Tác giả:

“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người…

Chương 559: Những Chuyện Đó Để Về Rồi Tính

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Biết chuyện lựa chọn một người nắm quyền chỉ sau Đông Phương Hạ, có thể chỉ huy mọi người về mọi mặt, đám Hồ Ngạn Hạo đều chìm vào dòng suy tư.Việc này quá quan trọng, không ai dám mạo muội đề cử ai, ngộ nhỡ xảy ra vấn đề thì sẽ không còn là chuyện cá nhân nữa.  Vương Thiến Thiến cũng ở trụ sở của Lang Quân.Biết nhóm Tây Môn Kiếm về, cô ta lập tức nhìn lên cầu thang trên tầng năm.Người đàn ông đang nghỉ ngơi trên tầng năm thật là quyết đoán, chuyện này mà cũng dám ủy quyền cho người bên dưới.  Cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.Một lúc lâu sau, Hồ Ngạn Hạo ngẩng mặt lên, nói với Tây Môn Kiếm: “Tây Môn, sao anh lại đưa ra ý kiến này cho cậu chủ.Trình Thành, cả anh nữa, xem kịch vui gì hả!”  “Ngạn Hạo, tôi có làm bừa đâu! Anh cũng biết đấy, xử lý xong chuyện của Yên Kinh thì có thể cậu chủ sẽ rời khỏi Yên Kinh.Cậu chủ đi rồi thì nhất định phải có một người chịu trách nhiệm trấn giữ trụ sở, chỉ huy tình hình chung.Nếu không, các bang phái phương nam nhân cơ hội chúng ta vừa khống chế được phương bắc để đột kích thì sao? Không có kế hoạch, không có người chỉ huy, sức chiến đấu của các anh em Lang Quân có mạnh đến mấy thì cũng không phát huy được toàn bộ thực lực trên chiến trường.Vậy nên người được lựa chọn phải là người được mọi người tin phục, đồng thời trung thành tuyệt đối với cậu chủ!”  Lúc ấy, toàn bộ phương bắc đều nằm trong tay anh.Còn chuyện của Lang Quân, anh cũng sẽ nhân cơ hội này giải quyết, diệt trừ mối họa lớn ấy, moi móc những thông tin liên quan tới gia tộc thần bí từ miệng của Văn Quân và Bôn Lôi.  Thấy đám Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ đều suy nghĩ về chuyện này, Đông Phương Hạ thản nhiên nói: “Khó khăn lắm mới được đi xả stress một lần, những chuyện đó để về rồi tính.Nào, uống đi!”  Dứt lời, Đông Phương Hạ mở một chai rượu mạnh, rót đầy một chén, ra hiệu cho đám Tây Môn Kiếm cạn sạch.Đám Tây Môn Kiếm đều là người phóng khoáng, mỗi người mở một chai rồi cạn với nhau.  Không bị những chuyện lằng nhằng ấy quấy nhiễu, Đông Phương Hạ, Tây Môn Kiếm, Trình Thành và Bạch Vỹ thoải mái hơn nhiều..

Biết chuyện lựa chọn một người nắm quyền chỉ sau Đông Phương Hạ, có thể chỉ huy mọi người về mọi mặt, đám Hồ Ngạn Hạo đều chìm vào dòng suy tư.

Việc này quá quan trọng, không ai dám mạo muội đề cử ai, ngộ nhỡ xảy ra vấn đề thì sẽ không còn là chuyện cá nhân nữa.  

Vương Thiến Thiến cũng ở trụ sở của Lang Quân.

Biết nhóm Tây Môn Kiếm về, cô ta lập tức nhìn lên cầu thang trên tầng năm.

Người đàn ông đang nghỉ ngơi trên tầng năm thật là quyết đoán, chuyện này mà cũng dám ủy quyền cho người bên dưới.  

Cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.

Một lúc lâu sau, Hồ Ngạn Hạo ngẩng mặt lên, nói với Tây Môn Kiếm: “Tây Môn, sao anh lại đưa ra ý kiến này cho cậu chủ.

Trình Thành, cả anh nữa, xem kịch vui gì hả!”  

“Ngạn Hạo, tôi có làm bừa đâu! Anh cũng biết đấy, xử lý xong chuyện của Yên Kinh thì có thể cậu chủ sẽ rời khỏi Yên Kinh.

Cậu chủ đi rồi thì nhất định phải có một người chịu trách nhiệm trấn giữ trụ sở, chỉ huy tình hình chung.

Nếu không, các bang phái phương nam nhân cơ hội chúng ta vừa khống chế được phương bắc để đột kích thì sao? Không có kế hoạch, không có người chỉ huy, sức chiến đấu của các anh em Lang Quân có mạnh đến mấy thì cũng không phát huy được toàn bộ thực lực trên chiến trường.

Vậy nên người được lựa chọn phải là người được mọi người tin phục, đồng thời trung thành tuyệt đối với cậu chủ!”  

Lúc ấy, toàn bộ phương bắc đều nằm trong tay anh.

Còn chuyện của Lang Quân, anh cũng sẽ nhân cơ hội này giải quyết, diệt trừ mối họa lớn ấy, moi móc những thông tin liên quan tới gia tộc thần bí từ miệng của Văn Quân và Bôn Lôi.  

Thấy đám Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ đều suy nghĩ về chuyện này, Đông Phương Hạ thản nhiên nói: “Khó khăn lắm mới được đi xả stress một lần, những chuyện đó để về rồi tính.

Nào, uống đi!”  

Dứt lời, Đông Phương Hạ mở một chai rượu mạnh, rót đầy một chén, ra hiệu cho đám Tây Môn Kiếm cạn sạch.

Đám Tây Môn Kiếm đều là người phóng khoáng, mỗi người mở một chai rồi cạn với nhau.  

Không bị những chuyện lằng nhằng ấy quấy nhiễu, Đông Phương Hạ, Tây Môn Kiếm, Trình Thành và Bạch Vỹ thoải mái hơn nhiều..

Huyết Lang Báo ThùTác giả: Âu DươngTruyện Gia Đấu“Bek Ji… Chúng ta từ biệt ở đây đi!” Tại châu Úc, ở chính giữa trạm gác dưới đáy biển mà mọi người đều phải hướng tới, một nam một nữ đứng đó. Ánh mắt sâu thẳm của cô gái dán chặt vào người đàn ông trước mặt, một lát sau mới nhìn sang hướng khác, bờ môi cắn nhẹ, rõ ràng là rất lưu luyến. Đó là một cô gái có chỗ đứng trong thương nghiệp, cao một mét bảy mươi ba, hoàn toàn có thể xưng là người đẹp. Dáng người bốc lửa, mái tóc xoăn sóng lớn tỏa sáng lấp lánh. Bên dưới chiếc váy ngắn màu vàng nhạt là cặp đùi thon dài, dáng người hoàn mỹ kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp, bất cứ một điểm nào cũng phơi bày ra sự cao quý và chững chạc của cô ấy, nhất là đôi môi căng mọng, như đang dụ dỗ người ta. Người đàn ông được gọi là “Bek Ji” có ánh mắt ngạo nghễ lạnh lùng, như không có tiêu điểm cụ thể, đồng thời cũng sâu thẳm và phẳng lặng, như một cái hang không đáy, khiến người ta không nhìn ra được độ sâu của nó. Mái tóc đen xõa bên tai, trên tai phát ra tia sáng màu lam mờ ảo, đẹp trai đến mức người… Biết chuyện lựa chọn một người nắm quyền chỉ sau Đông Phương Hạ, có thể chỉ huy mọi người về mọi mặt, đám Hồ Ngạn Hạo đều chìm vào dòng suy tư.Việc này quá quan trọng, không ai dám mạo muội đề cử ai, ngộ nhỡ xảy ra vấn đề thì sẽ không còn là chuyện cá nhân nữa.  Vương Thiến Thiến cũng ở trụ sở của Lang Quân.Biết nhóm Tây Môn Kiếm về, cô ta lập tức nhìn lên cầu thang trên tầng năm.Người đàn ông đang nghỉ ngơi trên tầng năm thật là quyết đoán, chuyện này mà cũng dám ủy quyền cho người bên dưới.  Cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.Một lúc lâu sau, Hồ Ngạn Hạo ngẩng mặt lên, nói với Tây Môn Kiếm: “Tây Môn, sao anh lại đưa ra ý kiến này cho cậu chủ.Trình Thành, cả anh nữa, xem kịch vui gì hả!”  “Ngạn Hạo, tôi có làm bừa đâu! Anh cũng biết đấy, xử lý xong chuyện của Yên Kinh thì có thể cậu chủ sẽ rời khỏi Yên Kinh.Cậu chủ đi rồi thì nhất định phải có một người chịu trách nhiệm trấn giữ trụ sở, chỉ huy tình hình chung.Nếu không, các bang phái phương nam nhân cơ hội chúng ta vừa khống chế được phương bắc để đột kích thì sao? Không có kế hoạch, không có người chỉ huy, sức chiến đấu của các anh em Lang Quân có mạnh đến mấy thì cũng không phát huy được toàn bộ thực lực trên chiến trường.Vậy nên người được lựa chọn phải là người được mọi người tin phục, đồng thời trung thành tuyệt đối với cậu chủ!”  Lúc ấy, toàn bộ phương bắc đều nằm trong tay anh.Còn chuyện của Lang Quân, anh cũng sẽ nhân cơ hội này giải quyết, diệt trừ mối họa lớn ấy, moi móc những thông tin liên quan tới gia tộc thần bí từ miệng của Văn Quân và Bôn Lôi.  Thấy đám Tây Môn Kiếm và Bạch Vỹ đều suy nghĩ về chuyện này, Đông Phương Hạ thản nhiên nói: “Khó khăn lắm mới được đi xả stress một lần, những chuyện đó để về rồi tính.Nào, uống đi!”  Dứt lời, Đông Phương Hạ mở một chai rượu mạnh, rót đầy một chén, ra hiệu cho đám Tây Môn Kiếm cạn sạch.Đám Tây Môn Kiếm đều là người phóng khoáng, mỗi người mở một chai rồi cạn với nhau.  Không bị những chuyện lằng nhằng ấy quấy nhiễu, Đông Phương Hạ, Tây Môn Kiếm, Trình Thành và Bạch Vỹ thoải mái hơn nhiều..

Chương 559: Những Chuyện Đó Để Về Rồi Tính