“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 482: Tiêu Diệt Hoàn Toàn Tào Bang
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trương Vũ Trạch ở một bên nghe Hồ Ngạn Hạo và Dạ Phong báo cáo xong cũng hơi bực bội! Hắn không chỉ bực bội vì tình hình bên Tào Nghị Hùng, mà còn vì ngoại trừ Bạch Vỹ, sao mấy người Tây Môn Kiếm, Hồ Ngạn Hạo, Dạ Ảnh, Dạ Phong đều gọi Huyết Lang là cậu chủ, còn là lúc không có người ngoài.Lẽ nào mấy người Tây Môn Kiếm đều là người nhà họ Đông Phương cho Huyết Lang.Trương Vũ Trạch nghĩ đến những người đàn ông lực lưỡng mặc áo đen trên tay áo thêu phù hiệu đặc biệt, chiều cao bằng nhau, đến từ các nước khác nhau tối hôm đó, hắn lại càng thêm mơ hồ với thân phận của Đông Phương Hạ, thân thủ cường mạnh, nhanh nhạy, tác phong làm việc của những người đó hoàn toàn giống với Huyết Lang.Bọn họ xuất hiện ở Yên Kinh thế nào, nghe nói tối hôm trước có nhân vật lớn đến Yên Kinh, còn tối hôm trước Huyết Lang bị thương, lẽ nào những người đó cũng là anh em của Lang Quân.Nếu không phải là anh em Lang Quân, tại sao bọn họ lại giúp Lang Quân, tại sao lại nghe theo lệnh của Tây Môn Kiếm, hơn nữa còn phục tùng tuyệt đối.Đông Phương Hạ thấy Trương Vũ Trạch trầm tư, liền ngẩn người nói: “Vũ Trạch, anh có suy nghĩ thế nào?”Trương Vũ Trạch nghe thấy Đông Phương Hạ hỏi mình có suy nghĩ thế nào, tuy Trương Vũ Trạch ở Lang Quân đã mấy ngày, nhưng vẫn không hoàn toàn hiểu Đông Phương Hạ, người trước mắt, thân thủ cường mạnh, thân phận thần bí, bối cảnh càng phức tạp, lực lượng trong tay rốt cuộc mạnh thế nào, Trương Vũ Trạch hắn cũng không biết rõ.Trương Vũ Trạch lướt nhìn Bạch Vỹ và mọi người một lượt, trầm ngâm nói: “Tào Nghị Hùng có khả năng sẽ dốc toàn bộ vào canh bạc cuối cùng, Huyết Lang không thể không đề phòng! Ngộ nhỡ ông ta mời cậu đến, không những giữ cậu lại, còn nhân cơ hội tấn công địa bàn của chúng ta, các anh em sẽ bị động! Vì cậu ở trên địa bàn của bọn chúng, anh em phía dưới sẽ phải lo lắng cân nhắc trong lúc giao đấu”.Trương Vũ Trạch nói xong, nhìn Đông Phương Hạ một cái, từ khi gia nhập Lang Quân, hắn hiểu rõ trong Lang Quân, tuy Huyết Lang nghe ý kiến của người khác, nhưng nếu ra chủ ý bừa bãi, khiến cho anh em Lang Quân tổn thất nghiêm trọng, đám người Hồ Ngạn Hạo sẽ không bỏ qua cho người đó.Hồ Ngạn Hạo lại gần Đông Phương Hạ: “Cậu chủ thực sự muốn đánh trận chiến quyết định cuối cùng với Tào Bang sao?”“Việc ở Yên Kinh đã kéo dài quá lâu rồi! Anh Hồ, chắc anh biết rõ, nếu không phải Đông Phương Hạ tôi muốn tìm chứng cứ thì Tào Bang đã bị diệt từ lâu! Giữ bọn chúng đến bây giờ đã là rất nhân từ rồi”..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trương Vũ Trạch ở một bên nghe Hồ Ngạn Hạo và Dạ Phong báo cáo xong cũng hơi bực bội! Hắn không chỉ bực bội vì tình hình bên Tào Nghị Hùng, mà còn vì ngoại trừ Bạch Vỹ, sao mấy người Tây Môn Kiếm, Hồ Ngạn Hạo, Dạ Ảnh, Dạ Phong đều gọi Huyết Lang là cậu chủ, còn là lúc không có người ngoài.
Lẽ nào mấy người Tây Môn Kiếm đều là người nhà họ Đông Phương cho Huyết Lang.
Trương Vũ Trạch nghĩ đến những người đàn ông lực lưỡng mặc áo đen trên tay áo thêu phù hiệu đặc biệt, chiều cao bằng nhau, đến từ các nước khác nhau tối hôm đó, hắn lại càng thêm mơ hồ với thân phận của Đông Phương Hạ, thân thủ cường mạnh, nhanh nhạy, tác phong làm việc của những người đó hoàn toàn giống với Huyết Lang.
Bọn họ xuất hiện ở Yên Kinh thế nào, nghe nói tối hôm trước có nhân vật lớn đến Yên Kinh, còn tối hôm trước Huyết Lang bị thương, lẽ nào những người đó cũng là anh em của Lang Quân.
Nếu không phải là anh em Lang Quân, tại sao bọn họ lại giúp Lang Quân, tại sao lại nghe theo lệnh của Tây Môn Kiếm, hơn nữa còn phục tùng tuyệt đối.
Đông Phương Hạ thấy Trương Vũ Trạch trầm tư, liền ngẩn người nói: “Vũ Trạch, anh có suy nghĩ thế nào?”
Trương Vũ Trạch nghe thấy Đông Phương Hạ hỏi mình có suy nghĩ thế nào, tuy Trương Vũ Trạch ở Lang Quân đã mấy ngày, nhưng vẫn không hoàn toàn hiểu Đông Phương Hạ, người trước mắt, thân thủ cường mạnh, thân phận thần bí, bối cảnh càng phức tạp, lực lượng trong tay rốt cuộc mạnh thế nào, Trương Vũ Trạch hắn cũng không biết rõ.
Trương Vũ Trạch lướt nhìn Bạch Vỹ và mọi người một lượt, trầm ngâm nói: “Tào Nghị Hùng có khả năng sẽ dốc toàn bộ vào canh bạc cuối cùng, Huyết Lang không thể không đề phòng! Ngộ nhỡ ông ta mời cậu đến, không những giữ cậu lại, còn nhân cơ hội tấn công địa bàn của chúng ta, các anh em sẽ bị động! Vì cậu ở trên địa bàn của bọn chúng, anh em phía dưới sẽ phải lo lắng cân nhắc trong lúc giao đấu”.
Trương Vũ Trạch nói xong, nhìn Đông Phương Hạ một cái, từ khi gia nhập Lang Quân, hắn hiểu rõ trong Lang Quân, tuy Huyết Lang nghe ý kiến của người khác, nhưng nếu ra chủ ý bừa bãi, khiến cho anh em Lang Quân tổn thất nghiêm trọng, đám người Hồ Ngạn Hạo sẽ không bỏ qua cho người đó.
Hồ Ngạn Hạo lại gần Đông Phương Hạ: “Cậu chủ thực sự muốn đánh trận chiến quyết định cuối cùng với Tào Bang sao?”
“Việc ở Yên Kinh đã kéo dài quá lâu rồi! Anh Hồ, chắc anh biết rõ, nếu không phải Đông Phương Hạ tôi muốn tìm chứng cứ thì Tào Bang đã bị diệt từ lâu! Giữ bọn chúng đến bây giờ đã là rất nhân từ rồi”.
.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trương Vũ Trạch ở một bên nghe Hồ Ngạn Hạo và Dạ Phong báo cáo xong cũng hơi bực bội! Hắn không chỉ bực bội vì tình hình bên Tào Nghị Hùng, mà còn vì ngoại trừ Bạch Vỹ, sao mấy người Tây Môn Kiếm, Hồ Ngạn Hạo, Dạ Ảnh, Dạ Phong đều gọi Huyết Lang là cậu chủ, còn là lúc không có người ngoài.Lẽ nào mấy người Tây Môn Kiếm đều là người nhà họ Đông Phương cho Huyết Lang.Trương Vũ Trạch nghĩ đến những người đàn ông lực lưỡng mặc áo đen trên tay áo thêu phù hiệu đặc biệt, chiều cao bằng nhau, đến từ các nước khác nhau tối hôm đó, hắn lại càng thêm mơ hồ với thân phận của Đông Phương Hạ, thân thủ cường mạnh, nhanh nhạy, tác phong làm việc của những người đó hoàn toàn giống với Huyết Lang.Bọn họ xuất hiện ở Yên Kinh thế nào, nghe nói tối hôm trước có nhân vật lớn đến Yên Kinh, còn tối hôm trước Huyết Lang bị thương, lẽ nào những người đó cũng là anh em của Lang Quân.Nếu không phải là anh em Lang Quân, tại sao bọn họ lại giúp Lang Quân, tại sao lại nghe theo lệnh của Tây Môn Kiếm, hơn nữa còn phục tùng tuyệt đối.Đông Phương Hạ thấy Trương Vũ Trạch trầm tư, liền ngẩn người nói: “Vũ Trạch, anh có suy nghĩ thế nào?”Trương Vũ Trạch nghe thấy Đông Phương Hạ hỏi mình có suy nghĩ thế nào, tuy Trương Vũ Trạch ở Lang Quân đã mấy ngày, nhưng vẫn không hoàn toàn hiểu Đông Phương Hạ, người trước mắt, thân thủ cường mạnh, thân phận thần bí, bối cảnh càng phức tạp, lực lượng trong tay rốt cuộc mạnh thế nào, Trương Vũ Trạch hắn cũng không biết rõ.Trương Vũ Trạch lướt nhìn Bạch Vỹ và mọi người một lượt, trầm ngâm nói: “Tào Nghị Hùng có khả năng sẽ dốc toàn bộ vào canh bạc cuối cùng, Huyết Lang không thể không đề phòng! Ngộ nhỡ ông ta mời cậu đến, không những giữ cậu lại, còn nhân cơ hội tấn công địa bàn của chúng ta, các anh em sẽ bị động! Vì cậu ở trên địa bàn của bọn chúng, anh em phía dưới sẽ phải lo lắng cân nhắc trong lúc giao đấu”.Trương Vũ Trạch nói xong, nhìn Đông Phương Hạ một cái, từ khi gia nhập Lang Quân, hắn hiểu rõ trong Lang Quân, tuy Huyết Lang nghe ý kiến của người khác, nhưng nếu ra chủ ý bừa bãi, khiến cho anh em Lang Quân tổn thất nghiêm trọng, đám người Hồ Ngạn Hạo sẽ không bỏ qua cho người đó.Hồ Ngạn Hạo lại gần Đông Phương Hạ: “Cậu chủ thực sự muốn đánh trận chiến quyết định cuối cùng với Tào Bang sao?”“Việc ở Yên Kinh đã kéo dài quá lâu rồi! Anh Hồ, chắc anh biết rõ, nếu không phải Đông Phương Hạ tôi muốn tìm chứng cứ thì Tào Bang đã bị diệt từ lâu! Giữ bọn chúng đến bây giờ đã là rất nhân từ rồi”..