“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 509: Bạch Vỹ Mặc Kệ Bọn Chúng!”
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thấy Vương Thiến Thiến trầm ngâm suy tư, cuộc chiến vẫn đang trong tình thế nước sôi lửa bỏng, Tào Nghị Hùng lo lắng không thôi, lại thúc giục cô ta một lần nữa.Một lát sau, Vương Thiến Thiến ngước mắt nhìn về phía Đông Phương Hạ.Khi chứng kiến sự dũng mãnh của Lang Quân, nhất là năm mươi người đàn ông lực lưỡng và mười mấy cô gái giết mấy trăm người của Tào Bang, cô ta nói với Tào Nghị Hùng:“Bang chủ, những người của Lang Quân đêm nay toàn là cao thủ, không có một ai là tầm thường.Hiện giờ, ông đã công khai sự hợp tác với Yamaguchi-gumi, còn tàn sát người nước Z, làm rất nhiều anh em bất mãn.Cát Hoành còn dẫn người của mình đầu hàng Huyết Lang rồi, nếu cứ đánh tiếp thì e rằng...”Cách dùng từ của Vương Thiến Thiến khiến Tào Nghị Hùng hơi khó chịu, nhưng sự thật đúng là như thế.Vương Thiến Thiến không nói thêm gì nữa, bởi vì không cần thiết.Tào Nghị Hùng không phải kẻ ngốc, chắc chắn ông ta sẽ hiểu.“Vậy bây giờ phải làm sao đây?”“Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.Bang chủ, còn nước còn tát, dẫn những anh em thân tín của ông rời khỏi Yên Kinh, tới khu vực Hoàng Hà, ở đó vẫn còn người của chúng ta.Ông hãy triệu tập bọn họ, sau đó về tính sổ với Huyết Lang”.“Chuyện này...”, Tào Nghị Hùng hơi chần chừ, nhưng lúc này đâu có thời gian cho ông ta suy nghĩ.Ngay lập tức, ông ta cắn răng, trầm giọng nói: “Chỉ có thể làm vậy thôi!”Dứt lời, Tào Nghị Hùng lập tức dẫn đám thân tín rời khỏi cao ốc Phi Hùng.Vương Thiến Thiến cũng đi theo Tào Nghị Hùng rời khỏi đây.Cách đó không xa, Bạch Vỹ thấy Tào Nghị Hùng và Vương Thiến Thiến dẫn mấy chục người chạy trốn, con dao găm quân đội ba cạnh lập tức rạch ra một đường vòng cung hoàn mỹ, làm mấy kẻ đang vây đánh anh ngã gục.Sau đó, anh ta đuổi theo hướng mà đám Tào Nghị Hùng chạy.“Bạch Vỹ, mặc kệ bọn chúng!”Đông Phương Hạ cũng nhìn thấy Tào Nghị Hùng chạy trốn.Thấy Bạch Vỹ định đuổi theo, anh nghiêm giọng nói.Tào Nghị Hùng là người đứng đầu Tào Bang.Trong số những người phải chết tối nay, đúng ra ông ta phải đứng đầu bảng.Lúc này, nghe thấy Huyết Lang ra lệnh không được đuổi theo, Bạch Vỹ không hiểu gì cả.Anh ta quay đầu chạy tới bên cạnh Đông Phương Hạ, nghi hoặc hỏi:“Các anh em của Tào Bang, tôi biết các anh đều là những người có lòng nhiệt huyết, người như Tào Nghị Hùng không đáng để các anh bán mạng cho ông ta.Nếu các anh buông vũ khí đầu hàng, Bạch Vỹ này hứa sẽ để các anh tiếp tục ở lại Yên Kinh.Ngược lại, thì đừng trách anh các em Lang Quân tàn nhẫn”.Bạch Vỹ cũng lớn tiếng khuyên nhủ, bởi vì anh ta nhìn thấy một số người bên phía Tào Bang đã bắt đầu sợ hãi.Thủ đoạn của 330 và Trình Thành đã khơi dậy nỗi sợ hãi của bọn họ.Nếu Tào Nghị Hùng còn ở đây, chưa biết chừng những người này sẽ phản kháng.Nhưng Tào Nghị Hùng trốn mất rồi, bọn họ chẳng có can đảm để phản kháng nữa..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thấy Vương Thiến Thiến trầm ngâm suy tư, cuộc chiến vẫn đang trong tình thế nước sôi lửa bỏng, Tào Nghị Hùng lo lắng không thôi, lại thúc giục cô ta một lần nữa.
Một lát sau, Vương Thiến Thiến ngước mắt nhìn về phía Đông Phương Hạ.
Khi chứng kiến sự dũng mãnh của Lang Quân, nhất là năm mươi người đàn ông lực lưỡng và mười mấy cô gái giết mấy trăm người của Tào Bang, cô ta nói với Tào Nghị Hùng:
“Bang chủ, những người của Lang Quân đêm nay toàn là cao thủ, không có một ai là tầm thường.
Hiện giờ, ông đã công khai sự hợp tác với Yamaguchi-gumi, còn tàn sát người nước Z, làm rất nhiều anh em bất mãn.
Cát Hoành còn dẫn người của mình đầu hàng Huyết Lang rồi, nếu cứ đánh tiếp thì e rằng...”
Cách dùng từ của Vương Thiến Thiến khiến Tào Nghị Hùng hơi khó chịu, nhưng sự thật đúng là như thế.
Vương Thiến Thiến không nói thêm gì nữa, bởi vì không cần thiết.
Tào Nghị Hùng không phải kẻ ngốc, chắc chắn ông ta sẽ hiểu.
“Vậy bây giờ phải làm sao đây?”
“Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.
Bang chủ, còn nước còn tát, dẫn những anh em thân tín của ông rời khỏi Yên Kinh, tới khu vực Hoàng Hà, ở đó vẫn còn người của chúng ta.
Ông hãy triệu tập bọn họ, sau đó về tính sổ với Huyết Lang”.
“Chuyện này...”, Tào Nghị Hùng hơi chần chừ, nhưng lúc này đâu có thời gian cho ông ta suy nghĩ.
Ngay lập tức, ông ta cắn răng, trầm giọng nói: “Chỉ có thể làm vậy thôi!”
Dứt lời, Tào Nghị Hùng lập tức dẫn đám thân tín rời khỏi cao ốc Phi Hùng.
Vương Thiến Thiến cũng đi theo Tào Nghị Hùng rời khỏi đây.
Cách đó không xa, Bạch Vỹ thấy Tào Nghị Hùng và Vương Thiến Thiến dẫn mấy chục người chạy trốn, con dao găm quân đội ba cạnh lập tức rạch ra một đường vòng cung hoàn mỹ, làm mấy kẻ đang vây đánh anh ngã gục.
Sau đó, anh ta đuổi theo hướng mà đám Tào Nghị Hùng chạy.
“Bạch Vỹ, mặc kệ bọn chúng!”
Đông Phương Hạ cũng nhìn thấy Tào Nghị Hùng chạy trốn.
Thấy Bạch Vỹ định đuổi theo, anh nghiêm giọng nói.
Tào Nghị Hùng là người đứng đầu Tào Bang.
Trong số những người phải chết tối nay, đúng ra ông ta phải đứng đầu bảng.
Lúc này, nghe thấy Huyết Lang ra lệnh không được đuổi theo, Bạch Vỹ không hiểu gì cả.
Anh ta quay đầu chạy tới bên cạnh Đông Phương Hạ, nghi hoặc hỏi:
“Các anh em của Tào Bang, tôi biết các anh đều là những người có lòng nhiệt huyết, người như Tào Nghị Hùng không đáng để các anh bán mạng cho ông ta.
Nếu các anh buông vũ khí đầu hàng, Bạch Vỹ này hứa sẽ để các anh tiếp tục ở lại Yên Kinh.
Ngược lại, thì đừng trách anh các em Lang Quân tàn nhẫn”.
Bạch Vỹ cũng lớn tiếng khuyên nhủ, bởi vì anh ta nhìn thấy một số người bên phía Tào Bang đã bắt đầu sợ hãi.
Thủ đoạn của 330 và Trình Thành đã khơi dậy nỗi sợ hãi của bọn họ.
Nếu Tào Nghị Hùng còn ở đây, chưa biết chừng những người này sẽ phản kháng.
Nhưng Tào Nghị Hùng trốn mất rồi, bọn họ chẳng có can đảm để phản kháng nữa.
.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Thấy Vương Thiến Thiến trầm ngâm suy tư, cuộc chiến vẫn đang trong tình thế nước sôi lửa bỏng, Tào Nghị Hùng lo lắng không thôi, lại thúc giục cô ta một lần nữa.Một lát sau, Vương Thiến Thiến ngước mắt nhìn về phía Đông Phương Hạ.Khi chứng kiến sự dũng mãnh của Lang Quân, nhất là năm mươi người đàn ông lực lưỡng và mười mấy cô gái giết mấy trăm người của Tào Bang, cô ta nói với Tào Nghị Hùng:“Bang chủ, những người của Lang Quân đêm nay toàn là cao thủ, không có một ai là tầm thường.Hiện giờ, ông đã công khai sự hợp tác với Yamaguchi-gumi, còn tàn sát người nước Z, làm rất nhiều anh em bất mãn.Cát Hoành còn dẫn người của mình đầu hàng Huyết Lang rồi, nếu cứ đánh tiếp thì e rằng...”Cách dùng từ của Vương Thiến Thiến khiến Tào Nghị Hùng hơi khó chịu, nhưng sự thật đúng là như thế.Vương Thiến Thiến không nói thêm gì nữa, bởi vì không cần thiết.Tào Nghị Hùng không phải kẻ ngốc, chắc chắn ông ta sẽ hiểu.“Vậy bây giờ phải làm sao đây?”“Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách.Bang chủ, còn nước còn tát, dẫn những anh em thân tín của ông rời khỏi Yên Kinh, tới khu vực Hoàng Hà, ở đó vẫn còn người của chúng ta.Ông hãy triệu tập bọn họ, sau đó về tính sổ với Huyết Lang”.“Chuyện này...”, Tào Nghị Hùng hơi chần chừ, nhưng lúc này đâu có thời gian cho ông ta suy nghĩ.Ngay lập tức, ông ta cắn răng, trầm giọng nói: “Chỉ có thể làm vậy thôi!”Dứt lời, Tào Nghị Hùng lập tức dẫn đám thân tín rời khỏi cao ốc Phi Hùng.Vương Thiến Thiến cũng đi theo Tào Nghị Hùng rời khỏi đây.Cách đó không xa, Bạch Vỹ thấy Tào Nghị Hùng và Vương Thiến Thiến dẫn mấy chục người chạy trốn, con dao găm quân đội ba cạnh lập tức rạch ra một đường vòng cung hoàn mỹ, làm mấy kẻ đang vây đánh anh ngã gục.Sau đó, anh ta đuổi theo hướng mà đám Tào Nghị Hùng chạy.“Bạch Vỹ, mặc kệ bọn chúng!”Đông Phương Hạ cũng nhìn thấy Tào Nghị Hùng chạy trốn.Thấy Bạch Vỹ định đuổi theo, anh nghiêm giọng nói.Tào Nghị Hùng là người đứng đầu Tào Bang.Trong số những người phải chết tối nay, đúng ra ông ta phải đứng đầu bảng.Lúc này, nghe thấy Huyết Lang ra lệnh không được đuổi theo, Bạch Vỹ không hiểu gì cả.Anh ta quay đầu chạy tới bên cạnh Đông Phương Hạ, nghi hoặc hỏi:“Các anh em của Tào Bang, tôi biết các anh đều là những người có lòng nhiệt huyết, người như Tào Nghị Hùng không đáng để các anh bán mạng cho ông ta.Nếu các anh buông vũ khí đầu hàng, Bạch Vỹ này hứa sẽ để các anh tiếp tục ở lại Yên Kinh.Ngược lại, thì đừng trách anh các em Lang Quân tàn nhẫn”.Bạch Vỹ cũng lớn tiếng khuyên nhủ, bởi vì anh ta nhìn thấy một số người bên phía Tào Bang đã bắt đầu sợ hãi.Thủ đoạn của 330 và Trình Thành đã khơi dậy nỗi sợ hãi của bọn họ.Nếu Tào Nghị Hùng còn ở đây, chưa biết chừng những người này sẽ phản kháng.Nhưng Tào Nghị Hùng trốn mất rồi, bọn họ chẳng có can đảm để phản kháng nữa..