“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 542: Môi Cũng Tím Tái Cả Rồi!
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ bị thương nặng vừa mới hồi phục, sao cô có thể dùng áo khoác của anh chứ! Thấy vậy liền vội vàng từ chối.“Còn nói là không lạnh, em nhìn em xem, sắc mặt trắng bệch, môi cũng tím tái cả rồi!” Vương Thiến Thiến nhìn thấy Đông Phương Hạ dịu dàng khoác áo ngoài lên cho Nam Cung Diệc Phi, động tác cẩn thận như vậy! Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Vương Thiến Thiến thực sự không dám tin Huyết Lang tanh mùi máu đó sẽ có một mặt quan tâm chăm sóc người yêu như vậy.“Đông Phương Hạ, em thực sự không lạnh, em…” “Mặc vào đi, anh là đàn ông, chút lạnh này tính là gì chứ! Em mà bị đông cứng, mẹ sao có thể ôm cháu chứ!!” Nghe thấy vậy, mặc dù Đông Phương Hạ đang nói đùa, nhưng ánh mắt lại rất kiên định! Nhìn ánh mắt quan tâm của Đông Phương Hạ, Diệc Phi mỉm cười xinh đẹp, cũng không từ chối nữa, sau khi khoác áo của người yêu lên, liền khoác lấy cánh tay của người yêu..||||| Truyện đề cử: Song Hướng Mê Luyến |||||“Đông Phương Hạ, căn cứ đã được người của anh kiểm soát hoàn toàn rồi, bây giờ đi đâu?” Thấy Đông Phương Hạ đi theo Vương Thiến Thiến ra phía sau căn cứ, Diệc Phi liền nghi hoặc hỏi.“Còn có chút việc chưa xử lý xong, cô Vương đưa chúng ta đến một nơi!!” Trước mặt Nam Cung Diệc Phi, Đông Phương Hạ không dám gọi cái tên thân mật “Thiến Thiến” đó.Nhìn thấy Hác Hiên đưa người đến, ánh mắt Đông Phương Hạ liếc qua đám người phía sau anh ta, sau khi phát hiện không có Văn Quân, lúc này mới hỏi: “Việc của tập đoàn Thiên Thành bên đó anh xử lí xong rồi à”.“Người của tôi đang xử lý, bên này của cậu có ý nghĩa hơn bên đó rất nhiều, tôi qua đây xem xét một chút!! Thế nào? Những vũ khí tôi đưa qua cũng được đó chứ”.“Cái gì mà cũng được! Sao anh không cho em mấy quả tên lửa đạn đạo, thế thì em mới không bị tổn thất lớn!”, Đông Phương Hạ không còn lời nào để nói nhìn đến bộ dạng đắc ý của Hác Hiên.Nghe thấy Đông Phương Hạ muốn có tên lửa đạn đạo, Hác Hiên suýt chút nữa ngất trên đất, Hác Hiên tôi tối nay đưa cho cậu những vũ khí đó đã là cực hạn của tôi rồi! Nếu lại đưa tên lửa đạn đạo cho cậu, Đông Phương Hạ cậu có phải muốn cho nổ tung Yên Kinh không..
Đông Phương Hạ bị thương nặng vừa mới hồi phục, sao cô có thể dùng áo khoác của anh chứ! Thấy vậy liền vội vàng từ chối.
“Còn nói là không lạnh, em nhìn em xem, sắc mặt trắng bệch, môi cũng tím tái cả rồi!”
Vương Thiến Thiến nhìn thấy Đông Phương Hạ dịu dàng khoác áo ngoài lên cho Nam Cung Diệc Phi, động tác cẩn thận như vậy! Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Vương Thiến Thiến thực sự không dám tin Huyết Lang tanh mùi máu đó sẽ có một mặt quan tâm chăm sóc người yêu như vậy.
“Đông Phương Hạ, em thực sự không lạnh, em…”
“Mặc vào đi, anh là đàn ông, chút lạnh này tính là gì chứ! Em mà bị đông cứng, mẹ sao có thể ôm cháu chứ!!”
Nghe thấy vậy, mặc dù Đông Phương Hạ đang nói đùa, nhưng ánh mắt lại rất kiên định! Nhìn ánh mắt quan tâm của Đông Phương Hạ, Diệc Phi mỉm cười xinh đẹp, cũng không từ chối nữa, sau khi khoác áo của người yêu lên, liền khoác lấy cánh tay của người yêu.
.
||||| Truyện đề cử: Song Hướng Mê Luyến |||||
“Đông Phương Hạ, căn cứ đã được người của anh kiểm soát hoàn toàn rồi, bây giờ đi đâu?”
Thấy Đông Phương Hạ đi theo Vương Thiến Thiến ra phía sau căn cứ, Diệc Phi liền nghi hoặc hỏi.
“Còn có chút việc chưa xử lý xong, cô Vương đưa chúng ta đến một nơi!!”
Trước mặt Nam Cung Diệc Phi, Đông Phương Hạ không dám gọi cái tên thân mật “Thiến Thiến” đó.
Nhìn thấy Hác Hiên đưa người đến, ánh mắt Đông Phương Hạ liếc qua đám người phía sau anh ta, sau khi phát hiện không có Văn Quân, lúc này mới hỏi: “Việc của tập đoàn Thiên Thành bên đó anh xử lí xong rồi à”.
“Người của tôi đang xử lý, bên này của cậu có ý nghĩa hơn bên đó rất nhiều, tôi qua đây xem xét một chút!! Thế nào? Những vũ khí tôi đưa qua cũng được đó chứ”.
“Cái gì mà cũng được! Sao anh không cho em mấy quả tên lửa đạn đạo, thế thì em mới không bị tổn thất lớn!”, Đông Phương Hạ không còn lời nào để nói nhìn đến bộ dạng đắc ý của Hác Hiên.
Nghe thấy Đông Phương Hạ muốn có tên lửa đạn đạo, Hác Hiên suýt chút nữa ngất trên đất, Hác Hiên tôi tối nay đưa cho cậu những vũ khí đó đã là cực hạn của tôi rồi! Nếu lại đưa tên lửa đạn đạo cho cậu, Đông Phương Hạ cậu có phải muốn cho nổ tung Yên Kinh không.
.
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Đông Phương Hạ bị thương nặng vừa mới hồi phục, sao cô có thể dùng áo khoác của anh chứ! Thấy vậy liền vội vàng từ chối.“Còn nói là không lạnh, em nhìn em xem, sắc mặt trắng bệch, môi cũng tím tái cả rồi!” Vương Thiến Thiến nhìn thấy Đông Phương Hạ dịu dàng khoác áo ngoài lên cho Nam Cung Diệc Phi, động tác cẩn thận như vậy! Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Vương Thiến Thiến thực sự không dám tin Huyết Lang tanh mùi máu đó sẽ có một mặt quan tâm chăm sóc người yêu như vậy.“Đông Phương Hạ, em thực sự không lạnh, em…” “Mặc vào đi, anh là đàn ông, chút lạnh này tính là gì chứ! Em mà bị đông cứng, mẹ sao có thể ôm cháu chứ!!” Nghe thấy vậy, mặc dù Đông Phương Hạ đang nói đùa, nhưng ánh mắt lại rất kiên định! Nhìn ánh mắt quan tâm của Đông Phương Hạ, Diệc Phi mỉm cười xinh đẹp, cũng không từ chối nữa, sau khi khoác áo của người yêu lên, liền khoác lấy cánh tay của người yêu..||||| Truyện đề cử: Song Hướng Mê Luyến |||||“Đông Phương Hạ, căn cứ đã được người của anh kiểm soát hoàn toàn rồi, bây giờ đi đâu?” Thấy Đông Phương Hạ đi theo Vương Thiến Thiến ra phía sau căn cứ, Diệc Phi liền nghi hoặc hỏi.“Còn có chút việc chưa xử lý xong, cô Vương đưa chúng ta đến một nơi!!” Trước mặt Nam Cung Diệc Phi, Đông Phương Hạ không dám gọi cái tên thân mật “Thiến Thiến” đó.Nhìn thấy Hác Hiên đưa người đến, ánh mắt Đông Phương Hạ liếc qua đám người phía sau anh ta, sau khi phát hiện không có Văn Quân, lúc này mới hỏi: “Việc của tập đoàn Thiên Thành bên đó anh xử lí xong rồi à”.“Người của tôi đang xử lý, bên này của cậu có ý nghĩa hơn bên đó rất nhiều, tôi qua đây xem xét một chút!! Thế nào? Những vũ khí tôi đưa qua cũng được đó chứ”.“Cái gì mà cũng được! Sao anh không cho em mấy quả tên lửa đạn đạo, thế thì em mới không bị tổn thất lớn!”, Đông Phương Hạ không còn lời nào để nói nhìn đến bộ dạng đắc ý của Hác Hiên.Nghe thấy Đông Phương Hạ muốn có tên lửa đạn đạo, Hác Hiên suýt chút nữa ngất trên đất, Hác Hiên tôi tối nay đưa cho cậu những vũ khí đó đã là cực hạn của tôi rồi! Nếu lại đưa tên lửa đạn đạo cho cậu, Đông Phương Hạ cậu có phải muốn cho nổ tung Yên Kinh không..