“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…
Chương 553: Đồng Đồng Đừng Nói Lung Tung”
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Cô bé Đồng Đồng quấn lấy Đông Phương Hạ rồi bi bô nói, đôi mắt đen láy to tròn chớp chớp, trông rất đáng yêu. “Thế hả? Anh đẹp trai à? Tiểu Đồng Đồng mới đẹp này, lớn lên sẽ là một cô bé xinh xắn ngoan ngoãn cho mà xem.” Đông Phương Hạ véo nhẹ gò má non mềm của Đồng Đồng, cô bé liền cười hì hì. Thấy Đông Phương Hạ thích trẻ con như thế, Dương Quang Chiếu và các anh em đều có cái nhìn khác về Huyết Lang. Đông Phương Hạ chơi với Đồng Đồng vui như vậy, Dương Quang Chiếu không dám quấy rầy.Đợi đến khi bọn họ chơi đã, anh ta mới nói với Đông Phương Hạ: “Cậu chủ, nghe chị chủ quán nói người ở trong phòng riêng hình như là người của Lang Quân chúng ta.Cậu xem...!có gọi bọn họ xuống không?” Nghe vậy, Đông Phương Hạ quay khuôn mặt trắng nõn sang, nhíu mày lắc đầu: “Đừng quấy rầy các anh em, những ngày qua bọn họ cũng mệt lắm rồi.Mặc dù hiện tại Lang Quân vẫn chưa khống chế hết các địa bàn ở phương bắc, nhưng cũng phải để bọn họ thả lỏng chứ”. “Vâng”. Đông Phương Hạ luôn nghĩ cho các anh em, khiến các anh em càng thêm kính trọng anh.Anh bế Tiểu Đồng Đồng, quan sát quán cơm này.Bất chợt, trong đại sảnh ồn ào, Đông Phương Hạ phát hiện ra ở đây không có một nhân viên nào cả, chỉ có một mình chị chủ quán bận rộn đón khách.Anh nghi hoặc hỏi: “Tiểu Dương, nơi này làm ăn cũng được, sao chị chủ quán không thuê người làm? Đã thế còn phải trông con nữa, vất vả quá”. “Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, chỉ biết là chị chủ ở đây nhiều năm rồi.Chúng tôi chưa gặp chồng chị ấy bao giờ, cũng chỉ nuôi con một mình.Quán cơm này chính là nguồn thu nhập của mẹ con họ”. “Ồ...” Đông Phương Hạ không hỏi thêm nữa.Đây là chuyện của người ta, mặc dù thấy chị chủ hơi vất vả, nhưng trên đời còn nhiều người khổ lắm, anh không thể đi hỏi tường tận từng người được. Hình như Tiểu Đồng Đồng đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Đông Phương Hạ và Dương Quang Chiếu, lập tức lớn tiếng nói: “Anh ơi, anh quan tâm đến mẹ em như thế, anh làm bố em có được không?” “Đồng Đồng, đừng nói lung tung”. Đông Phương Hạ đang sửng sốt khi nghe thấy câu nói ấy thì đúng lúc chị chủ quán mang bia tới cho bọn họ, đồng thời nghe thấy lời nói của con gái.Chị ấy nhìn Đông Phương Hạ, sau đó nói với Dương Quang Chiếu: “Tiểu Dương, phải chờ một lát mới có thức ăn, các cậu cứ uống trước đi”. “Được, nhưng đừng để chúng tôi đợi lâu quá đấy.Chị chủ quán, những hôm khác lâu thế nào cũng được, nhưng hôm nay không thể...” Đông Phương Hạ đang ở đây, Dương Quang Chiếu nào dám qua loa, bèn nhắc nhở chị chủ quán một lần nữa. Nghe vậy, có ngốc đến mấy thì chị chủ quán cũng phải hiểu rằng người mà Dương Quang Chiếu gọi là “cậu chủ” ấy phải thuộc hàng quản lý cấp cao trong Lang Quân, hoặc là cậu ấm nổi tiếng của Yên Kinh.Nhưng nếu người này là quản lý cấp cao trong Lang Quân thì sao lại ngồi ở đại sảnh được? Đám cậu ấm Yên Kinh thì toàn thánh gây chuyện, tuyệt đối sẽ không thể lịch sự như cậu trai này được. Vốn Đông Phương Hạ còn định bảo Tiểu Đồng Đồng ở lại, nhưng nghĩ lại vẫn quyết định thôi, bởi vì anh nhìn thấy nét tang thương và cô độc trong mắt chị chủ quán. Một người phụ nữ mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, còn nuôi một đứa con ba tuổi, sao lại có ánh mắt ấy được? Mặc dù chủ quán che giấu rất kỹ, nhưng Đông Phương Hạ vẫn phát hiện ra. Ngay từ lúc đám Dương Quang Chiếu vào quán, những vị khách khác trong đại sảnh đều trở nên ngoan ngoãn.Dương Quang Chiếu là người của Lang Quân, hiện tại Lang Quân đã khống chế toàn bộ thế giới ngầm ở Yên Kinh, đương nhiên là bọn họ không dám đắc tội rồi..
Cô bé Đồng Đồng quấn lấy Đông Phương Hạ rồi bi bô nói, đôi mắt đen láy to tròn chớp chớp, trông rất đáng yêu.
“Thế hả? Anh đẹp trai à? Tiểu Đồng Đồng mới đẹp này, lớn lên sẽ là một cô bé xinh xắn ngoan ngoãn cho mà xem.”
Đông Phương Hạ véo nhẹ gò má non mềm của Đồng Đồng, cô bé liền cười hì hì.
Thấy Đông Phương Hạ thích trẻ con như thế, Dương Quang Chiếu và các anh em đều có cái nhìn khác về Huyết Lang.
Đông Phương Hạ chơi với Đồng Đồng vui như vậy, Dương Quang Chiếu không dám quấy rầy.
Đợi đến khi bọn họ chơi đã, anh ta mới nói với Đông Phương Hạ: “Cậu chủ, nghe chị chủ quán nói người ở trong phòng riêng hình như là người của Lang Quân chúng ta.
Cậu xem...!có gọi bọn họ xuống không?”
Nghe vậy, Đông Phương Hạ quay khuôn mặt trắng nõn sang, nhíu mày lắc đầu: “Đừng quấy rầy các anh em, những ngày qua bọn họ cũng mệt lắm rồi.
Mặc dù hiện tại Lang Quân vẫn chưa khống chế hết các địa bàn ở phương bắc, nhưng cũng phải để bọn họ thả lỏng chứ”.
“Vâng”.
Đông Phương Hạ luôn nghĩ cho các anh em, khiến các anh em càng thêm kính trọng anh.
Anh bế Tiểu Đồng Đồng, quan sát quán cơm này.
Bất chợt, trong đại sảnh ồn ào, Đông Phương Hạ phát hiện ra ở đây không có một nhân viên nào cả, chỉ có một mình chị chủ quán bận rộn đón khách.
Anh nghi hoặc hỏi:
“Tiểu Dương, nơi này làm ăn cũng được, sao chị chủ quán không thuê người làm? Đã thế còn phải trông con nữa, vất vả quá”.
“Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, chỉ biết là chị chủ ở đây nhiều năm rồi.
Chúng tôi chưa gặp chồng chị ấy bao giờ, cũng chỉ nuôi con một mình.
Quán cơm này chính là nguồn thu nhập của mẹ con họ”.
“Ồ...”
Đông Phương Hạ không hỏi thêm nữa.
Đây là chuyện của người ta, mặc dù thấy chị chủ hơi vất vả, nhưng trên đời còn nhiều người khổ lắm, anh không thể đi hỏi tường tận từng người được.
Hình như Tiểu Đồng Đồng đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Đông Phương Hạ và Dương Quang Chiếu, lập tức lớn tiếng nói: “Anh ơi, anh quan tâm đến mẹ em như thế, anh làm bố em có được không?”
“Đồng Đồng, đừng nói lung tung”.
Đông Phương Hạ đang sửng sốt khi nghe thấy câu nói ấy thì đúng lúc chị chủ quán mang bia tới cho bọn họ, đồng thời nghe thấy lời nói của con gái.
Chị ấy nhìn Đông Phương Hạ, sau đó nói với Dương Quang Chiếu:
“Tiểu Dương, phải chờ một lát mới có thức ăn, các cậu cứ uống trước đi”.
“Được, nhưng đừng để chúng tôi đợi lâu quá đấy.
Chị chủ quán, những hôm khác lâu thế nào cũng được, nhưng hôm nay không thể...”
Đông Phương Hạ đang ở đây, Dương Quang Chiếu nào dám qua loa, bèn nhắc nhở chị chủ quán một lần nữa.
Nghe vậy, có ngốc đến mấy thì chị chủ quán cũng phải hiểu rằng người mà Dương Quang Chiếu gọi là “cậu chủ” ấy phải thuộc hàng quản lý cấp cao trong Lang Quân, hoặc là cậu ấm nổi tiếng của Yên Kinh.
Nhưng nếu người này là quản lý cấp cao trong Lang Quân thì sao lại ngồi ở đại sảnh được? Đám cậu ấm Yên Kinh thì toàn thánh gây chuyện, tuyệt đối sẽ không thể lịch sự như cậu trai này được.
Vốn Đông Phương Hạ còn định bảo Tiểu Đồng Đồng ở lại, nhưng nghĩ lại vẫn quyết định thôi, bởi vì anh nhìn thấy nét tang thương và cô độc trong mắt chị chủ quán.
Một người phụ nữ mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, còn nuôi một đứa con ba tuổi, sao lại có ánh mắt ấy được? Mặc dù chủ quán che giấu rất kỹ, nhưng Đông Phương Hạ vẫn phát hiện ra.
Ngay từ lúc đám Dương Quang Chiếu vào quán, những vị khách khác trong đại sảnh đều trở nên ngoan ngoãn.
Dương Quang Chiếu là người của Lang Quân, hiện tại Lang Quân đã khống chế toàn bộ thế giới ngầm ở Yên Kinh, đương nhiên là bọn họ không dám đắc tội rồi..
Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Cô bé Đồng Đồng quấn lấy Đông Phương Hạ rồi bi bô nói, đôi mắt đen láy to tròn chớp chớp, trông rất đáng yêu. “Thế hả? Anh đẹp trai à? Tiểu Đồng Đồng mới đẹp này, lớn lên sẽ là một cô bé xinh xắn ngoan ngoãn cho mà xem.” Đông Phương Hạ véo nhẹ gò má non mềm của Đồng Đồng, cô bé liền cười hì hì. Thấy Đông Phương Hạ thích trẻ con như thế, Dương Quang Chiếu và các anh em đều có cái nhìn khác về Huyết Lang. Đông Phương Hạ chơi với Đồng Đồng vui như vậy, Dương Quang Chiếu không dám quấy rầy.Đợi đến khi bọn họ chơi đã, anh ta mới nói với Đông Phương Hạ: “Cậu chủ, nghe chị chủ quán nói người ở trong phòng riêng hình như là người của Lang Quân chúng ta.Cậu xem...!có gọi bọn họ xuống không?” Nghe vậy, Đông Phương Hạ quay khuôn mặt trắng nõn sang, nhíu mày lắc đầu: “Đừng quấy rầy các anh em, những ngày qua bọn họ cũng mệt lắm rồi.Mặc dù hiện tại Lang Quân vẫn chưa khống chế hết các địa bàn ở phương bắc, nhưng cũng phải để bọn họ thả lỏng chứ”. “Vâng”. Đông Phương Hạ luôn nghĩ cho các anh em, khiến các anh em càng thêm kính trọng anh.Anh bế Tiểu Đồng Đồng, quan sát quán cơm này.Bất chợt, trong đại sảnh ồn ào, Đông Phương Hạ phát hiện ra ở đây không có một nhân viên nào cả, chỉ có một mình chị chủ quán bận rộn đón khách.Anh nghi hoặc hỏi: “Tiểu Dương, nơi này làm ăn cũng được, sao chị chủ quán không thuê người làm? Đã thế còn phải trông con nữa, vất vả quá”. “Chuyện này tôi cũng không rõ lắm, chỉ biết là chị chủ ở đây nhiều năm rồi.Chúng tôi chưa gặp chồng chị ấy bao giờ, cũng chỉ nuôi con một mình.Quán cơm này chính là nguồn thu nhập của mẹ con họ”. “Ồ...” Đông Phương Hạ không hỏi thêm nữa.Đây là chuyện của người ta, mặc dù thấy chị chủ hơi vất vả, nhưng trên đời còn nhiều người khổ lắm, anh không thể đi hỏi tường tận từng người được. Hình như Tiểu Đồng Đồng đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Đông Phương Hạ và Dương Quang Chiếu, lập tức lớn tiếng nói: “Anh ơi, anh quan tâm đến mẹ em như thế, anh làm bố em có được không?” “Đồng Đồng, đừng nói lung tung”. Đông Phương Hạ đang sửng sốt khi nghe thấy câu nói ấy thì đúng lúc chị chủ quán mang bia tới cho bọn họ, đồng thời nghe thấy lời nói của con gái.Chị ấy nhìn Đông Phương Hạ, sau đó nói với Dương Quang Chiếu: “Tiểu Dương, phải chờ một lát mới có thức ăn, các cậu cứ uống trước đi”. “Được, nhưng đừng để chúng tôi đợi lâu quá đấy.Chị chủ quán, những hôm khác lâu thế nào cũng được, nhưng hôm nay không thể...” Đông Phương Hạ đang ở đây, Dương Quang Chiếu nào dám qua loa, bèn nhắc nhở chị chủ quán một lần nữa. Nghe vậy, có ngốc đến mấy thì chị chủ quán cũng phải hiểu rằng người mà Dương Quang Chiếu gọi là “cậu chủ” ấy phải thuộc hàng quản lý cấp cao trong Lang Quân, hoặc là cậu ấm nổi tiếng của Yên Kinh.Nhưng nếu người này là quản lý cấp cao trong Lang Quân thì sao lại ngồi ở đại sảnh được? Đám cậu ấm Yên Kinh thì toàn thánh gây chuyện, tuyệt đối sẽ không thể lịch sự như cậu trai này được. Vốn Đông Phương Hạ còn định bảo Tiểu Đồng Đồng ở lại, nhưng nghĩ lại vẫn quyết định thôi, bởi vì anh nhìn thấy nét tang thương và cô độc trong mắt chị chủ quán. Một người phụ nữ mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, còn nuôi một đứa con ba tuổi, sao lại có ánh mắt ấy được? Mặc dù chủ quán che giấu rất kỹ, nhưng Đông Phương Hạ vẫn phát hiện ra. Ngay từ lúc đám Dương Quang Chiếu vào quán, những vị khách khác trong đại sảnh đều trở nên ngoan ngoãn.Dương Quang Chiếu là người của Lang Quân, hiện tại Lang Quân đã khống chế toàn bộ thế giới ngầm ở Yên Kinh, đương nhiên là bọn họ không dám đắc tội rồi..