Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 531: Không Đứng Đây Được Nữa Đâu!

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vương Thiến Thiến đồng ý ngay lập tức, nhưng trong lòng lại đang nghĩ, đừng nói tới chuyện bố con ông không ra khỏi đây được, cho dù có ra được thì cũng đâu dễ gì mà giết được Huyết Lang, nếu không thì Huyết Lang đã chẳng sống được đến giờ.Nói cứ như thật vậy, đúng là không biết tự lượng sức mình.  Vương Thiến Thiến đưa Tư Mã Lâm và Tư Mã Trưởng Phong ra khỏi biệt thự.Thực sự là Vương Thiến Thiến khá tài giỏi, trong mưa bom bão đạn như thế mà không để bố con Tư Mã Lâm bị thương chút nào.Có mấy lần, đạn xẹt qua tai cô ta, bay thẳng về phía Tư Mã Lâm, phản ứng của cô ta cực kỳ nhanh nhẹn, giúp Tư Mã Lâm tránh được.  Thấy Vương Thiến Thiến dốc toàn bộ sức lực bảo vệ mình, Tư Mã Lâm dần dần xóa bỏ suy nghĩ lúc trước của mình.Nhưng sự nghi ngờ trong đầu ông ta còn chưa kịp biến mất hết thì bỗng phát hiện ra tiếng súng ở phía xa xa im bặt lại.Trong lúc ông ta cảm thấy nghi hoặc, Trương Vũ Trạch đã tập hợp với nhóm Thư Lăng Vy, đi về phía Tư Mã Lâm.Chỉ chớp mắt, bố con Tư Mã Lâm đã bị người của Trương Vũ Trạch bao vây.  Bạch Vỹ biết Vương Thiến Thiến đã về phe mình, bí mật đầu hàng Đông Phương Hạ, vậy nên không hạ lệnh nổ súng.Hơn nữa, Đông Phương Hạ đã ra lệnh, nhất định phải bắt sống Tư Mã Lâm.Còn về nguyên nhân, tất cả đều biết rất rõ.  Thấy Trương Vũ Trạch và Thư Lăng Vy dẫn người đánh về phía này, Tư Mã Lâm biết chỉ dựa vào Vương Thiến Thiến thì tối nay mình không thể rời khỏi đây được.Đám Trương Vũ Trạch đã đánh tới đây, chắc chắn những người khác cũng sẽ tới nhanh thôi.  Thư Lăng Vy tha hồ giết chóc.Mục tiêu của cô không chỉ là người trong căn cứ, mà còn có cả bố con Tư Mã Lâm và Tư Mã Trưởng Phong.Đến giờ cô vẫn chưa quên chuyện xảy ra một thời gian trước.  Thấy bố con Tư Mã Lâm quấn băng gạc núp sau lưng Vương Thiến Thiến, Thư Lăng Vy cười lạnh nói: “Chú Tư Mã, chú là một thằng đàn ông, sao lại núp sau lưng phụ nữ thế hả? Làm thế là sỉ nhục tiếng tăm của nhà họ Tư Mã đấy.Vả lại, bọn tôi không định giết chú mà”.  Dứt lời, Thư Lăng Vy nhìn Tư Mã Trưởng Phong.Loại đàn ông như vậy mà từng thích cô, sau đó ra tay với Đông Phương Hạ, cô đúng là thảm khi bị loại người này thích.  Bị Thư Lăng Vy chế giễu, gân xanh trên trán Tư Mã Lâm nổi đầy lên, khóe môi cũng không ngừng run rẩy: “Cháu Lăng Vy, Đông Phương Hạ cũng là đàn ông, sao lại để người phụ nữ của mình xông vào cuộc chiến, còn hắn thì lại chui rúc không chịu thò đầu ra? Nhỡ cháu bị làm sao thì hắn hối hận cũng không kịp!”  “Ha ha, làm chú Tư Mã phải lo lắng, đó là lỗi của Lăng Vy.Nhưng mà...”, giọng nói của Thư Lăng Vy bỗng thay đổi, cô cười lạnh nói: “Anh ấy có thế nào thì cũng là một người đàn ông đầu đội trời, chân đạp đất.Đâu giống một số người, cả nhà từ già tới trẻ đều là rùa đen rụt đầu!”  “Cô...”  “Chú Tư Mã, đừng nổi giận, có hại cho sức khỏe đấy.Không phải Lăng Vy mắng chú đâu, người như chú Tư Mã đâu thể là rùa đen rụt đầu được.Lăng Vy là phận con cháu, cũng không dám nói những lời đó”.  “Nếu không phải cậu chủ hạ lệnh tạm thời giữ lại mạng của mày thì bây giờ mày không đứng đây được nữa đâu!”  Giọng nói của Dạ Ảnh lạnh lùng tột độ, đôi mắt xinh đẹp ấy suýt thì khiến Tư Mã Trưởng Phong sợ đến mức ngất xỉu.  .

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vương Thiến Thiến đồng ý ngay lập tức, nhưng trong lòng lại đang nghĩ, đừng nói tới chuyện bố con ông không ra khỏi đây được, cho dù có ra được thì cũng đâu dễ gì mà giết được Huyết Lang, nếu không thì Huyết Lang đã chẳng sống được đến giờ.

Nói cứ như thật vậy, đúng là không biết tự lượng sức mình.  

Vương Thiến Thiến đưa Tư Mã Lâm và Tư Mã Trưởng Phong ra khỏi biệt thự.

Thực sự là Vương Thiến Thiến khá tài giỏi, trong mưa bom bão đạn như thế mà không để bố con Tư Mã Lâm bị thương chút nào.

Có mấy lần, đạn xẹt qua tai cô ta, bay thẳng về phía Tư Mã Lâm, phản ứng của cô ta cực kỳ nhanh nhẹn, giúp Tư Mã Lâm tránh được.  

Thấy Vương Thiến Thiến dốc toàn bộ sức lực bảo vệ mình, Tư Mã Lâm dần dần xóa bỏ suy nghĩ lúc trước của mình.

Nhưng sự nghi ngờ trong đầu ông ta còn chưa kịp biến mất hết thì bỗng phát hiện ra tiếng súng ở phía xa xa im bặt lại.

Trong lúc ông ta cảm thấy nghi hoặc, Trương Vũ Trạch đã tập hợp với nhóm Thư Lăng Vy, đi về phía Tư Mã Lâm.

Chỉ chớp mắt, bố con Tư Mã Lâm đã bị người của Trương Vũ Trạch bao vây.  

Bạch Vỹ biết Vương Thiến Thiến đã về phe mình, bí mật đầu hàng Đông Phương Hạ, vậy nên không hạ lệnh nổ súng.

Hơn nữa, Đông Phương Hạ đã ra lệnh, nhất định phải bắt sống Tư Mã Lâm.

Còn về nguyên nhân, tất cả đều biết rất rõ.  

Thấy Trương Vũ Trạch và Thư Lăng Vy dẫn người đánh về phía này, Tư Mã Lâm biết chỉ dựa vào Vương Thiến Thiến thì tối nay mình không thể rời khỏi đây được.

Đám Trương Vũ Trạch đã đánh tới đây, chắc chắn những người khác cũng sẽ tới nhanh thôi.  

Thư Lăng Vy tha hồ giết chóc.

Mục tiêu của cô không chỉ là người trong căn cứ, mà còn có cả bố con Tư Mã Lâm và Tư Mã Trưởng Phong.

Đến giờ cô vẫn chưa quên chuyện xảy ra một thời gian trước.  

Thấy bố con Tư Mã Lâm quấn băng gạc núp sau lưng Vương Thiến Thiến, Thư Lăng Vy cười lạnh nói: “Chú Tư Mã, chú là một thằng đàn ông, sao lại núp sau lưng phụ nữ thế hả? Làm thế là sỉ nhục tiếng tăm của nhà họ Tư Mã đấy.

Vả lại, bọn tôi không định giết chú mà”.  

Dứt lời, Thư Lăng Vy nhìn Tư Mã Trưởng Phong.

Loại đàn ông như vậy mà từng thích cô, sau đó ra tay với Đông Phương Hạ, cô đúng là thảm khi bị loại người này thích.  

Bị Thư Lăng Vy chế giễu, gân xanh trên trán Tư Mã Lâm nổi đầy lên, khóe môi cũng không ngừng run rẩy: “Cháu Lăng Vy, Đông Phương Hạ cũng là đàn ông, sao lại để người phụ nữ của mình xông vào cuộc chiến, còn hắn thì lại chui rúc không chịu thò đầu ra? Nhỡ cháu bị làm sao thì hắn hối hận cũng không kịp!”  

“Ha ha, làm chú Tư Mã phải lo lắng, đó là lỗi của Lăng Vy.

Nhưng mà...”, giọng nói của Thư Lăng Vy bỗng thay đổi, cô cười lạnh nói: “Anh ấy có thế nào thì cũng là một người đàn ông đầu đội trời, chân đạp đất.

Đâu giống một số người, cả nhà từ già tới trẻ đều là rùa đen rụt đầu!”  

“Cô...”  

“Chú Tư Mã, đừng nổi giận, có hại cho sức khỏe đấy.

Không phải Lăng Vy mắng chú đâu, người như chú Tư Mã đâu thể là rùa đen rụt đầu được.

Lăng Vy là phận con cháu, cũng không dám nói những lời đó”.  

“Nếu không phải cậu chủ hạ lệnh tạm thời giữ lại mạng của mày thì bây giờ mày không đứng đây được nữa đâu!”  

Giọng nói của Dạ Ảnh lạnh lùng tột độ, đôi mắt xinh đẹp ấy suýt thì khiến Tư Mã Trưởng Phong sợ đến mức ngất xỉu.  

Image removed.

.

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Vương Thiến Thiến đồng ý ngay lập tức, nhưng trong lòng lại đang nghĩ, đừng nói tới chuyện bố con ông không ra khỏi đây được, cho dù có ra được thì cũng đâu dễ gì mà giết được Huyết Lang, nếu không thì Huyết Lang đã chẳng sống được đến giờ.Nói cứ như thật vậy, đúng là không biết tự lượng sức mình.  Vương Thiến Thiến đưa Tư Mã Lâm và Tư Mã Trưởng Phong ra khỏi biệt thự.Thực sự là Vương Thiến Thiến khá tài giỏi, trong mưa bom bão đạn như thế mà không để bố con Tư Mã Lâm bị thương chút nào.Có mấy lần, đạn xẹt qua tai cô ta, bay thẳng về phía Tư Mã Lâm, phản ứng của cô ta cực kỳ nhanh nhẹn, giúp Tư Mã Lâm tránh được.  Thấy Vương Thiến Thiến dốc toàn bộ sức lực bảo vệ mình, Tư Mã Lâm dần dần xóa bỏ suy nghĩ lúc trước của mình.Nhưng sự nghi ngờ trong đầu ông ta còn chưa kịp biến mất hết thì bỗng phát hiện ra tiếng súng ở phía xa xa im bặt lại.Trong lúc ông ta cảm thấy nghi hoặc, Trương Vũ Trạch đã tập hợp với nhóm Thư Lăng Vy, đi về phía Tư Mã Lâm.Chỉ chớp mắt, bố con Tư Mã Lâm đã bị người của Trương Vũ Trạch bao vây.  Bạch Vỹ biết Vương Thiến Thiến đã về phe mình, bí mật đầu hàng Đông Phương Hạ, vậy nên không hạ lệnh nổ súng.Hơn nữa, Đông Phương Hạ đã ra lệnh, nhất định phải bắt sống Tư Mã Lâm.Còn về nguyên nhân, tất cả đều biết rất rõ.  Thấy Trương Vũ Trạch và Thư Lăng Vy dẫn người đánh về phía này, Tư Mã Lâm biết chỉ dựa vào Vương Thiến Thiến thì tối nay mình không thể rời khỏi đây được.Đám Trương Vũ Trạch đã đánh tới đây, chắc chắn những người khác cũng sẽ tới nhanh thôi.  Thư Lăng Vy tha hồ giết chóc.Mục tiêu của cô không chỉ là người trong căn cứ, mà còn có cả bố con Tư Mã Lâm và Tư Mã Trưởng Phong.Đến giờ cô vẫn chưa quên chuyện xảy ra một thời gian trước.  Thấy bố con Tư Mã Lâm quấn băng gạc núp sau lưng Vương Thiến Thiến, Thư Lăng Vy cười lạnh nói: “Chú Tư Mã, chú là một thằng đàn ông, sao lại núp sau lưng phụ nữ thế hả? Làm thế là sỉ nhục tiếng tăm của nhà họ Tư Mã đấy.Vả lại, bọn tôi không định giết chú mà”.  Dứt lời, Thư Lăng Vy nhìn Tư Mã Trưởng Phong.Loại đàn ông như vậy mà từng thích cô, sau đó ra tay với Đông Phương Hạ, cô đúng là thảm khi bị loại người này thích.  Bị Thư Lăng Vy chế giễu, gân xanh trên trán Tư Mã Lâm nổi đầy lên, khóe môi cũng không ngừng run rẩy: “Cháu Lăng Vy, Đông Phương Hạ cũng là đàn ông, sao lại để người phụ nữ của mình xông vào cuộc chiến, còn hắn thì lại chui rúc không chịu thò đầu ra? Nhỡ cháu bị làm sao thì hắn hối hận cũng không kịp!”  “Ha ha, làm chú Tư Mã phải lo lắng, đó là lỗi của Lăng Vy.Nhưng mà...”, giọng nói của Thư Lăng Vy bỗng thay đổi, cô cười lạnh nói: “Anh ấy có thế nào thì cũng là một người đàn ông đầu đội trời, chân đạp đất.Đâu giống một số người, cả nhà từ già tới trẻ đều là rùa đen rụt đầu!”  “Cô...”  “Chú Tư Mã, đừng nổi giận, có hại cho sức khỏe đấy.Không phải Lăng Vy mắng chú đâu, người như chú Tư Mã đâu thể là rùa đen rụt đầu được.Lăng Vy là phận con cháu, cũng không dám nói những lời đó”.  “Nếu không phải cậu chủ hạ lệnh tạm thời giữ lại mạng của mày thì bây giờ mày không đứng đây được nữa đâu!”  Giọng nói của Dạ Ảnh lạnh lùng tột độ, đôi mắt xinh đẹp ấy suýt thì khiến Tư Mã Trưởng Phong sợ đến mức ngất xỉu.  .

Chương 531: Không Đứng Đây Được Nữa Đâu!