào Bang lại nghĩ tới chuyện hợp tác với lũ người rừng nước R và sát thủ của Phong Ba, bắt cóc Trương Hàm và em gái anh, Đông Phương Hạ sẽ tính toán rõ ràng món nợ ấy.  

Chuyện ở Yên Kinh nên kết thúc rồi.  

Đông Phương Hạ bảo Thư Lăng Vy đi làm thủ tục xuất viện, đến khi xong xuôi tất cả thì đã là buổi trưa..

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Biết người theo dõi là người một nhà, Tây Môn Kiếm mới yên tâm.Lúc này, giọng nói suy yếu của Đông Phương Hạ lại vang lên.  “Bảo các anh em trong Hình Đường ‘chơi’ với Quý Mạch mỗi ngày.Làm gì cũng được, chỉ cần không g**t ch*t hắn.Trong khoảng thời gian đó không được thẩm vấn, bao giờ ‘chơi’ đến mức hắn không chịu nổi nữa thì hãy làm chuyện chính”.  Từ lâu mọi người đã được nghe nói tới thủ đoạn của Huyết Lang rồi, đã rơi vào tay anh thì không một kẻ địch nào được sống yên.  Cho dù Đông Phương Hạ không nói, Tây Môn Kiếm cũng sẽ làm thế.Đã làm cậu chủ bị thương thì đâu thể chết dễ dàng như thế được! Quý Mạch không “hưởng thụ” những thủ đoạn của Đông Phương Hạ một lượt thì quả là phụ lòng các anh em đã tìm kiếm suốt cả đêm hôm qua.  “Cậu chủ, vừa rồi tôi gặp Dạ Ảnh ở bên ngoài, chỗ cô ấy cũng có tin tức”..Truyện Linh Dị“Tin gì?”  “Trải qua một đêm điều tra, quả nhiên trên vai trái của bạn gái cậu Hách có một dấu ấn máu.Chị em trong tổ tình báo đã tận mắt nhìn thấy, nhưng sợ bị Văn Quân phát hiện ra nên không dám tới gần chụp ảnh làm bằng chứng”.  Nghe vậy, Diệc Phi chuyển mắt nhìn Đông Phương Hạ.Hác Hiên là bạn của Đông Phương Hạ, nếu động tới Văn Quân thì sẽ ảnh hưởng tới tình cảm giữa bọn họ.Hác Hiên yêu Văn Quân như thế, anh ta sẽ không tin bạn gái mình lại làm chuyện ấy.  Thư Lăng Vy thì khác, cô ấy không nghĩ nhiều như vậy.Nhưng suy cho cùng, ít nhiều gì cô ấy cũng hơi lo lắng, bởi vì Hác Hiên không chỉ là bạn, mà còn là anh họ của Đông Phương Hạ.  Nếu Đông Phương Hạ đối đầu với Hác Hiên thì cũng đồng nghĩa với chuyện phải đối đầu với cậu mình, cũng chính là bố của Hác Hiên.  Nhìn thấy vẻ khó xử của Đông Phương Hạ, khuôn mặt Bek Er hơi thay đổi.Cô ấy gằn giọng nói với Đông Phương Hạ: “Bek Ji, anh lo động tới bạn gái của anh em mình thì sẽ ảnh hưởng tới tình cảm, còn em thì không.Em đã từng làm không ít chuyện xấu, thêm một chuyện nữa cũng chẳng sao”.  Đông Phương Hạ lắc đầu: “Anh hiểu con người Hác Hiên, cho dù xa cách sáu năm, anh vẫn tin tưởng anh ấy.Yên tâm đi, anh ấy không phải người đầu óc mụ mị chỉ biết cắm đầu vào yêu”.  “Đúng là phải giải quyết chuyện của Tào Bang và nhà họ Tư Mã trước.Bọn họ nên trả lại những gì nợ anh, thời điểm chấm dứt món nợ máu giữa đôi bên cũng tới rồi!”  Chuyện đã đến nước này, Trần Tư Kiệt của Tào Bang lại nghĩ tới chuyện hợp tác với lũ người rừng nước R và sát thủ của Phong Ba, bắt cóc Trương Hàm và em gái anh, Đông Phương Hạ sẽ tính toán rõ ràng món nợ ấy.  Chuyện ở Yên Kinh nên kết thúc rồi.  Đông Phương Hạ bảo Thư Lăng Vy đi làm thủ tục xuất viện, đến khi xong xuôi tất cả thì đã là buổi trưa..

Chương 455: Chuyện Ở Yên Kinh Nên Kết Thúc Rồi