“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 505: Chương 510
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Thấy Yamamoto mạnh như vậy, Trương Vũ Trạch không dám liều mạng.Hai người đã đánh hơn trăm chiêu rồi. Đột nhiên, Yamamoto tăng tốc, xoáy thanh kiếm Katana, vung mạnh vào cổ Trương Vũ Trạch. Cảm nhận được sát khí chết chóc ấy, Trương Vũ Trạch không dám chủ quan, muốn né tránh nhưng lại không kịp.Trước tình thế cấp bách ấy, anh ta giơ đao lên, muốn ngăn cản nhát chém chí mạng ấy. “Keng...!Xoẹt...” Trương Vũ Trạch tránh được, nhưng đao của anh ta cũng bị kiếm của Yamamoto chém thành hai đoạn, phần ngực bị rạch một đường, máu tươi nhanh chóng trào ra. Đông Phương Hạ đứng ở đằng xa, nhìn thấy toàn bộ cảnh này.Khi thấy vũ khí của Trương Vũ Trạch bị chém gãy, anh do dự giây lát, sau đó lớn tiếng nói với anh ta: “Vũ Trạch, nhận lấy!” Thấy Huyết Lang đưa vũ khí cho mình, Trương Vũ Trạch bất chấp vết thương, bật chân nhảy người lên.Chỉ chớp mắt, anh ta đã bắt được thanh Loan Đao Ngâm Long sắc bén. Sau vài cuộc chiến, Trương Vũ Trạch đã biết Loan Đao Ngâm Long ra khỏi vỏ thì sẽ có hậu quả như thế nào.Lúc trước Huyết Lang và Tây Môn Kiếm giết hàng trăm người của Tào Bang chỉ trong chớp mắt, bây giờ Loan Đao Ngâm Long nằm trong tay mình, anh ta tuyệt đối không thể làm hỏng danh tiếng của thanh đao này. Khoảnh khắc cầm loan đao trong tay, Trương Vũ Trạch cảm thấy huyết dịch toàn thân sôi trào, một luồng sức mạnh kỳ lạ đột nhiên tràn vào trong cơ thể của mình, vết thương cũng dừng chảy máu vào lúc này! Tuy hắn kinh ngạc, nhưng tình thế trước mắt không cho phép Trương Vũ Trạch hắn nghĩ nhiều! Dưới ánh đèn đường chiếu xuống, lưỡi đao của loan đao phát ra ánh sáng chói mắt, Trương Vũ Trạch lạnh lùng nhìn Yamamoto! Yamamoto nhìn con đao của Trương Vũ Trạch vung đến, hắn ta vốn muốn dựa vào kiếm Katana cứng chắc của mình đón lấy đòn tấn công này! Đâu ngờ sự sắc bén của loan đao Ngâm Long vượt qua sự tưởng tượng của hắn, khoảnh khắc hai chiếc đao kiếm đập vào nhau, kiếm Katana mà Yamamoto luôn tự hào về nó lóe lên tia lửa, sau đó “ting tang” một tiếng vang lên, gãy làm đôi, rơi xuống đất! Trương Vũ Trạch tuyệt đối sẽ không mềm lòng nương tay với kẻ địch, đây là điều hắn học được từ Đông Phương Hạ trước đây! Thấy Yamamoto ngẩn người vào lúc thấy kiếm Katana của hắn gãy đôi, Trương Vũ Trạch liền nhân cơ hội, nín thở, bỗng nắm chặt loan đao, mang theo sát khí dữ dội chém về phía Yamamoto! “A…” Tiếng kêu thảm như mổ lợn vang lên khắp chiến trường! Yamamoto khó mà chấp nhận được nước Z lại có cao thủ như vậy, hắn ta chỉ ngẩn người một chút, không ngờ đối phương lại thừa thắng xông lên, không bỏ qua cơ hội giết mình, thủ đoạn còn dứt khoát như vậy, không có chút do dự..
Thấy Yamamoto mạnh như vậy, Trương Vũ Trạch không dám liều mạng.
Hai người đã đánh hơn trăm chiêu rồi.
Đột nhiên, Yamamoto tăng tốc, xoáy thanh kiếm Katana, vung mạnh vào cổ Trương Vũ Trạch.
Cảm nhận được sát khí chết chóc ấy, Trương Vũ Trạch không dám chủ quan, muốn né tránh nhưng lại không kịp.
Trước tình thế cấp bách ấy, anh ta giơ đao lên, muốn ngăn cản nhát chém chí mạng ấy.
“Keng...!Xoẹt...”
Trương Vũ Trạch tránh được, nhưng đao của anh ta cũng bị kiếm của Yamamoto chém thành hai đoạn, phần ngực bị rạch một đường, máu tươi nhanh chóng trào ra.
Đông Phương Hạ đứng ở đằng xa, nhìn thấy toàn bộ cảnh này.
Khi thấy vũ khí của Trương Vũ Trạch bị chém gãy, anh do dự giây lát, sau đó lớn tiếng nói với anh ta: “Vũ Trạch, nhận lấy!”
Thấy Huyết Lang đưa vũ khí cho mình, Trương Vũ Trạch bất chấp vết thương, bật chân nhảy người lên.
Chỉ chớp mắt, anh ta đã bắt được thanh Loan Đao Ngâm Long sắc bén.
Sau vài cuộc chiến, Trương Vũ Trạch đã biết Loan Đao Ngâm Long ra khỏi vỏ thì sẽ có hậu quả như thế nào.
Lúc trước Huyết Lang và Tây Môn Kiếm giết hàng trăm người của Tào Bang chỉ trong chớp mắt, bây giờ Loan Đao Ngâm Long nằm trong tay mình, anh ta tuyệt đối không thể làm hỏng danh tiếng của thanh đao này.
Khoảnh khắc cầm loan đao trong tay, Trương Vũ Trạch cảm thấy huyết dịch toàn thân sôi trào, một luồng sức mạnh kỳ lạ đột nhiên tràn vào trong cơ thể của mình, vết thương cũng dừng chảy máu vào lúc này!
Tuy hắn kinh ngạc, nhưng tình thế trước mắt không cho phép Trương Vũ Trạch hắn nghĩ nhiều! Dưới ánh đèn đường chiếu xuống, lưỡi đao của loan đao phát ra ánh sáng chói mắt, Trương Vũ Trạch lạnh lùng nhìn Yamamoto!
Yamamoto nhìn con đao của Trương Vũ Trạch vung đến, hắn ta vốn muốn dựa vào kiếm Katana cứng chắc của mình đón lấy đòn tấn công này! Đâu ngờ sự sắc bén của loan đao Ngâm Long vượt qua sự tưởng tượng của hắn, khoảnh khắc hai chiếc đao kiếm đập vào nhau, kiếm Katana mà Yamamoto luôn tự hào về nó lóe lên tia lửa, sau đó “ting tang” một tiếng vang lên, gãy làm đôi, rơi xuống đất!
Trương Vũ Trạch tuyệt đối sẽ không mềm lòng nương tay với kẻ địch, đây là điều hắn học được từ Đông Phương Hạ trước đây! Thấy Yamamoto ngẩn người vào lúc thấy kiếm Katana của hắn gãy đôi, Trương Vũ Trạch liền nhân cơ hội, nín thở, bỗng nắm chặt loan đao, mang theo sát khí dữ dội chém về phía Yamamoto!
“A…”
Tiếng kêu thảm như mổ lợn vang lên khắp chiến trường! Yamamoto khó mà chấp nhận được nước Z lại có cao thủ như vậy, hắn ta chỉ ngẩn người một chút, không ngờ đối phương lại thừa thắng xông lên, không bỏ qua cơ hội giết mình, thủ đoạn còn dứt khoát như vậy, không có chút do dự..
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Thấy Yamamoto mạnh như vậy, Trương Vũ Trạch không dám liều mạng.Hai người đã đánh hơn trăm chiêu rồi. Đột nhiên, Yamamoto tăng tốc, xoáy thanh kiếm Katana, vung mạnh vào cổ Trương Vũ Trạch. Cảm nhận được sát khí chết chóc ấy, Trương Vũ Trạch không dám chủ quan, muốn né tránh nhưng lại không kịp.Trước tình thế cấp bách ấy, anh ta giơ đao lên, muốn ngăn cản nhát chém chí mạng ấy. “Keng...!Xoẹt...” Trương Vũ Trạch tránh được, nhưng đao của anh ta cũng bị kiếm của Yamamoto chém thành hai đoạn, phần ngực bị rạch một đường, máu tươi nhanh chóng trào ra. Đông Phương Hạ đứng ở đằng xa, nhìn thấy toàn bộ cảnh này.Khi thấy vũ khí của Trương Vũ Trạch bị chém gãy, anh do dự giây lát, sau đó lớn tiếng nói với anh ta: “Vũ Trạch, nhận lấy!” Thấy Huyết Lang đưa vũ khí cho mình, Trương Vũ Trạch bất chấp vết thương, bật chân nhảy người lên.Chỉ chớp mắt, anh ta đã bắt được thanh Loan Đao Ngâm Long sắc bén. Sau vài cuộc chiến, Trương Vũ Trạch đã biết Loan Đao Ngâm Long ra khỏi vỏ thì sẽ có hậu quả như thế nào.Lúc trước Huyết Lang và Tây Môn Kiếm giết hàng trăm người của Tào Bang chỉ trong chớp mắt, bây giờ Loan Đao Ngâm Long nằm trong tay mình, anh ta tuyệt đối không thể làm hỏng danh tiếng của thanh đao này. Khoảnh khắc cầm loan đao trong tay, Trương Vũ Trạch cảm thấy huyết dịch toàn thân sôi trào, một luồng sức mạnh kỳ lạ đột nhiên tràn vào trong cơ thể của mình, vết thương cũng dừng chảy máu vào lúc này! Tuy hắn kinh ngạc, nhưng tình thế trước mắt không cho phép Trương Vũ Trạch hắn nghĩ nhiều! Dưới ánh đèn đường chiếu xuống, lưỡi đao của loan đao phát ra ánh sáng chói mắt, Trương Vũ Trạch lạnh lùng nhìn Yamamoto! Yamamoto nhìn con đao của Trương Vũ Trạch vung đến, hắn ta vốn muốn dựa vào kiếm Katana cứng chắc của mình đón lấy đòn tấn công này! Đâu ngờ sự sắc bén của loan đao Ngâm Long vượt qua sự tưởng tượng của hắn, khoảnh khắc hai chiếc đao kiếm đập vào nhau, kiếm Katana mà Yamamoto luôn tự hào về nó lóe lên tia lửa, sau đó “ting tang” một tiếng vang lên, gãy làm đôi, rơi xuống đất! Trương Vũ Trạch tuyệt đối sẽ không mềm lòng nương tay với kẻ địch, đây là điều hắn học được từ Đông Phương Hạ trước đây! Thấy Yamamoto ngẩn người vào lúc thấy kiếm Katana của hắn gãy đôi, Trương Vũ Trạch liền nhân cơ hội, nín thở, bỗng nắm chặt loan đao, mang theo sát khí dữ dội chém về phía Yamamoto! “A…” Tiếng kêu thảm như mổ lợn vang lên khắp chiến trường! Yamamoto khó mà chấp nhận được nước Z lại có cao thủ như vậy, hắn ta chỉ ngẩn người một chút, không ngờ đối phương lại thừa thắng xông lên, không bỏ qua cơ hội giết mình, thủ đoạn còn dứt khoát như vậy, không có chút do dự..