“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 514: Anh Đang Nghĩ Gì Thế
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Vương Thiến Thiến cảm nhận được khí lạnh nhức xương của Đông Phương Hạ, nhìn thấy ánh mắt như lang sói của Trình Thành, cô ta bỗng run lên: “Huyết Lang nghĩ nhiều rồi! Nếu Vương Thiến Thiến có lòng khác, cũng sẽ không làm việc có lỗi với nhà họ Tư Mã và Tào Bang”.“Hy vọng giống như cô nói”.Trình Thành ở phía sau Đông Phương Hạ nhìn bóng dáng Vương Thiến Thiến rời đi, anh ta liền trầm tư! Đôi mắt sắc bén không ngừng chuyển động, không biết đang nghĩ gì.“Anh đang nghĩ gì thế?” Đông Phương Hạ hiểu Trình Thành là người thế nào, phó đường chủ của Thiên Lang Đường không phải là người yên tĩnh! Khi nhìn thấy sắc mặt Trình Thành thay đổi liên tục, Đông Phương Hạ liền lên tiếng hỏi.Trình Thành bị cậu chủ nhà mình cắt ngang dòng suy nghĩ, lập tức thu lại mạch suy nghĩ phiêu dạt nơi xa, khoác vai Đông Phương Hạ, cười ha ha nói: “Cậu chủ, Vương Thiến Thiến này hơi… chắc cậu sẽ không để cô ta làm thiếu phu nhân của chúng tôi chứ”.“Bây giờ tôi đã có ba cô vợ chưa cưới và một Bek Er! Tổng cộng bốn người, nhóc con, có phải anh coi cậu chủ nhà anh là ngựa giống không!” “Cậu chủ, ngựa giống có gì không tốt, tuy tôi chưa từng gặp mấy vị thiếu phu nhân đó! Nhưng cậu chủ của Trình Thành tôi là người thế nào, con mắt sẽ kém sao! He he… Tôi thật muốn xem ba vị thiếu phu nhân trông như thế nào, có lẽ là đẹp như tiên nữ!” Trình Thành nói xong cười hi hi, còn không ngừng dùng tay vuốt cằm của mình, tưởng tượng mấy người Diệc Phi và Lăng Vy trông như thế nào! Đông Phương Hạ nhìn nụ cười không có ý tốt nơi khóe miệng Trình Thành, anh liền biết tên nhóc này đang nghĩ gì, có lẽ là muốn giám sát mình, tránh tìm phụ nữ xấu! Dùng cách nói của Trình Thành, Trình Thành tôi đẹp trai như vậy, nếu có một thiếu phu nhân xấu xí, thì thật mất mặt.“Cậu chủ, cậu đá tôi làm gì?”, Trình Thành xoa mông của mình, ấm ức nhìn Đông Phương Hạ.“Anh nói xem tôi đá anh làm gì! Còn không mau đi đi”.“Ồ…” Trình Thành khóc không được cười không xong trả lời một tiếng! Nửa năm không gặp, cậu chủ vẫn thích đá mông của chúng tôi, đi thì đi, nói một tiếng là được mà! Trình Thành đi theo phía sau Đông Phương Hạ, nếu không phải nể tình Đông Phương Hạ là cậu chủ nhà mình, Trình Thành thật muốn đập gạch vào đầu Đông Phương Hạ! Trong khi mấy người Trương Vũ Trạch nghi hoặc, Trình Thành đi tới, một tay đặt vào vai của Tây Môn Kiếm, một tay vỗ vào ngực của Tây Môn Kiếm nói đùa.Tây Môn Kiếm nghe xong, khóe miệng co giật, tức giận nhìn Trình Thành mắng: “Nhóc con, có phải muốn ăn đòn không!” “Vãi… chỉ với bộ dạng bây giờ của anh, anh Kiếm, không phải anh em tôi khinh thường anh! Nhường anh một trăm chiêu trước!”.
Vương Thiến Thiến cảm nhận được khí lạnh nhức xương của Đông Phương Hạ, nhìn thấy ánh mắt như lang sói của Trình Thành, cô ta bỗng run lên: “Huyết Lang nghĩ nhiều rồi! Nếu Vương Thiến Thiến có lòng khác, cũng sẽ không làm việc có lỗi với nhà họ Tư Mã và Tào Bang”.
“Hy vọng giống như cô nói”.
Trình Thành ở phía sau Đông Phương Hạ nhìn bóng dáng Vương Thiến Thiến rời đi, anh ta liền trầm tư! Đôi mắt sắc bén không ngừng chuyển động, không biết đang nghĩ gì.
“Anh đang nghĩ gì thế?”
Đông Phương Hạ hiểu Trình Thành là người thế nào, phó đường chủ của Thiên Lang Đường không phải là người yên tĩnh! Khi nhìn thấy sắc mặt Trình Thành thay đổi liên tục, Đông Phương Hạ liền lên tiếng hỏi.
Trình Thành bị cậu chủ nhà mình cắt ngang dòng suy nghĩ, lập tức thu lại mạch suy nghĩ phiêu dạt nơi xa, khoác vai Đông Phương Hạ, cười ha ha nói: “Cậu chủ, Vương Thiến Thiến này hơi… chắc cậu sẽ không để cô ta làm thiếu phu nhân của chúng tôi chứ”.
“Bây giờ tôi đã có ba cô vợ chưa cưới và một Bek Er! Tổng cộng bốn người, nhóc con, có phải anh coi cậu chủ nhà anh là ngựa giống không!”
“Cậu chủ, ngựa giống có gì không tốt, tuy tôi chưa từng gặp mấy vị thiếu phu nhân đó! Nhưng cậu chủ của Trình Thành tôi là người thế nào, con mắt sẽ kém sao! He he… Tôi thật muốn xem ba vị thiếu phu nhân trông như thế nào, có lẽ là đẹp như tiên nữ!”
Trình Thành nói xong cười hi hi, còn không ngừng dùng tay vuốt cằm của mình, tưởng tượng mấy người Diệc Phi và Lăng Vy trông như thế nào!
Đông Phương Hạ nhìn nụ cười không có ý tốt nơi khóe miệng Trình Thành, anh liền biết tên nhóc này đang nghĩ gì, có lẽ là muốn giám sát mình, tránh tìm phụ nữ xấu! Dùng cách nói của Trình Thành, Trình Thành tôi đẹp trai như vậy, nếu có một thiếu phu nhân xấu xí, thì thật mất mặt.
“Cậu chủ, cậu đá tôi làm gì?”, Trình Thành xoa mông của mình, ấm ức nhìn Đông Phương Hạ.
“Anh nói xem tôi đá anh làm gì! Còn không mau đi đi”.
“Ồ…”
Trình Thành khóc không được cười không xong trả lời một tiếng! Nửa năm không gặp, cậu chủ vẫn thích đá mông của chúng tôi, đi thì đi, nói một tiếng là được mà!
Trình Thành đi theo phía sau Đông Phương Hạ, nếu không phải nể tình Đông Phương Hạ là cậu chủ nhà mình, Trình Thành thật muốn đập gạch vào đầu Đông Phương Hạ!
Trong khi mấy người Trương Vũ Trạch nghi hoặc, Trình Thành đi tới, một tay đặt vào vai của Tây Môn Kiếm, một tay vỗ vào ngực của Tây Môn Kiếm nói đùa.
Tây Môn Kiếm nghe xong, khóe miệng co giật, tức giận nhìn Trình Thành mắng: “Nhóc con, có phải muốn ăn đòn không!”
“Vãi… chỉ với bộ dạng bây giờ của anh, anh Kiếm, không phải anh em tôi khinh thường anh! Nhường anh một trăm chiêu trước!”.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Vương Thiến Thiến cảm nhận được khí lạnh nhức xương của Đông Phương Hạ, nhìn thấy ánh mắt như lang sói của Trình Thành, cô ta bỗng run lên: “Huyết Lang nghĩ nhiều rồi! Nếu Vương Thiến Thiến có lòng khác, cũng sẽ không làm việc có lỗi với nhà họ Tư Mã và Tào Bang”.“Hy vọng giống như cô nói”.Trình Thành ở phía sau Đông Phương Hạ nhìn bóng dáng Vương Thiến Thiến rời đi, anh ta liền trầm tư! Đôi mắt sắc bén không ngừng chuyển động, không biết đang nghĩ gì.“Anh đang nghĩ gì thế?” Đông Phương Hạ hiểu Trình Thành là người thế nào, phó đường chủ của Thiên Lang Đường không phải là người yên tĩnh! Khi nhìn thấy sắc mặt Trình Thành thay đổi liên tục, Đông Phương Hạ liền lên tiếng hỏi.Trình Thành bị cậu chủ nhà mình cắt ngang dòng suy nghĩ, lập tức thu lại mạch suy nghĩ phiêu dạt nơi xa, khoác vai Đông Phương Hạ, cười ha ha nói: “Cậu chủ, Vương Thiến Thiến này hơi… chắc cậu sẽ không để cô ta làm thiếu phu nhân của chúng tôi chứ”.“Bây giờ tôi đã có ba cô vợ chưa cưới và một Bek Er! Tổng cộng bốn người, nhóc con, có phải anh coi cậu chủ nhà anh là ngựa giống không!” “Cậu chủ, ngựa giống có gì không tốt, tuy tôi chưa từng gặp mấy vị thiếu phu nhân đó! Nhưng cậu chủ của Trình Thành tôi là người thế nào, con mắt sẽ kém sao! He he… Tôi thật muốn xem ba vị thiếu phu nhân trông như thế nào, có lẽ là đẹp như tiên nữ!” Trình Thành nói xong cười hi hi, còn không ngừng dùng tay vuốt cằm của mình, tưởng tượng mấy người Diệc Phi và Lăng Vy trông như thế nào! Đông Phương Hạ nhìn nụ cười không có ý tốt nơi khóe miệng Trình Thành, anh liền biết tên nhóc này đang nghĩ gì, có lẽ là muốn giám sát mình, tránh tìm phụ nữ xấu! Dùng cách nói của Trình Thành, Trình Thành tôi đẹp trai như vậy, nếu có một thiếu phu nhân xấu xí, thì thật mất mặt.“Cậu chủ, cậu đá tôi làm gì?”, Trình Thành xoa mông của mình, ấm ức nhìn Đông Phương Hạ.“Anh nói xem tôi đá anh làm gì! Còn không mau đi đi”.“Ồ…” Trình Thành khóc không được cười không xong trả lời một tiếng! Nửa năm không gặp, cậu chủ vẫn thích đá mông của chúng tôi, đi thì đi, nói một tiếng là được mà! Trình Thành đi theo phía sau Đông Phương Hạ, nếu không phải nể tình Đông Phương Hạ là cậu chủ nhà mình, Trình Thành thật muốn đập gạch vào đầu Đông Phương Hạ! Trong khi mấy người Trương Vũ Trạch nghi hoặc, Trình Thành đi tới, một tay đặt vào vai của Tây Môn Kiếm, một tay vỗ vào ngực của Tây Môn Kiếm nói đùa.Tây Môn Kiếm nghe xong, khóe miệng co giật, tức giận nhìn Trình Thành mắng: “Nhóc con, có phải muốn ăn đòn không!” “Vãi… chỉ với bộ dạng bây giờ của anh, anh Kiếm, không phải anh em tôi khinh thường anh! Nhường anh một trăm chiêu trước!”.