Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 551: Chương 556

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Các anh em cung kính đứng trước mặt Đông Phương Hạ và Dương Quang Chiếu, tuy ánh mắt bình tĩnh, nhưng vẫn không che được sự hưng phấn của họ.  “Ha ha, vừa nãy nghe Tiểu Dương nói các anh đều chưa ăn cơm tối! Vừa định bảo Tiểu Dương đi gọi các anh, thì các anh đến! Đã như vậy thì chúng ta đi thôi!!”  Đông Phương Hạ đứng lên, vỗ bờ vai rắn chắc của Dương Quang Chiếu, ra ý bảo anh ta dẫn đường!  Các anh em nghe xong đều quay mặt nhìn nhau, Huyết Lang mời cơm, đó là vinh dự lớn thế nào chứ.  “Ngây ra đó làm gì? Không nghe thấy lời nói của Huyết Lang sao? Đi trước dẫn đường đi”, thấy các anh em đứng ngơ ngác tại chỗ, Dương Quang Chiếu quát lên.Anh ta lo rằng vừa rồi mình và các anh em làm Đông Phương Hạ không vui.  “Tiểu Dương, hiện tại có vẻ cái tên Huyết Lang khá là nổi ở Yên Kinh, đừng dọa mọi người, vả lại, bây giờ chúng ta là công dân tốt.Ừm, thế này đi, sau này cứ gọi tôi là Đông Phương Hạ”.  Kể từ lúc Dương Quang Chiếu gọi mình là Huyết Lang, Đông Phương Hạ đã phát hiện ra khu vực mà mình đang đứng trống trải hẳn, vậy nên mới lên tiếng.Anh không thể để người khác xa lánh mình được.  Thế nhưng, đám Dương Quang Chiếu đâu dám gọi như thế.Không còn cách nào khác, Dương Quang Chiếu nói: “Chúng...!chúng tôi cứ gọi cậu là cậu chủ đi”.  Đông Phương Hạ nhún vai ý bảo sao cũng được.Trước sự bảo vệ của nhóm Dương Quang Chiếu, mười mấy người băng qua lối đi dưới lòng đất, tới một quán cơm đối diện với Gone with the Wind.  Chắc là đám Dương Quang Chiếu không muốn Đông Phương Hạ tiêu pha nhiều, vậy nên mới tìm một quán cơm không hẳn là tốt như thế.Đứng trước quán cơm đông đúc, nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Đông Phương Hạ, Dương Quang Chiếu lập tức nói ngay: “Cậu chủ, trông quán cơm này có vẻ tồi tàn thế thôi, nhưng tay nghề không thua kém gì nhà hàng năm sao đâu.Điều quan trọng nhất là nơi này rất thiết thực, các anh em chúng tôi thường xuyên tới đây”.  Nhìn thấy cô bé ấy, Dương Quang Chiếu nhìn Đông Phương Hạ rồi xoay người bế cô bé lên, ôn hòa nói: “Hôm nay Đồng Đồng ngoan quá.Cháu ra trông quán cho mẹ hả?”, nói xong, Dương Quang Chiếu còn sửa soạn lại mái tóc hơi rối của cô bé.  “Vâng, Đồng Đồng ngoan lắm, trông quán cho mẹ.Chú Dương, trong phòng có khách rồi, các chú chỉ có thể ăn bên ngoài thôi”.  “Ha ha, không sao”.  Đông Phương Hạ ở bên cạnh, nhìn thấy cảnh ấy, anh rời mắt khỏi người Dương Quang Chiếu, nhìn cô bé tên là Đồng Đồng này.Sao cô bé này lại ngoan thế cơ chứ! Đôi mắt sáng ngời ấy trông có vẻ chững chạc hơn những đứa trẻ cùng lứa tuổi, chắc hẳn là có liên quan đến hoàn cảnh gia đình của cô bé..

Các anh em cung kính đứng trước mặt Đông Phương Hạ và Dương Quang Chiếu, tuy ánh mắt bình tĩnh, nhưng vẫn không che được sự hưng phấn của họ.  

“Ha ha, vừa nãy nghe Tiểu Dương nói các anh đều chưa ăn cơm tối! Vừa định bảo Tiểu Dương đi gọi các anh, thì các anh đến! Đã như vậy thì chúng ta đi thôi!!”  

Đông Phương Hạ đứng lên, vỗ bờ vai rắn chắc của Dương Quang Chiếu, ra ý bảo anh ta dẫn đường!  

Các anh em nghe xong đều quay mặt nhìn nhau, Huyết Lang mời cơm, đó là vinh dự lớn thế nào chứ.  

“Ngây ra đó làm gì? Không nghe thấy lời nói của Huyết Lang sao? Đi trước dẫn đường đi”, thấy các anh em đứng ngơ ngác tại chỗ, Dương Quang Chiếu quát lên.

Anh ta lo rằng vừa rồi mình và các anh em làm Đông Phương Hạ không vui.  

“Tiểu Dương, hiện tại có vẻ cái tên Huyết Lang khá là nổi ở Yên Kinh, đừng dọa mọi người, vả lại, bây giờ chúng ta là công dân tốt.

Ừm, thế này đi, sau này cứ gọi tôi là Đông Phương Hạ”.  

Kể từ lúc Dương Quang Chiếu gọi mình là Huyết Lang, Đông Phương Hạ đã phát hiện ra khu vực mà mình đang đứng trống trải hẳn, vậy nên mới lên tiếng.

Anh không thể để người khác xa lánh mình được.  

Thế nhưng, đám Dương Quang Chiếu đâu dám gọi như thế.

Không còn cách nào khác, Dương Quang Chiếu nói: “Chúng...!chúng tôi cứ gọi cậu là cậu chủ đi”.  

Đông Phương Hạ nhún vai ý bảo sao cũng được.

Trước sự bảo vệ của nhóm Dương Quang Chiếu, mười mấy người băng qua lối đi dưới lòng đất, tới một quán cơm đối diện với Gone with the Wind.  

Chắc là đám Dương Quang Chiếu không muốn Đông Phương Hạ tiêu pha nhiều, vậy nên mới tìm một quán cơm không hẳn là tốt như thế.

Đứng trước quán cơm đông đúc, nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Đông Phương Hạ, Dương Quang Chiếu lập tức nói ngay: “Cậu chủ, trông quán cơm này có vẻ tồi tàn thế thôi, nhưng tay nghề không thua kém gì nhà hàng năm sao đâu.

Điều quan trọng nhất là nơi này rất thiết thực, các anh em chúng tôi thường xuyên tới đây”.  

Nhìn thấy cô bé ấy, Dương Quang Chiếu nhìn Đông Phương Hạ rồi xoay người bế cô bé lên, ôn hòa nói: “Hôm nay Đồng Đồng ngoan quá.

Cháu ra trông quán cho mẹ hả?”, nói xong, Dương Quang Chiếu còn sửa soạn lại mái tóc hơi rối của cô bé.  

“Vâng, Đồng Đồng ngoan lắm, trông quán cho mẹ.

Chú Dương, trong phòng có khách rồi, các chú chỉ có thể ăn bên ngoài thôi”.  

“Ha ha, không sao”.  

Đông Phương Hạ ở bên cạnh, nhìn thấy cảnh ấy, anh rời mắt khỏi người Dương Quang Chiếu, nhìn cô bé tên là Đồng Đồng này.

Sao cô bé này lại ngoan thế cơ chứ! Đôi mắt sáng ngời ấy trông có vẻ chững chạc hơn những đứa trẻ cùng lứa tuổi, chắc hẳn là có liên quan đến hoàn cảnh gia đình của cô bé..

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Các anh em cung kính đứng trước mặt Đông Phương Hạ và Dương Quang Chiếu, tuy ánh mắt bình tĩnh, nhưng vẫn không che được sự hưng phấn của họ.  “Ha ha, vừa nãy nghe Tiểu Dương nói các anh đều chưa ăn cơm tối! Vừa định bảo Tiểu Dương đi gọi các anh, thì các anh đến! Đã như vậy thì chúng ta đi thôi!!”  Đông Phương Hạ đứng lên, vỗ bờ vai rắn chắc của Dương Quang Chiếu, ra ý bảo anh ta dẫn đường!  Các anh em nghe xong đều quay mặt nhìn nhau, Huyết Lang mời cơm, đó là vinh dự lớn thế nào chứ.  “Ngây ra đó làm gì? Không nghe thấy lời nói của Huyết Lang sao? Đi trước dẫn đường đi”, thấy các anh em đứng ngơ ngác tại chỗ, Dương Quang Chiếu quát lên.Anh ta lo rằng vừa rồi mình và các anh em làm Đông Phương Hạ không vui.  “Tiểu Dương, hiện tại có vẻ cái tên Huyết Lang khá là nổi ở Yên Kinh, đừng dọa mọi người, vả lại, bây giờ chúng ta là công dân tốt.Ừm, thế này đi, sau này cứ gọi tôi là Đông Phương Hạ”.  Kể từ lúc Dương Quang Chiếu gọi mình là Huyết Lang, Đông Phương Hạ đã phát hiện ra khu vực mà mình đang đứng trống trải hẳn, vậy nên mới lên tiếng.Anh không thể để người khác xa lánh mình được.  Thế nhưng, đám Dương Quang Chiếu đâu dám gọi như thế.Không còn cách nào khác, Dương Quang Chiếu nói: “Chúng...!chúng tôi cứ gọi cậu là cậu chủ đi”.  Đông Phương Hạ nhún vai ý bảo sao cũng được.Trước sự bảo vệ của nhóm Dương Quang Chiếu, mười mấy người băng qua lối đi dưới lòng đất, tới một quán cơm đối diện với Gone with the Wind.  Chắc là đám Dương Quang Chiếu không muốn Đông Phương Hạ tiêu pha nhiều, vậy nên mới tìm một quán cơm không hẳn là tốt như thế.Đứng trước quán cơm đông đúc, nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Đông Phương Hạ, Dương Quang Chiếu lập tức nói ngay: “Cậu chủ, trông quán cơm này có vẻ tồi tàn thế thôi, nhưng tay nghề không thua kém gì nhà hàng năm sao đâu.Điều quan trọng nhất là nơi này rất thiết thực, các anh em chúng tôi thường xuyên tới đây”.  Nhìn thấy cô bé ấy, Dương Quang Chiếu nhìn Đông Phương Hạ rồi xoay người bế cô bé lên, ôn hòa nói: “Hôm nay Đồng Đồng ngoan quá.Cháu ra trông quán cho mẹ hả?”, nói xong, Dương Quang Chiếu còn sửa soạn lại mái tóc hơi rối của cô bé.  “Vâng, Đồng Đồng ngoan lắm, trông quán cho mẹ.Chú Dương, trong phòng có khách rồi, các chú chỉ có thể ăn bên ngoài thôi”.  “Ha ha, không sao”.  Đông Phương Hạ ở bên cạnh, nhìn thấy cảnh ấy, anh rời mắt khỏi người Dương Quang Chiếu, nhìn cô bé tên là Đồng Đồng này.Sao cô bé này lại ngoan thế cơ chứ! Đôi mắt sáng ngời ấy trông có vẻ chững chạc hơn những đứa trẻ cùng lứa tuổi, chắc hẳn là có liên quan đến hoàn cảnh gia đình của cô bé..

Chương 551: Chương 556